27. Chương 27: Phu lang tự mình làm

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 27: Phu lang tự mình làm

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tục ngữ có câu “Bà con xa không bằng láng giềng gần” quả đúng với hai nhà họ Cố và họ Trịnh. Họ đã gắn bó, quan tâm lẫn nhau và giúp đỡ suốt bao năm qua.
Vốn dĩ Cố gia không sống ở con hẻm này. Sau khi ông và cha qua đời, Triệu Xuân Mai không có cách nào nuôi nấng hai đứa nhỏ, nên đã bán căn nhà nhỏ lấy tiền, rồi đến định cư ở con hẻm này.
Khi đó, Triệu Xuân Mai còn trẻ tuổi đã góa bụa, nhà mẹ đẻ không chịu dung nạp. Bà suy sụp đến mức không gượng dậy nổi, suốt ngày sống trong trạng thái mơ hồ, thường xuyên ngồi hàng giờ dưới ánh mặt trời, không hề nhúc nhích.
Cố Quân Xuyên còn nhỏ, Cố Tri Hi còn chưa cao bằng bệ bếp. Hai đứa trẻ từ cuộc sống sung túc rơi vào cảnh khốn cùng, ngay cả cách nhóm lửa trong nhà bếp cũng không biết, thường xuyên đói no thất thường.
Biết trong lòng mẹ đau khổ, Cố Quân Xuyên không dám làm phiền. Đôi khi đói quá, y sẽ dẫn theo em gái nhỏ đứng ngoài cổng nhà người khác, nhìn vào trong sân với đôi mắt trông mong.
Cố Quân Xuyên vẫn nhớ rõ, thím Cát là người đã dẫn hai huynh đệ vào nhà.
Khi đó Hổ Tử còn chưa sinh ra, trong nhà chỉ có cô con gái lớn của thím Cát. Thấy y và Cố Tri Hi, cô bé vội chạy vào nhà bếp lấy hai cái chén sứ trắng, múc đầy cháo bắp. Sợ bị ngán, cô bé còn lấy một cái chén nhỏ đựng dưa muối, đặt vào tay y.
Triệu Xuân Mai đã nhiều ngày không ra khỏi nhà, trông tiều tụy, chẳng còn chút sức sống nào. Thím Cát bước vào, vội vã dọn dẹp sân, nấu một bữa cơm nhà không quá phong phú nhưng lại no bụng, rồi nói với bà: “Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, cũng phải tiếp tục sống. Có thực mới vực được đạo.”
Sau đó hai người dần trở nên thân thiết. Thím Cát thường xuyên dẫn Trịnh Dung đến tìm Triệu Xuân Mai, hai chị em cùng nhau ở trong phòng thêu thùa, cùng xay ớt ở đầu ngõ, mua cây con ở chợ sớm… Cứ thế dần dần kéo Triệu Xuân Mai, người đã mất hết hy vọng, ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng.
Sau này Trịnh Dung thành thân, Cố Quân Xuyên còn làm vai trò “đệ đệ nhà mẹ đẻ” cho nàng, cùng Trịnh Hổ chặn cửa đón rể.
Hơn nửa năm trước, vào ngày giỗ của cha Cố, Cố Quân Xuyên đã ngã từ lưng chừng sườn núi xuống trong cơn mưa như trút nước, lăn thẳng xuống vũng bùn. Cố Tri Hi lập tức sợ đến mức sắc mặt tái mét, người cứng đờ. Triệu Xuân Mai sức yếu, bà không thể nâng y dậy, bèn chạy như điên về nhà.
Thím Cát đã đến chỗ Trịnh Tùng Thạch làm công. Hán tử không nói một lời đã xin nghỉ phép nửa ngày, còn tìm người khiêng cáng tre, đội mưa lớn lên núi đỡ y về.
Chưa đầy nửa tháng sau khi biết chân mình bị tàn phế, e rằng sẽ không thể đứng dậy được nữa, Cố Quân Xuyên cảm thấy không muốn sống nữa, suốt ngày ngồi trên giường không nói một lời.
Khi đó, Trịnh Tùng Thạch tan làm lại ghé qua thăm y một chút. Là một hán tử trầm mặc ít nói, thường ngày cũng không thân thiết lắm. Lúc này lại càng không biết nói gì với y, ông chỉ im lặng ngồi trên ghế, cứ vậy ngồi hơn một canh giờ.
Cố Quân Xuyên biết, chú Trịnh sợ y nghĩ quẩn trong lòng. Ông cũng không phải người giỏi an ủi, nên chỉ biết ở bên cạnh y lâu hơn, tựa như chỉ cần có mặt ở đó là có thể khiến ông ấy yên tâm.
Sau đó, tinh thần của Cố Quân Xuyên đã tốt hơn một chút, Trịnh Tùng Thạch trông rất vui. Ông vác lưỡi hái lên núi đốn gỗ, mài giũa gần hai tháng trời, làm một cây gậy chống. Sau khi mài nhẵn bóng loáng còn bôi sáp, rồi mới đem gậy sang.
Cũng như bao người trầm mặc ít nói khác, Trịnh Tùng Thạch chỉ nhẹ nhàng đặt gậy chống lên mép giường của Cố Quân Xuyên, rồi mở cửa đi ra ngoài.
Lúc ấy y vẫn còn suy nghĩ lung tung, không để tâm đến tình nghĩa ấy. Hiện giờ dưới ánh nến mờ ảo, Cố Quân Xuyên giơ chén lên, trịnh trọng nói: “Chú Trịnh, cảm ơn người.”
Trịnh Tùng Thạch chỉ xua tay: “Giữa chúng ta không cần khách sáo làm gì.”
Cố Quân Xuyên cảm thấy được an ủi, y có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng đều tan vào chén rượu này, uống một hơi cạn sạch.
Trịnh Tùng Thạch cười vỗ vai y, rồi cũng uống cạn chén rượu.
Trong bữa tiệc gia đình hôm nay, người hai nhà ngồi cùng nhau, không hề kiêng dè, dốc bầu tâm sự. Chậm rãi ôn lại chuyện cũ năm xưa trong men rượu nồng, thật thân tình và thoải mái.
Trên bàn này, chỉ có nhóc Hổ là không có nhiều suy nghĩ như vậy. Nhóc đã khóc suốt cả một ngày, tốn rất nhiều sức. Bây giờ đói vô cùng, chỉ lo cắm đầu ăn cơm, mãi đến khi cha kêu nhóc, nhóc mới ngừng đũa, duỗi tay lau đi váng dầu vương đầy trên miệng, miễn cưỡng bước tới.
Trịnh Tùng Thạch là người thô kệch, chưa từng đọc sách, dẫu vậy cũng biết đọc sách học chữ là rất có bản lĩnh. Ông bảo Trịnh Hổ đứng ngay ngắn, dặn dò: “Cố gắng học hành, đừng gây thêm phiền phức cho Xuyên ca của con.”
Hôm nay thoải mái, Cố Quân Xuyên cũng nói chuyện một cách cởi mở hơn. Y nói: “Nhóc Hổ thông minh, có thiên phú, là một mầm non ham học. Học hành chăm chỉ sẽ tiến xa hơn huynh.”
Y nhìn Trịnh Hổ, trong ánh mắt tràn đầy sự mong đợi.
Trịnh Tùng Thạch không phải người hay nói, nhưng ánh mắt lại rất sáng suốt. Ông rót thêm một chén rượu, cầm lên chạm vào chén của Cố Quân Xuyên, rồi ngửa cổ uống cạn.
Hoàng tửu được ủ từ gạo nếp, có hương thơm thoang thoảng của gạo nếp, nhưng khi vào miệng khiến người ta dễ bị sặc, đến mức phải mím môi, hít một hơi mới làm dịu bớt vị cay nồng.
Trịnh Hổ ở bên cạnh nhìn đến thèm thuồng, cũng bắt chước chép miệng.
Thường ngày Trịnh Tùng Thạch uống rượu, đa phần chỉ để Trịnh Hổ ngửi một chút, không cho nhóc uống. Nhưng hôm nay quả thật là một ngày vui, ông nhìn đứa con kháu khỉnh, khỏe mạnh của mình, cười nói: “Nếm thử không?”
Trịnh Hổ ngây thơ gật đầu. Trịnh Tùng Thạch bèn cầm một chiếc đũa sạch, chấm đầu đũa vào Hoàng tửu, rồi đặt lên đầu lưỡi nhóc.
Hương vị cay xè xộc vào mũi miệng, xông thẳng lên đỉnh đầu. Trịnh Hổ nhíu mày, nhắm tịt mắt, vẻ mặt đau khổ thè lưỡi, khiến cả bàn đều nở nụ cười.
Dưới ngọn đèn dầu, Cố Quân Xuyên quay đầu nhìn Thẩm Liễu. Chỗ đông người, tiểu ca nhi lại càng không thích nói chuyện. Bây giờ cả nhà cười đùa, cậu chỉ khẽ híp mắt cười, dụi đầu vào vai y.
Tuy Cố Quân Xuyên vẫn chưa say vì Hoàng tửu, nhưng trong lòng bắt đầu nóng lên. Y khẽ mím môi, gần như không thể nhận ra, từ trong cổ họng thở ra một hơi nóng hổi.
Khi Thẩm Liễu rời khỏi vai y, y nghiêng đầu nhìn sang, nhẹ giọng hỏi: “Em nếm thử một chút không?”
Thẩm Liễu hơi giật mình. Đã nhiều năm rồi cậu không uống rượu. Lần cuối đã là mấy năm trước, cậu đón giao thừa với cha, ban đêm lạnh quá nên đã uống chưa đầy nửa ly rượu gạo cho ấm người.
Ngay cả đêm thành thân cũng không uống. Cậu gả thay, Cố Quân Xuyên vén khăn voan lên đã phát hiện ra ngay, thế nên hai người cũng chẳng uống rượu giao bôi.
Hiện tại nam nhân hỏi tới, trong lòng cậu cũng hơi nôn nao. Cậu cắn môi gật đầu: “Dạ.”
Cố Quân Xuyên cầm một cái chén sạch, không rót nhiều, chỉ vừa đủ lấp đáy chén: “Say rồi thì không thoải mái đâu. Thử xem có bị sặc không đã.”
Thẩm Liễu cúi đầu, hai tay bưng chén. Rượu trong vắt chạm vào vành môi, cậu dùng đầu lưỡi liếm qua. Hương rượu cay nồng tràn vào cổ họng, cậu híp mắt lại, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Quân Xuyên, đuôi mắt ửng hồng vì rượu cay, nhẹ giọng nói: “Thơm quá.”
Trông dáng vẻ cẩn thận của cậu, Cố Quân Xuyên nhìn đến mức y cảm thấy nghẹn ở cổ họng. Y bình tĩnh mím môi dưới: “Rót thêm chút nữa nhé?”
“Dạ.” Thẩm Liễu ngây thơ, hớn hở gật đầu: “Rót thêm một chút.”
Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến cuối giờ Tuất (19h-21h).
Màn đêm buông xuống, khắp nơi sương mù dày đặc giăng mắc, đôi lúc vang lên một vài tiếng chó sủa thưa thớt, đêm đã khuya.
Bình rượu đã cạn, cuộc vui cũng dừng lại.
Hai đứa nhỏ Trịnh Hổ và Cố Tri Hi đã mệt đến mức không thể thức nổi nữa, dựa vào nhau ngủ gà ngủ gật. Triệu Xuân Mai và thím Cát thấy vậy, biết đã đến giờ về, liền đứng dậy cáo từ.
Trịnh Tùng Thạch vốn định gọi Trịnh Hổ dậy tiễn khách, nhưng lại bị Cố Quân Xuyên ngăn cản. Tửu lượng của y tốt, uống nhiều như vậy nhưng tinh thần vẫn còn tỉnh táo: “Không cần đâu chú Trịnh, cứ để nó ngủ đi, mệt cả ngày rồi.”
Trịnh Tùng Thạch nhìn Trịnh Hổ, xoa xoa cái đầu tròn vo của nhóc. Nhóc con này ăn hay ngủ đều không màng đến ai, dù bên cạnh có tiếng động lớn đến cỡ nào, nhóc vẫn có thể ngủ say sưa. Trịnh Tùng Thạch cười lắc đầu, để nhóc ngủ.
Ban đêm sương mù dày đặc, đẩy cửa ra, gió lạnh theo đó thổi vào. Cố Tri Hi vốn đang buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, bị cơn gió này thổi cho tỉnh táo. Nàng xoa mặt, đi theo mẹ ra cửa.
Chú thím Trịnh tiễn ra đến cổng mới dừng chân. Triệu Xuân Mai hàn huyên với thím Cát đôi câu, nhất trí hai ngày nữa sẽ cùng nhau đi chợ, rồi mới cười vào sân.
Đêm nay, người của hai nhà đều đã có một bữa tiệc thịnh soạn, ngày tháng cũng cứ thế trôi qua trong yên bình.
Bóng đêm đen đặc, ánh sao mờ nhạt ở đằng xa, khắp nơi yên tĩnh. Canh giờ này, đàn gà sau sân đều đã ngủ, chỉ thi thoảng có tiếng quạ kêu.
Trong phòng thắp một ngọn nến lập lòe, Thẩm Liễu thật ra đã rất mệt. Cậu vội vàng rửa mặt qua loa rồi trèo lên giường.
Lúc Cố Quân Xuyên vào nhà, chỉ nhìn thấy Thẩm Liễu nằm trên giường. Tiểu ca nhi đã uống chút Hoàng tửu, tuy không đủ say, nhưng vẫn cảm thấy người hơi nóng ran. Ngay cả chăn cậu cũng không đắp, cứ thế nằm sấp.
Cố Quân Xuyên bất đắc dĩ khẽ cười, đóng kín cửa phòng lại. Một chân khập khiễng bước đến mép giường, duỗi hai ngón tay chạm nhẹ lên mặt tiểu ca nhi.
Thẩm Liễu mở mắt: “Huynh đã tắm chưa? Để ta đi múc nước cho huynh.”
“Muộn rồi, không cần ngâm chân nữa.”
“Vậy sao được chứ.” Tiểu ca nhi mơ màng trèo dậy, “Chân sẽ đau.”
“Hôm nay không đi xa, sẽ không đau đâu, em.”
Thấy Cố Quân Xuyên cởi giày rồi lên giường, Thẩm Liễu dịch vào trong, cuộn tròn trong chăn.
Nam nhân dung mạo anh tuấn, dáng người lại cao ráo. Sau khi chân trái bị gãy, y thường phải dùng sức cánh tay và bụng dưới để di chuyển, vì thế hai cánh tay y trở nên rắn chắc, eo cũng vừa thon vừa dẻo dai.
Cố Quân Xuyên thay áo trong. Trước đây Thẩm Liễu không dám nhìn, mà nay đã uống nửa chén Hoàng tửu, trở nên bạo dạn hơn hẳn. Khóe môi cậu vương nụ cười, ánh mắt mơ màng mở lớn.
Cố Quân Xuyên chú ý tới, trong lòng y vốn đã nóng như lửa đốt. Đầu ngón tay cái của y khẽ xoa khớp xương, không nhịn được khẽ thở ra một hơi.
Bỗng nhiên, Thẩm Liễu khẽ lên tiếng, giọng nói của cậu khàn khàn: “Nếu có thể có một đứa nhỏ như Tiểu Hổ Tử thì tốt quá…”
Cậu quả thực rất thích nhóc con ấy, thông minh hiểu chuyện, tâm tính thiện lương, là một đứa bé ngoan.
Nghe vậy, Cố Quân Xuyên khẽ giật mình, nhẹ nhàng mím môi.
Y vẫn luôn không nghĩ đến chuyện có con. Thứ nhất là vì Thẩm Liễu còn nhỏ tuổi, nên sống vô ưu vô lo thêm mấy năm nữa mới đúng.
Thứ hai, khi tiểu ca nhi còn nhỏ thân thể suy dinh dưỡng, hiện giờ ăn nhiều cũng chẳng thấy béo lên. Y sợ cậu sinh con rồi sẽ không chịu nổi.
Nhưng nghe cậu nói vậy, trong lòng Cố Quân Xuyên cũng bắt đầu nôn nao. Y đã cập quan, đến tuổi này của y quả thực cũng nên có con.
Y không thắt dây lưng, mà giơ tay tháo búi tóc, nghiêng người về phía Thẩm Liễu. Có lẽ là do đã uống rượu, giọng Cố Quân Xuyên hơi khàn khàn: “Muốn có con à?”
Trong chiếc chăn cưới đỏ thẫm, Thẩm Liễu đỏ mặt khẽ gật đầu: “Muốn ạ.”
Cố Quân Xuyên cụp mắt cười khẽ, y nén lại, trầm giọng nói: “Nhưng sao ta thấy có vẻ không phải vậy?”
Uống rượu rồi, đầu óc Thẩm Liễu không tỉnh táo lắm. Cậu phồng má, lầm bầm nói: “Sao lại không giống chứ? Ta vẫn luôn nghĩ đến mà.”
“Thường ngày có thấy em chủ động nhiều đâu.” Cố Quân Xuyên ghé sát tai Thẩm Liễu, nhẹ giọng nói, “Để tướng công nhìn một cái xem, phu lang muốn con đến nhường nào?”
Nếu là ngày thường, Thẩm Liễu sớm đã xấu hổ đến mức xoay người lại không thèm để ý đến y. Nhưng bây giờ đầu óc cậu nặng trĩu, không thể suy nghĩ minh mẫn, chỉ ngơ ngẩn nói: “Không được.”
Cố Quân Xuyên dựa vào thành giường, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng khẽ vỗ nhẹ: “Tự mình làm đi nào.”