29. Chương 29: Dán đế giày

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước đây, Cố Quân Xuyên cảm thấy thi đậu, bảng vàng mới là chuyện may mắn nhất trên đời. Nhưng kể từ khi có Thẩm Liễu bên cạnh, y cảm thấy những chuyện tầm thường, nhỏ nhặt chẳng đáng nhắc tới ấy, thật ra cũng có thể khiến y vui vẻ.
Một nam nhân khô khan, tẻ nhạt như y cũng có thể nổi sóng lòng vì một hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ, cũng có thể nảy mầm những cảm xúc mới mẻ vì tiếng chim báo hiệu mùa xuân.
Y nhìn về phía Thẩm Liễu, bên môi là nụ cười khó nhận ra. Y đưa tay xoa mái tóc lòa xòa vì vội vã chạy đến của tiểu ca nhi: “Đã cho mẹ và Bảo muội xem chưa?”
Thẩm Liễu mím môi lắc đầu: “Chỉ lo đưa huynh xem trước thôi.”
Cố Quân Xuyên thả lại trứng gà vào tay Thẩm Liễu, rồi giơ tay nắm lấy tay cậu. Vì vừa dọn chuồng gà, tay Thẩm Liễu dính đầy đất, cậu nhẹ giọng nói: “Dơ đó.”
“Không dơ.” Ánh mắt Cố Quân Xuyên dịu dàng, y nắm chặt tay tiểu ca nhi, “Cho mẹ và Bảo muội xem nhé.”
“Dạ.”
Buổi chiều yên lặng và ấm áp, hai người đi dưới ánh nắng, không ai nói chuyện, chỉ có gió núi thổi qua cánh đồng lớn.
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên, bên trong có người đáp lời. Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đang ngồi thêu thùa bên bàn.
Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu một trước một sau vào cửa. Thấy người, tiểu ca nhi xấu hổ muốn buông tay ra, nhưng bàn tay to của nam nhân lại nắm vô cùng chặt. Cậu bước lại gần, nhỏ giọng nói: “Mẹ và Bảo muội nhìn đó, buông tay ra đi mà.”
Cố Quân Xuyên nghiêng đầu nhìn Thẩm Liễu một cái. Đã thành thân lâu như vậy rồi mà vẫn dễ thẹn thùng. Nếu em ấy biết chuyện đêm qua bị Bảo muội nghe thấy, chắc sẽ giận y lắm đây.
Y bình tĩnh, nghe lời buông lỏng tay ra.
Phòng vốn không lớn, động tác của hai người tuy nhỏ nhưng đều bị nhìn thấy. Triệu Xuân Mai vui vẻ nhìn, bà buông công việc thêu thùa xuống: “Có chuyện gì à?”
Thẩm Liễu đi đến trước mặt bà, đưa trứng gà trong tay qua, ngượng ngùng cười rộ lên: “Hôm nay con nhặt được trong chuồng gà ở sân sau.”
“Ôi dào, đẻ trứng rồi.”
Gà đẻ trứng cũng không phải chuyện gì lạ lắm, thím Cát ở cách vách còn bán trứng lấy tiền. Nhưng Triệu Xuân Mai cũng không thất vọng, bà nhận lấy trứng, nhìn hai đứa nhỏ, cười nói: “Tiểu Liễu giỏi quá, Bảo muội cũng giỏi. Sau này nhà mình không lo thiếu trứng ăn, đợi gà đẻ nhiều hơn chút, còn có thể mang ra chợ bán nữa.”
Vừa nghe lời này, đôi mắt Thẩm Liễu sáng lên: “Có thể mang đi bán ạ?”
“Đương nhiên có thể.” Đôi mắt Triệu Xuân Mai cong cong, “Cửa hàng lương thực ở đầu phố có mua trứng, nhưng giá rẻ, hai quả mới được một văn tiền. Khi giá thị trường tăng cao một chút, hai quả có thể được một văn rưỡi. Nhưng nếu mang ra chợ bán, một quả có thể bán được một văn.”
“Một quả được một văn…”
Thẩm Liễu nghe vậy thì mừng rỡ. Trong nhà Cố Quân Xuyên viết chữ, mẹ và Bảo muội thêu chăn, ai cũng kiếm ra tiền, chỉ có mình cậu là ăn bám.
Hiện giờ nghe thấy trứng gà có thể bán được nhiều tiền như vậy, cậu rất vui. Cậu muốn tích cóp bạc, tiết kiệm thật nhiều, mua… mua một cỗ xe bò.
Thẩm Liễu ngửa đầu nhìn Cố Quân Xuyên, thấy nam nhân cũng đang nhìn mình, không khỏi đỏ mặt, nhẹ giọng nói: “Tướng công, ta cũng có thể kiếm tiền.”
Cố Quân Xuyên đưa tay nhéo nhẹ gáy tiểu ca nhi, khóe môi cong lên, khẽ gật đầu.
Bây giờ y đang viết điếu văn và những lời chúc phúc cho người khác. Tuy tiền nhuận bút kiếm được không đến mức giàu có, nhưng dù sao cũng nhiều hơn so với làm cu li bình thường. Nhưng Thẩm Liễu cũng không tiêu xài hoang phí, cậu đau lòng cho những nỗ lực của y, quan tâm đến những vất vả của y.
Có thể gặp được một phu lang tốt như vậy là sự may mắn của y. Y nghĩ, y phải đối xử với cậu tốt hơn mới được.
Cố Tri Hi nhìn hai người liếc mắt đưa tình, sắc mặt có hơi đỏ lên. Thấy anh của mình sống tốt, trong lòng nàng vui hơn bất kỳ ai.
Chỉ là… thật vất vả cho ca phu của nàng.
*
Ngày tháng trôi qua nhanh như nước chảy, nhưng cũng yên bình.
Bắt đầu từ hai hôm trước, Trịnh Hổ đã đến nhà học chữ. Thím Cát vốn chu đáo, đã chuẩn bị một chiếc rương tre đựng sách cho nhóc Hổ, bên trong có cả giấy và bút mực.
Khi đưa đứa nhỏ đến cổng lớn nhà Cố gia, thím cứ dặn đi dặn lại nhóc không được làm ồn, không được làm phiền Cố Quân Xuyên dạy chữ, không được gây thêm phiền phức cho nhà người ta, buổi trưa thì về nhà ăn cơm.
Trịnh Hổ đứng thẳng, nghe lời gật đầu. Đến khi thực sự bị nói đến mất kiên nhẫn, nhóc nhíu đôi lông mày nhỏ lại: “Mẹ ơi, con biết rồi mà, ở nhà mẹ đã dặn mấy lần rồi.”
Thím Cát vừa tức vừa buồn cười đánh nó một cái, rồi nói với Triệu Xuân Mai: “Cái thằng nhóc quỷ này chê ta lắm lời phiền phức.”
Triệu Xuân Mai dẫn đứa nhỏ vào nhà, cười nói với thím Cát: “Cách gần như vậy, sau này bảo nhóc Hổ tự mình tới là được. Còn giấy và bút mực thì đừng mua nữa, Xuyên Nhi dùng nhiều, nói sẽ trực tiếp đưa cho Hổ Tử dùng.”
“Vậy sao được chứ, đã làm phiền Xuyên Tử lắm rồi.”
“Lời ta nói chính là lời của Xuyên Nhi. Nếu bà còn muốn mua nữa, vậy tự mình nói với nó đi.”
……
Lúc này, trong thư phòng im ắng, chắc là đang viết chữ. Ba mẹ con bận rộn trong bếp.
Triệu Xuân Mai thêu tổng cộng bốn bộ chăn xuân, hạ, thu, đông cho Thôi gia. Trước đó thím bên nhà họ Thôi đã xem qua tác phẩm thêu của bà, cực kỳ hài lòng.
Nhưng dù vậy vẫn thống nhất thêu trước một bộ, đưa cho thím Thôi gia xem thử, nếu có ý tưởng khác, cũng có thể điều chỉnh kịp thời.
Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi cùng nhau thêu thùa. Nửa tháng sau đã thêu xong cái chăn mùa hè. Đúng lúc tẩu tử Vương gia cũng đã thêu xong khăn voan và giày cưới, nói sẽ mang luôn đến Thôi gia, đỡ cho Triệu Xuân Mai phải chạy đi.
Một chuyến cả đi lẫn về phải mất khoảng một ngày. Thấy chưa đầy hai tháng nữa là đến mùa đông, đã đến lúc làm giày mùa đông. Triệu Xuân Mai bèn nghĩ nhân dịp hôm nay thời tiết tốt, may lớp lót đế giày trước, sau này có thời gian rảnh rỗi thì thêu mặt trên giày.
Khâu quan trọng nhất khi làm giày là may lớp lót đế giày. Trét đều lớp keo dán lên mặt vải. Chờ keo khô lại, miếng vải sẽ trở nên rắn chắc. Đế giày được dán tám chín lớp vải lên nhau là thoải mái nhất, khi bước đi sẽ có cảm giác vừa chắc chắn vừa mềm mại, đi đường cũng không sợ mỏi chân.
Trong nồi trên bệ bếp đang nấu keo. Ban nãy Cố Tri Hi đã trộn đều bột mì trong chén. Nước bột mì phải được đun sôi thật kỹ trên lửa lớn, sau đó để nguội, mới có thể trở thành hỗn hợp đặc sệt.
Cố Tri Hi cầm chiếc đũa tre khuấy đều, hơi nóng chậm rãi bốc lên xà nhà, khắp phòng đều là hương lúa mì.
Không bao lâu sau, nước keo dán trong nồi đã sệt lại. Khuấy thêm vài lượt, khi nhấc đũa tre lên sẽ tạo thành một đường cong.
Thấy đã được rồi, Cố Tri Hi vội dùng hai miếng vải dày bịt kín quai nồi, nhấc nồi keo xuống bếp.
Nồi đất nóng đến mức xuyên qua cả lớp vải dày, Cố Tri Hi nhe răng nhếch miệng rụt tay lại, vội nắm lấy vành tai, mãi một lúc sau mới bớt nóng.
Thẩm Liễu thấy vậy, vội bước đến cạnh nàng: “Chắc bỏng tay rồi, để ta xem thử.”
Cố Tri Hi nghe lời đưa tay ra cho cậu xem. Một đôi tay xinh đẹp, vừa thon vừa dài, giờ đã đỏ ửng vì nóng. Thẩm Liễu nhìn mà đau lòng, quay đầu lấy chậu nước cho nàng: “Mau nhúng vào nước lạnh cho bớt nóng đi. Lần tới muội cứ gọi ta làm là được.”
“Huynh bỏng thì ca của muội cũng đau lòng đó.” Cố Tri Hi khom người xuống bếp, tắt lửa rồi mới đến ngâm tay.
Trên thực tế, tay cũng không bị bỏng nặng lắm, chỉ là hơi đỏ thôi. Thường ngày chỉ cần xoa xoa một chút là được rồi, chứ đâu có cẩn thận như cách ca phu đối xử với nàng.
Thật ra trong lòng Cố Tri Hi hiểu rõ, Thẩm Liễu không phải là người hay để ý, nếu không thì đôi tay ấy của cậu cũng sẽ không có nhiều vết sẹo đến vậy.
Nhưng tâm địa cậu tốt, đối xử với nàng cũng tốt, tốt đến mức lòng Cố Tri Hi ấm áp.
Chờ keo nguội bớt, Thẩm Liễu đến ngăn tủ lấy chiếc bình sứ ra, đổ keo vào. Hỗn hợp keo có màu trắng đục như gạo, vừa dính vừa sệt, phải dùng muỗng gỗ vét một lúc lâu mới có thể lấy hết.
Thẩm Liễu ngâm nồi vào chậu nước, định lát nữa sẽ rửa sạch, rồi đặt bình sứ bên cạnh Triệu Xuân Mai: “Mẹ ơi, keo làm xong rồi.”
Bệ bếp không đủ chỗ, Triệu Xuân Mai bèn dọn mọi thứ ra chiếc bàn nhỏ thường dùng để ăn cơm.
Bà “ừ” một tiếng, đúng lúc mảnh vải cũng đã cắt xong.
Việc trét keo không khó lắm, một người là đủ.
Cố Tri Hi bèn lấy chiếc ghế nhỏ, ngồi trong sân phơi nắng cùng Thẩm Liễu, tiện tay lột hạt dẻ để làm bánh ngọt.
Những hạt dẻ này là do Trịnh Hổ vào núi rung. Nhóc con này mới học chữ được mấy ngày, Cố Quân Xuyên dạy vừa chậm rãi vừa cẩn thận, thậm chí còn sửa lại trình tự viết từng nét cho rõ ràng.
Trịnh Hổ thông minh, học rất nhanh. Mấy ngày nay Cố Quân Xuyên không giao bài tập cho nhóc, cho tan học sớm.
Trịnh Hổ mệt mỏi cả một buổi trời, vừa đặt rương đựng sách xuống là chạy vào trong núi ngay. Hôm qua nhóc rung được một sọt hạt dẻ. Hôm nay nhóc xách theo một cái giỏ tre nhỏ, mang một ít sang biếu Cố gia.
Lớp vỏ nhiều gai của hạt dẻ đã được bỏ đi, để lại lớp vỏ cứng màu nâu sẫm.
Cố Tri Hi cầm một cái chậu nhỏ, rạch hai đường hình chữ thập (十) trên lớp vỏ cứng của hạt dẻ, rạch xong thì bỏ vào nước nấu.
Ánh nắng vừa đủ chiếu lên người ấm áp, hai người ngồi cạnh nhau vừa làm việc vừa trò chuyện, thoải mái vô cùng.
Bên phía thư phòng ngẫu nhiên sẽ vang lên vài tiếng nói chuyện. Thẩm Liễu không nhịn được liếc mắt nhìn sang một cái, rồi cụp mắt xuống khẽ cười.
Cố Tri Hi nhìn thấy, huých khuỷu tay vào người cậu: “Ca phu cười gì đó?”
Thẩm Liễu mím môi, cười nói: “Cười nhóc Hổ đó. Ban nãy vào đưa nước cho họ, nhóc con đó hỏi nhiều lắm, rất thông minh.”
Cố Tri Hi nhìn ra Thẩm Liễu rất thích nhóc Hổ, nhẹ giọng nói: “Ca phu, huynh với ca định chừng nào có con?”
Thẩm Liễu bị hỏi cho ngây người, gương mặt ửng hồng như ánh chiều tà. Cậu nghĩ lại đêm hôm đó Cố Quân Xuyên như thể một hai phải khiến cậu mang thai, ôm cậu làm mạnh, nhưng đã qua lâu vậy rồi, cũng không thấy có động tĩnh gì.
Cậu cúi đầu xuống, đầu ngón tay lướt qua vỏ hạt dẻ, mặt có hơi trắng: “E là không dễ lắm…”
Cố Tri Hi thấy vẻ cô đơn trong mắt cậu, vội trấn an: “Huynh và ca của muội đều còn trẻ, chắc chắn có thể có. Đến lúc đó muội sẽ làm cô ruột của chúng.”
Nàng cười rộ lên: “Nếu là bé gái hoặc ca nhi, muội sẽ thêu khăn tay cho nó, thắt bím tóc xinh đẹp. Nếu là một thằng nhóc… vậy thì cứ gọi nhóc Hổ dẫn nó đi chơi, tóm lại sẽ khiến huynh yên tâm.”
Thẩm Liễu cũng cười theo: “Nếu thực sự chờ đến khi sinh con, muội cũng sớm gả chồng rồi, không rảnh đâu.”
“Muội không lấy chồng đâu.” Cố Tri Hi bĩu môi, nắm chặt hạt dẻ trong tay.
Thẩm Liễu nhíu mày lại, nhẹ giọng gọi nàng: “Bảo muội à…”
“Ôi không nói chuyện này nữa.” Cố Tri Hi lại híp mắt, cười nói, “Mẹ nói hai ngày nữa muốn ra chợ với thím Cát, tiện thể bán mấy chiếc khăn kiếm tiền. Ca phu, huynh cũng đi cùng đi.”
“Ta không đi đâu…” Thẩm Liễu thở dài một hơi. Mẹ và Bảo muội bán khăn, thím bán trứng gà, nhưng cậu chẳng có gì để bán.
Mấy ngày nay, gà ở sân sau bắt đầu đẻ trứng liên tục, lúc ít thì được hai ba quả, lúc nhiều có thể lên tới năm sáu quả.
Tuy không nhiều lắm, nhưng cũng đủ để trong nhà ăn. Mẹ cũng không cần phải tiết kiệm đồ ăn để tích cóp tiền, trong lòng Thẩm Liễu rất vui.
Nhưng tính toán kỹ lại, mấy con gà đó cũng mới qua ba tháng, có mấy con vẫn chưa thể đẻ trứng. Thẩm Liễu tích cóp từng ngày, cũng chỉ được mười mấy quả trứng.
Còn về khăn, cậu nhẹ nhíu mày: “Chắc sẽ không ai mua đâu…”