Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 25: Hức hu hu đệ nói dối
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triệu Xuân Mai hùa theo: “Đúng, đúng, ít nhất cũng phải báo cho Xuyên Nhi một tiếng, để nó biết thằng Hổ đến.”
Thím Cát hơi do dự, bà xoa xoa tay: “Vậy được thôi.”
Khi trời trở lạnh, cửa thư phòng luôn đóng kín, ngay cả cửa sổ cũng không mở.
Thẩm Liễu khẽ gõ cửa, bên trong có tiếng đáp: “Vào đi.”
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, gió lạnh theo đó ùa vào, thổi tung vạt áo dài.
Cố Quân Xuyên đặt bút xuống, nghe Thẩm Liễu nhẹ giọng nói: “Thím Cát dẫn thằng Hổ đến, nói là để xin lỗi huynh. Thằng Hổ còn mang theo củ mài với trứng gà, vừa nãy đặt ở cửa bếp rồi định về, đệ nghĩ dù sao cũng nên báo cho huynh biết một tiếng.”
Cố Quân Xuyên chống hai tay lên bàn, chậm rãi đứng dậy, nói khẽ: “Thím Cát, Hổ Tử.”
Thím Cát vội đáp lời, rồi đưa tay đẩy nhẹ Trịnh Hổ. Trịnh Hổ mím môi dưới, cung kính gọi: “Xuyên ca.”
Chân cẳng Cố Quân Xuyên không được khỏe, không đứng được lâu, nhưng cũng không thể để mình y ngồi trong khi khách vẫn đứng.
Thẩm Liễu gọi Cố Tri Hi vào nhà chính mang hai cái ghế dựa ra, đặt cạnh bàn: “Thím Cát, Hổ Tử, mời ngồi xuống nói chuyện.”
Thoáng chốc, căn thư phòng không lớn đã trở nên chật chội vì có nhiều người.
Cố Quân Xuyên nghĩ thím Cát hẳn là có chuyện muốn nói, nếu có nhiều người nhìn như vậy sẽ không được tự nhiên. Y nhìn mọi người: “Không có chuyện gì lớn đâu, mẹ và Bảo muội cứ làm việc của mình đi. Liễu Nhi, bên ngoài gió lớn, em đóng cửa lại đi.”
Cánh cửa kẽo kẹt đóng lại, trong phòng trở nên tĩnh lặng.
Hổ Tử cúi đầu ủ rũ, từ trước đến nay nhóc đã sợ Cố Quân Xuyên, giờ lại gây họa, nhóc càng không dám nhìn huynh ấy.
Mẹ bên cạnh lại gọi nhóc một tiếng, Trịnh Hổ ấp úng, nhỏ giọng nói: “Xuyên ca, con xin lỗi ạ.”
Tóc của đứa nhỏ còn chưa dài lắm, chỉ dùng một sợi dây đỏ buộc thành một búi nhỏ trên đỉnh đầu. Giờ nhóc cúi đầu, búi tóc đỏ kia đối diện với Cố Quân Xuyên, y thấy hơi buồn cười, một lát sau mới chậm rãi nói: “Trịnh Hổ, ngẩng đầu lên.”
Trịnh Hổ rụt vai, nhưng vẫn nghe lời ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe.
Cố Quân Xuyên nhìn nhóc, giọng nói không hề trách móc, cũng chẳng trấn an, chỉ bình tĩnh nói: “Chuyện hôm nay ta đã nghe thím Khâu nói, cũng nghe mẹ đệ nói rồi, nhưng ta cảm thấy quan trọng nhất vẫn là phải nghe đệ nói một chút.”
Nghe vậy, Trịnh Hổ sững sờ một lúc, nghe nhóc nói ư? Hôm nay nhóc từ sau núi về nhà, xách theo nửa sọt hạt dẻ, còn chưa kịp nướng, mẹ đã kéo nhóc vào nhà, hỏi nhóc có phải đã khoe khoang với bạn bè rằng Cố Quân Xuyên là thầy của nhóc không.
Trịnh Hổ bị hỏi đến ngây người, cẩn thận nghĩ lại hình như có chuyện như vậy. Nhóc vừa mới gật đầu, mẹ nhóc đã ra tay, tay đánh đau thì đổi sang chổi quét giường, đánh đến mức từ lưng đến mông nhóc đều tê dại.
Lâu như vậy, ai cũng nghĩ là do nhóc sai, chẳng ai hỏi nhóc chuyện lúc ấy là như thế nào.
Giờ đây, vậy mà Xuyên ca lại hỏi. Trong lòng nhóc thấp thỏm, không biết huynh ấy có ý gì.
Trịnh Hổ cắn cắn môi, đưa tay gãi lỗ tai, rồi mới ấp úng mở miệng: “Thì là hôm kia, đệ theo Mãn Tử ca ra khu rừng sau núi bắt thỏ hoang. Có nhiều người đi cùng lắm, tính cả đệ thì có khoảng sáu bảy người. Khâu Thành không có trong đó, người đến là nhị biểu ca của hắn, Khâu Sam.”
Đang độ cuối thu, trong núi có nhiều động vật hoang dã. Tục ngữ có câu “Ghế gỗ táo tàu, giường gỗ hương xuân, mùa thu thỏ hoang, mùa đông sói dữ”. Vào thời tiết này là lúc thỏ béo nhất, mấy đứa nhỏ trong thị trấn sẽ rủ nhau ra sau núi bắt thỏ rừng. Trịnh Hổ đã đi rất nhiều lần, không có gì nguy hiểm, nên thím Cát để nhóc đi chơi.
Hôm đó nắng gắt, khiến cỏ khô có mùi khét thoang thoảng, chiếu lên người ấm áp vô cùng, thế nên người đi săn cũng nhiều.
Bọn họ trèo lên theo sườn núi thấp, đến dưới cây đa già ở giữa sườn núi thì nhìn thấy một con thỏ rừng cuộn tròn trong bụi cỏ. Đôi tai dài cụp xuống lưng, bộ lông đen xám sáng bóng dưới ánh mặt trời.
Mấy đứa nhỏ tuy đã dừng bước từ lâu, nhưng dù sao cũng không thường đi săn. Tiếng giày dẫm trên cỏ khô vang lên trong gió, còn chưa kịp bước về phía trước, con thỏ đã cảnh giác đứng lên bằng hai chân sau, tròng mắt đảo hai vòng, nhảy lùi lại, chui đầu vào bụi cỏ dại.
Thấy thế, mấy đứa nhóc vội đuổi theo, tiếng bước chân bình bịch như mưa rào. Con thỏ rừng chạy trốn quá nhanh, bọn họ chẳng tìm được phương hướng. Bỗng nghe “vụt” một tiếng, mũi tên bay như sấm, cây đa già rung rinh, con thỏ bị ghim chặt trên thân cây.
Người bước đến là một thợ săn già, gương mặt xa lạ, trông dáng vẻ chắc không phải người của trấn Bạch Vân. Bên ngoài quần áo của hắn khoác một tấm da thú, cả người đầy sát khí hòa lẫn với máu thú. Mấy đứa nhỏ không khỏi dừng bước, không một ai dám tiến lên.
Thợ săn già cũng thấy bọn họ, bước đến dưới cây đa, một tay nắm lấy mũi tên, một tay xách tai thỏ, rồi rút mũi tên ra.
Chờ đến khi hắn quay người lại, bọn nhỏ mới nhìn rõ hắn. Trên khuôn mặt ngăm đen chằng chịt vết sẹo, có một vết cực kỳ nghiêm trọng, kéo dài từ giữa mày đến cằm, có thể là đã tổn thương đôi mắt, mí mắt không thể nhấc lên, chỉ để lộ nửa tròng mắt nhìn người khác, trông cực kỳ đáng sợ.
Hắn nhìn mấy đứa nhóc choai choai, biết đây là con thỏ bọn chúng sắp bắt được, bèn mở miệng, giọng nói thô ráp như đã uống nửa bình rượu mạnh: “Ê, tới lấy đi.”
Một lúc lâu sau chẳng có ai nhúc nhích, chỉ có gió núi thổi qua cánh rừng kêu xào xạc.
Thợ săn già có lẽ biết bọn nhỏ sợ, hắn hơi khom lưng, ném con thỏ vào bụi cỏ, rồi quay đầu đi mất.
Chờ đến khi bóng dáng thợ săn già biến mất trong núi rừng, mấy đứa nhỏ mới dám bước lên lấy.
Mũi tên bằng sắt xuyên qua sau lưng thỏ, mùi máu vừa tanh vừa nồng. Cũng không biết là ai lên tiếng trước: “Sao ông ta trông đáng sợ vậy, giống như trành quỷ (*) vậy.”
Giọng nói kia vừa thấp vừa nhẹ, mang theo sự khinh miệt và coi thường. Tất cả mấy đứa nhỏ ở đó đều nghe thấy, trong một thoáng đều che miệng lại, không nói lời nào.
Nhưng im lặng một hồi, có đứa nhỏ giọng hùa theo: “Ý là… Trên mặt toàn là vết sẹo, trông kinh tởm thật.”
“Giống quả bí ngô.”
“Rõ ràng là cóc ghẻ.”
“Ha ha ha là bị bệnh chốc!”
Tiếng trào phúng vang lên khắp nơi, tiếng cười ngông cuồng, kéo theo ác ý không rõ nguyên do.
……
Đôi mắt Trịnh Hổ đỏ bừng, nhóc hít hít mũi, nức nở nói: “Đệ, đệ bảo bọn họ không được nói vậy. Đệ nói là nói xấu sau lưng người khác không phải việc quân tử nên làm, ‘người nhân từ tất yêu người khác, người có chữ lễ tất tôn trọng người khác’ (*).”
Thím Cát bên cạnh sững sờ, trước nay bà chưa từng nghe Trịnh Hổ nói những lời đó, cũng không hiểu lắm. Bà nuốt nước bọt: “Câu này, câu này là có ý gì?”
Trịnh Hổ không đáp lại, chỉ nức nở tiếp tục nói: “Bọn họ lập tức mắng đệ, nói đệ hiểu cái chó má gì, nói trên mông đệ cũng có bệnh chốc, nên mới lên tiếng thay cho người ta.”
“Đệ, đệ giận quá, nên đệ nói mấy cái đó đều là do Xuyên ca dạy đệ.”
“Xuyên ca còn dạy đệ ‘người biết yêu người khác cũng sẽ được người khác yêu, người tôn trọng người khác thì cũng được người khác tôn trọng’ (*).”
“Bọn họ nói Xuyên ca làm gì muốn dạy ngươi, người ta cũng đâu phải thầy của ngươi, đừng có mà bày đặt (*).”
“Đệ, đệ hu hu…” Trịnh Hổ hé miệng khóc lóc, “Đệ nói dối, đệ nói huynh chính là thầy của đệ, Xuyên ca… đệ hu hu hức… đệ nói dối!”
Trịnh Hổ như chịu đả kích rất lớn, khóc đến mức thở hổn hển. Nhưng thằng nhóc này vẫn rất kiên cường, đã khó chịu đến vậy rồi, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Tuy nhiên, khóe miệng hơi hé vẫn lọt không khí, chẳng thể ngăn được tiếng khóc.
Thẩm Liễu nhìn mà đau lòng, cậu vội bước đến trước mặt thằng Hổ, dùng tay áo dài lau nước mắt cho nhóc.
Cố Quân Xuyên ngồi đối diện nhìn hai người, chẳng nói gì. Trưa hôm ấy Thẩm Liễu và Cố Tri Hi phải làm cơm, y bèn giúp trông Trịnh Hổ một lát. Chẳng qua là tùy hứng tìm một quyển sách, thuận miệng dạy một hai câu. Nhóc con này không biết chữ, đọc rất vấp váp, nhưng không ngờ lại nhớ kỹ mọi thứ, còn thuộc lòng.
Y nhíu chặt mày, đầu ngón tay xoa xoa khớp xương, như đang suy nghĩ điều gì.
Hồi lâu sau, Trịnh Hổ rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, nhóc chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi tay áo của Thẩm Liễu, khàn giọng nói: “Cảm ơn Tiểu Liễu ca, đệ khóc xong rồi.”
Thẩm Liễu nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm trang của Trịnh Hổ, khẽ gật đầu, thu tay áo lại bước về bên cạnh Cố Quân Xuyên.
Trịnh Hổ ngồi thẳng lưng, thở một hơi, chờ người lên tiếng.
Cố Quân Xuyên nhìn nhóc thật lâu, không hề quở trách, chỉ chậm rãi nói: “Trịnh Hổ, đệ có biết vì sao thím Cát muốn đánh đệ không?”
Trịnh Hổ cắn cắn môi: “Đệ không nên tùy tiện khoe khoang, còn nói dối nữa.”
“Đó là thứ nhất.” Cố Quân Xuyên nhìn nhóc con bảy tuổi, nói chuyện với nhóc như một người trưởng thành: “Thứ hai, đệ nói ta là thầy của đệ, người khác nghe được sẽ nghĩ nếu ta chịu làm thầy của đệ, đương nhiên cũng có thể dạy người khác.”
“Bọn họ sẽ mang theo học phí đến, dùng lễ nghi ép buộc. Nếu ta từ chối thì chính là “duỗi tay đánh người chạy lại” (*), không nể mặt người ta. Thế nên chuyện vốn dĩ chẳng liên quan đến ta, bởi vì những lời này của đệ, đã khiến ta bị liên lụy, vô cớ bị người quở trách. Mẹ đệ cảm thấy có lỗi với ta, nên mới tức giận như vậy.”
Trịnh Hổ nghe hiểu, đứng dậy khỏi ghế dựa, nói với thái độ vô cùng đúng mực: “Quân Xuyên ca, con xin lỗi rất nhiều.” Rồi quay đầu nhìn thím Cát: “Mẹ ơi, con biết sai rồi.”
Nhìn thằng Hổ, trong mắt Cố Quân Xuyên ánh lên ý cười, y xua tay bảo nhóc ngồi xuống, nói tiếp: “Nhưng quay lại chuyện chính, ta cảm thấy đệ không hề làm sai. Quân tử thẳng thắn chính trực, không trông mặt mà bắt hình dong, chỉ nhìn đạo đức. Đệ làm tốt lắm.”
Vừa dứt lời, đôi mắt cụp xuống của Trịnh Hổ đột nhiên mở to. Nhóc bị bạn bè trào phúng, bị mẹ đánh mắng, nhưng Xuyên ca lại nói nhóc làm rất tốt.
Vốn đã khóc xong rồi, không định khóc nữa, nhưng lúc này lại nghe Cố Quân Xuyên khen, trái tim nguội lạnh bỗng chốc ấm nóng, nước mắt lại lăn dài xuống. Nhóc vội kiên cường xoa mặt, đáp lại một tiếng bằng tiếng khóc nức nở: “Dạ.”
Cố Quân Xuyên cảm thấy nhẹ nhõm, dịu dàng nói: “Nhưng mà Hổ Tử, đệ phải biết, quân tử có chín điều cần suy nghĩ: thị tư minh, thính tư thông, sắc tư ôn, mạo tư cung, ngôn tư trung, sự tư kính, nghi tư vấn, phẫn tư nan, kiến đắc tư nghĩa (*). Phải suy nghĩ trước khi hành động, không được hành động theo cảm tính.”
Trịnh Hổ chớp chớp đôi mắt sưng đỏ, đầu óc nhóc còn nhỏ, dường như là nghe hiểu, mà hình như cũng không hiểu. Nhưng lời Xuyên ca nói chắc chắn đúng, nhóc vội gật gật đầu.
Cố Quân Xuyên nhìn sang thím Cát: “Cơ thể con không được tốt lắm, trên tay cũng có việc phải làm, quả thật không có cách nào dạy cho Hổ Tử.”
Thím Cát nghe xong, trong lòng cảm thấy ngượng ngùng. Bà có mối quan hệ tốt với Triệu Xuân Mai, hiểu rõ rất nhiều chuyện. Bà đang định nói chuyện thì nghe Cố Quân Xuyên nói tiếp: “Nhưng nếu Hổ Tử không chê phiền phức, nguyện chịu đựng sự vất vả này, có thể tới chỗ con học viết chữ.”
Nghe vậy, Thẩm Liễu bên cạnh sững sờ một chút, cậu nhìn sang Cố Quân Xuyên, thấy nam nhân không giống nói giỡn, lập tức hiểu ý của y. Trong lòng cậu cũng vui vẻ theo, cười nhìn về phía Trịnh Hổ: “Hổ Tử, đệ có chịu không?”
Sau một lúc lâu, Trịnh Hổ vẫn chưa phản ứng lại, nhóc nuốt nước bọt, bàn tay nhỏ siết chặt.