Chương 10: Thiện nhân

Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 10: Thiện nhân

Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên chuyến tàu cao tốc, Nguyễn Tiêu cởi chiếc túi lớn trên vai xuống, đặt trên một chiếc giường cứng, sau đó dựng gối đầu lên, dựa vào đó ôn tập bài vở.
Mấy ngày nay về quê, cậu dành hết thời gian cho chức nghiệp mới, bỏ lỡ không ít bài vở. Cậu phải tranh thủ mười mấy tiếng đồng hồ trên đường về để bổ sung lại, nếu không khi trở lại trường, việc học sau đó cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Đang ôn tập, từng đợt mùi thơm mì gói xộc tới, khiến ngón tay Nguyễn Tiêu đang lật sách không kìm được mà dừng lại.
Nếu là trước kia, cậu chắc chắn cũng sẽ lấy ra một ly mì ăn liền... Đáng tiếc hiện tại chỉ có thể nuốt nước miếng.
Nguyễn Tiêu vội vàng tập trung sự chú ý vào sách chuyên ngành, cố gắng dùng việc này để ngăn chặn mọi cám dỗ từ thế giới bên ngoài.
Nhưng rồi, toàn bộ giường nằm đột nhiên rung lắc dữ dội.
Nguyễn Tiêu hoảng sợ, vội vàng vươn tay giữ chặt chiếc túi lớn bên cạnh – mười chiếc bình nhỏ kia đều chứa những thứ quan trọng bên trong, không cẩn thận làm vỡ thì biết làm sao? Ở nơi những người khác không nhìn thấy, hai cái đầu từ trong túi chui ra.
Một là bé tiểu quỷ Miêu Tiểu Hằng: "Ca ca, động đất ạ?"
Một là quỷ chết đuối Lý Tam Nương, người cuối cùng vẫn quyết định đi theo bước chân thần linh: "Thành Hoàng gia?"
Miêu Tiểu Hằng nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, là Thành Hoàng gia không phải ca ca ạ."
Nguyễn Tiêu còn chưa kịp nói gì, tiếng khóc chói tai vang lên, khiến mọi người trong toa tàu đều bị kinh động.
Giường nằm càng lay động mạnh hơn, một thiếu phụ ôm đứa trẻ vào lòng liên tục dỗ dành. Người đàn ông nằm giường trên nhanh chóng nhảy xuống, vội vã, hoảng loạn nói: "Hiểu Hồng, sao tự nhiên con nó khóc vậy?"
Thiếu phụ cũng sốt ruột: "Em cũng không biết, Đại Quân, anh dỗ nó xem."
Đôi vợ chồng trẻ này đều mới hơn hai mươi tuổi, kinh nghiệm chăm sóc con cái còn non nớt. Vừa rồi giường nằm rung lắc kịch liệt cũng là vì Đại Quân muốn nhanh chóng trải giường cho vợ con, lúc leo lên tầng trên không cẩn thận va phải một chút, mới gây ra chuỗi phản ứng.
Đứa bé còn rất nhỏ, trông chưa đến một tuổi, hiện tại dù bị ba mẹ dỗ thế nào cũng khóc mãi không nín, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hình như là bị cái gì đó dọa sợ rồi.
Nguyễn Tiêu lập tức nhận ra, đây là đôi mắt trẻ con trong sáng, nhìn thấy quỷ. Cậu thấy hai con quỷ còn đang nhìn ngó, nhanh chóng vung tay làm cho từng con quỷ lần lượt ẩn hình, dùng âm thanh gần như không thể nghe thấy nhanh chóng nói: "Về hết đi, không liên quan gì đến hai người. Hơn nữa, Tiểu Hằng em cứ gọi ca ca là được, Tam Nương ngày thường cũng đổi một cách xưng hô đi."
Miêu Tiểu Hằng và Lý Tam Nương cũng biết chính mình đã dọa sợ bé con nhà người ta, đều ngoan ngoãn chui trở lại vào bình.
Sau khi hai con quỷ về bình, đôi vợ chồng trẻ lại dỗ con một lúc, đứa bé cuối cùng cũng không khóc nữa, hai người họ mới nhẹ nhàng thở phào.
Nguyễn Tiêu cảm thấy rất ngượng ngùng, bèn đứng lên nói: "Anh chị, em giúp hai người cất hành lý lên nhé?"
Đại Quân nghe thấy Nguyễn Tiêu nói chuyện, thấy cậu là một học sinh khôi ngô tuấn tú, liền yên tâm, cười nói: "Vậy cảm ơn cậu em nhé."
Nguyễn Tiêu lắc đầu: "Đừng khách sáo ạ."
Hiểu Hồng ôm con dỗ dành, Đại Quân khó khăn lắm mới leo lên trên để trải giường chiếu. Sau khi trải chăn xong, anh duỗi cánh tay xuống dưới.
"Cậu em ơi, làm phiền giúp một tay."
Nguyễn Tiêu xách vali dưới đất lên, nhấc và đẩy lên trên một cái.
Đại Quân dùng sức đỡ lấy, nhấc lên và nhét vào ngăn tủ bên cạnh, rồi lại đưa tay xuống tiếp.
Nguyễn Tiêu lại đưa tiếp một cái lên.
Cứ như vậy vài lần, tất cả hành lý đều được đặt xong. Đại Quân lau mồ hôi, cười lớn nói: "Cậu em vất vả rồi."
Nguyễn Tiêu xua tay: "Không có gì ạ, để chị và bé nhanh chóng nghỉ ngơi đi ạ."
Cậu tự động tránh ra, lại cúi người chờ thiếu phụ leo lên.
Hiểu Hồng giao con cho Đại Quân trước, chính cô cũng vội vàng bò lên trên, rất cảm kích cậu học sinh trẻ tuổi lễ phép ở tầng dưới.
Đại Quân cũng rất quý mến Nguyễn Tiêu. Chờ vợ lên, anh móc từ trong túi ra mấy trái tắc, ném xuống tầng dưới, cười nói: "Ông già trong nhà trồng đó, ngọt lắm, cậu em nếm thử đi."
Nguyễn Tiêu nhìn trái tắc tươi ngon, thật sự rất muốn ăn, nhưng mà... cậu đã chết.
Không sao, cậu kiên cường nghĩ thầm, dù không ăn được, ngửi mùi vị cũng tốt.
"Cảm ơn anh ạ."
"Cậu em cũng đừng khách sáo."
·
Tàu sắp chạy, những giường nằm khác trong toa cũng lần lượt có người đến.
Con của đôi vợ chồng trẻ lại khóc. Ban đầu âm thanh còn không lớn, nhưng rất nhanh lại càng ngày càng ồn ào. Đôi vợ chồng trẻ vẫn luôn dỗ, nhưng dỗ thế nào cũng không được, làm ồn đến mức hành khách xung quanh khó chịu, bực bội, dần dần oán giận lên.
Nguyễn Tiêu vốn dĩ đang ôm sách vùi đầu học hành chăm chỉ, ghi chú những điểm quan trọng. Cậu cảm thấy xung quanh càng ngày càng ồn ào, bèn ngẩng đầu lên.
Đôi vợ chồng trẻ một bên dỗ con, một bên xin lỗi mọi người, nhưng đứa trẻ mãi không chịu yên lặng, làm cho hai người họ cũng đau đầu, chẳng có cách nào.
Người phụ nữ trung niên ở giường đối diện thấy vậy, với gương mặt hiền từ mà lấy ra một chuỗi lục lạc lắc lư trước mặt đứa nhỏ. Tiếng leng keng leng keng thanh thúy êm tai, nhưng sự chú ý của đứa bé chỉ bị hấp dẫn vài giây, rồi tiếp tục gào khóc lên.
Các hành khách càng ngày càng bất mãn. Nguyễn Tiêu lo lắng vẫn là quỷ do mình nuôi gây chuyện, vội vàng nhìn vào trong túi. Miêu Tiểu Hằng và Lý Tam Nương nhẹ nhàng quơ quơ bình, tỏ vẻ bọn họ rất ngoan – không phải bọn họ ra xem náo nhiệt mà, vậy là sao nhỉ?
Trong lòng Nguyễn Tiêu "thịch" một cái, bèn nhìn ngó xung quanh.
Chỗ ngồi trong xe đủ người không thiếu ai, không khí đầy sức sống. Thông thường sẽ không có tà khí gì, nếu có, hơn phân nửa cũng là có hành khách giống như Nguyễn Tiêu, mang theo quỷ mà mình nuôi.
Nguyễn Tiêu có Mắt Âm Dương, hiện tại chú ý quan sát, quả nhiên phát hiện có chỗ không thích hợp.
Có khí đen?
Khí đen tuy nhạt nhưng tổng lượng không ít, từng tia lượn lờ trong xe. Mà lần theo nơi phát ra khí đen... Tầm mắt Nguyễn Tiêu dừng trên người người phụ nữ trung niên còn đang giúp dỗ dành đứa bé.
Trong lòng Nguyễn Tiêu tức khắc sinh ra hoài nghi – đây không phải bọn buôn người đấy chứ? Cậu nghe nói có rất nhiều kẻ buôn người sẽ lảng vảng ở nhà ga, thường thường dựa vào một gương mặt rất thân thiện để lừa gạt lấy tín nhiệm của mấy đôi vợ chồng trẻ. Nhưng một khi bọn chúng tìm được cơ hội là sẽ mang đi đứa con của hai vợ chồng đó, sau đó chui vào trong đám đông rồi thì rất khó tìm lại tung tích của chúng. Nếu người phụ nữ này thật sự làm cái nghề đó, trên người có nhiều khí đen như vậy cũng rất bình thường.
Nhíu mày suy nghĩ, Nguyễn Tiêu giả vờ như bị ồn ào đến mức, kéo chăn trùm lên đầu làm bộ như ngủ. Trên thực tế, quỷ hồn của cậu nhanh chóng xuất ra khỏi thi thể, ngồi dậy, dùng tín ngưỡng trong Ấn Thành Hoàng, đi xem khí của người phụ nữ kia.
Lần này vừa nhìn, cậu liền sửng sốt.
Xem khí hiệu quả trực quan hơn, cho nên Nguyễn Tiêu mới phát hiện những khí đen đó đích xác đến từ người phụ nữ, nhưng lại không phải từ trong thân thể bà phát ra, mà là dính bên ngoài thân thể của bà. Mà người phụ nữ này bản thân không những không có ánh đỏ do làm điều xấu, còn mang theo ánh vàng nhàn nhạt tượng trưng cho công đức – nói cách khác, bà xuất phát từ bản tâm mà hàng năm làm việc thiện, là một vị thiện nhân chân chính! Thậm chí không phải loại người làm nhiều chuyện xấu, ý đồ dùng việc thiện để tiêu trừ tội nghiệt của mình.
... Cho dù ở cổ đại, Thành Hoàng gia thấy thiện nhân như vậy cũng đều sẽ cấp cho ba phần tôn kính trước.
Nguyễn Tiêu đầu tiên là rất xấu hổ, rốt cuộc cậu đã trực tiếp tưởng thiện nhân thành bọn buôn người. Nhưng phản ứng lại xong, mặt quỷ của cậu liền có chút xanh mét.
Khí đen dính trên người thiện nhân, đây chẳng phải là nói có thứ gì đó đang ám ảnh bà sao? Đừng nhìn thiện nhân hiện tại không có việc gì, nhưng đây là bởi vì công đức hộ thể giúp bà. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, khí đen sẽ dần dần bào mòn công đức, vậy sẽ tổn hại đến bản thân của thiện nhân.
Không được, chuyện này phải xử lý cẩn thận...
Quỷ hồn Nguyễn Tiêu nhảy dựng lên, xoay vài vòng xung quanh cũng nghĩ không ra biện pháp gì, tức khắc có hơi bối rối – cũng là do cậu lên làm Thành Hoàng không được bao lâu, kiến thức được nhắc đến trong "Lải nhải" lại quá rộng, cậu cũng không thể ngay lập tức hiểu hết mọi đạo lý nha, huống chi hiện tại còn không biết nơi phát ra khí đen chân chính là cái gì, dù sao cũng không thể tùy tiện đến đó mà tiết lộ thân phận được, đúng không?
Thôi, cứ phòng ngừa trước vậy.
Quỷ hồn Nguyễn Tiêu trực tiếp đi đến trước mặt người phụ nữ trung niên, dùng tín ngưỡng ấn ký để bảo vệ bà mười ngày. Nghĩ nghĩ, lại xoay người đi ấn cho đứa trẻ bị dọa đến khóc mãi không ngừng một ngày, cũng đủ làm bé ở trên xe trong khoảng thời gian này không bị ảnh hưởng.
Làm xong những việc này, quỷ hồn Nguyễn Tiêu nhanh chóng trở lại thân thể, mở bừng mắt, kéo chăn xuống.
Cùng lúc đó, đứa bé đại khái là không cảm giác được mấy thứ dơ bẩn uy hiếp nữa, tiếng khóc dần dần nhỏ lại...
Trong xe an tĩnh lại. Người phụ nữ trung niên tưởng là lục lạc có tác dụng, bèn đem lục lạc đưa cho đôi vợ chồng trẻ kia, tiếp theo mới nằm lại giường của mình. Vừa nãy vội vàng đến mồ hôi đầy người, hiện tại thư thái lại, bà vậy mà cảm thấy thân thể mấy ngày nay có hơi nặng nề bỗng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, liền nghĩ, thân thể thoải mái rồi, chắc là cũng không cần đi bệnh viện làm kiểm tra nữa...
Đoạn nhạc đệm nhỏ này qua đi, lộ trình kế tiếp rất thuận lợi, cuối cùng đến ga Đế Đô.
Hai vợ chồng trẻ kia đã xuống xe từ ga trước đó, người phụ nữ trung niên thì lại giống Nguyễn Tiêu, là tới Đế Đô.
Nguyễn Tiêu đi theo phía sau bà, âm thầm quan sát, lại không nhìn thấy có người đón bà, cũng không phát hiện khí đen nào khác xuất hiện. Ban ngày ban mặt nên cậu cũng không tiện tiếp tục đi cùng, đành phải về trường học sắp xếp trước, chờ buổi tối lại đi ra ngoài tìm. Cậu nghĩ, có thần ấn chỉ dẫn đường đi, chắc là có thể thuận lợi tìm được, đến lúc đó lại nhìn kỹ xem tình huống bên cạnh vị thiện nhân này...
·
Vì có thể đạt thành mong ước của cha mẹ lúc sinh thời, cho dù vừa học vừa làm, Nguyễn Tiêu vẫn bằng vào trí thông minh không hề thấp và sự chăm chỉ tột độ, đỗ vào trường đại học tốt nhất ở Đế Đô. Hơn nữa, cậu chọn ngành quản lý theo xu hướng vì nghe nói dễ kiếm việc làm sau khi tốt nghiệp. Nhưng đại học nổi tiếng việc học rất nặng, đặc biệt là nếu muốn thực sự học được thì sẽ càng thêm vất vả. Nguyễn Tiêu chọn rất nhiều lớp, rất nhiều kiến thức cậu đều cần bạn cùng phòng tìm tài liệu, bổ sung vở ghi chép, phải nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Ký túc xá đại học Đế Đô điều kiện rất tốt, giá cả không rẻ, lại là phòng bốn người rộng rãi.
Nguyễn Tiêu đẩy cửa phòng 302, đập vào mắt liền thấy được... một chiếc quần đùi bay phấp phới trong gió.
Trên giường tầng trên cao hai mét có một chiếc đùi trắng nõn run rẩy buông thõng xuống, người đều rớt xuống một nửa. Rất rõ ràng, đây là làm bộ không thành, xoay người lại bị kẹt.
Kế tiếp là một trận tiếng kêu la chói tai: "Tiểu công chúa đã về rồi à, mau cứu mạng một chút đi!"
Nguyễn Tiêu nở một nụ cười mỉm: "Tiểu công chúa không có sức, không cứu được."
Dù sao cũng không ngã xuống được, treo lơ lửng một lát thì có sao đâu? Tiểu công chúa không vui, chảnh chọe lắm.
Hết chương 10.