Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 31: Cố Quân Xuyên đưa túi thơm
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Trước đây ca của muội còn dầm mưa tặng túi thơm cho cô ta, vậy mà giờ cô ta lại đối xử như thế!”
Nghe vậy, ngực Thẩm Liễu nhói lên, khó thở vô cùng. Cậu thầm nghĩ, chẳng lẽ cô nương kia là cố nhân của Cố Quân Xuyên sao...
Phải rồi, một nam nhân như Cố Quân Xuyên ắt hẳn có rất nhiều người phải lòng huynh ấy. Chẳng phải chính mình cũng vậy sao, dù chưa từng nói chuyện nửa câu, vẫn nhớ mãi không quên bao năm qua.
Nhưng những chuyện khác đều dễ lý giải, Cố Quân Xuyên lại tự tay tặng túi thơm... Đây ắt hẳn là một mối quan hệ không tầm thường.
Thẩm Liễu tự nhủ lòng, đây là chuyện quá khứ rồi, khi ấy hai người còn chưa quen biết, không thể tính là gì. Thế nhưng trong lòng cậu cứ rối bời, không sao gỡ bỏ được, ngay cả kẹo mạch nha ngọt lịm trong miệng cũng hóa thành vị cay đắng.
Chưa kịp để cậu suy nghĩ thông suốt, Cố Tri Hi đã duỗi tay xoa mặt cậu. Tiểu cô nương không hề phát hiện cậu đang buồn bực, cất cao giọng nói: “Không nghĩ đến cô ta nữa, xúi quẩy! Chúng ta về nhà đi, còn phải làm bánh hạt dẻ nữa.”
Thẩm Liễu gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo: “Ừm, về nhà.”
Trong nhà bếp, Triệu Xuân Mai đã đập vụn hạt dẻ hấp. Sau khi dùng muỗng nghiền nát, những hạt dẻ còn sót lại to bằng hạt tiêu được đặt lên thớt, trải một lớp vải bông mỏng lên trên, rồi dùng chày cán bột cán qua cho đến khi chúng mịn như bột. Khi ăn sẽ có cảm giác đặc quánh.
Thấy hai đứa nhỏ đi vào, Triệu Xuân Mai vội đun nóng nồi sắt trên bếp.
Làm bánh hạt dẻ không thể vội vàng. Trước tiên phải thêm nước đường vào bột hạt dẻ đã nghiền, khuấy đều, sau đó đổ vào nồi sắt, dùng muỗng đảo qua đảo lại cho đến khi nước cạn, bột hạt dẻ vón cục lại, không còn dính vào thành nồi thì mới coi như hoàn thành.
Thấy nồi đã bốc khói trắng, Triệu Xuân Mai ngồi xổm xuống hạ nhỏ lửa. Lúc đứng lên, tiện tay dùng sạn múc một miếng mỡ heo, “cộp” một tiếng cho vào nồi nóng, khuấy đều dưới đáy nồi cho đến khi tan chảy hoàn toàn.
Thấy thế, Cố Tri Hi vội đưa bột hạt dẻ tới, rồi đến ngăn tủ lấy một chén sứ sạch ra, định múc nửa chén nước để hòa tan đường.
Thấy Thẩm Liễu đang đứng cạnh lu nước, Cố Tri Hi quay đầu gọi: “Ca phu, múc nửa chén nước giúp muội.”
Từ lúc trở về, vẻ mặt Thẩm Liễu đã uể oải hẳn. Cậu đứng cạnh lu nước bất động, như thể đang ngủ mơ.
Cố Tri Hi thấy cậu không để ý, đi qua vỗ cậu: “Nghĩ gì vậy? Cẩn thận ngã vào lu bây giờ.”
Thẩm Liễu lúc này mới bừng tỉnh. Cậu thấy Cố Tri Hi khom lưng duỗi tay lấy gáo bầu trong lu, vội vàng luống cuống giúp đỡ.
“Muội tự làm được.” Cố Tri Hi nhìn cậu, “Ca phu, sao huynh vừa về đã thất thần vậy, hay là về phòng nghỉ ngơi một lát đi.”
“À… Không sao đâu.” Thẩm Liễu xoa nhẹ mặt, nghĩ bản thân đúng là suy nghĩ vẩn vơ. Dù Cố Quân Xuyên thật sự từng có gì đó với người ta, cô nương kia cũng đã thành thân rồi, huynh ấy cũng đã cưới mình làm phu lang, mình hẳn nên rộng lượng với chuyện này.
Sau khi tâm tình bình ổn lại, Thẩm Liễu cũng đến giúp đỡ làm việc.
Bột hạt dẻ được xào liên tục, tỏa ra một hương thơm nồng nàn, pha lẫn mùi khói cháy sém, giống như khoai lang nướng trên bếp lò vào ngày đông lạnh giá. Chỉ ngửi thôi đã thấy ấm lòng.
Chẳng mấy chốc, nước đường đã cạn, hạt dẻ cũng đã vón thành cục, không còn dính vào sạn.
Triệu Xuân Mai cầm một chậu sứ sạch, lau khô nước, rồi bỏ hạt dẻ vào.
Rửa sạch tay một lần nữa, ba mẹ con ngồi trước bàn nhỏ làm bánh hạt dẻ. Trước tiên nặn hạt dẻ thành viên, rồi bỏ vào khuôn đúc, chỉ cần ấn một cái là thành hình.
Hạt dẻ lột được nhiều, hôm nay làm xong đựng đầy ba đĩa mà vẫn còn dư.
Bánh hạt dẻ xếp chồng thành hình tháp tam giác, rắc lên hai nắm hoa quế vàng tươi đã rửa sạch và phơi khô, trông vô cùng tinh xảo.
Cố Tri Hi duỗi tay cầm một chiếc, đưa cho Triệu Xuân Mai trước.
“Quỷ quái!” Triệu Xuân Mai cười nhận lấy, cẩn thận cắn một miếng: “Ngon lắm, Tiểu Liễu mau nếm thử đi.”
Thẩm Liễu nghe lời cầm lấy một chiếc, học theo dáng vẻ của Cố Tri Hi, khẽ cắn một miếng, chậm rãi nhai.
Bánh hạt dẻ vị ngọt thanh, mềm mại như bông, giống như cắn một miếng bông mang theo vị ngọt, đầu lưỡi như tan chảy.
Thẩm Liễu chưa từng ăn hạt dẻ được chế biến tinh tế như vậy. Núi ở thôn Thạch Đông cằn cỗi, cây dẻ không nhiều. Nếu thật sự muốn hái thì phải vào tận khe núi mới hái được một sọt, bình thường đều lột vỏ ăn sống.
Trước đây cậu đã thấy mùi thơm ngào ngạt, nhưng giờ đây, trải qua nhiều công đoạn như vậy để làm ra một đĩa điểm tâm tinh xảo thế này, cậu mới biết trên đời còn có một cách chế biến tuyệt vời đến vậy.
Cậu nhìn bánh hạt dẻ, nhẹ giọng nói: “Mang một ít đến thư phòng đi ạ.”
“Nhớ ca của muội rồi nha.” Cố Tri Hi cong mắt, cười trêu chọc cậu.
Thẩm Liễu cụp mắt: “Là muốn mang một ít cho nhóc Hổ.”
Triệu Xuân Mai cười rộ lên, đẩy đĩa qua: “Hai đứa một đĩa, đĩa này đưa cho thím Cát của con, đĩa này cho Xuyên Nhi.”
“Đi thôi.” Nói rồi, Cố Tri Hi cùng Thẩm Liễu ra ngoài.
Ba tiếng “cốc cốc cốc” vang lên. Nghe thấy bên trong đáp lại, Thẩm Liễu mới đẩy cửa ra.
Cửa sổ mở một nửa, ánh nắng chia chiếc bàn làm hai mảng sáng tối. Cố Quân Xuyên ngồi trong ánh nắng, gương mặt được bao phủ bởi một lớp vàng nhạt. Huynh ấy ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Liễu.
Nam nhân vẻ ngoài sắc bén, khi không nói gì thì trông hung dữ, nhưng khi nhìn sang, ánh mắt lại dịu dàng, tựa như chứa đầy nước.
Sắc mặt Thẩm Liễu hơi ửng hồng. Cậu đặt đĩa lên bàn: “Viết cũng lâu rồi, nghỉ ngơi một chút đi.”
Mũi Trịnh Hổ rất thính, sáng sớm đã ngửi thấy mùi thơm rồi. Nhóc nhìn sang Cố Quân Xuyên, thấy huynh ấy gật đầu, lúc này mới buông bút, vừa nói lời cảm ơn Thẩm Liễu, vừa cầm miếng bánh hạt dẻ nhét vào miệng.
“Ăn chậm thôi kẻo nghẹn.”
Trịnh Hổ vội đáp lại, khuôn mặt nhỏ phúng phính, nói: “Tiểu Liễu ca, bánh ngọt này thơm ngon quá, huynh cũng ăn đi.”
Cố Quân Xuyên không thích ăn ngọt lắm, nhưng Thẩm Liễu đưa tới, huynh ấy cũng nhận lấy.
Không giống nhóc Hổ ăn như trâu nhai mẫu đơn (*), huynh ấy cụp mắt cắn nhẹ một miếng, từng hành động cử chỉ đều đúng mực, tự chủ: “Ngon lắm, làm món này rất phiền phức, làm khó em tốn nhiều tâm tư.”
“Đều là do mẹ làm, ta cũng chỉ hỗ trợ chút thôi, không phiền lắm.”
Thấy Cố Quân Xuyên gọi mình lại, Thẩm Liễu đi vòng qua bàn đến bên cạnh huynh ấy.
Từ khi Thẩm Liễu thỉnh thoảng sẽ qua đây, trong thư phòng sẽ để một chiếc ghế dựa cho cậu. Thường ngày đặt dựa vào tường, khi cần dùng thì kéo đến ngồi cạnh Cố Quân Xuyên.
Vừa mới ngồi xuống, bàn tay to dưới gầm bàn đã vươn tới, nắm lấy tay Thẩm Liễu.
Trịnh Hổ vẫn còn ở đây, tuy nhóc con này chỉ lo ăn bánh hạt dẻ thôi, nhưng Cố Quân Xuyên lại công khai nắm tay mình một cách táo bạo như vậy...
Trên mặt Thẩm Liễu hơi nóng bừng. Cậu dùng giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy, nhẹ giọng nói: “Hổ Tử còn ở đây mà.”
Cố Quân Xuyên nhẹ liếc nhìn Trịnh Hổ một cái, nói: “Đâu phải nó không biết gì.”
Thẩm Liễu cụp mắt cười khẽ. Sau khi hai người bọn họ thành thân, Cố Quân Xuyên chưa từng che giấu mối quan hệ của hai người, bất cứ lúc nào cũng đều thoải mái công khai thể hiện. Nam nhân vốn không phải là người thích khoe khoang, có thể làm được như vậy, thật ra cậu đã thấy đủ mãn nguyện rồi.
Thẩm Liễu biết bản thân mình không xuất sắc lắm, không tính là môn đăng hộ đối. Nếu không phải trời xui đất khiến gả thay, có lên trời cậu cũng khó lòng gả vào Cố gia.
Đặc biệt là hôm nay gặp phải “cố nhân” của Cố Quân Xuyên, ít nhiều cũng có chút lo được lo mất trong lòng. Ánh mắt cậu dán chặt lên bàn tay to đang nắm lấy tay mình, tựa như chỉ có như vậy, trong lòng cậu mới có thể yên tâm một chút.
Cả ngày hôm nay, Thẩm Liễu đều thất thần.
Lúc ăn cơm cũng ngẩn ngơ, Cố Tri Hi nói chuyện với cậu mà cậu cũng không nghe lọt tai.
Khi rửa chén, nước lạnh buốt thấu xương, vậy mà cậu vẫn dùng xơ mướp lau chùi một cách đờ đẫn. Mãi đến khi Cố Quân Xuyên vươn hai ngón tay ra khẽ đung đưa trước mắt cậu, cậu mới bừng tỉnh, cười gượng gạo, vờ như chẳng có chuyện gì mà tiếp tục làm việc.
Ngày mai là giữa tháng, đất trống ở đầu phía đông thị trấn sẽ họp chợ. Mọi người đã sớm quyết định muốn cùng nhau ra chợ.
Thẩm Liễu tích trữ trứng gà được non nửa tháng, tính ra có khoảng hai mươi quả. Cậu dùng khăn vải lau sạch sẽ, rồi gói những chiếc khăn muốn bán lại, cất tất cả vào sọt nhỏ.
Ánh nến le lói giữa đêm, đốm lửa vàng ấm áp chiếu sáng cả căn phòng vốn không sáng lắm.
Thẩm Liễu ở cạnh bàn thu dọn chiếc sọt nhỏ, hồi lâu vẫn chưa lên giường.
Trong ánh sáng dịu dàng, Cố Quân Xuyên nhìn tấm lưng gầy gò của tiểu ca nhi. Trước đây cậu ở ngoài dãi nắng dầm mưa, làn da hơi đen sạm, mấy hôm nay ít đi ra ngoài, vậy mà đã trắng lên nhiều, nửa chiếc cổ lộ ra vừa gầy vừa trắng nõn.
Nam nhân nhẹ giọng nói: “Vẫn chưa dọn xong à? Nhìn thêm mấy lần nữa, trứng cũng không thể tự dưng mọc thêm hai quả đâu em.”
Huynh ấy đang thúc giục, Thẩm Liễu vội đáp lại: “À… Xong rồi ạ.”
Từ lần đi chợ trước, Cố Quân Xuyên đưa túi tiền cho cậu rồi cũng không đòi lại. Lòng bàn tay Thẩm Liễu sờ nhẹ lên hoa thêu bên trên, đường may kỹ càng, tinh xảo.
Trong thôn bọn họ, luôn có cô nương tặng túi tiền, túi thơm đính ước cho các hán tử. Cố Quân Xuyên cũng từng tặng túi thơm cho người khác… Cậu rũ mi, không nhịn được nghĩ đến những chuyện khác.
Một lúc lâu sau, Thẩm Liễu miễn cưỡng trèo lên giường. Sắp vào đông, căn phòng lạnh hơn thường ngày rất nhiều. Trước đây cậu chỉ cảm thấy mình gầy, cơ thể vẫn khá khỏe khoắn, nhưng sau khi thật sự ngủ chung với hán tử mới biết, Cố Quân Xuyên mới thật sự ấm áp đến vậy.
Thấy cậu mỗi lần lên giường đều khẽ run rẩy, không biết từ lúc nào, khi Cố Quân Xuyên lên giường sớm đều sẽ ngồi vào bên trong đọc sách, chờ đến khi Thẩm Liễu lên giường, huynh ấy sẽ nhường chỗ.
Nơi nam nhân từng nằm nóng hầm hập hơi ấm, Thẩm Liễu thoải mái vùi vào trong chăn, chỉ để lộ nửa cái đầu tròn vo.
Cố Quân Xuyên thổi tắt đèn, chui vào chăn ôm tiểu ca nhi vào lòng.
Trong phòng tối đen như mực, phía sau lưng lại rất ấm áp. Thẩm Liễu mân mê ngón tay nam nhân một lúc, rồi nhắm hai mắt lại.
Gió lạnh cuốn qua những đám mây, tựa như từ bầu trời ùa đến. Tiếng cây thông đung đưa lớn như sóng biển vỗ bờ, cách cửa sổ vẫn có thể cảm nhận rõ cái lạnh.
Tiểu ca nhi trong lòng cực kỳ yên tĩnh, cũng không hề nhúc nhích dù chỉ một chút, cố gắng giả vờ ngủ say.
Cố Quân Xuyên tựa cằm lên vai cậu, khẽ cọ vào cổ cậu: “Nếu vẫn không ngủ, ngày mai sẽ không dậy nổi đâu.”
Thẩm Liễu giật mình kinh hãi. Rõ ràng cậu không hề động đậy một chút nào, sao người phía sau lại biết được chứ. Cậu vội rụt lưng, làm bộ như đã ngủ say rồi.
Cố Quân Xuyên dứt khoát ngồi dậy. Huynh ấy thắp đèn, ánh lửa không sáng lắm, nhưng con ngươi đã quen với bóng tối từ lâu vẫn cảm thấy chói mắt.
Huynh ấy vươn cánh tay dài bế tiểu ca nhi dậy, ôm vào lòng, ghé sát vào tai cậu: “Nói cho ta biết nào, cả ngày hôm nay em nghĩ gì vậy?”
Thẩm Liễu không thể giả vờ nữa, hơi thẹn thùng ngẩng đầu lên từ ngực nam nhân.
Thấy nửa người cậu đều lộ ra ngoài chăn, Cố Quân Xuyên duỗi tay lấy quần áo trên mép giường, nhẹ nhàng khoác lên người Thẩm Liễu. Lúc thu tay lại thì vén mái tóc dài rối bời của cậu ra sau tai: “Lạnh không em?”
“Không lạnh, trên người huynh ấm lắm.” Thẩm Liễu không muốn nói lắm, trông chẳng khác gì mình nhỏ nhen mà chấp vặt. Cậu cười gượng gạo: “Ngủ đi, buồn ngủ quá.”
Cố Quân Xuyên vươn tay xoa nhẹ vành tai đã ửng đỏ của cậu, chậm rãi nói: “Em ngủ được à? Không nhúc nhích cứ như một khúc gỗ vậy, thường ngày đã chui vào lòng ta từ lâu lắm rồi.”
“Ta nào có!” Sắc mặt Thẩm Liễu đỏ bừng, nhưng cẩn thận nghĩ lại, hình như sáng sớm thức dậy, quả thật bị nam nhân ôm chặt. Cậu khẽ ho một tiếng: “Là vì huynh ấm mà.”
Cố Quân Xuyên dựa vào thành giường, tỉ mỉ nhìn Thẩm Liễu. Tiểu ca nhi rõ ràng đang cúi đầu, nhưng lại có thể cảm nhận được ánh mắt sáng quắc ấy. Rốt cuộc cậu cũng nhụt chí, thở dài một hơi, chậm rãi ngồi thẳng dậy, dịu giọng nói: “Ta cũng không phải người nhỏ nhen, hơn nữa lúc đó hai ta vẫn chưa thành thân, huynh quen biết ai, ta cũng không dám nói gì.”
Cố Quân Xuyên hơi giật mình, nhíu mày: “Gì cơ?”
Thẩm Liễu mím môi: “Thì hôm nay đi mua đường cát, trên đường gặp phải người mà huynh thích…”
Âm thanh phía sau càng lúc càng nhỏ dần, gần như tan biến vào màn đêm đen kịt.