Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 9: Đại Ma Vương
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyễn Tiêu ngớ người, cậu không nghĩ tới tiểu quỷ này còn để ý đến con của hai vợ chồng bảo mẫu, ánh mắt không khỏi dịu lại, khẽ vuốt đầu Miêu Tiểu Hằng, nói: "Chấp niệm của bé vẫn còn sau bảy ngày đầu, lỡ mất cánh cửa quỷ giới rồi sao?"
Miêu Tiểu Hằng buồn bã nói: "Em nhớ mẹ."
Tay Nguyễn Tiêu khựng lại.
Miêu Tiểu Hằng cúi đầu, có chút bất an mà xoắn ngón tay: "Sau khi em chết vài ngày bọn họ mới bị bắt, lúc mẹ biết thì bảy ngày đầu của em đã qua. Mẹ mua một khu mộ địa chôn em ở đây, rồi sau đó chưa từng trở về nữa."
Nguyễn Tiêu há miệng, không biết nên an ủi Miêu Tiểu Hằng như thế nào.
Nghe lời tiểu quỷ nói, thái độ của mẹ bé hẳn là có nguyên nhân phức tạp gì đó, Nguyễn Tiêu cũng không muốn đoán mò nhiều quá, sợ khiến bé tổn thương.
Không khí đột nhiên trở nên trầm mặc.
Nguyễn Tiêu vẫn là người lên tiếng trước: "Chấp niệm của bé là được nhìn mẹ thêm một lần?"
Miêu Tiểu Hằng gật đầu, ngượng ngùng nói: "Em vốn muốn đợi ở gần nhà ca ca, sau đó, em lại nghe ca ca nói muốn đi đế đô... Mẹ ở ngay đế đô ạ."
Bây giờ Nguyễn Tiêu đã hiểu, hóa ra lúc đầu tiểu quỷ chỉ tìm kiếm cảm giác an toàn, mãi đến khi nghe nói cậu sắp đến đế đô học đại học, mới lấp ló đến xin được nương tựa. Nhưng tiểu quỷ đã mười năm cũng chưa khiến mình hóa thành lệ quỷ, khi còn sống hẳn là một đứa bé ngoan, chỉ có một tâm nguyện là được nhìn mẹ một lần, cậu cũng tiện đường, vậy thì chiều bé vậy.
"Được rồi, đến đế đô rồi anh sẽ nghĩ cách giúp em tìm xem, cho hai mẹ con gặp nhau một lần."
Miêu Tiểu Hằng "A" một tiếng, vui vẻ nhảy cẫng lên.
"Em nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ giúp ca ca!"
Nguyễn Tiêu: "......"
Thật ra bé không cần phải ghi nhớ quá đâu.
Vỗ đầu tiểu quỷ, Nguyễn Tiêu nói: "Ngày mai anh sẽ tảo mộ cho bé, sau đó bé đi theo anh nhé."
Miêu Tiểu Hằng chớp mắt, nở một nụ cười rất tươi.
·
Tại biệt thự Tông gia ở sườn núi, cả gia đình mới vừa tế tổ xong, đau lưng mỏi gối dựa vào sô pha nghỉ ngơi.
Tông Tử Nhạc hôm nay lại hưng phấn, căn bản không biết mệt mỏi, đối với người trong nhà xòe tay ra, chỉ vào chỗ được Ấn Thành Hoàng đóng dấu trong mơ líu lo nói một tràng dài: "Mọi người nhìn nè, nhìn nè, ngay đây nè, Thành Hoàng gia ấn cho con cái dấu, trong vòng 3 ngày là trăm tà không xâm nhập được đâu! Thấy không, chúng ta dọc đường đi lên núi, con ngồi ngay trước nhất đầu xe, có phải không hề gặp phải quỷ che mắt không? Cho nên cái này là thật sự linh nghiệm lắm, quay đầu lại các vị anh chị em cô dì chú bác ông nội bà nội đều cúi lạy Thành Hoàng gia, để ngài ấy ấn dấu cho chúng ta, sau này không cần sợ bị quỷ quái mê hoặc nữa!"
Nghe xong Tông Tử Nhạc nói, vị lớn tuổi nhất chống gậy, nghiêm nghị nói: "Tử Nhạc à, chúng ta cũng không phải mỗi một lần đến đây đều sẽ gặp quỷ che mắt, con nói không thuyết phục lắm."
Bên cạnh, một người đàn ông tầm bốn, năm mươi tuổi cũng rất nghiêm túc: "Ba nói không sai. Tử Nhạc, bác cả biết con có lòng tốt, nhưng mà thật sự không thể cứ thế mà khẳng định."
Những người khác cũng đều cười ồ lên.
Tông Tử Nhạc có chút thất vọng, cố gắng lý giải: "Nhà chúng ta mỗi năm mời đại sư tiêu tiền nhiều hơn mà, hiện tại chỉ là mua thêm chút hương khói để cúi lạy Thành Hoàng gia, đó vẫn là chính thần mà ạ, lạy thêm một lạy cũng có sao đâu..."
Một phu nhân xinh đẹp – bác gái cả bị nó chọc cười: "Tử Nhạc con cũng nói rồi, Thành Hoàng gia là chính thần, sao có thể tùy tiện cúi lạy? Hoặc là không bái lạy, nếu lạy thì phải thành tâm, bằng không nếu chúng ta có thái độ không đúng mực, lỡ đắc tội ngài ấy thì sao bây giờ?"
Tông Tử Nhạc nhíu mày, cảm thấy mình bị xem thường, còn định nói tiếp ——
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng cắt ngang lời nó.
"Được rồi, Tử Nhạc."
Tông Tử Nhạc lập tức im bặt.
Muốn nó nói, Thành Hoàng gia rất hiền lành, chỉ cần chăm chỉ dâng hương cho ngài, ngài cũng sẽ không chấp nhặt tín đồ thành tâm rốt cuộc được mấy phần. Nhưng ông nội bọn họ cố chấp như thế, đại ma vương lại lên tiếng rồi, nó còn nói được gì nữa? Vẫn là chờ Thành Hoàng gia hiển linh thêm nhiều thần tích nữa đi, khi đó thuyết phục mọi người sẽ dễ hơn. Hầy, cũng tại nó nóng vội, ít nhất không nên mở miệng trước mặt đại ma vương mới phải, đại ma vương cố chấp lắm luôn.
Với cảm giác buồn bã "Mọi người đều say chỉ mình ta tỉnh", Tông Tử Nhạc ủ rũ trở về phòng mình. Nó lôi bức tranh Thành Hoàng mà nó cố ý dậy sớm mua về từ trong giỏ ra, cẩn thận trải ra treo lên tường, rồi khấn vái lạy lục.
"Thành Hoàng gia, ngài ngàn vạn lần đừng giận họ nha, sớm muộn gì họ cũng sẽ là tín đồ của ngài thôi."
Nó cảm thấy Thành Hoàng gia độ lượng thì không sai, nhưng lỡ có chuyện gì thì sao? Tốt nhất vẫn nên đốt thêm vài nén nhang cho chắc ăn.
·
Đinh! Tín đồ của ngài hiến cho ngài một trăm tín ngưỡng!
Đinh! Tín đồ của ngài hiến cho ngài một trăm tín ngưỡng!
Đinh! Tín đồ của ngài hiến cho ngài….
Số tín ngưỡng không ngừng tăng lên từ Ấn Thành Hoàng quả thực làm chói mắt quỷ của Nguyễn Tiêu.
Cũng không thể trách cậu kinh ngạc, hiện tại mới giữa trưa thôi, đã liên tục nhận được 500 tín ngưỡng, hơn nữa tất cả tín ngưỡng đều đến từ cùng một tín đồ —— nói cách khác, Tông Tử Nhạc rời giường tế bái cậu không lâu sau lại tiếp tục tế bái, liên tiếp dâng hương năm lần, mỗi lần đều rất thành kính, đúng là không dễ dàng.
Hạnh phúc đến quá nhanh, khiến Nguyễn Tiêu quyết đoán thoát khỏi thân xác, trừ đi hai mươi tín ngưỡng. Cậu phải đến lắng nghe xem nhà giàu có nhiều tín ngưỡng này có nguyện vọng mới gì không đã.
Ấn Thành Hoàng chậm rãi xoay tròn trên đỉnh đầu Nguyễn Tiêu, một tia thần tính theo hướng tín ngưỡng không ngừng khuếch tán, tìm kiếm nơi gửi gắm. Mà Tông Tử Nhạc cũng không làm Nguyễn Tiêu thất vọng, thần tính kéo dài qua, quả nhiên tìm được một bức tranh Thành Hoàng, cậu bèn nhập vào đó.
Giây tiếp theo, thị giác của Nguyễn Tiêu thay đổi, cậu cảm giác mình như có một thân thể khác đang ngồi trên bức tường kia, từ trên cao nhìn xuống Tông Tử Nhạc đang lầm bầm lầu bầu trong phòng.
[ Thành Hoàng gia, ngài ngàn vạn lần đừng trách tội người nhà con, họ chỉ là không muốn tùy tiện tế bái, khinh nhờn thần linh, nên mới không lập tức tiếp thu đề nghị của tín nam. Ngài yên tâm, tín nam nhất định sẽ làm họ hiểu rõ ngài là một vị thần linh thật sự, đến lúc đó lại đến cầu ngài đóng dấu cho. Ngài xem tín nam thành kính như vậy, cho người nhà con thêm vài lần cơ hội đi ạ... Hầy, thật ra nếu không phải anh họ con vừa đúng lúc ở đây... Xì xì xì, nói bậy nói bạ, ngài cũng đừng trách anh họ con nha, anh ấy là một ông già cổ hủ, cứng nhắc, dưới sự hun đúc của tín nam này, sau này chắc chắn cũng sẽ tín ngưỡng ngài thôi...]
Nghe những lời lầm bầm này, Nguyễn Tiêu nhướng mày.
Thật ra không cần phải nơm nớp lo sợ đến thế, một Thành Hoàng nghèo như cậu thì làm giá gì chứ? Chỉ cần có tín ngưỡng, mọi chuyện đều dễ nói. Nhưng trong lòng nghĩ vậy, đối với tín đồ thì vẫn phải ra vẻ thần thánh, nếu quá bình dân, tín ngưỡng sẽ không dễ kiếm được.
Nhưng đêm nay cũng có thể lại cho tín đồ một giấc mơ nữa đi... Đang nghĩ như vậy, đột nhiên, bên ngoài vang lên vài tiếng nói nhỏ khe khẽ.
Nguyễn Tiêu nghiêng tai lắng nghe.
"Anh Tử Nhạc ở trong phòng lâu quá."
"Hình như anh ấy đang bái Thành Hoàng, mùi nhang nồng nặc quá."
"Mấy người lớn vừa rồi đều không tin anh ấy, Tử Nhạc ca đây là đang giận dỗi hả?"
"Biết đâu thật sự có tác dụng thì sao, Tử Nhạc ca cũng đâu phải người thích nói dối..."
"Bằng không chúng ta..."
Âm thanh lúc đầu còn rất nhỏ, sau lại càng nói càng lớn tiếng, Tông Tử Nhạc cũng nghe thấy, khóe mắt giật giật, đột nhiên tiến lên mở cửa.
"Ối!"
"Sao lại mở cửa đột ngột thế!"
"Tử Nhạc ca anh làm gì vậy!"
Mấy đứa nhỏ hơn trong nhà họ Tông ngã lăn lóc vào phòng, đứa lớn thì mười ba, mười bốn tuổi, đứa nhỏ thì tròn trịa hơn một chút.
Tông Tử Nhạc xụ mặt: "Mấy đứa đứng ngoài cửa làm cái trò gì vậy?"
Thiếu niên nhỏ nhất phía trước nhảy dựng lên cười hì hì: "Tử Nhạc ca đừng khó chịu mà, bọn em cũng đến tế bái Thành Hoàng gia, như anh nói đó, đâu cần quan tâm thật hay không, lạy một lạy cũng sẽ không sai đâu."
Mấy đứa khác cũng đều gật đầu: "Đúng đúng đúng, bọn em đều đến cùng nhau bái lạy mà!"
Tông Tử Nhạc hừ hừ: "Anh thấy mấy đứa là đến xem náo nhiệt thì đúng hơn. Anh nói trước, muốn bái Thành Hoàng gia thì cũng được, nhưng phải thành tâm một chút cho anh, bằng không..."
Đám tiểu bối nhà họ Tông tiếp tục cười hì hì: "Tử Nhạc ca yên tâm, bọn em sẽ cùng chung tay với anh đối kháng đại ma vương!"
Tông Tử Nhạc lại hừ một tiếng: "Lúc này mới đúng chứ... Khoan đã! Không đúng. Đại ma vương nào? Ai nói anh là vì đối phó anh họ? Đừng có châm ngòi ly gián cho anh đó nha!"
"Này không phải là ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh sao... Ối!"
"Được được được, chúng ta không đối phó đại ma vương, Tử Nhạc ca anh cũng nhũn quá... Ai da, đau!"
"Tử Nhạc ca anh nhũn thật mà! Đau đau đau, đừng búng nữa mà anh!"
Tông Tử Nhạc kéo mấy đứa em lì lợm lại, búng cho mỗi đứa một cái lên đầu: "Mấy đứa có bản lĩnh thì tự đi trêu anh họ đi!"
Nhóm con nít choai choai đồng thanh: "Tụi em không dám đâu —— đại ma vương sẽ phạt làm bài tập ——"
Tông Tử Nhạc: "......" Rốt cuộc ai mới nhũn chứ?
·
Ngồi trên thân thể của chính mình, Nguyễn Tiêu "nhìn" mấy kẻ dở hơi, nhịn không được bật cười.
Tiếp theo đó, đám nhóc nhà họ Tông thật sự xếp hàng đến dâng hương cho cậu.
Thêm 50 điểm tín ngưỡng...
Thêm 50...
Thêm 30...
Đám nhóc nhà họ Tông không hẳn là thành kính bao nhiêu, nhưng mỗi đứa đến đều có thể mang lại điểm tín ngưỡng, gom góp lặt vặt lại, tổng cộng cũng được 200 điểm —— Nguyễn Tiêu không khỏi cảm thán, tín ngưỡng nho nhỏ như vậy chỉ cần có thêm nhiều người mang đến cũng không tệ chút nào.
Vì thế trong đêm này, Nguyễn Tiêu "làm việc tập thể", theo hướng tín ngưỡng mà báo mộng đóng dấu cho tất cả đám nhóc nhà họ Tông, mỗi một con dấu trừ 5 điểm. Con dấu phẩm chất 5 điểm đương nhiên kém xa cái 10 điểm của Tông Tử Nhạc, nhưng nếu không gặp phải quỷ quá lợi hại thì cũng có thể duy trì một hai ngày, xem như rất linh nghiệm rồi...
·
Sáng sớm hôm sau, sau khi đám tiểu bối nhà họ Tông rời giường, nhốn nháo tập hợp lại với nhau.
"Tối qua mày mơ thấy không..."
"Thành Hoàng gia đến đóng dấu?"
"Anh cũng thế à?"
"Chúng ta đều mơ thấy? Đều được đóng dấu sao?!"
Sau khi nhìn nhau một hồi, đám tiểu bối nhà họ Tông vội vã chạy đi tìm Tông Tử Nhạc, nhanh chóng kể lại chuyện này một lượt.
Tông Tử Nhạc sửng sốt: "Thành Hoàng gia đều đóng dấu hết cho mấy đứa rồi sao?"
Đồng loạt gật đầu.
Có một đứa bé xíu chủ động nói: "Bọn em đều có, nhưng Thành Hoàng gia cũng nói, bọn em kém hơn anh một chút, bởi vì Tử Nhạc ca thành tâm nhất."
Tông Tử Nhạc lập tức đắc ý: "Anh nói mà, Thành Hoàng gia đáng tin cậy đúng không?"
Đám nhóc nhà họ Tông nhìn thấy nó như vậy, đều không thèm để ý đến vẻ đắc ý đó, vội vàng so sánh hình tượng Thành Hoàng gia trong mơ với nhau rồi lập tức giải tán, đứa nào tìm mẹ đứa nấy, nhanh chóng tuyên truyền chuyện Thành Hoàng gia hiển linh này.
Mà vị Tiểu Thành Hoàng đang được tuyên truyền này đã ngụy trang thành người sống, đang ngồi tàu cao tốc chuẩn bị đến đế đô.
Hết chương 9.