10. Chương 10: Ký ức mười năm trước

Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh

Chương 10: Ký ức mười năm trước

Tình Yêu Đẹp Nhất - Thuỷ Thuỷ Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần đây tâm trạng của Tô An An khá tệ, và đã kéo dài gần một tuần. Một người phản ứng chậm như mẹ Tô cũng nhận ra trạng thái của con gái mình không tốt. Nhưng công việc của bà bận rộn, việc chăm sóc bố Tô đã chiếm hết thời gian rảnh, không còn sức để tìm hiểu suy nghĩ trong lòng con gái. Hơn nữa bà cũng thực sự không biết nên hỏi cô thế nào, hai mẹ con nhìn nhau không nói lời nào, sau đó mẹ Tô gọi điện cho An Mẫn, em họ của mình.
Khi An Mẫn nghe tin cháu gái không được vui, suy nghĩ một chút, liền đưa ra kết luận: Chắc chắn là thất tình! Nhớ ngày xưa khi dì ấy thất tình, không quan tâm cơm nước, nhốt mình trong phòng cả ngày. Vì vậy, dì ấy tích cực sắp xếp cho cháu đi dự tiệc, tuần này vừa vặn là sinh nhật tám tuổi của con trai Kiều Hi, bạn thân của dì ấy, Tô An An cũng bị dì ấy kéo đi cùng.
Đã ngồi trên xe rồi, nhưng Tô An An vẫn cảm thấy không thoải mái, đang cố gắng phản kháng trong phút chót: "Dì, cháu thật sự không muốn đi. Hai người là bạn bè, nhưng cháu cứ tùy tiện đến như vậy có lẽ không hợp lắm đúng không ạ?"
An Mẫn vỗ vai cô, an ủi: "Không sao đâu, dì đã nói chuyện với Kiều Hi rồi. Cô ấy rất chào đón cháu. Cháu còn nhớ dì Kiều không? Trước đây không phải cháu từng tham dự hôn lễ của cô ấy sao?”
Tô An An hoàn toàn không cảm thấy được an ủi, trái lại tâm trạng càng thêm suy sụp, bứt rứt không yên, thường xuyên mất tập trung, khiến anh bạn nhỏ Trường An không vui, chu môi oán trách: "Chị, có phải chị không thích nói chuyện với em không?"
Trường An là con trai của dì An Mẫn và chú Đường Tuấn, năm nay mới sáu tuổi, dáng vẻ cậu bé giống mẹ An Mẫn, mắt to mày rậm, môi hồng răng trắng, nhưng tính cách lại giống bố Đường Tuấn, dịu dàng hiền lành, nho nhã lịch sự, nói năng ngọt như mật. Có điều cậu bé hơi nhạy cảm, vừa rồi cậu bé hỏi Tô An An bộ vest mình mặc có đẹp không hai lần. Tô An An chưa trả lời, lúc này cậu bé hơi không vui.
Tô An An cười gượng, tự nhủ, đừng suy nghĩ linh tinh nữa, đừng suy nghĩ vu vơ, lập tức tập trung ứng phó với Trường An: "Đâu có, chị rất thích nói chuyện với Trường An."
Khuôn mặt buồn bực của Trường An ngay lập tức tươi tắn, cười híp mắt tiếp tục hỏi: "Chị còn chưa nói bộ quần áo này của em có đẹp không? Bố em chọn đấy." Cậu bé nhìn thoáng qua bố mình đang ngồi trên ghế lái, Đường Tuấn quay đầu lại cười với con trai, lại sờ tay vợ rồi tiếp tục tập trung lái xe.
Tô An An thấy vậy, cảm thán đã mấy chục năm mà dì và chú vẫn ân ái như xưa. Cô cúi đầu nhìn cậu bé đang ngước mắt lên, cười đáp: "Đương nhiên là đẹp! Trường An đẹp trai, mặc gì cũng đẹp."
Trường An xấu hổ cúi đầu, sau một lát lại ngẩng đầu, nhớ lại lời mẹ nói lúc sáng, rất nghiêm túc hỏi: "Chị, chị có bạn trai chưa?"
Tô An An ngẩn người, lắc đầu: "Chưa có, em cũng muốn giới thiệu bạn trai cho chị à?"
Trường An: “Không phải em, là..."
An Mẫn đang ngồi phía trước sợ con trai nói lỡ miệng, hắng giọng, nhẹ nhàng gọi tên Trường An. Trường An chớp mắt nhìn mẹ, che miệng lắc đầu. Tô An An ngay lập tức bị khơi dậy tò mò, ánh mắt đảo qua lại giữa hai mẹ con này vài vòng. Thấy sắp bị lộ, Đường Tuấn ung dung hỏi: "An An, nghe nói học kỳ sau cháu đi Nhật Bản?"
"Vâng ạ, hoạt động do trường tổ chức, thời gian hai năm, đã xác định danh sách rồi."
"Còn hơn bốn tháng, bây giờ có thể bắt đầu chuẩn bị rồi. Lần đầu tiên cháu đi xa nhà, cần chuẩn bị rất nhiều đồ. Nếu hè có thời gian, chú và dì sẽ đi du lịch Nhật Bản, có muốn đi xem trước không?"
"Không cần ạ, đến lúc đó cháu sẽ đi cùng trường. Có điều chú và dì có thể đi dò đường trước, nói cho cháu biết chỗ nào có đồ ăn ngon."
Sự chú ý của Tô An An nhanh chóng chuyển sang cuộc trò chuyện với Đường Tuấn. An Mẫn thở phào nhẹ nhõm, nháy mắt với chồng vài cái, Đường Tuấn bất đắc dĩ cười.
Tiệc sinh nhật được tổ chức trong một phòng riêng lớn trên lầu hai của nhà hàng. Khi Tô An An đến, khách đã khá đông. Vì là tiệc sinh nhật của trẻ con, nên khách mời đều là bạn thân và họ hàng của chủ tiệc, trong phòng chỉ sắp xếp hai bàn tròn lớn. Bố của nhân vật chính của bữa tiệc là Tống Dự, kiến trúc sư nổi tiếng của thành phố S. Hôm nay là sinh nhật tám tuổi của con trai đầu của chú ấy. Chú ấy và vợ là Kiều Hi đang đứng ở cửa đón khách.
An Mẫn nắm tay An An đi đến, khi gần đến, dì ấy giới thiệu cho Kiều Hi: "Hi Hi, đây là An An cháu gái mình, An An này là dì Kiều."
Tô An An mỉm cười. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác màu hồng nhạt, bên trong là váy kẻ caro, tóc dài xõa tới vai, đuôi tóc uốn nhẹ tự nhiên, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn càng tinh xảo xinh đẹp. Tô An An có dáng vẻ ngọt ngào, khi cô cười, rất dễ khiến người khác có thiện cảm, cũng cảm thấy rất thân thiết. Cô lễ phép chào hỏi: "Cháu chào dì Kiều."
Kiều Hi và An Mẫn liếc nhau, im lặng cười, thân thiện đáp: "An An, chớp mắt đã lớn thế, ngày càng xinh đẹp, cứ mơn mởn ra ai mà không thích.”
Tô An An được khen thì xấu hổ, vội vàng đưa món quà trong tay cho cậu bé đang đứng giữa hai vợ chồng nhà họ Tống. Cậu bé kia lễ phép nhận lấy quà cô đưa, nói như người lớn: "Cảm ơn chị, làm chị tốn kém rồi."
An Mẫn nghe xong thì buồn cười, nhưng cũng quen rồi. Dì ấy nhìn vào trong, ồn ào nói: "Tiểu Bối đâu? Con dâu tương lai của nhà mình đâu?"
Kiều Hi chỉ vào trong: "Con dâu tương lai nhà cậu mới tỉnh ngủ, đang giận dỗi kia kìa."
"Nhanh lên, Trường An, đi dỗ cô vợ nhỏ của con đi."
"Ok, mẹ.” Cậu bé không nói hai lời buông tay Tô An An ra, không quay đầu lại chạy vào trong như một quả pháo, chọc những người lớn đang đứng cạnh cửa bật cười.
Ngay khi vợ chồng An Mẫn và Tô An An chuẩn bị vào trong, một giọng nam đột nhiên vang lên. Tim Tô An An đập nhanh, hơi không tin nổi. Cô chậm rãi quay đầu lại, thấy Thịnh Giang Bắc đang đứng cách đó không xa, bộ đồ vest màu đen, áo sơ mi trắng, một chiếc khăn quàng hoa văn lá màu đậm kinh điển quấn quanh cổ, thân hình cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, nửa cười nửa không đứng tại chỗ, giống như một cây tùng.
Anh đi đến gần, sau đó dừng lại bên phải Tô An An, gật đầu chào hỏi mọi người, ánh mắt bình thản lướt qua mặt Tô An An rồi nhẹ nhàng dời đi, giống như không nhận ra.
Cảm xúc của Tô An An chuyển từ kinh ngạc vui mừng đến thất vọng, tất cả đều bị cô giấu dưới đáy lòng. Có lẽ vì đã trải qua một tuần, trong lòng cô cũng hơi giận, không nhận ra thì không nhận ra, vậy cháu cũng giả vờ không nhận ra ngài. Tô An An ngừng suy nghĩ, quay lưng lại với anh, sau đó đi vào cùng An Mẫn.
Sau khi khách đã đông đủ, bữa tiệc bắt đầu, Tô An An nhanh chóng nhận ra ý đồ của An Mẫn. An Mẫn kéo Tô An An ngồi cạnh mình, lặng lẽ nghiêng đầu, ghé sát vào tai cô nói nhỏ: "Chàng trai đối diện là nhà thiết kế mới của công ty Tống Dự, tài hoa hơn người, tính cách ôn hòa, ngoại hình cũng không tệ, thế nào? Dì đối xử với cháu tốt không?"
Tô An An ngồi không yên, như thể dưới mông có đinh. Cô vừa ngẩng đầu đã chạm vào ánh mắt của người đối diện, sau đó anh ta mỉm cười với cô, khiến Tô An An nổi da gà, nhưng lại không thể nói với ai. Cô quay đầu, lại không cẩn thận đối mặt với ánh mắt không hề dao động của Thịnh Giang Bắc, cảm xúc trong lòng Tô An An khá phức tạp, nội tâm nổi sóng, mặt ngoài còn phải bình tĩnh nhìn sang nơi khác.
Có lẽ trong lòng mấy người lớn trên bàn đều biết rõ, trọng tâm của cuộc trò chuyện thường cố tình hướng về phía họ.
Đầu tiên là dì An Mẫn, cười híp mắt hỏi chàng trai đối diện: "Năm nay Tiểu Ngô bao nhiêu tuổi?"
Tiểu Ngô đặt đũa xuống, nghiêm túc trả lời: "Hai mươi sáu tuổi ạ."
"À, có thích ai chưa?"
Tiểu Ngô ngượng ngùng cười: "Còn chưa." Ánh mắt anh ta giả vờ vô tình nhìn Tô An An ngồi đối diện, khiến Tô An An tức giận muốn liếc anh ta.
Kiều Hi cũng tham gia vào chủ đề, hỏi Tiểu Ngô: "Tiểu Ngô là người ở đâu?"
Tiểu Ngô: "Em ở thành phố L."
An Mẫn: "Thế thì đúng lúc, An An, không phải cháu nói hè muốn đi thành phố L chơi sao? Cháu có thể hỏi Tiểu Ngô xem ở đó có chỗ nào vui."
Tô An An bất ngờ bị điểm danh, cắn đũa ngước mắt nhìn người đối diện, lúng túng cười, chỉ hỏi: "Thành phố L có hải sản không? Nơi nào ăn ngon?"
Tiểu Ngô sửng sốt một lúc, mới nói: "Thành phố L không có biển, cũng không có nhiều hải sản. Nhưng ở đó có nhiều ngọn núi nổi tiếng, cô có thể đi leo núi."
Tô An An gật đầu, trong lòng tự nhủ cô ghét leo núi nhất, có lẽ cả đời này cô cũng không có cơ hội đến thành phố L.
Sau đó, hai người nhìn nhau không nói gì. An Mẫn còn muốn gán ghép tiếp, nhưng chồng dì ấy đặt tay lên đùi dì ấy. Dì ấy nhìn sang, thấy chồng lắc đầu nên đành thôi, sợ làm quá khiến Tô An An phản cảm.
Cuối cùng không hỏi nữa, Tô An An thở phào trong lòng, cũng không nhìn những người khác trên bàn, một lòng ăn cơm, nhưng cả quá trình đều dựng tai nghe người khác nói chuyện. Nhưng giọng nói quen thuộc chỉ thỉnh thoảng mới vang lên, cô hơi thất vọng, cảm thấy thời gian trước mình đúng là tự đa tình.
Món tráng miệng sau khi ăn xong là món Tô An An thích nhất. Bàn này toàn người lớn, cô nhỏ tuổi nhất, cũng không có nhiều người ăn món ngọt.
Một đĩa bánh được bưng lên, nhóm đàn ông dửng dưng, vẫn nói chuyện phiếm, còn phụ nữ, trên bàn chỉ có ba người là Kiều Hi, An Mẫn và Tô An An. Ba người phụ nữ chia nhau đĩa bánh ngọt, đĩa dần vơi đi, chỉ còn lại một chiếc cuối cùng. Tô An An cầm đũa muốn gắp chiếc bánh cuối cùng, thấy đũa sắp chạm đến bánh, nhưng chiếc bánh đó lại bị một đôi đũa bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống gắp đi.
Tô An An ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông gắp bánh, ánh mắt sáng ngời lập tức tối đi, bực mình, sưng mặt lên nhìn chằm chằm anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào anh trong tối nay, vừa rồi cô không nhìn anh lần nào, đến giây cuối cùng lại thất bại.
Thịnh Giang Bắc nuốt chiếc bánh cuối cùng xuống, dùng khăn giấy lau khóe miệng, ngước mắt im lặng cười với Tô An An.
Có lẽ động tác của hai người quá rõ ràng, khiến những người khác trên bàn chú ý. An Mẫn quay đầu nhìn An An, lại nhìn về phía Thịnh Giang Bắc, nghi ngờ: "Anh Thịnh và An An nhà tôi quen nhau à?"
"Có quen biết." Người đàn ông cầm cốc nước lên, nhấp một ngụm, trên môi dính vệt nước, vẻ mặt lúc nói chuyện thả lỏng, thản nhiên: "Chúng tôi đã gặp nhau vài lần."
An Mẫn ngay lập tức hăng hái, tò mò vì sao An An lại quen một nhân vật như vậy, chỉ có Đường Tuấn liếc nhìn An An bằng ánh mắt hàm ý. Cô rụt vai, cúi đầu, tai nóng bỏng. Nhưng cô nghĩ đến tin nhắn chưa nhận được hồi âm từ một tuần trước, cùng với mấy cuộc điện thoại không ai bắt máy sau đó, ngọn lửa nhỏ trong lòng lập tức tắt ngúm. Chỉ là trái tim vừa trở về vị trí cũ lại lập tức giật thót vì câu nói vô tình của người khác.
"Ơ, mọi người không nhớ sao? Lúc bé An An từng gặp anh Thịnh rồi mà? Ở đám cưới của mình với A Dự đó. Mẫn Nhi là cậu dẫn An An đến đúng không?"
Một câu nói của Kiều Hi tạo nên làn sóng, An Mẫn ngay lập tức nhớ ra. Dì ấy cảm thấy buồn cười, vừa cười vừa bổ sung: "Đúng vậy, khi đó An An mười hai tuổi. Cậu bé này điệu đà, thích váy cưới của cậu chết đi được."
Tô An An đã cúi gằm mặt xuống, nặng trịch như chì, chỉ ước có thể biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Trong khi nhân vật chính khác của câu chuyện vẫn ngồi bình thản như nước, mỉm cười ấm áp như gió xuân, dường như góc cạnh trên khuôn mặt tuấn tú cũng mềm mại hơn một chút. Ánh mắt sâu thẳm bâng quơ liếc về phía cô gái đang rụt cổ, càng nhìn càng buồn cười.
Anh nhớ mang máng, lúc đó trước khi hôn lễ bắt đầu, cô bé mười hai tuổi nâng làn váy đứng bên cạnh anh, tội nghiệp hỏi: "Cháu có thể ngồi cạnh chú không? Cháu không quen ai ở đây cả."
Anh thấy cô bé đáng yêu, bỗng muốn trêu chọc, nên cố tình nói: "Nhưng chúng ta cũng không quen."
Cô bé hơi há miệng, không bình tĩnh nổi, mặt lại đỏ bừng như hiện tại, đầu cúi thấp, lộ ra cần cổ trắng ngần, toát ra hương vị ngọt ngào non nớt. Anh lặng lẽ cười, nhờ bồi bàn xếp thêm một chiếc ghế cạnh chỗ mình.
Cô bé lặng lẽ ngồi xuống, không ầm ĩ không quấy, chỉ khi anh quay sang nhìn mới cười ngoan ngoãn như một con mèo con.
Khi cô dâu mặc váy cưới màu đỏ đến mời rượu, cô bé nhìn với vẻ mặt yêu thích và ngưỡng mộ, nói: "Váy cưới hôm nay của dì Kiều đẹp quá."
Lúc đó anh còn trẻ, vẫn còn kiên nhẫn, nghiêm túc nói với cô: "Khi cháu lớn, kết hôn cũng có thể mặc."
Cô bé nghe anh nói không được an ủi mà còn hơi phiền muộn: "Cháu nghe dì nói, chiếc váy cưới đó rất đắt, phải mất tiền lương cả năm của dì, chắc chắn cháu không mua nổi." Cô bé thở dài như người lớn, bỗng ngẩng đầu, hỏi với ánh mắt lấp lánh: "Chú, chú mua nổi không?"
"Hẳn là mua nổi."
"Vậy sau này cháu gả cho chú nhé."
"..."
"Cạch" một tiếng, tiếng cốc nước đổ xuống bàn cắt ngang dòng hồi ức của Thịnh Giang Bắc. Anh ngẩng đầu, chàng trai trẻ đang cười lộ ra răng nanh xin lỗi cô gái đối diện. Đúng là tuổi trẻ, ánh mắt anh chuyển sang người ngồi đối diện chàng trai.
Hơn nữa nhiều năm như vậy, cô đã thay đổi khá nhiều, tiếp xúc lâu như vậy mà anh lại không hề nhận ra.