34. Chương 34: Muội sẽ gả cho xe bò

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 34: Muội sẽ gả cho xe bò

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhiều vậy ư…” Thẩm Liễu hơi giật mình, cậu nhận lấy tiền đồng, có chút kinh ngạc, “Thật sự bán được hết sao?”
Cố Tri Hi gật đầu: “Muội đã nói huynh thêu đẹp mà huynh lại không tin.”
Sáu chiếc khăn, tổng cộng bán được hai mươi mốt văn. Cố Tri Hi nói: “Lúc sáng sớm thì bán bốn văn một chiếc, thấy chợ sắp tan, người thưa thớt dần nên bán ba văn.”
Thẩm Liễu cụp mắt nhìn đống tiền đồng: “Bảo muội giỏi thật đấy, sao muội bán được hay vậy?”
“Tuy khăn của huynh thêu không nhiều hoa văn, nhưng lại tinh tế.” Cố Tri Hi cười ngồi xổm bên cạnh cậu, “Mấy bà và mấy thím đó muốn mua khăn lau mặt cho tiểu ca nhi và tiểu khuê nữ, càng không muốn loại thêu nhiều, dễ bị cộm mặt lắm. Kiểu của huynh thì vừa hay phù hợp.”
Thẩm Liễu nghe nàng nói vậy, trong lòng rất vui. Cậu vốn tưởng phải mang về hết, không ngờ thật sự đã bán được. Nhẩm tính cẩn thận, chuyến này cậu ước chừng đã kiếm được bốn mươi sáu văn. Nếu là trước kia, cậu phải khuân vác nặng nhọc mấy ngày trời mới được số tiền đó.
Cố Tri Hi cười tủm tỉm: “Bán được rồi, huynh phải mời muội ăn bánh nhỏ!”
“Mời! Đương nhiên là mời!” Thẩm Liễu quay đầu lại nhìn thím Cát: “Thím ơi, con muốn đi dạo một lát với Bảo muội.”
Trứng gà bên chỗ thím Cát cũng sắp bán xong rồi, bà xua xua tay: “Lát nữa là tan chợ rồi, đi mau đi.”
Thẩm Liễu đáp lời, rồi cùng Cố Tri Hi đến chỗ bán thức ăn.
Giờ này đã sắp đến trưa rồi, người cũng thưa dần. Rất nhiều tiểu thương bán bánh bột ngô đã đẩy xe hàng về, chỉ còn một sạp hàng cách đó không xa vẫn còn đang nhóm bếp.
Người bán bánh nướng là một ông lão lớn tuổi, râu đã bạc phơ, động tác khá chậm chạp. Thấy có người đến, ông chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế gấp: “Đến mua bánh bột ngô nướng à?”
Bánh bột ngô ở quầy nhỏ này vốn có nhân thịt và nhân đậu đỏ. Lúc này, chiếc chén sứ lớn đựng đầy nhân thịt đã thấy đáy, chỉ còn dư lại một ít nhân đậu đỏ nghiền.
Thẩm Liễu nhìn Cố Tri Hi một cái, chậm rãi nói: “Nhân đậu nghiền được không?”
Cố Tri Hi tỏ vẻ không vui, đôi lông mày nhỏ khẽ nhíu lại: “Vốn định ăn nhân thịt…”
Một chuyến đi chợ không hề dễ dàng, như người bán bánh nướng này, còn phải nộp năm mươi văn tiền bảo hiểm. Vì vậy, đa phần họ sẽ không về nếu chưa bán hết hàng.
Ông lão nhìn hai người bọn họ, cất cao giọng nói: “Sắp dọn sạp rồi, các cháu cứ mua hết đi, ta đây cũng sẽ bớt chút.”
Cố Tri Hi mím môi cười rộ lên: “Bớt bao nhiêu ạ?”
Thương lượng một hồi, tổng cộng mua bốn cái bánh bột ngô, toàn bộ nhân sẽ được cho hết.
Chiếc muỗng cạo vét đáy bát, phát ra tiếng cành cạch nhỏ. Mỗi cái bánh bột ngô đều được nhồi đầy đậu đỏ nghiền, ngay cả số nhân thịt còn lại không nhiều lắm cũng được cho vào.
Khói trắng bốc ra từ trong lò, hương thơm bánh nướng chậm rãi lan tỏa, khiến cái bụng đói cả buổi sáng không nhịn được cồn cào kêu lên.
Không lâu sau, bánh bột ngô đã được nướng chín. Ông lão lấy giấy dầu, gói bánh lại rồi đưa sang.
Trong đó có một gói là nhân thịt băm. Thẩm Liễu đưa cho Cố Tri Hi, tiểu cô nương vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn ca phu.”
Thẩm Liễu trả tiền, rồi há miệng cắn bánh bột ngô. Lớp vỏ ngoài mỏng mềm dẻo, thoảng hương thơm cháy xém. Nhân bên trong đặc quánh, đậu đỏ nghiền mềm ngọt thanh, hòa quyện với mè đen trên lớp vỏ giòn xốp. Cắn một miếng, đầu lưỡi như tê dại vì ngon.
Bánh bột ngô ăn nóng mới ngon. Hai cái trên tay là cho mẹ và thím Cát. Thẩm Liễu định đưa bánh bột ngô cho thím xong sẽ cùng nhau bán hết trứng gà, nhưng tiểu cô nương muốn đi dạo thêm một lát nữa. Hai người bèn hẹn nhau ở một chỗ khác, mỗi người đi đưa bánh xong sẽ quay lại gặp nhau.
Sắp đến trưa, người càng ngày càng thưa thớt. Trong sọt còn lại khoảng hai mươi quả trứng gà chưa bán xong.
Thím Cát nhìn trời. Nếu chỉ có một mình, bà có thể đợi đến cuối buổi trưa cũng không sao. Nhưng hôm nay có người nhà họ Cố đi cùng, bà sợ làm mất thời gian của họ, nên nghĩ nếu thật sự không bán hết thì sẽ dọn sọt về.
Đang nghĩ ngợi, Thẩm Liễu bước tới, cậu gọi một tiếng, rồi liếc mắt nhìn sọt một cái. Chờ một lúc lâu, trứng gà vẫn chưa bán được.
Thím Cát nói: “Chờ lâu rồi hả? Còn dư không nhiều lắm, nếu thật sự không ai mua nữa thì thôi vậy.”
Thẩm Liễu đưa bánh bột ngô trong tay qua: “Thím đừng vội, con và Bảo muội định đi dạo tiếp. Nếu thím còn muốn bán thì chờ thêm chút nữa, còn nếu không thì đi cùng chúng con nhé?”
Thím Cát nhìn Thẩm Liễu, nhận lấy chiếc bánh bột ngô nóng hổi. Hơi ấm từ bánh làm xoa dịu đôi bàn tay bị gió thổi lạnh, trong lòng bà cũng nhẹ nhõm hẳn. Bà ít nhiều cũng hiểu vì sao Triệu Xuân Mai lại yêu quý tiểu ca nhi này đến thế. Dù ít nói, nhưng cậu lại rất ngoan ngoãn, chu đáo, nhìn thôi cũng thấy dễ chịu.
Bà cong mắt: “Được, vậy thím bán thêm một lát nữa.”
Thẩm Liễu cười tủm tỉm gật đầu đồng ý: “Dạ.”
Mặt trời lên cao, gió núi ấm áp, khiến cơ thể dễ chịu.
Tan chợ, rất nhiều tiểu thương đang thu dọn hàng hóa, muốn đến gian hàng ở cổng chợ để lấy lại tiền bảo hiểm trước chính ngọ. Nếu đợi đến khi mọi người về hết, muốn nhận lại tiền thì phải đến quan phủ, sẽ phải đi thêm một quãng đường.
Cũng vào lúc này, mấy tiểu thương về nhà sẽ nhìn dọc đường xem có thứ gì muốn mua không. Đều làm ăn buôn bán, đôi khi sẽ trao đổi hàng hóa, đôi khi sẽ bán rẻ hơn một chút.
Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đến một quầy hàng trang sức. Tiểu cô nương muốn mua mấy sợi dây cột tóc. Hôm nay nàng cũng kiếm được chút tiền, Triệu Xuân Mai không bắt nàng giao tiền cho chi tiêu gia đình, số tiền kiếm được nàng đều giữ lại để tiêu xài cho bản thân.
Trên chiếc xe đẩy đặt một tấm ván gỗ, trong hộp gỗ đựng đủ loại dây cột tóc với màu sắc sặc sỡ.
Người bán dây cột tóc là một bà lão. Thấy sắc trời không còn sớm, bà cũng bắt đầu thu dọn. Thấy có người tới, bà vẫn không dừng tay, hỏi: “Tiểu cô nương đến mua dây cột tóc à? Sắp dọn sạp nên bán giá rẻ, tất cả mấy cái này đều là hai văn tiền một cặp.”
Thường ngày Cố Tri Hi thường búi tóc hai bên hoặc búi tóc hình quả đào, trông vừa ngoan vừa xinh đẹp.
Nàng duỗi tay cầm một cặp dây cột tóc, khoa tay múa chân cột lên đầu một chút rồi cho Thẩm Liễu xem: “Ca phu, có đẹp không ạ?”
Dây cột tóc màu son, phần đuôi gắn một viên đá mã não, rất bắt mắt. Thẩm Liễu gật đầu: “Bảo muội đẹp, cột gì cũng xinh xắn cả.”
Cố Tri Hi được khen đến mức ôm mặt, đôi mắt cong cong nói: “Vậy muội sẽ lấy cặp này.”
Nàng đang lấy tiền thì thấy Thẩm Liễu cũng đang nhìn dây cột tóc. Ánh nắng dừng trên mặt cậu, khắp người bao phủ một lớp vàng nhàn nhạt, cả người thanh tú và dịu dàng.
Thẩm Liễu lúc nhỏ làm việc cực nhọc, tay không đẹp lắm, khớp xương có hơi thô. Cậu vuốt dây lụa cột tóc màu xanh nhạt, nghĩ Cố Quân Xuyên cột lên chắc là đẹp lắm, chỉ là y đã đội mũ nhiều năm rồi, nên không dùng được nữa.
Cố Tri Hi nhìn theo ánh mắt cậu đến cái dây cột tóc kia, nhẹ giọng nói: “Ca phu, huynh muốn mua hả? Huynh cột cái này đẹp lắm đó.”
Thẩm Liễu cười cười: “Ta không cần đâu, cây trâm này là đủ dùng rồi.”
Cậu đã tính rồi, hôm nay họp chợ kiếm được tổng cộng bốn mươi hai đồng. Hơn nữa, gà ở sân sau cũng đẻ trứng đều đặn. Trừ đi phần thức ăn hàng ngày, số tiền còn lại không ít. Cậu lại làm thêm một ít việc thêu thùa, mỗi lần Cố Quân Xuyên từ hiệu sách về còn có thể đưa cho cậu một ít… Không đến nửa năm, hẳn là có thể tích cóp đủ tiền mua xe bò.
Cố Tri Hi nhìn Thẩm Liễu. Lần này họp chợ, ngoại trừ bánh nướng vừa mới mua, cậu chẳng mua gì cả. Ngay cả cái bánh bột ngô kia, ban đầu cậu cũng chỉ định mua ba cái, bản thân không ăn, còn nói dối là không đói bụng…
Cố Tri Hi khẽ cắn môi, nhẹ giọng hỏi cậu: “Ca phu, có phải huynh có chuyện gì không?”
Thẩm Liễu dừng một chút, nhìn đôi mắt long lanh của Cố Tri Hi, vội quay đầu đi: “Không có gì đâu.”
Tiểu cô nương không nói gì, chỉ phồng má, dùng khuôn mặt nhỏ ấm ức nhìn cậu. Một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Ca phu… Chúng ta không phải bạn tốt sao?”
Thẩm Liễu không đành lòng nhìn nàng như vậy, cậu cắn cắn môi: “Vậy ta nói với muội, nhưng muội không được nói cho ai khác biết.”
“Chắc chắn không nói.” Cố Tri Hi thề son sắt, “Miệng của muội kín lắm.”
Thẩm Liễu im lặng thật lâu, rồi kéo tiểu cô nương đến bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Ta đang để dành tiền mua xe bò.”
“Xe bò?” Cố Tri Hi nhíu chặt mày, “Nhà ta nhỏ, trồng rau cũng không cần xe bò, mua làm gì thế?”
Thẩm Liễu duỗi tay gãi mặt: “Là muốn mua cho Quân Xuyên.”
“Ca của muội ư?”
Thẩm Liễu gật đầu, kể lại tường tận chuyện ở hiệu sách cho Cố Tri Hi nghe.
Cậu thở dài một hơi: “Chuyện vẫn chưa đâu vào đâu, ta không dám nói với Quân Xuyên, nên định tự mình tích cóp trước. Lỡ như… Ý ta là lỡ như huynh ấy chịu đi dạy học, vậy thì mua xe bò, trong tay có tiền, trong lòng mới yên tâm.”
Cố Tri Hi mím môi thành một đường thẳng, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: “Đại khái là huynh ấy đã có tính toán rồi.”
Nàng hiểu ca của nàng. Tuy rằng tính tình kín đáo, có chuyện cũng không muốn nói, nhưng nếu y không kiên quyết từ chối, chắc chắn đã có tính toán.
Cố Tri Hi cũng cảm thấy dạy học rất tốt, không nói đến việc kiếm được bao nhiêu tiền, ít nhất cũng là một nghề nghiệp đàng hoàng, có thể truyền thụ kiến thức, giải đáp vấn đề, cũng không lo tài học của ca nàng bị mai một.
Nàng nhìn sang Thẩm Liễu. Tiếng sột soạt vang lên, nàng đưa tay lấy đồ trong lòng mình ra, không nói gì mà nhét vào tay tiểu ca nhi.
Thẩm Liễu ngẩn ra, cúi đầu thấy ngay đó là một túi tiền do tiểu cô nương tự mình thêu. Túi vải sa tanh màu hồng đào, thêu hình cá chép nhỏ trong ao sen. Ngực cậu thắt lại, vội vàng muốn trả lại: “Bảo muội, ta nói với muội cũng không phải là muốn bạc của muội.”
“Muội biết.” Ánh mắt Cố Tri Hi sáng quắc, “Gia đình chúng ta từ trước đến nay không phân biệt ta hay ngươi. Ca phu huynh làm việc chu toàn, suy nghĩ cũng chu đáo. Tiền mua xe bò cứ để muội cùng huynh tích cóp.”
Thẩm Liễu vẫn muốn trả lại, tiểu cô nương xụ mặt, nàng tức giận: “Cố Quân Xuyên là tướng công của huynh, nhưng cũng là ca của muội, sao huynh có thể không cần tiền của muội chứ?”
Thật sự không thể khuyên được, Thẩm Liễu cầm túi tiền của Cố Tri Hi, cúi đầu nhìn kỹ, bên trong đựng chút tiền đồng, đều là tiền hôm nay nàng bán khăn kiếm được.
Thẩm Liễu đổ tiền ra tay, đếm ra tám đồng: “Hôm nay ta bán trứng gà và khăn kiếm được tổng cộng bốn mươi sáu văn, dùng hết bốn văn mua bánh bột ngô, còn lại bốn mươi hai văn. Muội cho ta tám văn, tổng cộng thành năm mươi văn. Đây là khoản tiết kiệm của hai chúng ta.”
“Vậy sao có thể coi là tiết kiệm cùng nhau được… Mới lấy của muội có tám văn.”
“Là tiết kiệm cùng nhau. Mua gà con, xây chuồng gà, cho gà con ăn, có chuyện nào không phải là làm cùng nhau chứ? Tiền bán trứng gà đương nhiên cũng là của hai ta.” Thẩm Liễu trả túi tiền lại cho Cố Tri Hi, “Còn lại Bảo muội cất đi, trong lòng ca phu có tính toán, không cần muội phải phiền lòng.”
Cố Tri Hi cắn cắn môi, nhẹ nhàng nhận lấy túi tiền.
Nhưng nàng nhớ đến lời mẹ từng nói, thầm nghĩ nếu muốn mua một chiếc xe bò thật, ít nhất cũng phải bảy tám lượng bạc, vậy phải tiết kiệm đến chừng nào chứ. Nàng nuốt nước bọt: “Nếu thật sự không được, muội sẽ xin mẹ tiền của hồi môn.”
“Không được đâu, đó là tiền phòng thân khi muội thành thân.” Thẩm Liễu vội lắc đầu, “Hơn nữa đến lúc đó mẹ chắc chắn sẽ hỏi muội lấy bạc làm gì, muội sẽ nói thế nào?”
“Vậy muội sẽ nói mình muốn thành thân.”
Thẩm Liễu che miệng cười: “Gả cho ai chứ, gả cho xe bò sao?”
Cố Tri Hi cũng cười theo, tiếng cười ha ha vang vọng: “Ừm, thì gả cho xe bò.”
……
Đến trưa, mặt trời đã lên cao, ánh nắng nhuộm vàng cả mặt đất.
Chợ tan, người cũng thưa dần.