Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 8: Xin được nhận nuôi!
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sự tồn tại của tín đồ trung thành khiến gương mặt Nguyễn Tiêu bừng sáng, cậu hớn hở vươn vai thư giãn.
Ở góc tường, Lý Tam Nương đã về đứng trong bóng râm, hành lễ với Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu hỏi: "Tối hôm qua gặp được chuyện gì không?"
Lý Tam Nương bẩm báo tường tận: "Dương khí của Tông Tử Nhạc quá yếu, ngài đi không lâu thì có mấy con cô hồn dã quỷ tìm đến, muốn nhập vào người cậu ấy. Tam Nương theo lời ngài căn dặn mà đuổi chúng đi, trong đó có một hai con khá mạnh mẽ, đều dùng bùa Trấn trấn áp để răn đe, sau đó thì không còn dã quỷ nào dám đến nữa." Nói đến đây, cô có chút chột dạ, "Có điều… thần lực của bùa Trấn đều đã dùng hết rồi."
Đây là chuyện nằm trong dự liệu, Nguyễn Tiêu gật đầu nói: "Ngày mai ta phải về đế đô tiếp tục vào đại học, Tam Nương, ngươi hãy nghiêm túc suy xét một chút, có muốn cùng ta đi hay không."
Lý Tam Nương sửng sốt, đột nhiên nhận ra, thân phận dương thế của Thành Hoàng gia hiện tại vẫn là một sinh viên. Nếu cô thật sự muốn thành quỷ sai thì phải tiếp tục đi theo bên người Thành Hoàng gia để tiếp nhận thử thách. Chỉ là cô chết trong sông Tiểu Dương, không có thế thân nên chẳng thể nào đầu thai, cũng từ đáy lòng luyến tiếc dòng sông đã khiến cô chết đuối này… Thật giống như nó lấy mạng cô, cũng giam cầm cô.
Nguyễn Tiêu hiểu rõ đặc tính này của quỷ chết đuối, nhưng Lý Tam Nương có năng lực tiếp thu rất tốt, làm việc gì cũng đâu ra đấy. Nếu bồi dưỡng cẩn thận thì sau này có lẽ có thể trở thành cấp dưới đắc lực của cậu, bèn cho cô một lời hứa hẹn ngọt ngào, nói: "Hiện tại ta vừa mới sống lại, công đức còn chưa đủ. Nếu ngươi có thể khắc phục nhược điểm này, vẫn luôn tận tâm làm việc, sau này ta có lẽ có thể phong ngươi làm Quỷ Thần."
Trước kia cậu chỉ là ám chỉ, lúc này có thể nói là rất thẳng thắn.
Lý Tam Nương trợn tròn mắt quỷ, cảm xúc dâng trào một hồi.
Nguyễn Tiêu cũng không thúc giục cô, vẫy tay bảo cô trở về: "Hãy cho ta câu trả lời vào ngày mai."
Lý Tam Nương vội vàng hành lễ: "Dạ, Tam Nương nhất định sẽ suy xét kỹ lưỡng."
Chờ nữ quỷ đi rồi, Nguyễn Tiêu rời giường rửa mặt, quay sang cửa sổ chào hỏi bà cụ Lý một tiếng, rồi thong thả ra cửa.
Cậu nghĩ, có một tín đồ mới chỉ tạm thời thoát khỏi cảnh nghèo khó, lượng tín ngưỡng vẫn còn phải chi tiêu tiết kiệm. Hiện tại công đức của cậu cũng chỉ có một chút ít như vậy, tạm thời chưa phong được Quỷ Thần. Nếu muốn sử dụng quỷ hồn làm việc, vẫn nên dùng vật chứa để mang theo chúng bên người… Vậy thì đến đầu thôn chỗ nhà lão Ninh mua mấy cái bình nhỏ đi.
Lý Tử Truân là một thôn cũ có mấy trăm năm lịch sử, ban đầu trong thôn đều là người họ Lý. Núi rừng gần đó lại có nhiều cây mận, bởi vậy được gọi như thế. Rất nhiều năm qua đi, cây mận không còn được mấy cây, lại có rất nhiều người từ thôn khác đến, nơi này cũng trở thành thôn có nhiều dòng họ, đến bây giờ có ít nhất mấy chục dòng họ.
Thôn tuy nhỏ nhưng đầy đủ mọi thứ, từ xay đậu hũ, giết heo, làm nghề rèn đến tiệm tạp hóa, cái gì cần cũng có. Lão Ninh là người làm bình gốm, từ khi vào Lý Tử Truân thì vẫn luôn làm việc này, là tay nghề lâu năm.
Nguyễn Tiêu đi đến trước một gian nhà trệt, ở ngoài hàng rào cất giọng gọi lớn: "Lão Ninh ơi, con mua bình ạ!"
Cánh cửa bên trong kẽo kẹt vang lên, một người đàn ông trung niên mặt mũi sạm đen đi ra. Thấy là Nguyễn Tiêu, ông kéo hàng rào cười hỏi: "Thằng nhóc nhà họ Nguyễn đó hả, muốn mua bình gì?"
Nguyễn Tiêu đi vào, dùng tay ướm thử: "Muốn mười cái bình lớn hơn nắm tay một chút, loại có hai quai cầm đó ạ."
Lão Ninh nghĩ nghĩ, xòe bàn tay: "Năm đồng một cái."
Nguyễn Tiêu lấy ra một tờ năm mươi đưa qua, nói: "Ngày mai con phải đón xe, hôm nay có thể có ngay không ạ?"
Lão Ninh hỏi: "Có chọn màu hay hoa văn gì không? Không chọn thì có sẵn đây."
Nguyễn Tiêu: "Con lấy loại có sẵn đi."
Vì thế năm phút sau, Nguyễn Tiêu xách theo một xâu bình gốm, vừa phơi nắng vừa đi về.
Đặc quyền của thần chức liền có cái hay như vậy, không đến mức phải cẩn thận như lúc mới bị đánh chết vậy, sợ phơi nắng nhiều một chút đã bị nướng cháy rồi… Hiện tại thì giống người bình thường, muốn phơi thì phơi, không muốn thì thôi.
Thời gian không còn sớm, rất nhiều người trong thôn lục tục thức dậy làm việc. Đi vài bước là có thể gặp được người, Nguyễn Tiêu tự nhiên chào hỏi hàn huyên với họ:
"Chú Vương càng ngày càng dẻo dai nha."
"Ngày mai con về trường học, chuẩn bị tự mình nấu cơm, mua mấy cái bình đựng gia vị thôi ạ."
"Nhiều cũng không sao, đựng dầu muối thôi à."
"Buổi sáng xe chạy 10 giờ, đi xe buýt trước rồi lại ngồi tàu cao tốc, cảm ơn thím quan tâm ạ……"
Đang đi tới, đột nhiên có mấy người thôn dân nhìn ra cửa thôn.
Nguyễn Tiêu ngẩn ra, cũng quay đầu.
Có mấy chiếc xe từ cửa thôn chạy vào, là những chiếc xe sang trọng nhưng kín đáo, toát lên khí chất đặc biệt, đi qua con đường đất vào trong núi.
Nguyễn Tiêu cảm thấy lạ mắt, liền lộ ra chút tò mò.
Bên cạnh, một người anh phụ trách nguồn nước cười: "Nhóc Nguyễn gia, mấy năm nay em đều bận rộn học hành, không biết về gia đình này, nhưng em chắc hẳn còn nhớ rõ, phía sau thôn chúng ta có ngọn núi hoang bị người ta mua để làm khu mộ tổ tiên, hàng năm đều khóa lại, không cho người ngoài tiến vào. Đó chính là gia đình này mua đó, bọn họ mỗi năm Thanh Minh đều trở về tế tổ, có năm người nhiều, có năm người ít. Năm nay là vài chiếc xe, là lần nhiều nhất đó giờ. Nghe nói nhà bọn họ đặc biệt có tiền, cũng không thân thiết với người dân ở đây. Nếu không có chuyện tế tổ, cả đời anh cũng không thấy bóng dáng xe của họ nữa."
Nguyễn Tiêu nghĩ tới, đúng là có chuyện này. Khu vực rất sâu sau núi mấy trăm năm trước chính là một khu mộ tổ tiên của một gia đình nào đó. Gia đình đó đã sớm dọn đi rồi, nghe nói là đã phát tài lớn ở bên ngoài, nhưng bọn họ vẫn rất tuân theo quy tắc cũ, tin tưởng vững chắc rằng mộ tổ tiên không thể bỏ trống, bèn đem chỗ kia cho người trông coi truyền từ đời này sang đời khác. Người dân trong thôn gần đây không thể vào đó, rất lâu trước kia nếu đi vào sẽ bị gậy gộc đánh cho tơi bời, sau này còn bị dùng súng dọa dẫm. Hình như lại có một thời gian rất lâu gia đình đó không trở về, người trong thôn suy đoán là bọn họ gặp thời kỳ loạn lạc nên tránh ra nước ngoài. Cũng là mười mấy năm nay, gia đình kia lại xuất hiện, dần dần khôi phục việc tế tổ.
Những chiếc xe đó thật sự rất khí thế, không ít thôn dân đều đi về hướng bên kia, muốn đi xem náo nhiệt. Nguyễn Tiêu không có hứng thú gì, tiếp tục đi về, chỉ là khi cậu đang đi qua một cây mận già lại bị thứ gì đó kéo lại.
Nguyễn Tiêu cúi đầu nhìn, một con tiểu quỷ quen thuộc dùng tay nhỏ kéo lấy vạt áo cậu, nhút nhát rụt rè ngẩng đầu lên.
—— đây không phải nhóc quỷ hai ngày trước cậu cho ăn đó sao, sao lại chạy đến nơi này?
Tiểu quỷ chớp đôi mắt quỷ to tròn: "Ca ca, anh có thể nhìn thấy em đúng không?"
Nguyễn Tiêu "ừ" một tiếng: "Có việc gì?" Có mối làm ăn rồi sao?
Tiểu quỷ vui vẻ một chút, sau đó hít hít mũi, nói: "Ca ca, em có thể đi theo anh không? Em thật sự thiếu thốn thức ăn, em còn có thể giúp anh làm việc! Anh nhận em nha? Bụng em đói quá, chỉ gặp được mỗi mình anh là người tốt có thể nhìn thấy em……"
Nguyễn Tiêu có phần ngớ người ra, hóa ra không phải mối làm ăn, mà là đến tìm cậu để làm "phiếu cơm dài hạn" sao?
Nhìn cái bình mới mua về, cậu có chút do dự. Vốn dĩ vừa định thu nhận mấy quỷ hồn để sai vặt thì có một con quỷ chủ động xin làm việc, đây là chuyện tốt. Nhưng tiểu quỷ chết mới lớn mấy tuổi, nhận lấy cứ như thuê lao động trẻ em vậy, có chút không đành lòng. Nếu không thu nhận… Nhìn tình huống của tiểu quỷ này, không tranh giành lại đại quỷ, cuối cùng có khả năng thật sự sẽ đói đến hồn phi phách tán, cũng thật đáng thương.
Bằng không, coi như là làm từ thiện?
Yên lặng thở dài, Nguyễn Tiêu gõ gõ chiếc bình gốm nhỏ trong tay, nói: "Coi như vận khí em tốt, vào đi."
Mắt của tiểu quỷ mở to, lập tức biến thành một luồng khói đen chui vào, vui vẻ ở lại đó.
Nguyễn Tiêu chưa từng ở trong bình, thuận miệng hỏi: "Bên trong có chật chội không?"
Tiểu quỷ non nớt đáp: "Rộng rãi lắm ạ."
"Vậy được rồi, em cùng anh trở về trước, chuyện khác nói sau."
"Dạ, chủ nhân!"
"Đừng, vẫn là tiếp tục gọi ca ca đi."
"Dạ ca ca, em biết rồi ca ca, ca ca anh là tốt nhất."
Bước chân Nguyễn Tiêu khựng lại, rồi như không có chuyện gì mà đi tiếp về phía trước.
Cái miệng nhỏ này…… hình như có chút quá ngọt đi?
·
Sau khi về đến nhà, Nguyễn Tiêu đóng cửa sổ rồi kéo màn lại, gõ gõ bình bảo tiểu quỷ ra ngoài.
Một luồng khói đen từ bình bay ra rồi dừng ở góc tường, tiểu quỷ đứng đắn, đặc biệt ngoan ngoãn giơ tay lên: "Ca ca yên tâm, em lau bàn, quét rác, dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, giặt đồ đều có thể làm, tuyệt đối không ăn bám."
Nguyễn Tiêu sờ sờ cái mũi.
Xong rồi, càng có cảm giác thuê lao động trẻ em.
Cậu quan sát kỹ lưỡng tiểu quỷ. Lần trước cậu tưởng bèo nước gặp gỡ, cho một bữa cơm giúp đỡ mà thôi, nhưng hiện tại đã có ý định nhận nuôi, cậu phải làm rõ lai lịch của tiểu quỷ.
Tiểu quỷ nhận thấy được ánh mắt của Nguyễn Tiêu, vẻ mặt càng thêm thành thật.
Nguyễn Tiêu mở miệng: "Tên gọi là gì?"
Tiểu quỷ ngoan ngoãn trả lời: "Em tên là Miêu Tiểu Hằng, năm nay… không đúng, lúc chết sắp được năm tuổi."
Nguyễn Tiêu do dự một chút, vẫn là hỏi: "… Còn nhớ rõ chuyện lúc còn sống không?"
Miêu Tiểu Hằng cong môi cười, tuy rằng đôi mắt quỷ to đùng có chút đáng sợ, nhưng lúm đồng tiền bên khóe môi vẫn rất đáng yêu: "Nhớ rõ ạ! Em là bị dì bảo mẫu mang ra ngoài rồi giết chết."
Nguyễn Tiêu không nghĩ tới sẽ nghe thấy chuyện này, giật mình, liền lớn tiếng hơn: "Gì?"
Miêu Tiểu Hằng cũng bị hoảng sợ.
Nguyễn Tiêu vội vàng hạ thấp giọng: "Nếu em quá đau lòng, cũng đừng suy nghĩ nữa."
Miêu Tiểu Hằng lắc đầu: "Em đã chết mười năm rồi, không còn đau lòng nữa ạ."
Tiếp theo bé kể lại những chuyện còn nhớ rõ, một cách bình tĩnh và ngoan ngoãn.
Mười năm trước, Miêu Tiểu Hằng vẫn luôn cùng mẹ bé sống ở thị trấn. Mẹ bé là người phụ nữ xinh đẹp rất biết trang điểm, hàng năm đi làm công ở ngoài tỉnh, để tiện chăm sóc Miêu Tiểu Hằng nên đã thuê một bảo mẫu ở địa phương.
Bảo mẫu kia mới sinh con, vốn dĩ đối với Miêu Tiểu Hằng cũng có một phần tình thương của người mẹ. Chỉ là mẹ Miêu Tiểu Hằng gửi đồ về cho Miêu Tiểu Hằng quá nhiều, quá tốt, lượng lớn đồ chơi, quần áo, máy học tập, sách báo xa xỉ, tất cả đều là loại tốt nhất. Trong khi con gái bảo mẫu sinh ra cùng tuổi với Miêu Tiểu Hằng lại chỉ dùng đồ phổ thông. Dần dần về lâu dài, bảo mẫu cũng không cam lòng. Cô ta bỏ qua mức lương cao mà mẹ Miêu Tiểu Hằng cấp cho, về nhà liền không nhịn được mà cứ nhắc đi nhắc lại vài câu với chồng mình.
Vốn dĩ bảo mẫu cũng chỉ là ghen ghét, kẻ khơi dậy lòng tham trước chính là chồng cô ta. Gã khuyến khích bảo mẫu bắt cóc Miêu Tiểu Hằng, muốn tống tiền mẹ Miêu Tiểu Hằng một khoản. Nhưng Miêu Tiểu Hằng rất khôn ngoan, lén trốn đi được, còn suýt chạy đến được đồn cảnh sát. Hai vợ chồng bảo mẫu sợ hãi, thật vất vả tìm về được Miêu Tiểu Hằng thì chính là một trận đòn hiểm để trút giận. Sau đó, Miêu Tiểu Hằng bị bọn họ lỡ tay đánh chết.
Nguyễn Tiêu nhăn mày lại: "Sau đó thì sao?"
Miêu Tiểu Hằng cười tủm tỉm: "Sau đó bọn họ bị bắt, bị kết án tử hình." Bé nghiêng đầu suy nghĩ, "Đứa em trai nhà bọn họ bị đưa cho thân thích nhận nuôi."