28. Chương 28: Heo con cũng nuôi nổi

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 28: Heo con cũng nuôi nổi

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Liễu ngẩng đầu ngơ ngác, ánh mắt cậu chậm rãi lướt từ đôi mắt Cố Quân Xuyên, sang bàn tay to rộng của y, rồi đến…
Sắc mặt tiểu ca nhi đỏ bừng, quay đầu đi không dám nhìn y, giọng nói khe khẽ: “Huynh đúng là đồ hư hỏng…”
Môi Cố Quân Xuyên mím chặt, vầng trán căng thẳng, hơi thở nặng nề bật ra từ cổ họng, y không nhịn được nữa, bàn tay to lớn thăm dò luồn vào trong chăn, kéo tiểu ca nhi đang cuộn tròn thành một cục ra, ôm gọn vào lòng.
Thẩm Liễu không dám nhìn y, cằm đặt trên bả vai dày rộng của nam nhân, khom lưng rúc vào như một con tôm.
Bàn tay to xoa nhẹ gáy của tiểu ca nhi, Cố Quân Xuyên ngửa đầu thở dài, ghé vào bên tai cậu, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cậu: “Liễu Nhi, tướng công dạy em cưỡi ngựa lớn…”
Mặt trời ló dạng đằng Đông, nhà bếp đã sớm nhóm lửa, Triệu Xuân Mai dậy sớm, nhớ đến nửa sọt trứng gà mà nhà họ Trịnh tặng, bà ra vườn hái hai mớ rau hẹ, sáng sớm nay bà sẽ hâm nóng nồi cháo, hấp một lồng màn thầu và xào một đĩa hẹ trứng gà nóng hổi, ăn sẽ rất thoải mái.
Sau khi vào thu, sương đêm dày đặc, vườn rau ướt đẫm sương đêm, lúc Triệu Xuân Mai xách sọt rau vào nhà, trời vẫn còn chưa sáng lắm.
Mấy đứa nhỏ trong nhà vẫn còn ngủ say, Triệu Xuân Mai cũng không thúc giục, tối qua ăn một bữa ngon lành, đi ngủ muộn, trong nhà ngoài ngõ cũng không có chuyện gì quan trọng cần làm, dậy trễ cũng không sao.
Mở nắp lu nước ra, Triệu Xuân Mai múc một gáo nước ra, đang định rửa sạch hẹ thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên, bà ngẩng đầu, thấy Cố Tri Hi dụi mắt bước vào phòng.
Triệu Xuân Mai không dừng tay, vừa đổ nước vừa chậm rãi nói: “Sao dậy sớm vậy? Hôm nay ăn màn thầu và hẹ trứng.”
Cố Tri Hi còn chưa vào cửa, đã ngửi thấy mùi thơm của ngũ cốc, quả nhiên nhà bếp đã đốt lửa, nồi cháo đang sôi, hơi nước bốc lên, đập cành cạch vào nắp nồi, bọt nước trắng mịn trào ra mép nồi.
Củi cháy lách tách trong bếp lửa, nàng liếc nhìn vào bếp lò, thuận tay ném mấy thanh củi vào, dùng que cời lay hai cái, để lửa cháy chậm lại một chút.
Nàng nhìn về phía Triệu Xuân Mai, nhẹ giọng nói: “Mẹ hấp màn thầu thì phiền phức lắm, chỉ có mỗi hai ta ăn thôi, làm cái bánh bột ngô là được.”
“Sao chỉ có hai ta ăn?” Tiếng nước chảy nhẹ nhàng vang lên, Triệu Xuân Mai ngâm hẹ trong nước, chậm rãi tẩy sạch bùn đất bám trên, đầu cũng không nâng lên, “Con hỏi Xuyên Nhi và Tiểu Liễu rồi à?”
Cố Tri Hi mím môi, giữ kín như bưng, đáp: “Không cần hỏi, hai người đó chắc chắn không dậy nổi.”
“Hả?” Triệu Xuân Mai dừng tay, ngẩng đầu nhìn sang, “Tại sao?”
Cố Tri Hi không đáp lời nữa, cụp mắt xuống, trên mặt ửng hồng.
Sân Cố gia rộng, phòng ốc cũng khá nhiều, mẹ ở nhà chính hướng Bắc, còn nàng, ca và ca phu thì ở các phòng phía Đông và phía Tây, không gần nhau.
Đêm hôm qua, nàng là người cuối cùng rửa mặt xong, có lẽ vì đã ngủ một lúc trên bàn tiệc, sau khi rửa mặt xong thì không còn mệt mỏi lắm, lúc từ nhà bếp về phòng vào giờ Tý (23h-1h), nàng nghe thấy tiếng ca phu mình khóc.
Ca phu của nàng là người rất tốt, đối với ca của nàng thì dốc hết ruột gan, sao có thể khiến huynh ấy khóc chứ? Ngay cả ca của nàng cũng không được phép làm vậy!
Cố Tri Hi liếc nhìn về phía căn phòng, thấy ngọn đèn mờ nhạt vẫn còn sáng, nghĩ bụng hai người chắc vẫn chưa ngủ, nàng mới bước hai bước về phía đó, đã nghe thấy âm thanh có gì đó không ổn.
Sắc mặt nàng đỏ bừng, nàng xấu hổ dậm chân cái thịch, vội vàng chạy đi thật xa, trong lòng thầm oán trách ca mình: “Ca phu thẹn thùng như vậy, sao không chịu thổi tắt đèn đi chứ!”
Lông mi Cố Tri Hi khẽ run lên, ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác: “Mẹ, người đừng hỏi nữa, dù sao thì hai người bọn họ cũng không dậy nổi đâu, ca của con… Ôi, con không muốn nhắc đến huynh ấy nữa!”
Triệu Xuân Mai im lặng một lúc lâu, cũng hiểu ra phần nào, bà mím môi: “Vậy lát nữa nói với nhóc Hổ một tiếng, bảo nó ngày mai hãy đến viết chữ.”
Cố Tri Hi khom lưng bưng chiếc chậu gỗ lên, múc gáo nước định rửa mặt cho mình: “Đợi lát nữa con đi nói.”
Trời đã sáng hẳn, ánh nắng len qua cửa sổ gỗ, mang theo chút ánh sáng ấm áp lọt vào.
Mãi cho đến cuối giờ Tỵ (9h-11h), Thẩm Liễu mới mở mắt ra, trong chăn vô cùng ấm áp, Cố Quân Xuyên thấy cậu tỉnh, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu, rồi đôi môi chậm rãi lướt xuống, đến đôi mắt sưng húp của cậu.
Tuy rằng đã uống rượu, nhưng không say, cậu vẫn nhớ rõ mồn một chuyện đêm qua, sắc mặt Thẩm Liễu đỏ lên, vội kéo chăn che mặt.
Cố Quân Xuyên thấp giọng cười khẽ: “Có đói bụng không em? Dậy ăn cơm nhé?”
“Không thèm để ý huynh.” Hôm qua khóc nhiều, giọng cậu hơi khàn, “Huynh đúng là đồ xấu xa, đồ xấu xa!”
Cố Quân Xuyên phì cười, tiểu ca nhi chẳng giỏi cãi vã, trước kia giận dỗi y thì cũng chỉ hung dữ mắng y là đồ xấu xa mà thôi, giờ đây tức giận đến thế, cũng chỉ biết nói hai tiếng “đồ xấu xa”.
Qua tấm chăn, Cố Quân Xuyên ôm chặt Thẩm Liễu, dịu giọng nói: “Vậy ta dậy trước nhé, sẽ không nhìn em đâu.”
Thẩm Liễu không đáp lại, chỉ nắm chặt chăn hơn một chút.
Cố Quân Xuyên mặc quần áo chỉnh tề, rồi đặt bộ quần áo Thẩm Liễu muốn mặc ngay mép giường, sau đó cúi người vỗ vỗ lên tấm chăn: “Ta nấu nước trước, chờ em qua rửa mặt.”
Tiểu ca nhi trong chăn nhúc nhích, rầu rĩ lên tiếng đáp: “Biết rồi.”
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Thẩm Liễu thò đầu ra khỏi chăn, dù người đã đi khỏi, nhưng trong phòng tràn ngập mùi hương của Cố Quân Xuyên, tai cậu nóng bừng như lửa đốt, trên mặt cũng nóng bừng, vội đưa tay xoa xoa.
Ngồi một lúc lâu, Thẩm Liễu vén chăn lên, trên người cậu thật ra lại vô cùng thoải mái, đêm qua, sau khi mọi chuyện xong xuôi cũng đã quá nửa đêm, nam nhân vẫn xuống giường nấu nước, tắm rửa qua loa cho cậu rồi mới đi ngủ. Cậu nhìn quần áo đặt ở mép giường, cắn môi hừ một tiếng, nhưng trong lòng lại ngọt ngào.
Trong nhà bếp, Cố Quân Xuyên múc hai gáo nước từ lu nước, rồi kéo chiếc ghế đến trước bếp lò, y thổi bùng mồi lửa, một tiếng vù nhỏ vang lên, tia lửa lập tức bùng cháy, sau đó đốt mấy nhánh cây khô rồi nhét vào bếp, thấy lửa đã cháy to hơn, y lại nhét thêm chút củi vào.
Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa, Cố Quân Xuyên ngước mắt lên, thấy Cố Tri Hi thăm dò thò đầu vào trong, tiểu cô nương ho nhẹ một tiếng: “Dậy rồi à?”
Cố Quân Xuyên cúi mắt nhìn bếp: “Sao không vào?”
Cố Tri Hi lúc này mới miễn cưỡng bước vào trong, nàng mím môi: “Mẹ nói huynh và ca phu vệ sinh cá nhân xong thì gọi bà ấy một tiếng, bà ấy sẽ làm mì nước cho hai người.”
“Không vội, đã gần trưa rồi, để ăn trưa chung đi.”
“Cũng được… Đúng rồi, muội đã nói với Hổ Tử, bảo nó mai hãy sang viết chữ.” Nàng thấy y gật đầu, xoay người ra ngoài, sắp đến gần cửa thì quay về, hé miệng rồi lại ngậm miệng, vẫn không nói gì.
Cố Quân Xuyên đã sớm phát hiện tiểu cô nương này có vẻ không ổn, y nói: “Có chuyện thì cứ nói.”
Cố Tri Hi đưa tay gãi mặt, ấp úng nói: “Huynh, sau này huynh đối xử với ca phu của muội tốt một chút.”
Dứt lời, không đợi y đáp lại liền cất bước chạy ra ngoài.
Cố Quân Xuyên nhìn theo bóng dáng tiểu cô nương, đưa hai ngón tay day day thái dương đang đau nhức.
Ăn cơm trưa xong, Cố Quân Xuyên cùng Thẩm Liễu dọn bát đũa vào nhà bếp, múc nửa chậu nước định rửa bát.
Cố Quân Xuyên biết tiểu ca nhi rất mệt, y bước lại gần cậu, dịu giọng nói: “Em về phòng nghỉ ngơi đi, để ta rửa cho.”
Tiểu ca nhi vẫn không dám nhìn y, đỏ mặt lắc đầu: “Ta không mệt.”
Hôm qua ngủ muộn, lúc ăn cơm có vài lần tiểu ca nhi không thể mở mắt ra nổi, giờ đây vẫn đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
Cố Quân Xuyên nhẹ giọng nói: “Nhà ta không có nhiều quy củ đến vậy đâu, muốn ngủ thì ngủ đi, mẹ và Bảo muội sẽ không nói gì đâu.”
Thấy cậu lắc đầu, Cố Quân Xuyên thở dài một hơi, không ngại phiền phức, liền đun chút nước nóng, rồi đổ vào chậu gỗ rửa bát.
Cuối thu, khí hậu lạnh, nước trong lu để lâu cực kỳ cóng tay, Thẩm Liễu vốn ngại phiền, định cứ thế rửa bằng nước lạnh, nhưng vừa đổ nước ấm vào, bàn tay lạnh buốt lập tức ấm hẳn lên.
Trong lòng cậu cũng ấm áp theo, khẽ mím môi: “Không làm gì hết thì sẽ thành heo con mất thôi.”
“Vậy cứ làm heo con, nuôi được mà.”
Khóe mắt Thẩm Liễu ửng hồng, cậu liếc y một cái, nhỏ giọng nói: “Hôm nay ta bận lắm, lát nữa… còn phải tháo vỏ chăn ra để giặt.”
Thấy Cố Quân Xuyên nghiêng đầu cười, mặt Thẩm Liễu đỏ bừng, cậu đuổi y đi: “Không phải huynh còn chữ cần viết sao, mau đi làm đi.”
“Được, nghe lời phu lang.”
Rửa sạch bát đũa xong, Thẩm Liễu cất gọn gàng vào ngăn tủ.
Rồi đến góc tường lấy một chiếc bát sứ lớn bị mẻ một góc, đây là bát chuyên dùng để cho gà ăn.
Thẩm Liễu rất quan tâm đến đàn gà này, thường xuyên vệ sinh chuồng gà, cho ăn rất nhiều bắp và lá cải, con nào con nấy đều tràn đầy năng lượng.
Thấy gà con ngày càng lớn, lớp lông tơ vàng nhạt đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là lớp lông vũ vàng đen đan xen mọc ra, màu lông tươi sáng, bóng mượt.
Gà con đã về nhà được hai tháng, ban đầu chúng được nuôi hơn nửa tháng thì mới đem ra bán, mấy con lớn hơn một chút giờ đã được khoảng ba tháng.
Mẹ nói, gà nuôi trong núi đẻ muộn, đa phần phải mất đến năm tháng mới bắt đầu đẻ, nuôi trong sân nhà thì đẻ sớm hơn, thịt cũng ngon hơn, khoảng ba tháng là có thể đẻ trứng.
Thẩm Liễu múc đầy một bát bắp, sợ hạt bắp lớn quá gà không nuốt trôi được, mỗi lần cậu đều dùng cối xay nhỏ thành cỡ hạt gạo thô, rồi mới cầm đi cho gà ăn.
Vừa mới bước ra sân sau, còn chưa kịp bước vào hàng rào tre thì đã nghe thấy tiếng cục tác be bé, đàn gà mái đã vỗ cánh bay từ trong chuồng ra, duỗi cổ ở hàng rào tre chờ cậu.
“Tới ngay, tới ngay.” Thẩm Liễu vội vàng đi nhanh vài bước, cửa hàng rào tre được chèn một tảng đá lớn, cậu nhấc đá lên, mở cửa ra, đưa tay cầm một nắm bắp trong bát ném ra ngoài.
Trong tiếng “cục cục cục”, những móng vuốt màu cam dẫm xuống đất phát ra tiếng lạo xạo, đàn gà liên tục tranh nhau vùi đầu mổ lấy mổ để, cảnh tượng náo nhiệt vô cùng sống động.
Thẩm Liễu rải hết vụn bắp xong, đặt bát sang một bên, cầm chổi đến cạnh chuồng gà.
Chuồng gà trong nhà được xây dựng rất tốt, hai bên đều chừa cửa ra vào tiện lợi, thường ngày mở cửa để gà chạy tự do, đến đêm thì dùng tấm ván gỗ che lại, vừa có thể giữ ấm, lại không sợ chồn vàng lẻn vào trộm gà ăn.
Cửa vừa đủ rộng, dùng chổi bình thường quét dọn cũng tiện.
Thẩm Liễu ngồi xổm xuống, đang định quét phân gà và lông rụng đi, thì nhìn thấy trong ổ cỏ khô trên cọc tre có một vật tròn xoe.
Cậu ngạc nhiên trợn tròn đôi mắt, chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm quả trứng ra.
Trứng gà mới đẻ, bên trên vẫn còn dính ít lông tơ nhỏ, cầm trong tay mang theo hơi ấm nhàn nhạt. Thẩm Liễu nhìn một hồi lâu, trên mặt hiện lên nụ cười, vui mừng đến mức không biết phải làm sao. Cậu đứng lên, ôm quả trứng gà chạy ra ngoài.
Trong thư phòng, Cố Quân Xuyên vừa mài mực xong, đã nghe thấy tiếng Thẩm Liễu gọi y từ bên ngoài, y cứ ngỡ có chuyện gì đã xảy ra, vội buông công việc đang làm trong tay, chống hai tay lên bàn đứng phắt dậy, trong lòng cuống quýt đến mức bước chân loạng choạng, đùi bỗng đập vào góc bàn.
Y nhíu mày thật chặt, không kịp quan tâm đến, vội đi mở cửa, liền thấy tiểu ca nhi vui mừng chạy đến trước mặt y, giơ vật trong tay ra cho y xem, cứ như đó là một bảo vật quý giá.
“Tướng công huynh xem, gà con đẻ trứng rồi!”
Ánh nắng rọi xuống, chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười rạng rỡ của Thẩm Liễu, chẳng hiểu sao, Cố Quân Xuyên cũng cảm thấy vui lây.
Y đè nén cảm giác khô nóng trong lồng ngực xuống, đưa tay nhận lấy, cúi mắt nhìn quả trứng gà bóng loáng, quả trứng được tiểu ca nhi cầm chặt, vẫn còn mang theo hơi ấm, y cười khẽ: “Tiểu Liễu Nhi giỏi quá.”