37. Chương 37: Có chút nghĩa khí

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 37: Có chút nghĩa khí

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe tiếng, Triệu Xuân Mai ngừng việc đang làm, bà nhìn về phía Cố Quân Xuyên, chờ y nói thêm.
Cánh tay đặt trên đùi phải co lại, môi Cố Quân Xuyên mím chặt. Y đã quen với sự im lặng, từ nhỏ đã ít khi thổ lộ tâm sự với bạn bè, ngay cả với mẫu thân thân thiết nhất, y cũng hơi khó mở lời.
Người trong nhà cũng không ai giục giã, chỉ yên lặng chờ y mở miệng.
Bỗng nhiên, Thẩm Liễu hơi cúi người, nắm chặt bàn tay đang buông thõng bên hông y.
Bàn tay kia hơi lạnh, Cố Quân Xuyên nắm chặt lại. Y hít sâu một hơi, cúi mắt chậm rãi nói: “Cách đây không lâu, chưởng quỹ Chu Nho Phương ở hiệu sách Tế Hiền đã giới thiệu cho con một công việc dạy học. Sau khi con suy nghĩ một thời gian, quyết định đi thử xem sao.”
Sau khi nói xong, một lúc lâu sau vẫn không ai lên tiếng, chỉ có gió mạnh thổi qua bờ ruộng, tiếng rống trầm của con bò già.
Triệu Xuân Mai quay đầu đi, không nhịn được hít hà. Cố Tri Hi bên cạnh vội bước qua xem, vươn tay kéo tay bà, nhẹ giọng gọi: “Mẹ…”
“Mẹ không sao.” Khóe môi Triệu Xuân Mai hơi run run, “Là mẹ vui.”
Bà nhìn về phía Cố Quân Xuyên, rồi nhìn Thẩm Liễu. Sắc mặt tiểu ca nhi vẫn như bình thường, nụ cười điềm đạm, chắc là đã biết từ sớm.
Bà cũng bật cười, hai đứa nhỏ sống tốt như vậy, bà cũng yên tâm rồi.
Sau khi chân của Cố Quân Xuyên bị thương, trừ những lúc cần đến hiệu sách, y hiếm khi ra ngoài. Bà biết y rất khó chấp nhận, vốn là một người đàn ông đầy khí phách, giờ lại trở thành một người què, ngay cả trẻ con khi nhìn thấy cũng sẽ cười nhạo vài câu.
Tinh thần y càng ngày càng suy sụp, cũng ít nói hơn hẳn.
Sau đó Thẩm Liễu được gả vào nhà, đứa bé này ngoan ngoãn lại hiểu chuyện.
Triệu Xuân Mai thấy rõ con trai bà thích tiểu ca nhi này, tuy ngoài miệng không nói, nhưng nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn, cũng chịu ra ngoài đi lại, đến bây giờ thì chịu đi dạy học.
Bà vô cùng vui mừng từ tận đáy lòng: “Đây là chuyện tốt, mẹ cảm thấy tốt lắm.”
Cố Tri Hi cũng gật đầu nói theo: “Ca, huynh cứ đi dạy học đi, trong nhà có chúng muội rồi, huynh đừng lo.”
Cố Quân Xuyên vẫn im lặng, gió mạnh thổi bay vạt áo.
Chuyện Chu Nho Phương muốn y đi dạy học đã được mấy tháng rồi, y chậm chạp chưa đồng ý là vì trong lòng vẫn còn băn khoăn.
Tuy y và vị Nhị gia Chu này có chút quen biết, nhưng dù sao thì tình bạn cũng không mấy sâu đậm.
Mời y dạy học, chẳng qua là vì nhìn trúng cái danh tiếng đỗ đầu của y, muốn dùng nó để chiêu mộ thêm học sinh.
Trên thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, Cố Quân Xuyên không cảm thấy có gì sai, không nói đạo lý đối nhân xử thế gì đó, y cũng thoải mái hơn, nhưng lại không thể không giải thích tình hình thực tế với người trong nhà ——
Thứ nhất là tiền công dạy học của tiên sinh không nhiều lắm, y bận rộn thì sợ là không có thời gian viết chữ kiếm thêm tiền nữa. Thứ hai, chân y có tật, đi lại không thuận tiện lắm, khó có thể chu toàn mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà.
Triệu Xuân Mai nói: “Mẹ và Bảo muội đang nhận việc thêu thùa, Tiểu Liễu cũng bán trứng gà, nhà ta có đủ tiền xài, con không cần phải nhọc lòng lo lắng đâu.”
Cố Tri Hi cũng phụ họa: “Ca, huynh nghĩ nhiều như vậy làm gì, chỉ cần chuyên tâm dạy học cho tốt, trong nhà có chúng ta lo liệu. Tiền mua xe bò cũng dành dụm đủ rồi, huynh cứ mang đi sử dụng là được.”
“Ta đã suy tính chuyện đi đường rồi, định trước sẽ đi theo xe của tiệm lương thực, xe bò chờ khi nào ổn định rồi tính.” Cố Quân Xuyên mím môi, khó khăn nói, “Có lẽ sẽ hơi khó thích nghi, dạy không tốt… sẽ phải đi về.”
“Vậy thì cứ về thôi.” Cố Tri Hi nghiêng đầu nhìn y, “Tóm lại trong nhà vẫn có đủ cơm cho huynh ăn, huynh đừng lo.”
Cố Quân Xuyên nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của Cố Tri Hi, y chậm chạp mãi không đồng ý chuyện này, chính là vì lo chân mình bị thương, không thể thích nghi, rồi sẽ mất việc ở hiệu sách. Nhưng nghe tiểu cô nương nói một cách bình thản như thế, trái tim bất an của y cũng bình tĩnh lại.
Đúng vậy, không được thì về nhà, tóm lại trong nhà vẫn đủ cơm cho y ăn.
Y cúi mắt bật cười: “Nhưng huynh cũng không thạo chuyện đánh xe lắm, đến lúc đó còn phải dành thời gian học, Bảo muội dạy huynh nhé.”
Cố Tri Hi nhíu đôi mày nhỏ lại: “Ca ơi, huynh nói vậy là sao, ai bảo huynh đánh xe chứ, đương nhiên là muội và ca phu sẽ đưa đón huynh, huynh chỉ cần ngồi trên xe là được.”
Thẩm Liễu cũng gật đầu: “Hai ta dẫu sao cũng không có việc gì làm, đưa đón huynh cũng có thể giết thời gian. Đến lúc đó sẽ ở trong xe ủ ấm cho huynh, huynh tan học cũng có thể thoải mái quay về.”
Yết hầu Cố Quân Xuyên thoáng nhúc nhích: “Lại phải làm phiền các em…”
“Người một nhà không nói mấy lời đó.” Cố Tri Hi cười rạng rỡ, “Ca sắp đi làm tiên sinh, muội vui lắm!”
Đang có gió núi thổi tới, lướt qua núi đồi, bờ ruộng, khiến những thân bắp được cột trên mặt đất xào xạc. Thẩm Liễu nhìn về phía Cố Quân Xuyên, nhẹ nhàng mở miệng: “Ta cũng vui.”
Giờ không còn sớm, sắp đến trưa, những ngôi nhà gần đồng ruộng đã lượn lờ khói bếp. Cố Tri Hi hối hả nói: “Ta dọn dẹp một chút rồi về thôi, đến giờ ăn trưa rồi.”
Cả hai cùng đồng thanh đáp lại. Thẩm Liễu đỡ y dậy, giúp Cố Quân Xuyên phủi đi bụi bẩn trên vạt áo: “Ta về nhà thôi.”
Trong sọt tre đựng đầy bắp, râu bắp lộ ra khỏi sọt, thân bắp được xếp chồng lên nhau, dùng dây thừng cột chặt.
Mọi người hợp sức đeo sọt lên vai, định mang một ít về nhà trước. Sau buổi trưa sẽ đến lấy số còn lại, đồ vật đặt dưới đất sẽ không ai lấy, không cần lo bị mất.
Đám mây trên trời xa đã tan hết, mặt trời lộ hẳn ra, một vòng tròn đỏ rực treo giữa trời.
Đồng ruộng vốn đang se lạnh cũng ấm áp hẳn lên, gió núi mát mẻ, tiếng thông reo rì rào.
Đoàn người chậm rãi đi về nhà, ánh mặt trời giữa trưa kéo ra mấy cái bóng ngắn ngủn.
Cố Quân Xuyên đeo cái sọt lớn nhất trên lưng, đựng nhiều bắp nhất. Chân y không tiện, nhưng chống gậy đi vẫn vững vàng. Thẩm Liễu đi theo phía sau y, thỉnh thoảng đỡ cái sọt một chút, trong lòng mới yên tâm.
Mệt mỏi cả buổi sáng, sau buổi trưa còn phải làm tiếp, không đủ sức làm một bữa ăn thịnh soạn, cơm trưa chỉ ăn đơn giản.
Lúc sáng làm rất nhiều bánh màn thầu, còn dư lại nửa khay, hấp lại một lần là ăn được. Thẩm Liễu nhìn đồ ăn trong sọt, bên trong còn cải trắng thím Cát cho, ăn kèm với ớt ngâm giấm, ngon miệng, lại khai vị.
Sau khi trong nhà nuôi gà, trứng lúc nào cũng đủ dùng. Hôm nay cần phải bồi bổ sức lực, Thẩm Liễu lấy ra hai quả trứng, định cắt mấy quả cà chua làm một tô canh trứng, ăn cùng bánh màn thầu trắng rất ngon, vừa ấm áp lại thoải mái.
Thẩm Liễu bận rộn trong bếp, cậu muốn để người trong nhà nghỉ ngơi thêm một chút, nên không gọi người giúp.
Tiếng nước rửa rau vang lên bì bõm. Không bao lâu sau, Cố Tri Hi ôm củi bước vào, sau khi xếp ngay ngắn ở ven tường, nàng kéo một cái ghế đẩu nhỏ đến cạnh bệ bếp, chuẩn bị nhóm lửa.
Thẩm Liễu nhìn nàng: “Bảo muội nghỉ ngơi một chút đi, mệt lắm rồi.”
“Nhưng huynh cũng mệt mà.” Que đánh lửa phát ra một đốm lửa, phụt một tiếng, ngọn lửa bùng lên trong bếp. “Muội sẽ hấp bánh màn thầu, trứng này có muốn đánh không?”
“Muốn, cảm ơn Bảo muội.”
Cố Tri Hi cười khúc khích, học theo giọng điệu của Thẩm Liễu nói: “Cũng cảm ơn ca phu.”
Hai đứa nhỏ nhìn nhau, đều không nhịn được bật cười thành tiếng, ha ha ha líu lo như chim non.
Ở sân sau, Triệu Xuân Mai và Cố Quân Xuyên đổ sọt bắp ra, phủ kín cả mặt đất.
Bắp được lột vỏ phơi dưới ánh mặt trời sẽ khô rất nhanh. Sau khi thu hoạch hết bắp trên đồng thì dựng giàn phơi lên, lột vỏ bắp khi còn ẩm, không xé bỏ hết mà trực tiếp cột lên cây gỗ. Bắp sẽ được treo ngược xuống, sau khi phơi non nửa tháng, bắp sẽ chuyển màu vàng óng ánh rất đẹp.
Bên phía nhà bếp vang lên tiếng xào rau lách cách, khói trắng trên ống khói lượn lờ, hương thơm bay trong gió.
Không bao lâu sau, đồ ăn đã được làm xong, bánh màn thầu nhanh nguội. Cố Tri Hi đặt một cái tô lớn lên đĩa sứ để giữ ấm. Nàng vào nhà chính không thấy ai, bèn ra đứng ngoài cửa phòng gọi: “Mẹ ơi, ca ơi ăn cơm!”
“Nghe rồi.” Cố Quân Xuyên cao giọng đáp lại. Y chất những cái sọt rỗng lại, vác lên vai, định khiêng ra sân trước: “Mẹ ăn cơm thôi.”
Triệu Xuân Mai gật đầu, trải bắp ra, bước theo sau.
Cả nhà ngồi vây quanh bàn, canh nóng ấm bụng, cải trắng ngâm giấm ngon miệng, bánh màn thầu trắng mềm xốp. Vốn chỉ là những món ăn gia đình tầm thường, nhưng người nhà múc canh, gắp đồ ăn cho nhau, cũng thấy ngon hơn.
Tháng ngày trôi như nước chảy, nhưng thật sự có hy vọng.
Ăn cơm xong, nghỉ ngơi không bao lâu, mọi người liền đeo sọt ra ngoài.
Trời nắng suốt cả buổi trưa, mặt đất ấm lên không ít, chỉ là gió núi to, hơi rát mặt.
Vẫn làm việc dựa theo phân công lúc sáng. Chờ đến khi cắt hết thân bắp, Thẩm Liễu đến bên cạnh Cố Quân Xuyên, cùng nhau bẻ bắp.
Bên kia, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đang xới đất. Đất sau một mùa trồng trọt hơi cứng và chặt, phải dùng cuốc xới lên. Cỏ dại cũng không cần vứt đi, chỉ cần chôn cùng với bùn đất, chờ mấy ngày sau lên men, đó là chất dinh dưỡng tự nhiên.
Mãi đến khi mặt trời ngả về tây, chân trời xa xa nổi lên ánh nắng chiều, tựa như dải lụa màu phủ lên những tầng mây lơ lửng, mọi người mới dọn dẹp đồ về nhà.
Lúc trưa về nhà đã mang mấy sọt bắp và mấy bó thân cây về, hiện giờ đồ còn lại không nhiều lắm, không đầy hai sọt.
Cố Tri Hi vốn kiệt sức lúc này lại rất hoạt bát, ở phía trước vừa đi vừa nhảy, chạy một đoạn rồi quay lại nói một hai câu với Triệu Xuân Mai.
Phía sau, một tay Cố Quân Xuyên chống gậy, một tay kéo Thẩm Liễu. Hai người không ai nói gì, chỉ chầm chậm đi, tuy gió đêm lạnh, nhưng năm tháng yên bình tốt đẹp.
Trước Lập Đông, Cố Quân Xuyên lại đến hiệu sách giao bản thảo, đồng thời cũng nói ý định dạy học.
Chu Nho Phương vừa ngạc nhiên vừa vô cùng vui mừng, cùng ngày đã gọi quản sự của trường tư thục Sùng Nguyên đến, chỉ trong nửa ngày đã quyết định xong mọi chuyện.
Làm thử nửa tháng, lương tháng một lượng hai đồng. Nếu có thể làm lâu dài, đến Tết sẽ được phát nửa con heo.
Cố Quân Xuyên ít nhiều cũng biết giá thị trường. Tú tài bình thường dạy học, một tháng nhiều nhất là một lượng bạc. Có vài tư thục không trả tiền mặt, dùng gạo và mì hoặc là thịt heo để thay thế, tiền công này của y đã nhiều lắm rồi.
Cố Quân Xuyên gật đầu đồng ý, chỉ đưa ra một yêu cầu: y muốn mang theo một đứa nhỏ đến dự thính.
Quản sự tư thục là biểu đệ của Chu Nho Phương, cũng là một người dễ tính: “Bút mực tự chuẩn bị, tiền học thì miễn phí.”
Mọi chuyện được bàn bạc ổn thỏa, mọi người đều vui vẻ.
Quý Sùng Nguyên cao giọng mời mọi người cùng đến tửu lầu Tân Nhai, hắn cười nói: “Say rồi cũng không sao, trên lầu có phòng cho khách.”
Cố Quân Xuyên lịch sự từ chối, y vỗ vỗ chân mình: “Mấy ngày nay đều uống thuốc, thật sự không thể uống rượu, xin Quý huynh đừng trách.”
Quý Sùng Nguyên liên tục tiếc nuối, nhưng cũng hiểu. Khi tiễn người ra ngoài, Chu Nho Phương bên cạnh không nhịn được nhỏ giọng trách: “Người ta mới kết hôn, dính như keo sơn với phu lang, ngươi đúng là không biết điều.”
Quý Sùng Nguyên “ôi chao” một tiếng: “Ấy chết, ấy chết, ta không biết điều, là tiểu công tử nhà ai thế?”
“Không sao.” Cố Quân Xuyên chỉnh lại quần áo, nhắc tới Thẩm Liễu, gương mặt y dịu dàng hẳn đi: “Là tiểu ca nhi của gia đình bình thường thôi.”
Chu Nho Phương ở bên cạnh cứ cười mãi, đến gần nói với Quý Sùng Nguyên: “Ta đã nhắc tới cậu ta với ngươi rồi. Chính là người tranh cãi với Phương Thuấn Cử ở bên đường, chèn ép khiến người ta chẳng nói được lời nào.”
Quý Sùng Nguyên “ồ” một tiếng thật dài, cười nói: “Tiểu ca nhi này cũng nghĩa khí đấy chứ.”