Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 30: Bánh hạt dẻ
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao lại thế được? Rõ ràng là thêu rất đẹp.” Nàng thả hạt dẻ đã rạch vào chậu, nghe tiếng “bõm” một cái. Cố Tri Hi nhẹ giọng nói: “Ca phu huynh đừng so với mẹ, đó là thêu chăn hồi môn thì phải tỉ mỉ, nhưng nếu chỉ là khăn dùng để lau mặt cho trẻ con, thì đã đủ rồi.”
Cố Tri Hi cảm thấy thật ra ca phu của nàng rất có năng khiếu, mới thêu có mấy ngày mà thành phẩm đã rất đáng nể.
Cậu thích thêu những hoa văn đơn giản như tường vân, hồi văn, hải đường… rồi điểm xuyết bằng vài con bướm và hoa nhỏ, không phô trương như những người khác, nhưng cũng rất tinh xảo.
Thẩm Liễu nghe khen mà mặt đỏ bừng, cậu khẽ cụp mắt xuống: “Muội chỉ toàn nói lời hay ý đẹp thôi.”
“Đây là lời nói thật đó.” Cố Tri Hi đến bên cạnh cậu, thân mật vỗ vai cậu: “Đi đi, muội muốn đi với huynh.”
Thẩm Liễu mím môi cười rộ lên: “Được.”
Cậu nghĩ cứ đi xem thử, dù không bán được khăn, ít nhất cũng có thể học cách rao hàng, sau này nhất định sẽ có ích.
Đang nói chuyện, Triệu Xuân Mai bước ra từ nhà bếp.
Miếng lót giày đã dán xong, cần phơi nắng ở nơi thoáng gió. Trời nắng đẹp thế này, chắc sáng mai là khô hẳn.
Có nhiều vải cần phơi, trong sân không có cái bàn nào đủ lớn, đành treo lên ván cửa. Triệu Xuân Mai dùng khăn ướt lau cửa gỗ nhà bếp, gió núi thổi, chẳng mấy chốc ván cửa đã khô.
Thẩm Liễu và Cố Tri Hi làm xong việc đang dở, rửa tay sạch rồi qua giúp.
Lớp keo dán ẩm ướt thấm qua mặt vải, đặc sệt. Có đến bảy tám miếng vải lót, cửa nhà bếp treo không đủ, nên treo thêm vài tấm trên cửa nhà kho. Có vẻ là định làm đế giày cho cả nhà.
Vóc dáng của Thẩm Liễu đã cao hơn một chút, cậu nắm hai góc tấm vải ném lên, miếng lót bay lên dính vào ván cửa.
Triệu Xuân Mai cười nói: “Chờ mai khô hẳn là có thể vẽ mẫu đế rồi.”
Thấy trời còn sớm, bên thư phòng vẫn chưa nghỉ ngơi, Triệu Xuân Mai liếc nhìn sân một cái, hạt dẻ đã rạch xong hết, bà nói: “Định rang hay làm bánh ngọt đây?”
Cố Tri Hi mắt cong cong cười: “Muốn ăn bánh hạt dẻ mẹ làm, ca phu chưa được nếm thử bao giờ.”
“Chỉ có con là ham ăn thôi.” Triệu Xuân Mai mím môi, lắc đầu bất lực: “Vậy nấu nước đi, lột vỏ hạt dẻ trước đã nhé.”
Cố Tri Hi vội gật đầu: “Con làm ngay đây ạ.”
Đang giữa thu, là thời điểm ngon nhất để ăn hạt dẻ. Khi gió thu xuyên qua khe núi, những quả cầu gai treo trên cành cũng đã chín rụng. Những quả đã phơi nắng mấy tháng, chứa đầy đường, to tròn, lại rất thơm ngọt.
Thường có mấy đứa nhóc con rủ nhau cầm gậy tre dài, ra sau sườn núi rung hạt dẻ. Dọc đường vừa đi vừa ăn, lột lớp vỏ gai bên ngoài, bỏ hạt dẻ sống vào miệng, nhai một lát sẽ ra nước ngọt.
Hái đầy một sọt mang về nhà, hạt dẻ tươi làm món gì cũng ngon cả.
Đa phần sẽ rang hai lần trên chảo sắt, chờ đến khi vỏ nứt tách, tỏa ra hương thơm. Đôi khi không kịp chờ nguội, nhét vào miệng dùng răng cắn vỡ, hạt dẻ mềm ngọt, mùi thơm thoang thoảng nơi đầu lưỡi.
Cố Tri Hi rất thích vị ngọt này, nhưng ăn nhiều hạt dẻ rang dễ bị đau họng. Triệu Xuân Mai bèn lột vỏ hạt dẻ nấu chín, rồi rang và nghiền trong nồi làm thành bánh hạt dẻ, rắc thêm chút kim quế lên trên cho đẹp mắt. Cắn một miếng vừa thơm vừa dẻo, tiểu cô nương cũng rất thích ăn món này.
Nước trong nồi sắt trên bếp đã sôi, hạt dẻ được cho vào nồi khi nước còn lạnh, chẳng mấy chốc đã bị nước sôi khuấy lên khuấy xuống.
Thẩm Liễu lấy cái chậu gỗ vừa rửa sạch đến, dùng muôi vớt hết hạt dẻ đã nấu chín ra chậu. Tiếng “lộp bộp” vang lên như mưa rơi, hạt dẻ chìm dần xuống đáy chậu.
Rửa qua nước lạnh, vỏ hạt dẻ đã nấu mềm sẽ nứt ra theo đường cắt hình chữ thập (十), lúc này lột rất dễ dàng.
Cái bàn nhỏ dùng để dán lót giày ban nãy vẫn chưa cất, ba mẹ con bèn kéo ghế đẩu đến, ngồi vây quanh bàn lột hạt dẻ.
Đầu ngón tay lột vỏ, tạo ra tiếng “răng rắc”, hương thơm ngọt thanh của hạt dẻ từ từ lan tỏa.
Cố Tri Hi ham ăn, lột hạt dẻ xong thì bỏ vào miệng mình, hai má phồng lên thành từng cục. Triệu Xuân Mai cười nói: “Lột thêm vài cái nữa đi con, không thì con ăn hết mất.”
Tiểu cô nương hiếm khi đỏ mặt, nàng cười ha ha, vội bỏ hạt dẻ đã lột trong tay vào chén sứ.
Làm bánh hạt dẻ phải thêm chút đường cát mới ngon, hũ đường trong nhà đã cạn. Thấy trong chậu không còn mấy hạt dẻ cần lột, Triệu Xuân Mai bèn giục Cố Tri Hi đi mua một lạng đường trắng về, bà cũng nhân tiện đập vụn hạt dẻ.
Cửa hàng lương thực ở đầu hẻm không xa lắm, chỉ cách vài con phố.
Cố Tri Hi vỗ vỗ tay, phủi những vụn hạt dẻ trên người: “Ca phu, huynh đi chung với muội đi.”
“Chuyện gì cũng gọi Tiểu Liễu, có mấy bước chân thôi mà.” Triệu Xuân Mai đứng lên, đặt chén sứ đựng đầy hạt dẻ lên bệ bếp, nhân lúc hạt dẻ còn ấm chưa bị cứng lại, bà dùng muỗng gỗ đập vụn.
Thẩm Liễu cũng phủi tay: “Không sao đâu mẹ, cũng không mệt lắm, con cũng thích đi cùng Bảo muội.”
“Con cứ chiều nó đi, trước đây chỉ có anh trai nó chiều, giờ thì hai đứa con cùng chiều nó.” Triệu Xuân Mai cười nói: “Về sớm chút, lát nữa phải cho lên chảo rang rồi.”
Cố Tri Hi và Thẩm Liễu đồng thanh đáp lời, rồi cùng đi ra ngoài.
Thẩm Liễu đã đi qua con đường này rất nhiều lần, đã quen thuộc lắm rồi. Sau khi trời trở lạnh, mấy bà thím hiếm khi ngồi ngoài tán gẫu, chỉ để lại con chó vàng bên cạnh cửa vẫy đuôi trông nhà. Giờ đã quen với Thẩm Liễu, không còn sủa bậy nữa, còn mon men đến cọ vào chân cậu.
Không xa lắm là cửa hàng lương thực, tấm rèm treo trên bức tường gạch xám ngói đen đang đung đưa trong gió. Trước cửa đậu mấy chiếc xe bò đang dỡ lương thực. Lần trước Thẩm Liễu còn cùng Cố Quân Xuyên ngồi trên chiếc xe này đến hiệu sách, cậu nhìn thêm vài lần, rồi mới theo bước chân Cố Tri Hi cùng vào cửa.
Cửa hàng bán đủ các loại từ gạo, mì, lương thực đến dầu, còn bán thêm chút gia vị nữa. Mặt tiền cửa hiệu tuy không lớn lắm, nhưng đồ vật lại được sắp xếp chỉnh tề, nhìn là biết ngay. Trên mặt bàn đặt mấy cái bình đất, bên trong đựng đầy tiêu và gia vị; dưới đất có mấy sọt tre đựng đầy lương thực, các loại ngũ cốc đều đủ cả, đậu nành sạch sẽ, mỗi hạt đều tròn căng mọng.
Chủ quán, La Tứ gia, đang ở trong cửa hàng hâm nóng rượu. Thấy Cố Tri Hi vào cửa, chậm rãi hỏi nàng: “Khuê nữ Cố gia, tới mua gì đó?”
Đều sống cùng một nơi, quen biết nhau cả, Cố Tri Hi chào ông một tiếng, không để Tứ gia đứng dậy, tự mình đến quầy lấy một tờ giấy dai cầm trên tay. Bình đựng gia vị được đặt ở góc bàn, nàng đi qua, mở bình đựng đường cát ra, múc hai muỗng.
Giá đường cát đắt, người bình thường mỗi lần mua không bao nhiêu, tiệm lương thực bèn dùng cân thuốc để cân. Thiếu thì thêm chút, nhiều thì bớt ra, cân đúng một lạng. Cố Tri Hi quay đầu gọi: “Tứ gia, đủ một lạng đường cát rồi ạ, không nhiều không thiếu, ngài xem thử đi.”
La Tứ gia đang vội hâm nóng rượu, đầu cũng không ngẩng lên: “Thấy rồi, con gói lại đi.”
Cửa hàng lương thực gần nhà, Cố Tri Hi bèn mang theo cái bình gốm. Nghe Tứ gia đáp lại, nàng đặt một góc giấy dai ở miệng bình, tiếng “sàn sạt” vang lên, đường cát rơi vào bình. Cố Tri Hi bịt kín miệng bình, rồi cùng Thẩm Liễu đến quầy trả tiền.
La Tứ gia nhìn Cố Tri Hi lớn lên, trước đây đứa bé này chỉ cao bằng củ cải, Cố Quân Xuyên đi đâu nàng theo đó. Mà nay tiểu tử nhà họ Cố đã thành thân, nàng cũng đã lớn thế này rồi. La Tứ gia vui vẻ nhìn nàng, mở miệng nói: “Nha đầu, đưa tay ra đây.”
Nói rồi, ông đặt kẹo mạch nha vào tay Cố Tri Hi, rồi nhìn sang Thẩm Liễu, cười híp mắt lại: “Phu lang của tiểu tử nhà họ Cố, cũng đưa tay ra đi.”
Kẹo mạch nha nằm gọn trong lòng bàn tay, từng viên không mấy đều đặn, trông như những cục đá, còn có thể nhìn thấy những lỗ nhỏ do sủi bọt khi nấu đường. Thẩm Liễu nhìn kẹo mạch nha trong tay, cầm một viên bỏ vào miệng, mùi mạch nha ngọt ngào thoang thoảng, cậu không khỏi cong mắt cười: “Cảm ơn Tứ gia.”
La Tứ gia xua xua tay: “Có gì đâu mà cảm ơn, muốn ăn đường thì cứ đến chỗ Tứ gia đây, đảm bảo có đủ.”
Lúc ra ngoài, ánh nắng vừa đẹp, tuy có gió nhưng cũng không lạnh lắm.
Cố Tri Hi cầm bình đường, cười híp mắt lại: “Chờ lát nữa là có thể ăn bánh hạt dẻ rồi, nghĩ thôi đã thấy vui.”
“Ta thấy muội có đồ ăn là vui, đúng là mèo nhỏ ham ăn.” Thẩm Liễu cũng cười rộ lên, kẹo mạch nha trong miệng vẫn chưa tan, môi lưỡi đều tràn ngập vị ngọt.
Hai người vừa nói vừa cười, mới đi xuống mấy bậc thang lát gạch đá xanh, đối diện có một người bước tới, chắc cũng đến cửa hàng mua đồ. Thẩm Liễu bước hụt một bước, vội kéo tay Cố Tri Hi, nhờ vậy mà nàng không đụng phải người đang đi đến.
Cố Tri Hi còn chưa lên tiếng, người kia đã giận trước, lớn tiếng kêu lên: “Ngươi đi không nhìn đường à?”
Ngẩng đầu thấy một gương mặt quen thuộc, Cố Tri Hi lập tức nhíu chặt mày: “Ta thấy ngươi mới là người mọc mắt trên trán, ngay cả đường cũng không nhìn!”
Đối diện là một cô nương mặc áo váy xinh đẹp màu đỏ thắm, gương mặt như hoa phù dung, búi tóc cài trâm hoa, nhìn cách ăn mặc chắc là đã thành thân. Thẩm Liễu thường ngày ít nói, nhưng nếu Cố Tri Hi thật sự bị bắt nạt, cậu chắc chắn sẽ che chở cho nàng.
Người đang đi đến rõ ràng cũng không ngờ là Cố Tri Hi, cô ta sửng sốt một lát, rồi nhìn sang Thẩm Liễu bên cạnh, cuống quýt cúi đầu, nghiêng người né sang một bên, bước nhanh lên bậc thang.
Một lúc lâu sau, Cố Tri Hi vẫn không nhúc nhích, nàng nhìn bóng dáng đã sớm biến mất ở cửa, hầm hừ siết chặt nắm tay, ôm chặt chiếc bình, cúi đầu đi về nhà.
Thẩm Liễu vội đi theo, kéo tiểu cô nương như heo con lại gần, nhẹ giọng hỏi nàng: “Sao vậy?”
Thấy Cố Tri Hi cắn môi không nói, Thẩm Liễu quýnh lên: “Bị đụng đau à? Để ta xem.”
“Không có.” Tính tình Cố Tri Hi thẳng thắn, có gì nói đó, nhưng hôm nay hỏi thế nào nàng cũng không chịu nói lời nào. Tiểu cô nương thường ngày hiếm khi tức giận, chỉ khi gặp... Thẩm Liễu thử thăm dò hỏi: “Là vì ca của muội sao?”
Cố Tri Hi rõ ràng nhíu mày, nàng hít hít mũi, hừ một tiếng.