Lời chất vấn

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tình thế đã rõ ràng, mọi người đều hiểu rằng ngoài việc rời khỏi thôn Thanh Khê thì không còn lựa chọn nào khác. Đề nghị của Trần Thanh lại vừa lúc giúp họ có đường lui. Bán đi một ít nước, họ có thể tích góp được chút lộ phí, ít nhất khi tìm được nơi nương náu mới, họ cũng không đến nỗi chết đói trên đường đi.
Mọi người nhanh chóng chấp nhận thực tế, ai nấy đều vội vã quay về nhà lấy vò gốm, thùng gỗ đến múc nước. Dù có bán nước hay không, trước mắt họ vẫn phải giải quyết xong vấn đề hiện tại.
Việc Trần Thiên Phúc quỳ xuống đã gỡ bỏ được gánh nặng đè nén trong lòng Hà Ngọc Liên bao năm nay. Lúc này, bà cảm thấy nhẹ nhõm khắp người, vô cùng thoải mái.
"Trân tỷ, Tiểu Yêu, chúng ta cũng về thôi."
Hiện giờ nơi này chỉ còn lại họ và Lý chính.
Vân Tiểu Yêu suy nghĩ một chút, nói với Hà Ngọc Liên: "Hai người cứ về trước đi, con lát nữa sẽ về."
Hà Ngọc Liên hỏi: "Con ở lại làm gì?"
"Không có gì đâu, hai người về trước đi."
Thấy y kiên trì, Hà Ngọc Liên cũng đồng ý. Phương Thúy Trân dặn dò: "Đừng về muộn quá."
Vân Tiểu Yêu gật đầu, hai người cùng nhau rời đi. Họ vừa đi khỏi, ánh mắt Vân Tiểu Yêu liền dừng lại trên Lý chính, người vẫn im lặng từ nãy đến giờ.
Y không biết phải an ủi người đã một lòng vì thôn Thanh Khê này như thế nào. Lý chính vốn có thể cùng người nhà rời đi, nhưng ông không yên tâm, dù phải chịu đựng sự khổ sở cũng kiên quyết ở lại chỉ vì một tia hy vọng. Vân Tiểu Yêu biết rõ hai loại tình cảm này có lẽ không thể so sánh được, nhưng y hiểu tâm trạng của Lý chính.
Y không biết nên an ủi thế nào, dứt khoát chẳng nói gì nữa. Lý chính trầm mặc rất lâu, mãi đến khi dòng nước trong giếng từ đục ngầu trở nên trong vắt, ông mới mở miệng: "Ta nhớ hồi nhỏ ở đây còn chưa có cái giếng này."
Vân Tiểu Yêu lặng lẽ lắng nghe.
"Nó không biết từ khi nào lại có nước tuôn ra. Lúc ấy mọi người cũng không mấy để ý, vì thôn Thanh Khê thiếu thốn gì nước đâu. Nó cứ lặng lẽ ở đó, cùng lắm chỉ giúp những người lên núi xuống núi giải khát một chút, không có tác dụng gì lớn lao." Ông chậm rãi kể, tựa như qua những lời ấy, ông lại nhìn thấy được thôn Thanh Khê thuở nhỏ trong ký ức của mình, ánh mắt không giấu nổi vẻ hoài niệm.
Nhưng giờ nó đã không còn như xưa nữa, Vân Tiểu Yêu nghĩ. Người thôn Thanh Khê nhờ cái giếng này mới có được cơ hội sống sót cuối cùng. Nó giống như đang dốc cạn sức lực cuối cùng của mình để che chở cho thôn Thanh Khê.
Nhưng đây thực sự là ơn huệ của ông trời sao?
Vân Tiểu Yêu không biết. Y cũng không hiểu, vài hôm trước lúc đến xem thì giếng còn khô cạn, sao lại đột ngột tuôn nước ra thế này.
Lý chính vẫn tiếp tục nói, giọng lẩm bẩm của ông kéo Vân Tiểu Yêu thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình: "Thôn Thanh Khê có biết bao nhiêu suối trên núi, ngay cả hồ Thanh Khê cũng cạn rồi, sao chỉ có mình nó còn nước?"
Vân Tiểu Yêu hiểu ý ông, ông không phải đang nói rằng cái giếng này không nên tồn tại. Ông đang hỏi, ngay cả ông cũng còn ở lại, tại sao hồ Thanh Khê lại không thể giữ được?
Vân Tiểu Yêu lắc đầu, nói thật: "Ta không biết."
Lý chính cười khẽ, quay đầu nhìn y. Trong ký ức của ông, Vân Tiểu Yêu là một đứa trẻ không để lại ấn tượng rõ ràng, luôn yên lặng, gặp người biết lễ phép chào hỏi, diện mạo không mấy nổi bật, gia cảnh cũng không dư dả, chẳng có gì đặc biệt. Y không giống như hồ Thanh Khê, từng để lại trong ký ức ông một dấu ấn rực rỡ.
Nhưng hôm nay, hình bóng của Vân Tiểu Yêu lại trở nên rõ nét trong đầu ông.
"Thằng bé Trần Vọng ấy, ánh mắt sáng sủa, má bầu bĩnh, là đứa biết kiếm tiền, biết thương yêu người khác. Sau này con hãy sống với nó cho yên ổn, sớm sinh con đẻ cái cho nhà họ Trần. Khổ bao năm rồi cũng nên hưởng chút ngọt ngào." Lý chính cười lớn hơn, "Chỉ tiếc là không uống được rượu mừng của hai đứa, thấy cũng tiếc."
Vân Tiểu Yêu rất muốn nói mình với Trần Vọng không phải mối quan hệ đó, nhưng có lẽ Lý chính cũng không tin nên y không nói gì, chỉ hỏi: "Ngài sắp đi rồi ạ?"
"Ừ."
Lý chính có gia đình, ông biết vợ con mình đang ở đâu. Còn Vân Tiểu Yêu thì không, một khi rời khỏi thôn Thanh Khê, y và Phương Thúy Trân sẽ phải lưu lạc trên đường tìm kiếm Vân Phú Sinh. Nhưng cũng không sao, có mẹ ở đâu thì đó là nhà, y không sợ.
"Lý chính, ngài bảo trọng."
Lý chính phất tay rời đi. Bóng lưng ông thẳng tắp, Vân Tiểu Yêu không phân biệt được đó là sự bướng bỉnh cuối cùng hay là sự buông bỏ.
Lý chính đi rồi, Vân Tiểu Yêu tìm một chỗ cao ngồi xuống, nhìn vào cái giếng dưới kia, suy nghĩ xem rốt cuộc vì sao nó lại có nước. Khu sau núi, bất cứ chỗ nào có khả năng có nước, hôm đó Vân Tiểu Yêu đều đã xem xét qua, nên nước mà Trần Vọng có được chắc chắn không phải từ thôn Thanh Khê.
Nhưng việc nhà họ Trần có nước đã từ lâu, lâu đến mức khi Vân Tiểu Yêu mới được Hà Ngọc Liên đưa về nhà họ Trần thì chuyện đó đã tồn tại.
Vân Tiểu Yêu chỉ có thể nghĩ đến hai khả năng: một là Trần Vọng và Hà Ngọc Liên có được nước từ nơi nào đó ngoài thôn Thanh Khê; nhưng Hà Ngọc Liên lại dẫn người đến chỗ này, vậy nên khả năng đầu tiên bị loại bỏ.
Khả năng thứ hai càng khó tin hơn, kỳ lạ giống như việc cái giếng này bỗng dưng xuất hiện nước. Nước là do Trần Vọng biến ra.
Vân Tiểu Yêu từng nghe người kể chuyện ở huyện thành kể qua, có một loại pháp thuật gọi là điểm thạch thành kim, người biết pháp thuật ấy có thể biến đá thành vàng. Y chưa từng thấy, cũng không tin. Nếu thực sự có người như thế, thiên hạ đã loạn từ lâu rồi.
Hơn nữa trong truyện cũng nói, loại phép này có giới hạn thời gian, qua thời gian sẽ biến lại thành đá, chỉ có thể lừa được những kẻ tham lam.
Vân Tiểu Yêu vẫn chưa rời đi là vì đang đợi phép ấy hết hiệu lực. Nhưng đợi mãi, đợi đến khi dân làng đi rồi lại quay trở lại, múc nước từ giếng vào thùng gỗ, vò gốm hết lần này đến lần khác, đợi đến khi mặt trời ngả về phía tây, nước giếng vẫn không ngừng chảy.
***
Trần Vọng ngủ đến chiều mới tỉnh. Tỉnh dậy liền ăn qua loa một chút gì đó, tiện thể nghe Hà Ngọc Liên kể lại chuyện hôm nay. Sau đó, hắn mới phát hiện từ lúc mình tỉnh đến giờ vẫn chưa thấy Vân Tiểu Yêu đâu, liền hỏi: "Vân Tiểu Yêu đâu?"
Hà Ngọc Liên lúc này mới nhớ ra, thấy ngoài trời nắng đã gần lặn sau ngọn núi: "Còn ở rừng trúc đấy, con đi gọi về luôn đi."
Đằng nào cũng rảnh, tiện thể xem cái tên ngốc kia đang làm gì, Trần Vọng liền ra ngoài. Ngủ một giấc rồi, tinh thần hắn khá hơn nhiều, thoạt nhìn thì chẳng thấy có gì bất thường.
Thong dong bước đến rừng trúc khô cằn, vừa nhìn đã thấy Vân Tiểu Yêu đang ngồi xổm bên giếng, sắc mặt nghiêm trọng, như đang suy nghĩ chuyện gì ghê gớm lắm.
"Làm gì đó?"
Vân Tiểu Yêu ngẩng đầu lên, nhìn theo tiếng gọi. Giếng nằm ở chỗ trũng, Trần Vọng từ nhà đi đến, tất nhiên là đứng trên cao. Sau lưng hắn là ánh tà dương rực rỡ, Trần Vọng đứng trong ánh sáng ấy, khắp người đều được phủ một lớp ánh vàng thánh khiết. Hắn giống như tiên nhân giáng trần.
Vân Tiểu Yêu nghĩ mãi vẫn không thể hiểu ra, đầu óc y không hợp để nghĩ mấy chuyện phức tạp thế này, đến mức đầu óc muốn bốc khói mà vẫn chưa hiểu được.
Nếu đây là trò bịp của Trần Vọng thì dân làng đến rồi lại quay trở lại, lấy đi bao nhiêu nước, vậy mà giếng vẫn không ngừng tuôn chảy. Còn nếu không phải trò bịp, giả sử điểm thạch thành kim là có thật thì Trần Vọng học được bản lĩnh ấy từ đâu? Chẳng lẽ là bỗng dưng khai ngộ sao?
Mọi chuyện đều cần một khởi đầu, thứ duy nhất Vân Tiểu Yêu có thể nghĩ đến là Trần Vọng từng bị ngã một cú cách đây nửa năm.
"Ngươi không phải là Trần Vọng, đúng không?"
Ánh mắt Trần Vọng vốn luôn lạnh nhạt giờ đây đã thay đổi đôi chút, nhìn Vân Tiểu Yêu nghiêm túc hơn hẳn.
Hai người lặng lẽ đối mặt.
Ánh tà dương treo cuối chân trời thu lại tia sáng cuối cùng, ánh sáng bao quanh Trần Vọng cũng vụt tắt.
Trời bỗng chốc tối sầm.