Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại
Chương 18: Nguồn Nước Đầy Gian Nan
Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý chính lập tức giận dữ quát mắng: "Ngươi còn biết xấu hổ không? Chuyện này vốn là do lòng tham của ngươi gây ra, việc ngươi phải trả lại mọi thứ là lẽ tất nhiên."
Việc Trần Thiên Phúc dám chiếm đất của em trai ngay sau khi em chết, lại còn đuổi chị dâu và cháu khỏi tộc, đủ để thấy nhân phẩm của lão tệ hại đến mức nào. Hơn hai năm sống khổ sở cũng chẳng khiến lão tỉnh ngộ, ngược lại còn ôm hận, cho rằng mình bị lý chính ép phải xin lỗi: "Lỗi gì chứ? Chẳng lẽ lời này là ám chỉ lão lý chính đã xử sự bất công, làm thiệt thòi cho quả phụ của Thiên Chính sao?"
"Ngươi..." Lý chính con không thể nào phản bác lại sai lầm của cha mình, huống chi lão lý chính đã qua đời. Với thân phận là con trai, lý chính quả thật không thể lật lại chuyện cũ trước mặt dân làng.
Nói Hà Ngọc Liên không oán trách lão lý chính thì là nói dối. Nếu không nhờ lão ta tiếp tay cho việc ác, bà và Trần Vọng đâu đến nỗi nghèo khổ như bây giờ. Nhưng lão ta đã về với cát bụi, có truy cứu cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Thấy lý chính bị Trần Thiên Phúc chặn họng khiến mặt đỏ bừng mà không thể phản bác, trong lòng bà có chút nghi hoặc — không biết vị lý chính này giống ai mà lại chính trực hơn cha mình đến vậy.
"Trần Thiên Phúc, ta cho ngươi thêm một khắc suy nghĩ, xem ngươi có muốn lấy nước cứu lấy cả nhà ngươi không."
Ngoài cổng có cả con cháu nhà Trần Thiên Phúc. Thật nực cười thay, một kẻ ích kỷ như lão mà cũng có lúc phải cúi đầu vì con cháu.
Vân Tiểu Yêu thấy đôi bên giằng co mãi không xong, trong đầu loé lên một ý. Cậu nhanh nhẹn đi lấy một cái ghế đẩu mời lý chính ngồi xuống, rồi vào bếp lấy một bát nước, trước bao ánh mắt nhìn, cậu đưa cho lý chính: "Ngài uống cho đỡ khát."
"Ừ, cảm ơn Tiểu Yêu."
Vân Tiểu Yêu cố ý nói lớn để ai cũng nghe thấy: "Tấm lòng vì dân của ngài, dù lão lý chính đã khuất núi rồi, ở dưới suối vàng chắc hẳn cũng sẽ biết được. Nước này mới múc về, ngọt lắm, ngài nếm thử xem."
Lý chính nghe xong, trong lòng thấy an ủi, nâng bát lên uống một ngụm, cười nói: "Đúng là rất ngọt."
"Ngài từ từ uống, nhà còn nhiều lắm."
Một bên là cảnh hoà thuận kính già yêu trẻ, Phía đám đông, cha con Vân Lai Phúc không nhịn nổi nữa.
Vân Lai Phúc lên tiếng trước: "Ta nói Trần Thiên Phúc, chuyện ác năm xưa ngươi làm ai mà chẳng rõ? Bây giờ còn giả vờ oan uổng làm gì nữa."
Vân Phú Quý theo sau: "Đúng đấy, biết đâu chừng thôn Thanh Khê không có mưa là vì ông trời không chịu nổi những chuyện ác mà nhà ngươi đã gây ra đấy, mau nhận sai đi, mau trả món nợ này đi."
Con trai Trần Thiên Phúc là Trần Thanh nghe vậy thì nổi giận, đứng ra mắng: "Các ngươi nói bậy bạ gì vậy? Ta thấy là do cha con các ngươi lòng dạ hiểm độc thì đúng hơn! Ai chẳng biết hai người bụng dạ đen tối, nhìn xem bây giờ Vân Tiểu Yêu thành ra cái bộ dạng gì."
Vân Tiểu Yêu: "..." Cãi nhau thì cứ cãi, kéo y vào chuyện này làm gì?
Toàn những kẻ cáo già đã mấy chục năm, chẳng ai hơn ai. Chỉ là Trần Thanh bị thua ở tuổi tác, chứ Vân Lai Phúc là loại người nào? Bao năm sống dưới những ánh mắt soi mói của người khác, lão đã luyện được mặt dày đến mức không gì sánh bằng: "Ta là cha Vân Tiểu Yêu, cha dạy con là lẽ thường, có quan huyện đến cũng không thể bắt lỗi được. Cha ngươi còn ác hơn ta, năm ấy giữa trời đông lạnh giá đuổi mẹ con Hà Ngọc Liên ra khỏi nhà, ba người suýt nữa đã cùng nhau xuống suối vàng."
Vân Phú Quý đứng bên tiếp lời: "Trách chúng ta làm gì? Nếu ngươi còn chút lương tâm thì mau khuyên cha ngươi xin lỗi đi, để sớm ngày tai ương được dẹp bỏ."
Mọi người nghe vậy, trong lòng cũng thấy đúng. Chuyện Vân Tiểu Yêu chịu khổ, là vì cha y không phải là người. Nhưng mẹ con Hà Ngọc Liên đâu đáng phải chịu khổ như vậy, tất cả cũng do Trần Thiên Phúc tham lam, gây ra những việc ác mà thôi.
"Trần Thiên Phúc, mau xin lỗi đi."
Lời vừa dứt, cả làng, già trẻ lớn bé đều đồng thanh hùa theo: "Mau xin lỗi."
"Trần Thiên Phúc xin lỗi."
"Các ngươi..." Tiếng của Trần Thanh bị những tiếng hô đó lấn át hoàn toàn.
Lý chính cũng không ngờ mọi việc lại thành ra như vậy, ôm bát ngẩn người. Vân Tiểu Yêu khẽ nở một nụ cười trong mắt, đứng sau Hà Ngọc Liên, âm thầm ủng hộ.
Hà Ngọc Liên lúc này mới hiểu vì sao y làm thế, mỉm cười, khẽ nói: "Giỏi lắm."
Vân Tiểu Yêu thì thầm: "Con học từ Trần Vọng ca ca."
Chính là chiêu mấy hôm trước Trần Vọng dùng trong sân nhà Vân gia, bảo y sắp xếp bàn ghế, cố ý ngồi ăn uống ngay trước mặt Vân Lai Phúc — quả nhiên lần này cũng phát huy tác dụng. Có cha con Vân Lai Phúc ở đây, chỉ cần Vân Tiểu Yêu tạo cơ hội, họ nhất định sẽ làm lớn chuyện. Hai người này vốn đã thích xem trò vui, huống chi bây giờ nguồn nước lại liên quan đến lợi ích của tất cả mọi người.
Họ châm ngòi, dân làng sẽ tự theo.
Mười mấy năm trước, đám người này chỉ là khán giả. Hôm nay, phải để họ hành động, chuộc lại sự thờ ơ năm xưa. Vân Tiểu Yêu đứng sau lưng Hà Ngọc Liên, nhìn chằm chằm Trần Thiên Phúc.
Trên mặt lão không biểu hiện gì, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
Trước khi hạn hán, nhờ vào tài sản cướp đoạt được, nhà Trần Thiên Phúc sống một cuộc sống sung túc. Nếu sớm chuyển khỏi thôn Thanh Khê, vẫn còn đủ tiền để lo liệu. Nhưng họ tiếc mấy chục mẫu ruộng và căn nhà cũ của mình. Rời đi thì phải làm lại từ đầu, còn ở lại thôn thì có lẽ vẫn còn hy vọng. Chỉ cần có mưa, họ lại sống như trước.
Như Hà Ngọc Liên nói, lão có thể đợi, nhưng cháu nhỏ nhà lão thì không.
Trần Thiên Phúc nhắm chặt mắt, rồi mở mắt trừng Hà Ngọc Liên: "Ta xin lỗi."
Hà Ngọc Liên ngoài mặt tỏ ra bình thản, nhưng khi Trần Thiên Phúc nói câu đó ra, bà mới âm thầm thở phào, siết chặt nắm tay: "Đi thôi."
Cả đoàn người ầm ầm kéo nhau đến mộ Trần Thiên Chính.
Ông được chôn ở nghĩa địa của làng, nơi an nghỉ của các bậc tổ tiên trong thôn Thanh Khê. Tết Thanh minh mới trôi qua, vì hạn hán nên cỏ dại không mọc được, gió xuân chưa kịp thổi đến, nghĩa địa chỉ còn lại một vẻ u tịch. Mộ của Trần Thiên Chính có bia đá, trên đỉnh bia là mấy tờ giấy vàng được đè bằng đá nhỏ, góc giấy bị gió thổi bay phấp phới.
Hà Ngọc Liên cúi xuống, dùng tay áo nhẹ nhàng lau lớp bụi bám trên bia, động tác ấy dịu dàng như đang vuốt ve gương mặt người chồng đã khuất: "Thiên Chính, Trần Thiên Phúc đến nhận lỗi với huynh rồi." Bà đứng dậy, thu lại dáng vẻ yếu đuối của mình, lạnh giọng ra lệnh cho Trần Thiên Phúc, "Quỳ xuống."
Trần Thiên Phúc đứng im không nói, nhìn Hà Ngọc Liên như đang suy nghĩ.
Mọi người cũng im lặng, chỉ đứng nhìn, ánh mắt như thể Trần Thiên Chính đang nhìn thẳng vào lão thông qua họ. Trần Thiên Phúc mím chặt môi, hai má lão hóp lại, có thể thấy rõ lão đang nghiến răng chịu đựng, cuối cùng tung vạt áo, 'phịch' một tiếng quỳ sụp xuống trước mộ, hét lớn: "Thiên Chính, là đại ca sai rồi, ta có lỗi với đệ, cũng có lỗi với đệ muội và Tiểu Vọng."
Cái uy thế từng đè nặng lên mẹ con Hà Ngọc Liên, cuối cùng cũng tan biến trong lời nhận lỗi và cú quỳ hôm nay.
Lòng Hà Ngọc Liên như bầu trời lúc này — trong xanh không một gợn mây. Nỗi uất ức đè nặng trong lòng suốt mười mấy năm qua cuối cùng cũng được giải tỏa. Bà chỉ tay vào Trần Thiên Phúc, nghẹn ngào nói: "Trần Thiên Phúc, ngươi không phải người!" Rồi không còn kìm nén được nữa, nước mắt tuôn như mưa.
Phương Thúy Trân bên cạnh ôm lấy bà, nhẹ nhàng vuốt tay an ủi, mắt cũng đỏ hoe.
Trần Thiên Phúc đứng dậy, mặt lão sầm lại: "Nước đâu."
Hà Ngọc Liên cười lạnh lùng, lau nước mắt, mắt đỏ hoe quay sang nhìn lý chính: "Mời đi theo ta."
Lý chính lặng lẽ bước theo bà. Vân Tiểu Yêu đi sau cùng, càng đi càng thấy con đường trở nên quen thuộc, cuối cùng lại quay về khu rừng trúc khô sau nhà Trần Vọng, trong lòng y ngày càng dấy lên nghi hoặc.
Hà Ngọc Liên dẫn mọi người đến miệng giếng: "Chính là đây."
Trần Thanh vượt lên trước, theo ký ức, bới lớp lá trúc, từ chỗ khô ráo chuyển sang ẩm ướt, động tác ngày càng nhanh hơn, gấp gáp hơn. Cuối cùng, miệng giếng lộ ra, bị lá trúc che phủ.
"Có nước rồi..."
"Thật sự có nước!"
"Chúng ta được cứu rồi!"
Sắc mặt Trần Thiên Phúc bớt vẻ khó coi khi thấy nước, nhưng khi nhìn rõ lượng nước, sắc mặt lão lại trầm xuống.
Rất nhanh, mọi người cũng nhận ra: "Lượng nước này đâu đủ tưới ruộng."
Vân Lai Phúc cũng chạy tới, đứng bên giếng, không dám tin: "Sao lại..."
Vân Tiểu Yêu đứng ngoài cùng, sắc mặt cũng trở nên nặng nề, nhưng không phải vì nước. Ánh mắt y dừng lại trên người Hà Ngọc Liên, như đang suy nghĩ gì đó...
Tâm trạng mọi người từ vui sướng khi biết có nước, đến hưng phấn khi nhìn thấy nước, cuối cùng lại rơi vào tuyệt vọng — đúng là rơi từ thiên đường xuống địa ngục. Lúc này trừ ba người nhà Vân Tiểu Yêu và lý chính, những người còn lại đều mang vẻ mặt đưa đám.
Trần Thiên Phúc tức giận nhìn Hà Ngọc Liên: "Con mẹ nó, ngươi lừa ta."
Hà Ngọc Liên không sợ ánh mắt lão: "Ngươi muốn tìm nguồn nước, ta chỉ cho rồi đấy."
Vân Lai Phúc thất thần ngồi phịch xuống đất, lẩm bẩm: "Tí nước này sao tưới ruộng được..."
Trần Thanh lập tức phản ứng, kéo tay Trần Thiên Phúc: "Cha, mình có thể bán nước, cả huyện Thanh Khê đâu chỉ có làng ta thiếu nước, bán cho nơi khác, gom góp chút tiền rồi dọn đi nơi khác."
Vợ Trần Thanh cũng lên tiếng: "Cha, phu quân nói đúng, tí nước này không tưới được ruộng, mình phải rời đi thôi."
Vân Phú Quý cũng kéo tay áo Vân Lai Phúc: "Nhà mình cũng có thể bán nước."
Trần Thanh trừng mắt: "Nước này là nhà ta phát hiện, các ngươi dựa vào đâu mà bán?"
Vân Phú Quý chẳng thèm để ý: "Xùy, nhà ngươi lấy đồ của nhà họ Trần mà rước họa vào thân, hại cả làng điêu đứng đến nông nỗi này, bây giờ lại còn muốn độc chiếm nguồn nước sao? Hãy hỏi xem dân làng có chịu không đã."
Mọi người giơ tay ủng hộ: "Giếng là của mọi người, các ngươi không được độc chiếm."
Hà Ngọc Liên lạnh lùng nhìn họ cắn xé lẫn nhau, chỉ thấy chút xót xa cho lý chính, người luôn hết lòng vì thôn Thanh Khê.
"Lý chính, thôn Thanh Khê không cứu vãn nổi nữa rồi, ngài cũng đi đi."
Lý chính không nói gì. Khuôn mặt ông như mất hết cảm xúc, không còn chút vui buồn nào — như một con rối mất linh hồn.