Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 33: Cứ nghĩ về huynh ấy
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bột đã nở, Thẩm Liễu kéo thành sợi dài, cán mỏng. Nước trong nồi sắt trên bếp đã sôi ùng ục. Cậu vừa định dùng cây móc gạt bớt củi để lửa nhỏ lại thì bên ngoài có tiếng cửa kẽo kẹt mở. Không lâu sau, Cố Tri Hi bước vào.
Thấy Thẩm Liễu, nàng dụi mắt hỏi: “Ca phu, huynh dậy từ khi nào vậy?”
Thẩm Liễu ngẩng đầu từ trước bếp, cười tủm tỉm đáp: “Huynh cũng mới dậy thôi, vừa lúc nước sôi, muội mau đến rửa mặt đi.”
“Vâng.” Cố Tri Hi đi đến bên bếp, nhìn khối bột trên thớt: “Hôm nay mình ăn mì sao?”
“Ừ, định nấu một nồi canh mì.”
Trong chậu gỗ đã có sẵn nửa chậu nước lạnh. Cố Tri Hi mở nắp nồi sắt, hơi nóng bốc lên, sương trắng mịt mù. Nàng nghĩ ca phu thật chu đáo, đã đun sẵn nước nóng. Nhưng nàng cũng thấy thương cậu vì dậy sớm như vậy: “Hôm qua không phải mẹ nói sẽ nấu cháo sao, huynh còn dậy sớm thế này, mệt lắm đó.”
“Không mệt lắm đâu, huynh nghĩ mấy người chúng ta ra ngoài cả buổi sáng, đến trưa mới về, huynh ấy…” Mặt Thẩm Liễu đỏ ửng: “Ăn cháo với bánh bột ngô thì nhạt miệng lắm.”
Cố Tri Hi nghe vậy, không nhịn được cười trộm: “Làm cho ca của muội đó sao…”
Da mặt Thẩm Liễu mỏng, trước đây Cố Tri Hi chọc ghẹo, cậu thường xấu hổ không muốn thừa nhận. Nhưng hôm qua Cố Quân Xuyên đã nói với cậu nhiều điều như vậy, trong lòng cậu tràn đầy sự kiên định. Cậu cắn nhẹ môi, khẽ thì thầm: “Không ở nhà, cứ nghĩ đến huynh ấy mãi, phải chuẩn bị mọi thứ tươm tất thì mới có thể yên tâm.”
Vừa dứt lời, Cố Tri Hi ngẩn người hồi lâu. Nàng thậm chí còn chẳng buồn rửa mặt, bước đến trước mặt Thẩm Liễu: “Ca phu, huynh thay đổi rồi, trước kia có chịu nói gì đâu.”
Thẩm Liễu không nhìn nàng, quay lại trước thớt tiếp tục công việc, dùng dao cắt miếng bột đã cán mỏng ra. Cậu vẫn vô cùng ngượng ngùng, hàng mi tựa như cánh bướm đêm khẽ rung, nhỏ giọng nói: “Vậy huynh không nói nữa.”
“Huynh nói đi, muội thích nghe.” Cố Tri Hi thật sự rất vui, rồi không nhịn được hỏi: “Có phải ca của muội đã nói gì với huynh không? Hôm qua trông huynh không có tinh thần chút nào.”
Thẩm Liễu cụp mắt cười rộ, gương mặt ửng hồng: “Huynh ấy nói… Huynh ấy nói huynh rất tốt.”
Dáng vẻ của cậu như đang chìm đắm trong tình yêu, cả người đỏ bừng.
Cố Tri Hi thoáng ngẩn người. Trước kia nàng tốt với Thẩm Liễu, phần lớn là vì cậu là ca phu của nàng, vì ca của nàng.
Nhưng sau khi ở chung lâu ngày, nàng vô thức thay đổi suy nghĩ. Nàng vui vì Thẩm Liễu vui, không vì lý do nào khác, đơn giản vì cậu là Thẩm Liễu, nàng muốn thấy cậu hạnh phúc bình an.
---
Mặt trời mọc đằng Đông, núi non và cánh đồng rực rỡ sắc vàng.
Bữa sáng có canh trứng và một đĩa bánh nướng áp chảo. Canh trứng vừa thơm vừa đậm đà, trước khi múc ra khỏi nồi còn rắc thêm hai nắm hành lá thái nhỏ lên trên, khiến cả nhà tràn ngập mùi hương. Bánh nướng áp chảo được hấp qua, tuy không giòn, nhưng vẫn rất mềm xốp.
Ăn sáng xong đã sắp đến giờ Thìn (7h-9h), dọn dẹp một chút rồi mọi người phải ra ngoài.
Trịnh Hổ vẫn chưa đến, Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu quay về phòng ngủ.
Trên bàn là chiếc sọt nhỏ đựng đồ mà tiểu ca nhi chuẩn bị mang đi bán. Bên trong xếp từng lớp cỏ khô gọn gàng, tính cả những quả mới nhặt được sáng sớm hôm nay, tổng cộng có hai mươi tám quả trứng, tất cả đều được lau sạch bằng khăn vải.
Phía trên trứng gà đặt một túi vải nhỏ đựng sáu chiếc khăn tay. Thẩm Liễu phủ cỏ khô lên trên, sợ người khác lấy mất.
Cố Quân Xuyên ngồi trên ghế dựa, gọi Thẩm Liễu đến trước mặt, kéo cánh tay áo ngắn của cậu, rồi ngửa đầu nhìn cậu, dặn dò: “Đồ đạc đã thu dọn hết chưa? Túi tiền đâu?”
Túi tiền cất trong ngực, Thẩm Liễu lấy ra đưa cho y xem. Cố Quân Xuyên đưa tay ước lượng, mày hơi nhíu lại: “Sao không mang thêm một chút, để dành mua thêm ít đồ.”
Vào khoảng Tết Trùng Dương, y viết không ít tế văn. Trừ đi giấy Tuyên Thành và thỏi mực mới mua, còn dư chưa đến sáu trăm văn.
Cố Quân Xuyên nghĩ sắp đến mùa đông rồi, phải may áo bông cho Thẩm Liễu. Y sợ tiểu ca nhi biết được sẽ không chịu, nên không nói cho cậu mà trực tiếp đưa tiền cho mẹ.
Còn dư hai trăm văn, y không giữ lại đồng nào, đưa hết toàn bộ cho Thẩm Liễu. Dù là như vậy, tiểu ca nhi vẫn rất dè sẻn, không nỡ tiêu tiền.
Thẩm Liễu nhẹ giọng nói: “Huynh đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó bán hết trứng gà và khăn, trong tay sẽ có không ít tiền, không cần phải mang thêm.”
Cố Quân Xuyên nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của cậu, đưa tay nhéo nhẹ gáy cậu: “Tuy nhà ta không giàu có, nhưng tướng công của em vẫn kiếm được chút tiền, em không cần phải tiết kiệm quá như vậy đâu.”
Thẩm Liễu biết Cố Quân Xuyên tốt với cậu, nhưng trong lòng tính toán số bạc mình tích cóp được còn lâu mới đủ mua xe bò. Cậu nhẹ nhàng gật đầu: “Biết rồi, huynh không tiết kiệm đâu.”
Đang nói chuyện, bên ngoài vọng vào giọng Cố Tri Hi: “Ca phu, thím Cát đến rồi, muội đi nhé?”
“Đến ngay!”
Thẩm Liễu lên tiếng, vừa vươn tay định đeo chiếc sọt trứng trên bàn lên vai mình thì người nam nhân đã dùng một tay xách sọt lên, tay kia nắm chặt tay Thẩm Liễu: “Đi thôi, ta tiễn em ra ngoài.”
Thẩm Liễu cụp mắt, nhìn hai bàn tay đan vào nhau, cười gật đầu.
---
Chợ họp ở phía đông thị trấn, đường không xa lắm. Khi mọi người đến nơi, đã có rất nhiều người.
Tiểu thương tụ tập, dòng người chen chúc xô đẩy nhau. Người thì gánh đòn gánh, người đẩy xe đẩy tay, còn người bán đồ lặt vặt thì chỉ ôm một chiếc sọt. Khách hàng đông nghịt, hòa lẫn với tiếng cò kè mặc cả, tạo nên không khí vô cùng náo nhiệt.
Ban đầu mọi người tập trung ở đây vì nơi này rộng rãi, bốn phía thông thương, tiểu thương đến đây cũng tiện lợi.
Khi đó không chú trọng lắm, chỉ chừa ra một lối đi cho khách hàng qua lại, người bán hàng rong sẽ ngồi ở bất kỳ chỗ nào trống trải.
Sau này người đông đúc, hình thành quy mô, quan phủ bắt đầu nhúng tay vào quản lý.
Họ quy định bán thức ăn ở một khu vực, bán trứng, gia súc ở khu vực khác. Tiểu thương tư nhân chỉ mang sọt thì không cần trả tiền; ai đẩy xe, gánh đòn thì phải đóng năm mươi văn tiền bảo hiểm tại gian hàng nhỏ ở lối vào, đến khi tan chợ sẽ được trả lại.
Trước đây, Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đến đây với tư cách người mua hàng, không hiểu rõ mấy quy tắc đó lắm. Nay nghe thím Cát giải thích cặn kẽ, cậu mới biết nơi này có nhiều điều lạ đến vậy.
Bốn người bán đồ không giống nhau, chỉ riêng Thẩm Liễu là bán trứng gà và khăn. Hai món đồ này không ở chung một chỗ, cậu bèn đưa khăn cho Cố Tri Hi.
Tiểu cô nương nhận lấy cất vào rổ, rồi đưa chiếc ghế gấp nhỏ đang đeo trên lưng cho cậu: “Ca phu yên tâm, muội nhất định sẽ bán được giá cao!”
Thẩm Liễu biết hình thêu trên khăn của mình tầm thường, đặc biệt khi để chung với khăn của mẹ thì trông càng xấu hơn. Nhưng cậu nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của Cố Tri Hi, cười rộ: “Được, có muội lo liệu, huynh rất yên tâm.”
Xuyên qua đám đông, đi đến cuối chợ, khu bán trứng và gia súc nằm gần nhau.
Thẩm Liễu và thím Cát không có nhiều đồ, bèn tìm một góc đặt sọt xuống.
Thím Cát lấy chiếc ghế gấp nhỏ ra ngồi, bắt đầu thu dọn đồ vật xung quanh. Để tránh phải đóng tiền, bà cũng chỉ mang một chiếc sọt, nhưng chiếc sọt đó lớn hơn chiếc của Thẩm Liễu rất nhiều, bên trong đựng đầy trứng gà.
Thẩm Liễu nhìn chiếc sọt nhỏ của mình, còn không nhiều bằng người khác, ngượng ngùng mím môi.
Đồ bán ở chợ được bày trong sọt, vừa nhìn là hiểu ngay. Hai người cũng không rao to, chỉ ngồi cùng nhau lau trứng gà, đôi lúc trò chuyện một lát.
Cách đó không xa là khu bán gia cầm, trong lồng sắt có mấy con gà mái, có lẽ do không thoải mái lắm, cứ thì thầm cục tác.
Tuy thím Cát quen thân với Triệu Xuân Mai, nhưng dù sao cũng không thân lắm với Thẩm Liễu. Thẩm Liễu là người trầm tính, muốn tìm đề tài để nói chuyện, nhưng lại ấp úng mãi không nói nên lời.
Thím Cát nhìn gương mặt nhỏ căng thẳng của tiểu ca nhi, nhưng lại cảm thấy thân thiết. Bà đã ở trong phố phường lâu rồi, thấy nhiều hạng người khác nhau, đã chán ngán những cảnh này.
Bà lấy chiếc túi vải từ trong sọt ra, mở ra, bên trong là hai quả dưa leo xanh mướt. Bà thường đến họp chợ chỉ để kiếm tiền, thường không mua thức ăn.
Ngồi lâu rồi, dạ dày cũng nóng lên, bèn ăn hai miếng dưa leo, vừa giải nhiệt vừa no bụng. Đã là tháng mười, sau khi thời tiết chuyển lạnh, trong đất cũng không còn mọc dưa leo nữa. Đây là mẻ cuối cùng, được lưu trữ trong hầm.
Một tiếng “răng rắc” vang lên, thím Cát bẻ một nửa đưa sang: “Ăn chút đi con.”
“Cảm ơn thím.” Thẩm Liễu nhận lấy, há miệng cắn một miếng. Dưa leo vừa mọng nước vừa giòn, cực kỳ tươi mới.
Thím Cát nhìn khuôn mặt phớt hồng của tiểu ca nhi, rồi nhìn đôi giày vải thêu hoa nhỏ của cậu, nhẹ giọng nói: “Ôi chao, đôi giày nhỏ này đẹp quá.”
Thẩm Liễu nhúc nhích mũi chân, cười tủm tỉm cúi đầu: “Quân Xuyên mua ạ.”
Thím Cát cũng cười rộ: “Trước kia chỉ biết Xuyên tiểu tử học giỏi, ai ngờ lại thương người như vậy chứ.”
Nhắc đến Cố Quân Xuyên, Thẩm Liễu nói nhiều hơn hẳn: “Huynh ấy tốt, đối xử với con cũng tốt.”
“Thấy mà.” Tiếng dưa leo trong miệng vang lên rôm rốp, thím Cát cong mắt: “Trước khi ra ngoài còn phải tiễn con, trông như không thể rời xa vậy.”
Đang nói chuyện, có một người phụ nữ đến mua trứng gà. Thím Cát cất cao giọng nói: “Muội muội mua trứng gà không? Đều do gà trong nhà đẻ, mới lắm.”
Thấy người phụ nữ ngồi xổm xuống, trông như đã bị hấp dẫn, thím Cát vội vỗ Thẩm Liễu. Thấy tiểu ca nhi không nhúc nhích, bà dứt khoát đẩy chiếc sọt nhỏ của cậu về phía trước, đưa tay lấy trứng ra cho người ta xem: “Đứa nhỏ trong nhà nuôi gà con, trứng gà lau sạch lắm, phiền ngài ủng hộ một chút nhé.”
Người phụ nữ nhìn thoáng qua Thẩm Liễu, nhận lấy trứng trong tay thím Cát. Quả thật rất sạch, bà đặt bên tai lắc lắc, cũng không nghe thấy tiếng lòng đỏ vỡ ra, thật sự rất mới. Bà hỏi: “Bao nhiêu tiền thế?”
“Trứng này của ta đều cùng một giá, một văn tiền một quả.”
“Mua nhiều có được bớt không?”
Thím Cát quay đầu nhìn Thẩm Liễu, dò hỏi ý kiến của cậu.
Lần đầu Thẩm Liễu đến bán trứng đã gặp ngay khách hàng lớn, cậu nuốt nước bọt: “Bớt ạ… Nếu ngài mua thêm, chiếc sọt này cũng tặng cho ngài luôn.”
Người phụ nữ nhìn cậu rồi bật cười: “Tiểu ca nhi này đúng là thành thật. Vậy ta cũng sảng khoái, ta có chiếc sọt này rồi nên không lấy đâu, nhưng ngươi có thể xếp cả sọt này cho ta không?”
Thẩm Liễu hơi giật mình, muốn mua cả sọt trứng này sao… Cậu vội gật đầu: “Được ạ.”
Tổng cộng có hai mươi tám quả trứng, Thẩm Liễu lấy hai mươi lăm văn tiền. Lúc người phụ nữ đưa sọt cho cậu, cậu xếp gọn gàng một tầng cỏ một tầng trứng cho người ta.
Người phụ nữ cười lấy tiền ra, Thẩm Liễu dùng hai tay nhận lấy: “Cảm ơn thím.”
Dưới ánh nắng, tiền đồng sáng lấp lánh. Đây là lần đầu tiên cậu kiếm được tiền kể từ khi đến Cố gia. Thẩm Liễu cúi đầu nhìn một hồi lâu, vừa vui sướng vừa đưa cho thím Cát xem: “Thím ơi, tiền đồng!”
Thím Cát cười nhìn cậu: “Mau cất vào đi.”
Thẩm Liễu lấy túi tiền ra, kéo mở miệng túi, bỏ từng đồng tiền vào.
Thím Cát nhìn túi tiền: “Ồ, Xuyên Tử đưa cả túi tiền cho con luôn sao?”
Thẩm Liễu đỏ mặt gật gật đầu, rồi nhìn về phía thím Cát: “Thím, ban nãy con cảm ơn người.”
Thím Cát vỗ cậu: “Có gì đâu mà cảm ơn, trứng gà của con được lau chùi sạch sẽ, dễ bán lắm.”
Thẩm Liễu dọn sọt, rồi cùng thím Cát bán số trứng gà còn lại.
Người ở chợ qua lại đông đúc, việc chọn mua cũng không quá dễ dàng. Hơn một canh giờ sau, chiếc sọt trứng gà cũng thấy đáy.
Thẩm Liễu giương mắt nhìn trời, sắp đến trưa rồi. Lúc đang nghĩ ngợi thì Cố Tri Hi tìm đến: “Thím, ca phu, hai người bán thế nào rồi?”
Nàng cúi đầu nhìn chiếc sọt, trứng bên trong không còn nhiều lắm: “Thấy đáy rồi, hôm nay buôn bán cũng khá quá!”
Thẩm Liễu ngẩng đầu nhìn nàng: “Muội và mẹ bán thế nào rồi?”
Cố Tri Hi cười hì hì móc một nắm tiền đồng ra, đưa qua: “Tiền bán khăn của huynh.”