32. Chương 32: Chúng ta có qua có lại

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 32: Chúng ta có qua có lại

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thích… Cố Quân Xuyên hơi giật mình, y không hề hay biết mình từng có người mình thích.
Y nhìn gương mặt nhỏ rõ ràng đang ấm ức nhưng lại cố tình tỏ ra không sao của Thẩm Liễu, có hơi đau đầu, thở dài một hơi: “Người thích gì cơ?”
Thẩm Liễu không dám nhìn y, đầu ngón tay nắm chặt chăn, cẩn thận kể lại chuyện xảy ra trước cửa hàng lương thực.
Đáy lòng cậu có chút hoảng loạn, sợ gợi lại quá khứ của nam nhân, khiến y nhớ lại chuyện cũ, cậu cắn cắn môi: “Là một cô nương xinh đẹp, nhưng người ta đã thành thân rồi…”
Ánh nến chập chờn, tiểu ca nhi cúi đầu, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, không nhìn rõ.
Đầu ngón tay Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng vuốt ve khớp xương, sau một lúc lâu vẫn chưa nhớ ra cô nương Thẩm Liễu nói là ai, y chậm rãi nói: “Sao lại nghĩ nàng là người ta thích chứ?”
Vừa nghe lời này, Thẩm Liễu rõ ràng ngẩn ra, cậu quay đầu không nhịn được thở ra một hơi, mỗi chữ thốt ra đều như con dao nhỏ cắt qua đầu lưỡi, khiến cậu đau đớn: “Bảo muội nói, huynh từng dầm mưa mang túi thơm tặng nàng.”
Sau khi trầm ngâm một hồi lâu, Cố Quân Xuyên rốt cuộc cũng tìm lại đoạn ký ức xa xăm này trong trí nhớ, y nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm của tiểu ca nhi, hai tay ôm lấy vai cậu, cả người ngả ra sau, ôm Thẩm Liễu vào lòng.
Quần áo khoác trên người rườm rà, Cố Quân Xuyên dứt khoát cởi ra, rồi sợ tiểu ca nhi lạnh, kéo chăn quấn kín cho cậu.
Thẩm Liễu nằm trên ngực nam nhân, nghe tiếng tim y đập thình thịch, mặt cậu hơi nóng, hơi thở nhàn nhạt phả tới. Cố Quân Xuyên mở miệng, y dịu giọng hỏi: “Em không hỏi Bảo muội xem đó là túi thơm gì à?”
Tóc dài của nam nhân xõa ngang vòng eo, Thẩm Liễu cầm một lọn cuốn quanh đầu ngón tay, cậu thấp giọng nói: “Ta không muốn biết.”
“Không muốn biết, hay là không dám biết.”
Đầu ngón tay cậu dừng lại một chút, Thẩm Liễu hừ một tiếng, không đáp lời.
Bàn tay to của Cố Quân Xuyên vỗ nhẹ lên tấm chăn, y tiếp tục nói: “Người em nói chắc là nhị cô nương nhà họ Tôn, Tôn Yên, lớn hơn ta ba tuổi, đã thành thân vào năm kia.”
Mấy năm trước, vào lúc Đoan Ngọ, thấy trời càng ngày càng nóng, người cũng cảm thấy ngột ngạt.
Vừa đến thời tiết này, Triệu Xuân Mai sẽ trồng ngải cứu, làm túi thơm, hy vọng năm mới sẽ gặp nhiều may mắn. Chỉ là lần đó làm nhiều hơn một chút, hỏi ra mới biết là cho Tôn gia.
Đều ở trong thị trấn, quen biết nhau, Triệu Xuân Mai kể nhị cô nương nhà họ Tôn mấy ngày trước đi đường đêm, e là đã nhìn thấy thứ không sạch sẽ, trở về tim đập nhanh không chịu nổi. Thím Tôn gia biết bà giỏi thêu thùa nên nhờ bà làm thêm mấy chiếc để khuê nữ trong nhà mang theo trừ tà.
Cuối xuân đầu hạ, thời tiết hay thay đổi, có khi sáng trời còn nắng, đến trưa đã đổ cơn mưa phùn không ngớt.
Thấy mưa trong một chốc cũng không tạnh, Cố Quân Xuyên cũng không quá bận rộn, bèn thay mẹ đi giao.
Cố Quân Xuyên cúi đầu nhìn Thẩm Liễu, chỉ có thể thấy đỉnh đầu đen nhánh cùng vành tai ửng đỏ của cậu, y đưa tay ôm chặt cậu, chậm rãi nói: “Trước em, ta không có tư tình nào với bất kỳ ai. Ngay cả Tô Thanh Lam cũng là hôn ước do tổ tiên định đoạt, chỉ gặp nhau hai lần khi còn bé.”
Trên mặt Thẩm Liễu nóng bừng, cậu vùi mình vào trong chăn, nói thế nào cũng không chịu ra, nhưng bàn tay to lại luồn qua nách, ôm cậu lên. Đến khi ánh mắt hai người sắp chạm nhau, cậu vội rụt cổ lại.
Thẩm Liễu biết mình hiểu lầm, xấu hổ đến mức đầu ngón tay ửng đỏ, cậu ấp úng nói: “Vậy, vậy sao Bảo muội lại tức giận đến thế?”
Cố Quân Xuyên nhẹ vỗ về lưng tiểu ca nhi: “Chuyện này thì ta thật ra không chắc lắm, em tự hỏi nó đi. Nhưng mà nghĩ lại, phần lớn có liên quan đến vết thương ở chân ta.”
Lúc đó, trong thị trấn có rất nhiều tin đồn nhảm nhí, nói rằng nam đinh cả nhà họ Cố gặp nhiều chông gai, e là tổ tiên không có đức, không được ai che chở.
Cố Quân Xuyên ốm đau nằm trên giường, người trong nhà lại giấu giếm, nên y không biết nhiều lắm. Nhưng tính tình Cố Tri Hi rất hoạt bát, vốn có rất nhiều bạn bè, nhưng kể từ đó không chịu ra ngoài nữa, đôi lúc về nhà với đôi mắt đỏ hoe, có lẽ là vì đã cãi nhau với bạn bè.
Thấy tiểu ca nhi trong lòng không nói chuyện, Cố Quân Xuyên thở dài, đưa tay ôm lấy gương mặt nhỏ ấy, dịu giọng nói: “Giờ đã hiểu hết chưa? Không còn khó chịu nữa chứ?”
Mí mắt Thẩm Liễu ửng đỏ, cậu xấu hổ gật đầu: “Dạ.”
Cố Quân Xuyên ôm cậu chặt thêm một chút, giọng nói thật sự rất nhẹ, vô cùng mềm mại trong ánh nến chập chờn: “Nếu không phải tối nay ta dùng mọi cách hỏi, e là em cũng không chịu nói. Vừa tự khuyên nhủ bản thân vừa khó chịu, lặp đi lặp lại sẽ khiến mình ngã bệnh, đến lúc đó cả nhà đều sẽ đau lòng.”
Thẩm Liễu phồng má, dụi vào cổ nam nhân: “Ta sẽ không như thế nữa.”
Cố Quân Xuyên “ừ” một tiếng, nhưng trong lòng y hiểu rõ, ngoại trừ tính cách trầm tĩnh bẩm sinh của tiểu ca nhi, thật ra cậu có rất nhiều nỗi lo. Tuy không nói nhiều, nhưng y vẫn nhìn ra, Thẩm Liễu tựa như đang ăn nhờ ở đậu, vô cùng mẫn cảm, cũng cực kỳ cẩn thận, sợ làm sai sẽ khiến người khác tức giận.
Cố Quân Xuyên đưa tay xoa nhẹ mặt tiểu ca nhi, thở dài nói: “Cái đầu ngốc cứ suy nghĩ lung tung, không chịu trực tiếp đến hỏi ta.”
Ánh mắt Thẩm Liễu lóe lên, cậu cắn chặt môi dưới, nhẹ giọng đáp lại lời nam nhân: “Lần tới sẽ hỏi.”
“Em sẽ không hỏi đâu.”
Cố Quân Xuyên im lặng một lúc lâu, rồi mới khó khăn nói: “Thẩm Liễu, có phải em cảm thấy bản thân chẳng có gì tốt, có thể gả cho ta đã là may mắn lắm rồi không?”
Lông mi Thẩm Liễu khẽ run lên, đầu ngón tay siết chặt góc chăn, nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.
Cố Quân Xuyên mím môi, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu tiểu ca nhi, thở dài nói: “Không phải ta cũng thế sao? Có thể cưới được em, ta cũng cảm thấy rất may mắn.”
Thẩm Liễu hoảng hốt, phút chốc không biết nam nhân có đang trêu chọc mình hay không, cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, nhưng khi bốn mắt giao nhau, cậu chỉ thấy được sự nghiêm túc khó hiểu cùng sự dịu dàng lưu luyến trong cặp mắt đen nhánh kia, trái tim cũng rung động theo.
Cố Quân Xuyên đưa tay xoa nhẹ gáy cậu, gần như bộc bạch: “Một người như ta, vừa nhạt nhẽo, không có gì thú vị, cơ thể còn tàn tật, cũng không dám hi vọng xa vời có thể có người đối xử với ta thật lòng.”
“Liễu Nhi, em rất tốt, tốt hơn em nghĩ rất nhiều, ta đối xử tốt với em, là bởi vì em xứng đáng.”
“Là ta… không thể rời xa em.”
Hồi lâu sau, Thẩm Liễu không nói gì, cậu chỉ cảm thấy đôi mắt nóng lên, cổ họng cũng nghẹn lại: “Không phải đâu, ta cảm thấy huynh tốt, rất tốt, tốt vô cùng.”
Cậu chưa từng đọc sách, không biết nói những lời văn hoa gì, lúc quýnh lên cũng chỉ biết nói mấy từ này.
Nhưng đây đều là những lời thật lòng của cậu, Cố Quân Xuyên thật sự rất tốt, tốt đến mức chỉ cần cậu vừa nhớ tới, đã cảm thấy lồng ngực ấm áp, như được tắm trong ánh nắng.
Cố Quân Xuyên đưa tay lau đi nước mắt trên khóe mi tiểu ca nhi, cười nhạt nói: “Chúng ta đều rất tốt, đều bình đẳng, không cần giấu giếm nhau.”
Thẩm Liễu hít hít mũi, vòng tay qua cổ nam nhân: “Dạ.”
Tiểu ca nhi không nặng lắm, trên người nóng hầm hập, đặc biệt là vào cuối thu hơi se lạnh, khiến người cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cố Quân Xuyên chống cằm lên đỉnh đầu cậu, nhẹ nhàng cọ cọ: “Chúng ta đây… có phải cũng nên có qua có lại không?”
“Có qua có lại?” Người trong lòng nhỏ giọng hỏi.
Cố Quân Xuyên cong khóe môi nhẹ đến mức khó phát hiện: “Chuyện của ta đều đã nói rõ ràng hết rồi, nhưng chuyện của phu lang… ta lại không biết nhiều lắm.”
“Chuyện gì của ta?”
“Trước kia em ở trong thôn có ai thích không?”
“Ta, ta đương nhiên không có.” Thẩm Liễu nhíu chặt mày, lẩm bẩm nói, “Lúc ấy trong nhà nghèo, hàng năm ta cùng cha làm công bên ngoài. Vốn dĩ lớn lên cũng không đẹp lắm, nên những hán tử dãi nắng dầm mưa đều coi thường ta.”
“Khó coi chỗ nào? Ta cảm thấy đẹp.”
Thẩm Liễu cụp mắt cười rộ lên, hừ hừ nói: “Chỉ có huynh là khen đẹp thôi.”
Cố Quân Xuyên mím môi, khó khăn nuốt nước bọt: “Không có người thích, vậy chắc cũng có người mà em phải lòng chứ?”
Nghe thế, sắc mặt Thẩm Liễu đỏ bừng, cậu không muốn nói dối chuyện này, nhưng cũng ngượng ngùng không muốn thừa nhận, chỉ nhỏ giọng nói: “Ngày mai còn phải dậy sớm họp chợ nữa, buồn ngủ quá đi.”
Cố Quân Xuyên ôm cậu không buông, ghé vào tai cậu hỏi: “Phải lòng ai thế?”
Thẩm Liễu liếc mắt nhìn y một cái, lắp bắp nói: “Không, không có ai hết.”
Thấy tiểu ca nhi xấu hổ đến mức cả người đỏ bừng, Cố Quân Xuyên rốt cuộc cũng không trêu chọc cậu nữa, cười buông lỏng cánh tay ra.
Thẩm Liễu nhích vào bên trong giường. Sau một lúc lâu không có ai nằm, giường có hơi lạnh, cậu không nhịn được khẽ run run.
Không bao lâu sau, ánh nến bị thổi tắt, bóng đêm đen đặc. Cố Quân Xuyên ôm lấy cậu từ phía sau, ôm chặt cậu.
Hôn nhẹ lên vành tai tiểu ca nhi, Cố Quân Xuyên dịu giọng nói: “Ngủ đi em, mai còn phải dậy sớm.”
Thẩm Liễu “Dạ” một tiếng, gối đầu lên cánh tay rắn chắc của nam nhân, dựa vào ngực bụng y, tay chân dần dần ấm lên.
Cậu vô thức nghĩ đến những lời nam nhân nói, trong lòng ngọt ngào, cậu nghĩ tối nay chắc chắn có thể ngủ ngon.
*
Bầu trời xa xăm hửng sáng, mặt trời ló rạng, những dãy núi xanh rì lộ ra một nửa viền vàng, gà mái ở sân sau cục ta cục tác.
Một đêm ngon giấc, Thẩm Liễu dậy sớm. Không ngoài ý muốn, cậu ngủ trong vòng tay của Cố Quân Xuyên, cậu nhìn gương mặt trầm tĩnh ngủ say của người bên cạnh, mím môi, rồi làm chuyện trước kia nghĩ mãi vẫn chưa dám làm: cậu hôn lên mặt nam nhân.
Trái tim trong ngực tiểu ca nhi đập thình thịch, cậu đưa tay xoa nhẹ gương mặt nóng lên, rồi nhẹ nhàng xuống giường.
Chưa đến giờ Mão (5h-7h), nắng sớm mờ nhạt, mẹ và Bảo muội vẫn chưa thức dậy. Thẩm Liễu rửa mặt xong, ra sân sau kéo tấm ván gỗ chặn chuồng gà ra. Tiếng "phành phạch" vang lên, gà mái vỗ cánh bay ra, vô cùng náo nhiệt.
Thẩm Liễu cho gà ăn một chén vụn bắp lớn và non nửa bắp cải thảo. Lúc nhìn về phía chuồng gà, thấy trên cỏ khô có thêm mấy quả trứng, cậu vui mừng lấy ra, đưa tay lau sạch sẽ, thầm nghĩ có thể bán thêm hai quả.
Hôm nay phải họp chợ, trong nhà chỉ còn Cố Quân Xuyên và Trịnh Hổ. Hán tử không biết nấu cơm mấy, Thẩm Liễu bèn đến nhà bếp, nghĩ sẽ làm cơm sáng, ăn xong rồi cùng ra chợ.
Sau khi trời trở lạnh, đồ có thể để lâu. Hôm qua Triệu Xuân Mai bèn nướng trước mấy cái bánh, định buổi sáng sẽ hấp một chút, rồi nấu một nồi cháo nóng để ăn tạm.
Thẩm Liễu nghĩ, ăn cháo và bánh nướng áp chảo thì trong miệng cũng không có vị gì. Cậu dậy sớm, dứt khoát nấu một nồi canh, rồi đập vào hai quả trứng.
Trứng vừa mới nhặt về, vô cùng tươi mới. Dùng đũa đánh tan rồi cho vào canh, nước canh vừa đặc sệt vừa nóng hổi, dạ dày cũng thoải mái.
Cửa nhà bếp mở một nửa, không khí tràn ngập lớp sương mỏng, ánh nắng yếu ớt chiếu vào, mang theo chút se lạnh.
Thẩm Liễu rửa sạch tay, dùng chén sứ múc nửa chén bột mì, rồi mở lu nước múc một gáo nước sạch nhỏ, chậm rãi đổ vào bột.
Sáng sớm trời giá rét, nước trong lu lạnh cóng cả tay. Cậu bèn nhào bột mì trong chén sứ, rồi mới lấy ra đặt lên thớt, dùng sức xoa thành những viên tròn trịa bóng loáng.
Trong chốc lát mặt trời lên cao dần, nhìn sắc trời không còn sớm, mẹ và Bảo muội cũng sắp thức dậy. Cậu bèn nhóm lửa nhà bếp, nấu một nồi nước ấm, để lát nữa rửa mặt đỡ bị lạnh cóng.
Bản thân Thẩm Liễu thì lười, ban nãy rửa mặt dùng nước lạnh, bị lạnh đến mức nhíu mày.
Cậu nghĩ, nếu có Cố Quân Xuyên ở đó, nhất định sẽ đưa hai đầu ngón tay chọc vào đầu cậu, rồi im lặng đi nấu nước.
Nghĩ đến đây, trên mặt Thẩm Liễu ửng đỏ, lồng ngực cũng ấm áp, cậu cụp mắt cười rộ lên, rồi thêm hai thanh củi vào lòng bếp.