Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh hơi mệt rồi, muội muội à." giọng Ân Thù vẫn điềm tĩnh, vừa dứt lời đã ngả người ra phía sau.
Cậu cao hơn Ân Ly Muội nửa cái đầu, nhưng may mắn là thân hình gầy yếu, cộng thêm sức lực vốn có của Ân Ly Muội khá lớn nên cô vẫn vững vàng đỡ được cậu.
Giọng Ân Ly Muội dịu đi đôi chút, nhưng lời nói ra vẫn chẳng hề khách sáo: “Đêm hôm không ngủ, còn chạy đến cái nơi quỷ quái này thì đương nhiên là mệt rồi.”
Cái tên Ân Ly Muội là do Ân Thù đặt.
Trong một thời gian dài, cô cứ ngỡ tên mình là Ly Muội, nghĩa là "rời xa muội muội".
Cái tên ấy dường như đại diện cho sự thiếu kiên nhẫn của Ân Thù đối với cô — tất nhiên là nếu huynh ấy thực sự có loại cảm xúc đó.
Sau này đi học, cô biết thêm một từ là "ngu muội".
Rời xa sự ngu muội.
Đối với những đứa trẻ sinh ra từ cái làng lạc hậu và tăm tối của họ, đây đúng là một lời chúc phúc rất tốt đẹp.
Ân Ly Muội thích cái tên này, dù cô vẫn hoài nghi về việc Ân Thù có thể nghĩ ra nó. Không phải cô coi thường huynh ấy, nhưng trình độ văn hóa của huynh ấy thì đúng là...
Hơn nữa, thỉnh thoảng Ân Thù cũng gọi cô là "muội muội", ừ thì, cũng có thể đơn giản là em gái thật.
Ân Ly Muội cũng chẳng rõ nữa.
Cô chỉ biết, mỗi lần nghe thấy tiếng gọi ấy, lòng cô lại dịu mềm.
Một bóng người bất ngờ xuất hiện bên cạnh, một tay đoạt lấy Ân Thù từ chỗ cô rồi bế thốc lên.
Ân Ly Muội nghiêng đầu định mỉa mai vài câu, nhưng khi nhìn rõ bộ dạng của Ân Thù, cô sững sờ.
Chàng trai dựa trong lòng người đàn ông, đôi mắt, mũi và khóe miệng đều đang trào máu, trông thê thảm vô cùng.
Cô cúi xuống nhìn hai bàn tay mình cũng đã dính đầy máu.
Hóa ra, đó không phải là nước mắt.
Ân Thù ngước đầu, cố gắng an ủi Ôn Nghiên: “A Nghiên, đừng buồn.”
Giọng Ôn Nghiên run rẩy: “Tiểu Thù, em có đau không? Đừng sợ, huynh đưa em về bệnh viện ngay đây.”
Ân Thù lắc đầu dù mặt đầy vết máu: “Em không sao.” Cậu nhìn về phía thi thể cách đó không xa: “A Nghiên, mẫu thân...”
Ôn Nghiên ấn đầu cậu vào ngực mình, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: “Huynh đã liên lạc với phụ thân rồi, lát nữa ông ấy sẽ đến. Chúng ta về bệnh viện trước đã.”
“Xin lỗi A Nghiên, em vẫn không cứu được mẫu thân.”
Đầu óc Ân Ly Muội như nổ tung: “Huynh mới là người bị hại, huynh xin lỗi cái quái gì chứ! Ân Thù, não huynh bị chó ăn rồi à!”
Ân Thù đáp trả: “Não muội mới bị chó ăn ấy.”
Ôn Nghiên ôm Ân Thù nhanh chóng lên xe. Ân Ly Muội cũng bám theo leo lên ghế phụ.
Ân Thù vẫn còn đang nghĩ đến chuyện của Tống Tri Lý: “A Nghiên, phải mang mẫu thân theo cùng chứ.”
Ôn Nghiên nâng mặt cậu lên, gắng gượng nở một nụ cười dịu dàng: “Đừng nghĩ chuyện đó nữa, Tiểu Thù. Huynh chưa từng dạy em phải lấy đức báo oán, em không cần bận tâm đến cảm nhận của huynh đâu.”
Ngay từ đầu, Ôn Nghiên đã biết Ân Thù không phải người bình thường. Cậu không có những dao động cảm xúc hay chuẩn mực đạo đức như người thường.
Thế giới của cậu đơn giản lắm: ai có hại cho mình thì là người xấu, phải tiêu diệt.
Ôn Nghiên không quan tâm điều đó.
Huynh từng quá tự tin.
Huynh nguyện dành thời gian để dạy cho "tiểu quái vật" này biết thế nào là thích, là yêu, là bạn bè, là người thân... Huynh sẵn lòng giải đáp mọi câu hỏi kỳ quặc của cậu.
Huynh đã thành công.
Huynh đã dạy được Ân Thù cách yêu huynh.
Huynh trở thành cả thế giới của cậu.
... Nhưng chính huynh cũng đã hại cậu.
Huynh ôm lấy Ân Thù đang dần mất đi ý thức, vùi đầu vào cổ cậu thì thầm: “Cầu xin em, đừng hiểu chuyện như thế.”
Kể từ khi biết Ân Thù là vật thí nghiệm trong dự án năm xưa, Ôn Nghiên đã âm thầm điều tra danh tính của Tiến sĩ R — kẻ chủ mưu đã khiến thê tử huynh chịu muôn vàn cực khổ và không còn sống được bao lâu.
Huynh đã tưởng tượng hàng vạn lần cảnh bắt được đối phương rồi sẽ tra tấn ra sao.
Huynh chưa từng nghĩ tới, mẫu thân mình chính là Tiến sĩ R.
Sự thật đánh cho huynh trở tay không kịp. Tình yêu dành cho mẫu thân, tình yêu dành cho thê tử và lòng hận thù với Tiến sĩ R khiến tâm trí huynh rối bời. Nhưng đó là vấn đề huynh phải tự dằn vặt, không phải việc của Tiểu Thù nhà huynh.
Ôn Nghiên không thể hình dung nổi thê tử mình đã phải đấu tranh thế nào để buông bỏ hận thù, và cậu đã mang tâm trạng gì khi đến đây để ngăn chặn lũ quái đàm, hòng để kẻ thù được rời đi.
Giây phút này, huynh bỗng ghét cay ghét đắng sự tự phụ của chính mình.
Nếu... nếu lúc trước không dạy Tiểu Thù biết yêu, có lẽ đã tốt hơn.
Như vậy bảo bối của huynh sẽ không phải đau đớn đến nhường này.
***
Tại bệnh viện.
Ân Thù do tiêu hao sức mạnh quá độ dẫn đến xuất huyết thất khiếu, nội tạng cũng suy kiệt thêm nên phải cấp cứu gấp.
Bên ngoài phòng cấp cứu, Ân Ly Muội tựa lưng vào tường, tung một đồng xu lên rồi bắt lấy.
Mặt ngửa.
Đại hung.
Cô tung lại lần nữa.
Vẫn mặt ngửa.
Đại hung.
Ân Ly Muội liếc nhìn Ôn Nghiên đang cúi đầu im lặng nãy giờ, lạnh lùng lên tiếng: “Không đi xem mẫu thân huynh à?”
Ôn Nghiên: “Mẫu thân có phụ thân và tỷ tỷ tôi ở bên rồi, bà ấy sẽ không cô đơn đâu.”
“Huynh biết danh tính của bà ấy từ khi nào?”
Ân Ly Muội đáp: “Tháng thứ nhất khi huynh tham gia thực nghiệm. Dữ liệu của huynh khác hẳn người thường, phòng thí nghiệm luôn nghi ngờ huynh là sản phẩm của một cuộc thực nghiệm khác. Mẫu thân huynh năm đó danh tiếng lẫy lừng, sau khi gả cho phụ thân huynh thì biến mất khỏi giới, năm đó cũng vừa hay là lúc cuộc thí nghiệm trên người bắt đầu, hai năm sau thì huynh ra đời.
Mẫu thân huynh có thiên phú kinh người như vậy mà cuối cùng lại làm bà nội trợ, tôi thấy không hợp lý chút nào. Ít nhất nếu là tôi, tôi sẽ không cam tâm làm phụ thuộc vào đàn ông. Vì thế tôi đã điều tra bà ấy. Thú vị là dù tra thế nào, bà ấy vẫn chỉ là một quý phu nhân bình thường. Có lẽ tôi có thành kiến với huynh chăng, nhưng thay vì tin bà ấy là người thường, tôi thiên về giả thuyết năng lực của bà ấy quá lớn nên đã xử lý mọi dấu vết một cách hoàn mỹ.”
Ân Ly Muội xòe tay cho huynh xem kết quả bói toán, mỉa mai: “Trở thành cả thế giới của người khác, cảm giác đó sướng lắm nhỉ? Huynh xem, Ân Thù hận Tiến sĩ R như thế, vậy mà giờ đây vì cứu bà ta mà ra nông nỗi này. Cậu ấy quả thực quá yêu huynh rồi.”
Ôn Nghiên thốt lên: “Là tôi sai rồi. Một tình yêu lành mạnh không nên như thế này. Tôi đã sai.”
Chính huynh đã cho Ân Thù ảo giác rằng yêu là phải bao dung toàn bộ những gì thuộc về người mình yêu.
Không, không nên như vậy.
Muốn yêu người khác, trước hết phải biết yêu chính mình.
Cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ đẩy giường bệnh ra ngoài. Ôn Nghiên lập tức lao tới: “Bác sĩ, Tiểu Thù sao rồi ạ?”
Bác sĩ: “Tạm thời đã ổn định, nhưng... gia đình nên chuẩn bị tâm lý trước đi.”
Thân hình Ôn Nghiên lảo đảo trong thoáng chốc. Vị bác sĩ hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản rồi rời đi sau khi đưa bệnh nhân về phòng.
Trong phòng bệnh, Ân Thù vẫn chưa tỉnh. Ôn Nghiên dùng khăn ấm lau vết máu trên mặt cậu, Ân Ly Muội ngồi một bên quan sát.
“Điện thoại huynh vang lên ba lần rồi đấy, không nghe à?”
Ôn Nghiên: “Ừ.”
Là Ôn Họa gọi, muốn huynh mau chóng trở về. Nhưng Ôn Nghiên chỉ cúi đầu, nâng niu gương mặt Ân Thù mà lau chùi cẩn thận.
Mẫu thân đã có phụ thân và tỷ tỷ đưa tiễn, bà ấy sẽ không cô đơn. Còn Tiểu Thù chỉ có mỗi mình huynh.
Ân Ly Muội bực bội tặc lưỡi một cái.
Người đàn ông này thật đáng ghét, lúc nào cũng tỏ vẻ hoàn mỹ, khiến người khác cảm thấy mình thật xấu tính và vô lý.
Cô đứng dậy lấy áo khoác định rời đi.
Trước khi đi, cô khựng lại: “Sự hợp tác giữa chúng ta kết thúc tại đây.”
Ân Ly Muội bước ra khỏi bệnh viện, nắng vàng rực rỡ, thời tiết thật đẹp.
Tiến sĩ R đã chết, nhiệm vụ của cô đã hoàn thành. Theo thỏa thuận với cấp trên, cô sẽ sớm trở thành người phụ trách chính của dự án Ánh Minh, đó là một chuyện tốt.
Chỉ là... Nghĩ đến gương mặt đầy máu của Ân Thù, thái dương cô lại giật liên hồi.
Cô đã bảo rồi, kẻ ngốc thì không nên yêu đương làm gì.
Tên Ôn Nghiên đáng chết kia.
***
Ân Thù chậm rãi mở mắt, người đầu tiên cậu thấy chính là Ôn Nghiên.
Ôn Nghiên giờ đã là quái đàm, không cần nghỉ ngơi nên luôn túc trực bên giường.
Thấy cậu tỉnh, huynh liền vội vàng ghé sát lại.
“Tiểu Thù, em có thấy không khỏe ở đâu không?”
Cả người Ân Thù đau nhức dữ dội, nhưng cậu vẫn chịu được vì ngưỡng chịu đau của cậu vốn rất cao. Cậu lắc đầu: “Ôm em.”
Ôn Nghiên đỡ cậu dậy, để cậu dựa vào lòng mình rồi đưa ly nước có ống hút đến bên miệng cậu.
“Em hôn mê cả ngày rồi, chắc khát lắm, uống chút nước đi.”
Ân Thù ngậm ống hút uống nước, rồi hỏi: “Mẫu thân sao rồi huynh?”
Ôn Nghiên: “Ngày mai sẽ hạ táng.”
Ân Thù nắm lấy tay huynh: “Nếu A Nghiên muốn khóc thì có thể khóc trong lòng em.”
Ôn Nghiên cười khổ: “Lại xem tivi thấy người ta nói vậy à?”
Ân Thù: “Người thân qua đời chắc sẽ đau lòng lắm phải không?” Cậu đã trải qua cảm giác đó nên rất thấu hiểu, cậu vỗ nhẹ lên ngực Ôn Nghiên: “Em sẽ cho A Nghiên mượn bờ vai.”
Ôn Nghiên mỉm cười: “Huynh không sao đâu.”
Ân Thù nhìn quanh một lượt: “Khi nào chúng ta về nhà?”
Ôn Nghiên: “Em cần nằm viện, chưa về được.”
Ân Thù: “Nhưng ngày mai là tang lễ mà.”
Ôn Nghiên: “Em muốn tham gia tang lễ của mẫu thân sao?”
Ân Thù mở to mắt: “A Nghiên không định đi à?”
Ôn Nghiên: “Ừ, em hiện giờ sức khỏe yếu, không thể xuất viện.”
Ân Thù chợt nhớ lại lúc trước người nhà họ Ôn không cho cậu dự tang lễ của A Nghiên, cậu đặt mình vào hoàn cảnh đó và thấy buồn muốn chết.
A Nghiên chắc chắn sẽ khổ sở lắm, thế là cậu rộng lượng bảo: “Vậy ngày mai A Nghiên không cần ở đây với em đâu.”
Nhưng nghĩ đến việc cả ngày không được thấy Ôn Nghiên, cậu cũng thấy buồn, nên nhíu mày dặn: “Nhưng mà phải luôn giữ liên lạc với em đấy.”
Ôn Nghiên: “Không cần đâu, huynh sẽ luôn ở bên em.” Huynh xoa đầu cậu: “Bây giờ huynh chỉ thuộc về mình Tiểu Thù thôi.”
Đôi mắt Ân Thù lập tức sáng lên: “Dạ, tốt quá.” Cậu rất vui, dù ngoài miệng nói vậy nhưng nếu Ôn Nghiên đi thật chắc cậu sẽ buồn lắm.
Vì sức khỏe quá kém nên tỉnh táo chưa được bao lâu Ân Thù lại thiếp đi.
Ôn Họa thấy Ôn Nghiên không bắt máy nên đã hùng hổ tìm đến bệnh viện. Huynh ấy không nói cho cô biết số phòng nên cô đòi hỏi y tá ở quầy lễ tân phải tra cứu giúp.
Bị từ chối, cô đang định tranh cãi thì phía sau vang lên một giọng nói.
“Ôn Họa.”
Ôn Họa quay lại thấy một cô gái lạ mặt, buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc áo gió đen trông vừa ngầu vừa ngọt ngào: “Có việc gì không?”
Ân Ly Muội mỉm cười: “Chào cô, tôi là Ân Ly Muội, muội muội của Ân Thù. Cô tìm Ôn Nghiên à?”
Ôn Họa: “Đúng vậy, cô biết họ ở phòng nào không?”
Ân Ly Muội cười tươi: “Biết chứ, lần đầu gặp mặt, hay là chúng ta trò chuyện chút đi?”
Hai người đi tới quán cà phê gần bệnh viện. Ôn Họa lộ rõ vẻ mệt mỏi, đệ đệ vừa mất, mẫu thân lại qua đời, gia đình rối ren khiến cô gần như kiệt sức.
“Cô có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Ân Ly Muội đưa thực đơn lại cho nhân viên: “Cho tôi một ly Latte, cảm ơn.”
Ôn Họa: “Cho tôi một ly Americano.”
Sau khi nhân viên đi khỏi, Ân Ly Muội nghiêng đầu quan sát cô: “Cô đang tức giận sao? Vì Ôn Nghiên chỉ lo chăm sóc Ân Thù mà ngay cả mẫu thân chết cũng không quan tâm?”
Ôn Họa: “Tôi giận chẳng phải rất bình thường sao?”
Ân Ly Muội cười, khác với Ân Thù, cô có vẻ ngoài rất ngọt ngào, khi cười lộ ra hai chiếc răng khểnh: “Cô quả thực dễ nổi giận thật. Lần trước nghe Hứa Lại nói cô hùng hổ chạy đi chất vấn em dâu mình cũng tức giận lắm đúng không?”
Ôn Họa nhíu mày: “Cô đến đây để chất vấn tôi à? Cô có biết Ân Thù đã làm những gì không?”
Ân Ly Muội nghiêng đầu hỏi ngược lại: “Vậy cô có biết mẫu thân cô đã làm những gì không?”
Cô đẩy một xấp tài liệu sang cho Ôn Họa: “Xem thử đi?”
Thời gian trôi qua, sắc mặt Ôn Họa càng lúc càng khó coi.
Ân Ly Muội thong thả nhấp một ngụm Latte rồi nói tiếp: “Lúc trước là Ôn Nghiên theo đuổi huynh trưởng tôi, chuyện này chắc cô cũng biết chứ?”
Ôn Họa: “Cô rốt cuộc muốn nói gì?”
Ân Ly Muội nheo mắt: “Không có gì, chỉ muốn nhắc nhở cô một chút, chuyện giữa hai người họ là do Ôn Nghiên khẩn khoản cầu xin mà có. Huynh trưởng tôi rất để ý đến huynh ấy.” Cô nhìn Ôn Họa từ đầu đến chân: “Và cũng rất để ý đến thái độ của người nhà huynh ấy. Hy vọng lần sau gặp mặt, Ôn tiểu thư có thể đối xử với huynh tôi tốt hơn một chút.”
Nói xong, Ân Ly Muội đứng dậy bước ra ngoài.
Ôn Họa ngồi chết lặng tại chỗ, không còn ý định hỏi số phòng của Ôn Nghiên nữa.
Cô cúi đầu, bàn tay nắm chặt lấy xấp tài liệu kia.
Người mẫu thân dịu dàng, lương thiện luôn dạy dỗ họ hướng thiện... thật sự đã làm những việc đó sao? Bắt cóc bao nhiêu người vô tội để làm thí nghiệm…”