Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây!
Thẩm Dịch: Long Ngạo Thiên của cậu, để tôi lo!
Tiểu Thư Thảo Mai Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
5.
Gia đình tôi và nhà họ Thẩm có vài mối làm ăn chung, nên quan hệ hai bên khá tốt. Chị tôi nhanh chóng đến nhà họ Thẩm để nói chuyện, còn nhờ Thẩm Dịch giúp tôi chữa cái tật nhút nhát, nhạy cảm.
Chủ nhật, chị tôi lái xe đưa tôi đi gặp Thẩm Dịch. Chị tôi nói: "Lạ thật đấy, Thẩm Dịch hôm qua tự nhiên lại mê mẩn đánh mạt chược phương Đông. Cả ngày hắn ta hoặc là đánh mạt chược, hoặc là vào tiệm net. Cụ Thẩm bên đó tức đến hộc máu, mắng hắn ta mê muội mất trí."
Chị dừng xe trước một tiệm net. "Thẩm Dịch ở trong đó. Em phải nhẹ nhàng hòa hợp, nắm bắt cơ hội, nhớ chưa?"
Tôi bất đắc dĩ gật đầu lia lịa rồi đi vào trong tiệm.
Thẩm Dịch đang ngồi trong một cabin riêng.
Cả phòng tối om, chỉ có tàn thuốc đỏ tươi lập lòe trên đầu ngón tay anh.
Màn hình máy tính rọi sáng khuôn mặt thiếu niên. Quả thật là một khuôn mặt đẹp đẽ, mỗi đường nét đều tinh xảo, gọn gàng.
Tôi ngồi xuống bên cạnh máy tính của anh.
Anh lặng lẽ dập điếu thuốc, nghiêm túc nhìn tôi: "Những gì cậu luyện tập hàng ngày sẽ hình thành nên tính cách thứ hai của cậu. Cho nên, Vân Y, cậu cần thực hiện bài luyện tập Long Ngạo Thiên."
"Tập cái gì cơ?"
"Bài tập Long Ngạo Thiên, hay còn gọi là tập làm Long Ngạo Thiên đó."
[...... ]
"Bây giờ, từng cử chỉ của cậu đều phải là bản sao 1:1 của Long Ngạo Thiên."
Tôi đơ người vài giây.
Nhìn vị thiếu gia ăn chơi trác táng với nụ cười ẩn ý trước mắt.
Tôi nghi ngờ anh ta đang trêu chọc mình.
Tôi còn chưa kịp nói gì, cánh cửa phía sau cabin đã bị một người đạp tung ra, Chu Châu dẫn theo một đám người xông vào.
Cô nàng lườm tôi cháy mắt: "Hay lắm, quả nhiên mày ở đây."
Thẩm Dịch đột nhiên nắm lấy cổ chân tôi, giúp tôi ngồi vắt chéo chân với dáng vẻ kiêu ngạo, thiếu đòn.
Anh cười khe khẽ:
"Cứ việc làm Long Ngạo Thiên của cậu, còn lại cứ để tôi lo."
Sau đó, anh nhẹ nhàng xoay chiếc ghế dựa của tôi: "Tập luyện cho tốt vào nhé."
Chiếc ghế từ từ quay vòng, tôi vắt chéo chân, khiêu khích đối mặt với Chu Châu.
Cách xuất hiện này thật quá lố bịch rồi.
Tôi và Chu Châu bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không ai nói một lời.
Tôi run rẩy phá tan bầu không khí im lặng.
"A, con mèo nhỏ ngốc nghếch đáng yêu này lại theo tôi đến tận đây cơ à?"
"Mày mới là mèo! Nghiêm túc giùm tao chút đi, hôm nay dù thế nào tao cũng phải cho mày một trận nhớ đời!"
Tôi khẽ lắc đầu, mười đầu ngón tay đan vào nhau, chống cằm:
"Suỵt, sắp có chuyện hay rồi đây."
Chu Châu tức đến ói máu:
"Vân Y, mày có ý gì? Mày thật sự nghĩ mình là tiểu thư nhà giàu thật rồi đó hả? Ghê gớm thật chưa? Sớm muộn gì tao cũng sẽ khiến mày không ngóc đầu lên được!"
Tôi cười lạnh, ngồi chiễm chệ trên chiếc ghế gaming như ngồi ngai vàng:
"Con nhỏ kia, mày có tin tao nghiền mày như nghiền một con kiến ngay tại đây không?"
Từ trước tới giờ chưa từng có ai dám nói chuyện như vậy với Chu Châu.
Cô ả tức giận giậm chân, ra lệnh cho đám tay chân cầm gậy sắt vây quanh tiến lên.
Đệch mợ, đằng ấy làm thật kìa.
Hệ thống lại kích hoạt.
Đầu gối tôi mềm nhũn, lại sắp bật chế độ quỳ rạp.
Một bàn tay giữ chặt bả vai tôi, chặn đứng mọi hành động tiếp theo, cố định tôi ngồi chặt trên ghế gaming.
Nhiệt độ từ bàn tay Thẩm Dịch xuyên qua lớp áo mỏng manh, truyền tới vai tôi.
Tôi ngẩng đầu, anh nhìn tôi nở một nụ cười tản mạn.
Sau đó, anh chống một tay lật người qua ghế tựa, một chân đá bay hai tên đàn ông cao lớn, lực lưỡng.
Nhìn sườn mặt với đường nét sắc sảo ấy, tôi chợt thấy an tâm.
Chỉ sau vài phút, đám người kia đã bỏ chạy tán loạn.
Thẩm Dịch mở cửa cabin, lười biếng quay lại trước máy tính, nhấp vào giao diện game mạt chược.
Anh vừa chia bài vừa nói:
"Sau này đừng hoảng sợ, hèn nhát cáy vậy nữa, anh đây sẽ giúp cậu tìm lại vị trí của mình."
Tôi sốc bay màu:
"Hèn nhát cáy gì cơ? Nam nhân, tốt nhất cậu đừng có đùa với lửa."
Lại đến lượt Thẩm Dịch sốc bay màu:
"Đùa với lửa gì cơ? Con gái con lứa sau này bớt nói mấy lời như vậy đi!"
...
Thẩm Dịch bị thương ở trán, tôi đi mua dung dịch oxy già và băng cá nhân. "Thẩm Dịch, tôi chưa từng làm gì chọc giận cậu bao giờ."
Đến lúc tôi quay lại, anh đã tựa vào ghế gaming ngủ rồi.
Mái tóc ngắn rối bời, đôi môi bên dưới chiếc mũi thẳng cao vút mang một màu hồng tựa cánh anh đào.
Tôi nhớ chị từng nói hôm qua anh cũng ở tiệm net này suốt đêm.
Ngủ chuyên nghiệp thật đấy.
Thẩm Dịch thật sự rất đẹp trai.
Tôi không nhịn được ghé sát vào ngắm nhìn.
Anh đột nhiên mở mắt, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.
Tôi nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt kia, hóa đá tại chỗ.
Anh chậm rãi tiến lại gần.
Tôi hồi hộp nhắm mắt lại, có thể cảm nhận được hơi thở vị bạc hà của anh.
Còn vài milimet nữa là đến tôi nhưng anh lại dừng lại. Anh dùng giọng điệu cà lơ phất phơ trêu chọc nói:
"Cậu đang chờ cái gì thế?"
Mặt tôi nóng bừng, bất chấp tiến lên, vụng về chạm vào khóe môi anh.
Má nó, hôn lệch rồi.
Anh bật cười:
"Nụ hôn đầu à? Sao cậu lại có cái gan trêu đùa tôi được hay vậy?"
Tôi thẹn quá hóa giận, lỡ buột miệng nói:
"Nam nhân, còn nói những lời như vậy thì tôi sẽ lập tức 'làm' anh."
Không khí lập tức đóng băng.
Cả tôi và Thẩm Dịch đều hóa đá thành nàng Tô Thị. Aiss, cái hệ tư tưởng Long Ngạo Thiên chết tiệt!
Nhìn đôi tay đang dần dần đỏ au của anh, tôi cun cút lùi về phía sau, làm bộ như đang làm việc công khai chính đáng, không thẹn với lòng, lấy lọ oxy già ra, trang trọng đổ lên đầu anh:
"Khụ, tôi qua sát trùng cho anh đấy nhé, không phải qua 'làm' anh đâu, tôi..."
Cũng vì tôi căng thẳng quá nên không cẩn thận đổ luôn cả lọ lên đầu anh.
Tóc anh ướt sũng, từng giọt nước tí tách rơi xuống sàn.
Ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói sốt ruột, lo lắng của ông chủ:
"Khách ơi khách đâu rồi? Đừng nói là có người đi 'xả nỗi buồn' bên trong đấy nhé?"
Thẩm Dịch vén áo lau mặt dữ dội, nghiến răng nghiến lợi:
"Vân Y, cái này phải dùng tăm bông, không phải đổ."
Tôi cực kỳ áy náy, một bên đưa giấy lau cho anh, một bên vắt hết óc muốn nói vài lời có EQ cao để vớt vát rằng, mặc dù tôi làm ra mấy hành động vô tri nhưng tôi không hề bị ngốc thật.
Tôi nhìn vết thương trên trán anh:
"Mọi thứ đều là sự dũng cảm. Vết thương trên trán của cậu. Những điểm khác biệt, những lỗi lầm cậu đã phạm phải..."
Anh cười như không cười:
"Cậu có sở thích đọc lời bài hát à? Cậu cũng yêu cách tôi vượt qua tuyệt vọng, quyết không rơi lệ hả?"
Khụ, sao tôi lại nói mấy lời này trôi chảy thế cơ chứ.
Mặt tôi đỏ ửng, quay đầu bỏ chạy.
6.
Thẩm Dịch một mình đánh hai mươi người trong tiệm net, nổi danh khắp nơi.
Nói đúng ra, anh ta đánh một trận, còn tôi mới là người nổi tiếng.
Thẩm gia là nhà giàu số một, và Thẩm Dịch lại là người thừa kế duy nhất.
Dựa vào thân phận và khuôn mặt này, anh ta đã nổi tiếng từ lâu rồi.
Cuối cùng, không ai còn dám bắt nạt tôi bên ngoài nữa, cuộc sống học đường của tôi cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Điều đó khiến cho lần xuyên không suýt hỏng này của tôi còn có hy vọng qua cửa lần nữa.
Tối hôm nay có một bữa tiệc.
Tất cả các tiểu thư và thiếu gia nhà giàu cũng sẽ tham dự.
Chị tôi có việc bận, tôi đành phải đi một mình.
Tôi tìm một chiếc váy đen Hepburn để mặc, sau đó lại chọn mấy món trang sức trông có vẻ đắt tiền làm phụ kiện.
Vừa mới xuống lầu, tôi đã nhìn thấy một chiếc xe đỗ ngoài cửa.
Tôi chỉ nhìn thoáng qua đã run cầm cập, đây không phải xe nhà mình.
Từ kiếp trước của kiếp trước trước trước nữa, cũng có một chiếc xe màu đen đỗ trước mắt tôi.
Lần đó, có một người đàn ông cao lớn bước xuống xe bắt tôi đi, đưa tôi đến vùng rừng núi hoang vu rồi cưỡng hiếp tàn nhẫn.
Tôi không nhịn được phát run, quay lưng bỏ chạy.
Cũng vì không quen đi giày cao gót, tôi lảo đảo té nhào về phía trước, ngã vào một lồng ngực rắn chắc, ngửi thấy mùi khói bạc hà phảng phất quanh đầu mũi.
Thẩm Dịch vững vàng đỡ lấy tôi, giúp tôi đứng vững lại.
Anh không mặc vest, chỉ mặc chiếc áo bành tô rộng thùng thình màu trà đen, làm tăng thêm vẻ văn nhã, thảnh thơi.
Khóe miệng anh cong lên: "Chị của cậu nhờ tôi đưa đi dự tiệc, cậu chạy cái gì?"
Tôi hơi hé miệng, mấp máy không nói được lời nào.
Tầm mắt anh dừng lại ở đầu ngón tay không ngừng run rẩy cùng thái dương đầm đìa mồ hôi lạnh của tôi.
Nét cười trêu chọc trên mặt anh biến mất.
Anh cúi người, nhìn chằm chằm mặt tôi, nghiêm túc một cách hiếm thấy:
"Vân Y, cậu có sao không?"
"Nếu không thoải mái thì đừng cố chịu đựng, tôi đưa cậu đi nghỉ ngơi một chút nhé."
Tôi hít sâu:
"Không sao, tôi vô tình ăn nhầm nho nên bị dị ứng một chút thôi, bây giờ không sao nữa rồi, chúng ta xuất phát thôi."
Thẩm Dịch một tay giúp tôi mở cửa xe, một tay che trên đầu tôi.
"Biết dị ứng mà còn ăn? Tiểu thư nhà người ta thì thích chơi trang sức, còn cậu thích liều mạng à?"
Tôi cười gượng rồi lên xe.
Thẩm Dịch ngồi vào ghế lái, không có tài xế.
Anh nhìn tôi:
"Ngực váy của cậu đã có hai cái cúc màu bạc rồi, nếu còn thêm một cái ghim cài nữa thì sẽ bị rối mắt."
Tôi gỡ ghim cài áo xuống.
"Nhưng không cài ghim thì lại đơn giản quá, để tôi lên tầng đổi phụ kiện một chút nhé."
Thẩm Dịch mất tự nhiên ho khan một tiếng:
"Không cần đâu, tôi có."
Anh đưa cho tôi một hộp quà tinh xảo.
Tôi mở ra, bên trong là một đôi hoa tai đá Obsidian có tua rua, vừa đẹp tối giản lại sang trọng.
Tôi thắc mắc: "Sao trong xe cậu lại có nữ trang?"
Thẩm Dịch khởi động ô tô, ngó lơ tôi.
"Tôi mua nhầm bản nữ, cậu không thích thì vứt đi cũng được."
Tôi vui vẻ đeo lên: "Vứt đi thì phí lắm."
Không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không, nhưng trong ánh sáng mờ ảo, trên mặt Thẩm Dịch khẽ thoáng qua một nụ cười.