Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi
Chương 20: Bài Phỏng Vấn Khó Khăn
Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trưởng phòng tài chính hài lòng gật đầu, giao quyền phát biểu cho giám đốc kế hoạch.
Giám đốc kế hoạch đưa cho tôi một bản mô phỏng đầu tư của Kiệt Thế Trác Tuyệt.
"Cái cô đang cầm chính là kế hoạch đầu tư của chúng tôi, tất cả số liệu cụ thể đều nằm trong đó. Tôi muốn cô trong thời gian phỏng vấn ngắn ngủi này, phân tích tính khả thi của kế hoạch và kết quả lợi nhuận dự kiến."
Dư quang liếc nhìn Phoebe, cô ấy đang nhìn tôi chăm chú, tôi không nhịn được rùng mình một cái.
Tôi tập trung hết sức vào bản kế hoạch trong tay, nhìn những dãy số dài dòng, tôi cầm cây bút trong tầm tay, bắt đầu viết lách trên giấy.
Nhóm phỏng vấn thì nhỏ giọng thảo luận gì đó, cố nghe cũng không rõ. Khoảng mười mấy phút sau, tôi tính toán xong số liệu.
Tôi đưa tài liệu trong tay cho giám đốc kế hoạch và bắt đầu giải thích.
"Phần kế hoạch này hoàn toàn không có tính khả thi.
Từ phần thứ hai của vốn điều lệ ban đầu, toàn bộ đều được đặt vào phần đấu thầu.
Hoàn toàn không xem xét đến vốn lưu động và lợi nhuận thu về. Nếu nhìn bề ngoài thì kế hoạch này không thể chê vào đâu được, nhưng một khi triển khai, chỗ vốn lưu động sẽ có lỗ hổng rất lớn. Nếu gặp vấn đề về tài chính lúc này, công ty sẽ gặp rắc rối.
Đương nhiên, nếu không quan tâm đến những rủi ro đó, dưới điều kiện không có yếu tố tác động, lần đầu tư này chắc chắn sẽ mang về cho công ty tăng thêm 20% lợi nhuận."
Giám đốc tài chính nhìn bản kế hoạch tôi chỉnh sửa, im lặng không nói gì. Giám đốc kế hoạch đặt tài liệu xuống, chất vấn tôi.
"Cần biết rằng phần kế hoạch này do chính chủ tịch công ty chúng tôi đề ra. Chỉ dựa vào những lời nói của cô, cô cảm thấy mình không có sai sót sao?"
Tôi nhìn về phía Phoebe mỉm cười, tất nhiên không thể nói là nghi ngờ kế hoạch do Phoebe làm.
"Như ý ngài nói, phần kế hoạch này có uy tín.
Nhưng tôi dựa vào kiến thức đã học và kinh nghiệm thực tế để cân nhắc, đồng thời cũng đã phân tích cả yếu tố chủ quan và khách quan.
Từ đó đưa ra nhận định, có gì sai ở chỗ nào?"
Phoebe đón nhận ánh mắt của tôi, im lặng lắng nghe. Lúc này giám đốc nhân sự không muốn không khí căng thẳng quá, hỏi tiếp.
"Cô có yêu cầu gì về tiền lương và phúc lợi không? Tôi đề cập đến vấn đề này chắc cô càng cảm thấy hứng thú."
Tôi chớp mắt suy nghĩ rồi bất giác nói ra.
"Tiền lương có thể ngang với Bắc Thịnh Quốc Tế, tôi tin công ty các ngài sẽ không bạc đãt tôi.
Ngoài việc tăng ca bắt buộc, chỉ cần cho tôi một cuối tuần rảnh rỗi là được!!!"
Tôi nghĩ những người ngồi ở đây sẽ cảm thấy tôi khá đòi hỏi, thôi đi, ai chẳng có hai công việc khác nhau, mở rộng tầm mắt chút nào.
Hừ, các người không biết chứ, người ngồi phía sau các người đương nhiên hiểu ý tôi nha~~~
Phoebe là kiểu người không vì chuyện nhỏ mà thay đổi sắc mặt. Cô ấy lại cầm cây bút gõ gõ trên bàn, tất cả mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào cô ấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy, cô ấy đang thong thả thưởng thức cây bút trên tay.
"Vừa rồi cô nói kế hoạch của tôi không khả thi.
Bây giờ, tôi muốn cô sửa lại kế hoạch này của tôi.
Bổ sung những gì còn thiếu.
Cho cô một tiếng, ngồi ở phòng họp kế bên sửa lại."
Tôi trừng mắt nhìn Phoebe, người này cố tình nhằm vào tôi. Đến khi tôi sửa xong, nói không chừng cô dùng một chân đạp tôi đi luôn. Tôi cầm bản kế hoạch đi sửa cho nó khả thi, chẳng phải là làm không công sao? Hừ!
Giám đốc nhân sự và trưởng phòng tài chính nhìn nhau, sau đó còn ủng hộ vị Lam tổng, liên tục tỏ ý bảo tôi thử đi.
Lòng người khó đoán! Các người chính là muốn làm tôi thấy khó mà thôi!
Tôi sờ cằm, hành động của Phoebe càng kích thích ý chí chiến đấu của tôi. Tôi đứng dậy gật đầu, sau đó đi theo cô thư ký mặt mày tái nhạt vào phòng họp kế bên.
Không gian rộng mở khiến tôi lạnh cả sống lưng. Tôi tìm một vị trí ngồi xuống, bắt tay vào xử lý bản kế hoạch đó.
Tôi làm chăm chú đến mức Phoebe bước vào cũng không biết. Khi đang suy nghĩ, tôi lại thèm thuốc lá. Một bên cắn đầu bút, vừa sờ soạng trong túi quần.
Tôi rút một điếu thuốc ra nhưng không tìm thấy bật lửa. Đúng lúc này Phoebe lên tiếng ngưng hành động của tôi.
"Dù ở công ty nào, cấm hút thuốc cũng là một quy định bắt buộc.
Mặc dù bây giờ cô chưa phải là nhân viên của Kiệt Thế Trác Tuyệt, nhưng ở đây phải biết kiềm chế."
Bất ngờ bị tiếng nói làm giật mình, điếu thuốc rơi xuống. Tôi ngẩng đầu nhìn Phoebe, cô ấy nhìn tôi vẻ mặt nghiêm túc.
Tôi bất đắc dĩ nhặt điếu thuốc bỏ vào hộp, thở dài. Người này có chút tình người được không!?
"Thực xin lỗi, Lam tổng."
Tôi lại nhặt bút lên tiếp tục ghi chép.
Không biết qua bao lâu, tôi hoàn thành bản kế hoạch của mình. Phoebe đã không còn ở đó, nhưng giám đốc nhân sự vẫn chờ tôi.
Cô ấy rất hài lòng với biểu hiện của tôi hôm nay.
"Cô So đề cử cô, thật sự rất đáng giá."
Tôi cười hỏi lại cô ấy.
"Ý gì vậy?"
"Thật ra, kế hoạch của Lam tổng ngay từ đầu đã không thể thực hiện được.
Cũng có người từng nói như cô vậy, nhưng đều thua dưới uy quyền của cô ấy."
Tôi mừng thầm, ha ha, nếu không có chút quan hệ với Lam tổng, chắc tôi cũng sẽ thua dưới uy quyền của cô ấy...