Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 35: Mì nước lèo
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người cùng nhau về nhà, ai nấy đều hân hoan. Khi đi giỏ nặng trĩu, lúc về đã trống rỗng. Chuyến đi này kiếm được không ít tiền, túi tiền cũng rủng rỉnh.
Hôm nay trời đẹp, nắng rực rỡ, gió núi mát mẻ. Vừa trò chuyện vừa cười đùa, mọi người không hề thấy chán nản, lúc về đến nhà cũng đã gần giờ Mùi (13h-15h).
Sáng sớm thím Cát đã nói với Trịnh Tùng Thạch là muốn đi chợ, nên buổi trưa hôm nay chú Trịnh không về dùng bữa. Còn Trịnh Hổ đang ở thư phòng tập viết, thím Cát bèn cùng mọi người đi vào sân.
Nhẹ nhàng đẩy cửa lớn ra, họ bất ngờ nhìn thấy Trịnh Hổ đang ngồi rửa rau trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, tiếng nước bắn ra lách tách. Cánh tay ngắn nhỏ của nhóc chăm chú chà xát từng cọng rau, rửa rất nghiêm túc.
Trịnh Hổ nghe thấy tiếng bước chân, vội ngẩng đầu lên, vui mừng gọi: “Mẹ, mọi người về rồi.”
Nhóc đứng dậy khỏi ghế đẩu, ba chân bốn cẳng chạy tới. Sau khi giúp mọi người gỡ giỏ xuống, nhóc vươn cổ gọi với vào nhà bếp: “Xuyên ca, mẹ và thím về rồi.”
Từ bên trong vọng ra tiếng đáp. Cố Quân Xuyên nghiêng người, nhìn ra ngoài qua cánh cửa hẹp, y khẽ gật đầu, nhẹ giọng gọi: “Mẹ, thím.”
Lúc này, ánh nắng rực rỡ nhất, chiếu rọi những hạt bụi lơ lửng. Thẩm Liễu men theo nửa tia nắng chậm rãi nhìn sang, thấy nam nhân mặc áo dài đang xắn cổ tay áo lên, vụng về kéo sợi mì.
Chân y không tiện, dựa vào một chân đứng không vững, thậm chí còn phải dùng tay chống lên bệ bếp mới có thể đứng vững.
Thẩm Liễu đứng sững ở cửa một lúc lâu, vẫn chưa phản ứng lại. Cố Quân Xuyên… đang nấu cơm sao? Nhà người bình thường, đàn ông ít khi vào bếp. Cho dù là ngày lễ ngày Tết bận rộn, đa phần cũng chỉ phụ giúp một hai món. Huống chi chân Cố Quân Xuyên lại không tiện, sao mà nấu cơm được?
Thẩm Liễu bước nhanh vào nhà bếp. Có lẽ biết tiểu ca nhi đã đến, Cố Quân Xuyên ngẩng đầu nhìn về phía cậu, dịu giọng nói: “Về rồi, em mệt không? Ngồi trên ghế nghỉ một lát đi.”
Chỉ là một buổi trưa tầm thường, ánh nắng ấm áp, gió núi lùa mây bay. Một câu nói “Về rồi” bình thường của nam nhân khiến cổ họng Thẩm Liễu nghẹn lại, hốc mắt nóng lên, lồng ngực dâng trào cảm xúc.
Cậu nhìn y, cảm thấy cây có rễ, chim có tổ, mà cậu… có nhà.
Thẩm Liễu nhẹ nhàng đáp lại, đi nhanh vài bước đến cạnh Cố Quân Xuyên.
Cậu không bận tâm phía sau có rất nhiều cặp mắt đang nhìn, cậu dựa thật gần, vô cùng cẩn thận khẽ cọ vào lưng nam nhân: “Sao lại làm cơm thế? Không phải sáng sớm đã để lại cho huynh rồi sao.”
Sáng sớm khi ăn canh trứng và bánh ngô hấp, Triệu Xuân Mai sợ về muộn, nên đã để riêng ra một chén canh nhỏ và một chiếc bánh để y lót dạ, nói nếu không đói thì chờ bọn họ về ăn.
“Nhà thím không để dành cơm, buổi trưa ăn với Hổ Tử, thằng bé đó ăn không no.” Cố Quân Xuyên quay đầu, cằm khẽ cọ vào đỉnh đầu Thẩm Liễu, “Ta thấy không còn sớm nữa, các em cũng sắp về, nên định làm mì.”
Thẩm Liễu nhìn khối bột đã được kéo sợi trên thớt, nhẹ giọng nói: “Ta không ngờ huynh biết làm mì…”
“Chỉ biết làm mì thôi.” Cố Quân Xuyên khẽ cười nói, “Là do thím dạy.”
Khi ấy còn nhỏ, một mình Triệu Xuân Mai phải nuôi hai đứa con, thường xuyên không thể chăm sóc chu đáo, đặc biệt là vào lúc gieo trồng vụ xuân và thu hoạch vụ thu, phải chạy đi chạy lại giữa đồng ruộng và nhà, vô cùng mệt mỏi.
Cố Quân Xuyên không nỡ nhìn mẹ vất vả, bèn gánh vác việc nấu cơm.
Y vừa đọc sách vừa trông nom Cố Tri Hi. Tiểu cô nương còn nhỏ, ăn những món nhiều nước mới dễ tiêu hóa, còn những món cơm canh thì khó học, nên y chỉ biết làm mì sợi.
Chỉ là sau này việc học bận rộn, Cố Tri Hi cũng trưởng thành, hiếm khi cần y nấu cơm, tay nghề vốn đã không khéo léo lắm lại càng thêm mai một.
Thẩm Liễu mím môi: “Đứng lâu vậy rồi chân có mệt không? Để ta làm tiếp cho.”
Mì đã được kéo xong, chỉ cần nhóm lửa đun nước, rồi bỏ vào nồi là được.
Cố Quân Xuyên không từ chối, y khẽ gật đầu, nhưng cũng không đi, mà bảo Thẩm Liễu cầm chiếc ghế đẩu nhỏ ở ven tường đến, rồi ngồi xuống bên cạnh bệ bếp: “Ở cùng em.”
Thẩm Liễu nghe mà tai nóng bừng, cậu cụp mắt khẽ cười: “Dạ.”
Khi mọi người cất giỏ rồi vào nhà, Thẩm Liễu đã rửa tay xong, đang bận rộn bên thớt. Thấy người tới, cậu cười gọi: “Mẹ, Quân Xuyên làm mì rồi, lát nữa chúng ta ăn mì.”
Triệu Xuân Mai bước đến trước thớt nhìn, thấy mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi: “Thế thì tốt quá, có món ăn sẵn có, vậy mẹ không cần phải bận nữa.”
Thẩm Liễu gật gật đầu: “Mẹ, bên ngoài gió lớn, mẹ và thím, Bảo muội vào nhà chờ đi ạ.”
Cậu dùng cọ tre rửa qua nồi sắt bằng nước, mở nắp lu nước ra. Khi dùng gáo múc nước vào nồi, mắt thấy lu nước sắp cạn, thầm nghĩ chờ lát nữa làm cơm xong, phải ra giếng múc mấy thùng nước đổ vào mới được.
Đang nói, Trịnh Hổ chạy vào, nhẹ nhàng đặt bồn gỗ nhỏ lên bệ bếp: “Tiểu Liễu ca, huynh nhìn xem được chưa ạ?”
Thẩm Liễu ngẩng đầu, trên những phiến lá xanh của rau trong bồn vẫn còn đọng mấy giọt nước, long lanh lóng lánh: “Rửa sạch lắm.”
Cố Tri Hi mở tủ, lấy chén đũa cần dùng ra, cười tủm tỉm nói: “Nếu không cần muội phụ giúp, muội vào nhà chính chờ đây.”
Thẩm Liễu gật đầu: “Mau đi đi.”
Đã đến giờ Mùi, mặt trời cũng đi dần về phía tây.
Ngọn lửa trong bếp lò cháy hừng hực, củi cháy nổ lách tách, khói bếp lượn lờ, bay lơ lửng lên tầng mây.
Trong nhà bếp chỉ còn lại Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu. Nước trong nồi sôi, mì sợi đã được cho vào nồi, thỉnh thoảng dùng muỗng gỗ khuấy nhẹ để mì không dính vào nồi.
Tiểu ca nhi cũng kéo chiếc ghế đẩu, ngồi song song bên cạnh Cố Quân Xuyên. Cậu mím môi, quay đầu chậm rãi dựa vào vai nam nhân.
Giữa đôi mày Cố Quân Xuyên mang theo ý cười, y khẽ nhúc nhích người, dựa gần Thẩm Liễu thêm một chút. Vạt áo lay động, bàn tay to khẽ vuốt dọc theo chân lên trên, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Liễu, y nhẹ giọng nói: “Mệt không em?”
“Không mệt lắm.” Lông mi tiểu ca nhi khẽ run lên, cậu khẽ thì thầm, “Chỉ là muốn dựa vào huynh thôi.”
Tiếng nước sôi ùng ục vang lên, hai người không nói lời nào, hơi nóng từ bếp phả vào mặt, khiến gương mặt nóng đến đỏ bừng.
Thẩm Liễu như nhớ tới gì đó, lấy thứ gì đó từ trong lòng ra, kéo bàn tay nam nhân đang nắm lấy tay mình ra trước mặt, duỗi thẳng ra, nhẹ nhàng đặt túi tiền vào lòng bàn tay y.
Túi tiền căng phồng, Cố Quân Xuyên ước lượng: “Nhiều vậy à?”
“Dạ.” Thẩm Liễu mím môi khẽ cười, “Bên trong còn có tám văn của Bảo muội nữa, còn lại là tiền hôm nay bán trứng gà và khăn kiếm được, tổng cộng bốn mươi hai văn.”
“Vất vả lắm mới ra ngoài một chuyến, không mua vài thứ sao?”
“Trong nhà không bạc đãi ta, không thiếu thứ gì, ta muốn để dành.”
Số tiền ít ỏi này…
Cố Quân Xuyên cười nhẹ, trả lại túi tiền vào tay Thẩm Liễu.
Y vốn định dặn cậu mua thêm vài thứ cho bản thân, nhưng nghĩ tiểu ca nhi chắc đã sống những tháng ngày nghèo khổ quá lâu rồi, trong tay có tiền mới có thể yên tâm.
Em ấy vui là được, hơn nữa nếu sau này thiếu thốn gì, y sẽ bù đắp, nên cứ tùy em ấy thôi.
Một lát sau, thấy đã đến lúc, Thẩm Liễu đứng dậy bỏ rau xanh đã rửa sạch vào.
Rau xanh nhanh chín, dùng đũa khuấy qua hai lượt là đã hơi mềm lại vì nóng, nấu thêm một lúc là có thể múc ra khỏi nồi.
Cố Quân Xuyên lấy chiếc chén sứ lớn từ trong ngăn tủ ra, dùng muỗng cạo một lớp mỡ heo làm lớp nền, rồi mở bình nước chấm ra, múc mấy muỗng nước tương, giấm, sau đó trộn đều với muối, đường, và tương đậu nành tự làm.
Múc nửa muỗng canh nước nóng, nước lèo nóng hổi có vị ngọt thanh của lúa mạch, nhẹ nhàng đổ vào nước chấm có màu tương. Hương thơm của tương bao trùm lấy nước lèo, hòa quyện với hơi nóng nghi ngút bốc lên, tràn ngập khắp phòng.
Mì sợi rất nhiều, đủ để đựng đầy hai chiếc tô sứ lớn, được tẩm trong nước canh tương màu đỏ đậm, thơm ngon vô cùng.
Thẩm Liễu nghĩ chỉ ăn mì thì có chút nhạt nhẽo, bèn làm thêm một đĩa trứng chiên hành. Trứng gà đánh tan vàng óng, rắc thêm hành lá xanh mướt, nhìn thôi đã muốn ăn.
Không bao lâu sau, đồ ăn được dọn lên bàn.
Tô canh còn hơi nóng tay, Thẩm Liễu vội nắm vành tai, cười nói: “Làm vội nên không được thịnh soạn lắm, ăn tạm ạ.”
Thím Cát đứng lên, giúp bưng mì ra bàn, ngượng ngùng nói: “Ta vốn định hôm nay có thể về sớm, nên không để dành cơm cho Hổ Tử, ai biết thằng nhóc này ăn nhiều như vậy. Làm phiền Xuyên Tử và Tiểu Liễu rồi.”
“Không phiền ạ.” Cố Quân Xuyên nhận lấy chén mì, “Tới giờ cơm rồi, vốn cũng phải nấu cơm.”
“Vậy buổi tối đến nhà thím ăn, thím làm trứng chiên, mỗi người một quả.”
Đôi đũa cuốn lấy sợi mì, hương thơm lan tỏa, Cố Quân Xuyên cười gật đầu: “Vâng.”
*
Sắp vào đông, trời tối rất nhanh. Trong phòng thắp đèn từ sớm, ánh sáng mờ nhạt nhẹ nhàng lay động.
Thẩm Liễu bưng nước ấm vào nhà. Cố Quân Xuyên vừa mới ngồi xuống mép giường, tiểu ca nhi đã vươn tay ra, xắn ống quần lên cho y.
Cố Quân Xuyên nhìn đỉnh đầu đen nhánh của cậu: “Ta tự làm được.”
“Cũng đâu có phiền gì lắm.” Thẩm Liễu duỗi tay thử nhiệt độ nước, rồi mới đặt chân y vào trong nước, sau đó đặt khăn vải trong tầm với của y, “Vậy ta đi tắm trước đây.”
Vốn chỉ là một câu vô cùng bình thường, nhưng dưới ánh nến le lói lại dấy lên chút cảm xúc khó tả. Cố Quân Xuyên nhìn khóe mắt phớt hồng của tiểu ca nhi, yết hầu khẽ nhúc nhích, y chậm rãi lên tiếng: “Hôm nay… nhanh chút nhé.”
Thẩm Liễu hơi giật mình, trên mặt ửng hồng, lông mi run rẩy: “Dạ.”
Cửa kẽo kẹt mở ra, gió lạnh phả vào mặt. Thẩm Liễu chà xát cánh tay, quay người định đóng cửa thì bắt gặp một bóng đen cạnh cửa, như có ai đang đứng đó. Cậu nhíu mày tập trung nhìn kỹ: “Bảo muội? Sao mặt muội lại lạnh đến đỏ ửng thế này, chờ bao lâu rồi?”
Cố Tri Hi duỗi ngón tay, vội vàng đưa lên môi: “Suỵt, suỵt, suỵt!”
Thẩm Liễu gật đầu rồi nhanh tay đóng chặt cửa lại.
Tiểu cô nương nín thở lắng nghe một lát, thấy trong phòng chẳng có động tĩnh gì, nghĩ chắc Cố Quân Xuyên không nghe thấy.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay Thẩm Liễu, kéo cậu sang một bên: “Muội muốn tìm huynh nói chuyện từ sớm rồi, nhưng mẹ và thím đều ở đó, nên mới trì hoãn tới giờ.”
Hôm nay ăn trưa xong, Cố Quân Xuyên gọi Trịnh Hổ vào thư phòng tập viết. Thẩm Liễu đảm nhiệm việc rửa chén, rồi múc mấy thùng nước giếng đổ đầy lu nước.
Cậu bận rộn trong bếp rất lâu, chờ đến khi dọn dẹp xong đến phòng Triệu Xuân Mai tìm mẹ, thì thấy thím Cát cũng ở đó.
Trước đó vài ngày nhận được câu trả lời về chuyện hồi môn của Thôi gia, thím Thôi vô cùng hài lòng, trả nốt số tiền còn lại, thúc giục mau chóng làm xong số chăn giường còn lại. Thế là Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi càng thêm bận rộn.
Thím Cát nghĩ đằng nào cũng không có việc gì làm, nên mang đồ thêu đến nhà họ Cố cùng làm.
Cửa phòng đóng chặt, ngăn gió bên ngoài lùa vào. Mọi người ngồi cùng nhau, vừa làm việc vừa nói chuyện nhà cửa, cũng khá thư thái.
Chỉ là Cố Tri Hi không có cơ hội nói chuyện với Thẩm Liễu.
Trong một góc sân tối đen như mực, chỉ có bóng cây bị gió mạnh thổi lung lay, phát ra tiếng xào xạc. Thẩm Liễu nhíu chặt mày, nhẹ giọng hỏi nàng: “Bảo muội, có chuyện gì sao?”
Tiểu cô nương liên tục gật đầu, nàng lấy ra một chiếc túi vải nhỏ từ trong ngực áo, nhét vào tay Thẩm Liễu: “Ca phu, huynh cầm lấy đi.”
“Đây là cái gì?”
“Tiền mua xe bò, tám văn sao mà đủ chứ!” Cố Tri Hi sợ cậu không nhận, còn chưa dứt lời đã chạy đi vài bước, “Muội không nói với mẹ, số tiền đó đều là tiền muội tự dành dụm được, huynh nhận lấy đi.”