Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc
Nỗi lòng của Hoàng đế
Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chàng yêu thương Phù Nguyệt, không muốn lợi dụng nàng để cầu hòa, càng không muốn đi ngược lại ý nguyện của nàng mà ép nàng hòa thân. Nhưng chàng là Hoàng đế, có những lúc, có những việc, chàng cũng đành bất lực.
“Để Trẫm nghĩ thêm.”
Các đại thần rời đi, ta từ sau bức rèm bước ra. Lục Thanh Lâm ôm chặt lấy ta, với vẻ mặt mệt mỏi không biết tỏ bày cùng ai.
18.
Ba ngày sau, Phù Nguyệt không biết nghe được tin hòa thân từ đâu, giận đùng đùng xông đến Chương Đài cung.
“Ngươi tránh ra, ta muốn gặp Hoàng huynh!”
Phù Nguyệt mặt đầm đìa nước mắt, nhất quyết xông vào.
“Công chúa, Hoàng thượng hôm nay có việc quan trọng, Công chúa hãy đến vào hôm khác.”
Phù Nguyệt bỗng nhiên đẩy mạnh ta ra: “Ngươi đừng cản ta! Ta muốn vào, đó là Hoàng huynh của ta, ta muốn gặp huynh ấy!”
Ta chắn trước mặt nàng, không đành lòng nhìn nàng trong bộ dạng này: “Về đi, Hoàng thượng đang tìm cách giải quyết, muội đừng ép Ngài ấy.”
Phù Nguyệt lùi lại hai bước, giơ tay chỉ vào ta: “Tống Tri Hi, tại sao ngươi lại khóc?”
Ta cúi đầu không nói. Phù Nguyệt đột nhiên như phát điên, nàng chỉ vào cánh cửa điện đóng chặt mà lớn tiếng gào lên: “Lục Thanh Lâm! Có phải huynh đã quyết định gả muội đi hòa thân rồi không? Có phải không?! Tại sao huynh không dám gặp muội?! Muội sớm đã nói với huynh rồi, muội yêu Tô Tần, muội muốn gả cho hắn làm thê tử, rõ ràng huynh đã đồng ý mà… hức hức… Muội là muội muội của huynh mà, muội là muội muội ruột của huynh mà, sao huynh nỡ lòng nào gả muội đi hòa thân? Sao huynh nỡ lòng nào… Huynh đã nói sẽ bảo vệ muội, huynh đã nói sẽ không để ai ức hiếp muội, bảo vệ muội một đời an toàn… Lục Thanh Lâm… Muội hận huynh!”
Ta nhìn bóng lưng Phù Nguyệt chạy ngày càng xa, nàng chạy vội vàng quá mức nên ngã mạnh xuống đất. Ta muốn chạy đến đỡ nàng dậy, nhưng nàng lại dứt khoát đứng dậy, chạy về hướng cửa cung.
Cấm vệ quân canh gác đã sớm nhận lệnh không cho phép nàng ra khỏi cung. Nàng khóc lóc làm ầm ĩ với cấm vệ quân, bọn họ không dám làm nàng bị thương nhưng cũng không dám để nàng đi.
19.
Phù Nguyệt tuyệt thực.
Khi ta biết tin thì đã là ba ngày sau. Cung nhân nói từ ngày đó trở về cung, nàng liền trốn trong phòng. Hạ nhân đưa đồ ăn qua cửa sổ để lên bàn, cho đến khi nàng ngất xỉu trong phòng, hạ nhân mới phát hiện đồ ăn mấy ngày nay nàng vẫn không động đến.
Khi Phù Nguyệt hôn mê, ta và Lục Thanh Lâm đến tẩm cung của nàng.
Chỉ vài ngày, Phù Nguyệt đã gầy đi trông thấy. Lục Thanh Lâm ngồi bên giường hết lần này đến lần khác vuốt ve khuôn mặt của Phù Nguyệt.
Đây là muội muội ruột của chàng, trên đời này không có ai yêu thương người muội muội này hơn chàng.
Chàng canh giữ bên giường hai canh giờ, cho đến khi Phù Nguyệt sắp tỉnh mới rời đi.
Sau khi Phù Nguyệt tỉnh lại, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà: “Hoàng huynh sắp bỏ rơi muội rồi, đúng không?”
Ta vắt khăn cẩn thận lau trán cho nàng: “Muội biết không? Ta luôn rất ngưỡng mộ muội. Muội có một người huynh trưởng rất mực yêu thương muội, cho dù chàng là Hoàng thượng, phải mưu cầu an bình cho vạn dân, ngay cả khi chàng biết rõ chiến tranh liên miên sẽ tiêu hao quốc lực quá lớn, chàng vẫn không muốn dễ dàng từ bỏ muội.”
Trên mặt Phù Nguyệt cuối cùng cũng xuất hiện chút biểu cảm: “Hoàng huynh… thật sự không từ bỏ muội sao?”
“Không, mấy ngày muội không ăn không uống, chàng mỗi ngày chỉ ngủ một canh giờ, mỗi ngày phải cùng các tướng quân bố trí chiến sự, tập hợp binh sĩ, lại phải phê duyệt tấu sớ, an ủi quần thần, còn phải lo lắng muội giận dỗi chàng có chịu đựng nổi hay không. Muội biết không? Hôm nay chàng canh muội hai canh giờ, hai canh giờ này vốn dĩ một canh giờ là để chàng nghỉ ngơi, một canh giờ là để chàng phê duyệt tấu sớ, vì muội hôn mê, hôm nay chàng không có thời gian nghỉ ngơi nữa rồi.”
Phù Nguyệt bỗng nhiên ngồi bật dậy, nước mắt rơi lã chã: “Thật sao?”
Ta đưa bát cháo đã nguội bớt cho nàng: “Vẫn tuyệt thực sao?”
Phù Nguyệt vừa khóc vừa cười lắc đầu, nhận lấy bát cháo một hơi uống cạn, uống xong lại nằm sấp trên giường khóc nức nở.
Ta không trở về Thanh Lương điện, đi thẳng đến Chương Đài cung.
Đêm đã khuya, sương xuống dày đặc. Chương Đài cung đèn đuốc sáng trưng. Ta ngước nhìn trời, hôm nay thời tiết rất đẹp, mây bay vạn dặm, trong lòng hy vọng những chuyện không như ý này có thể sớm qua đi, cũng mong ván cờ này có thể chuyển bại thành thắng.
Vừa vào điện, ta bị Lục Thanh Lâm ôm ngang hông. Chàng vui vẻ như một đứa trẻ, ôm ta hôn tới tấp.
“Hôm nay Phụ thân nàng gửi thư đến, bằng lòng xuất năm vạn binh mã chi viện. Thêm vào mười vạn binh mã hiện có, lại có thêm hai đội quân dự bị, trận chiến này chưa chắc đã không thắng.”
Ta không đáp lời, chỉ đau lòng ôm lấy chàng: “Nếu đã có cách rồi, Hoàng thượng tối nay có thể yên tâm ngủ một giấc được không?”
Lục Thanh Lâm đặt ta xuống, lại quay về bàn làm việc: “Không, còn mấy bản tấu sớ phải phê duyệt, nàng ngủ sớm đi!”
Ta không miễn cưỡng. Ta biết chàng chăm chỉ chính sự, chỉ là đau lòng cho sức khỏe của chàng, nhưng nếu chàng kiên trì, ta cũng sẽ không can thiệp.
Ta lấy chăn nằm lên chiếc trường kỷ bên bàn làm việc của chàng, định ở đây bầu bạn cùng chàng.
“Nàng mà lại đạp chăn ra, Trẫm lại phải trói nàng lại, đến lúc đó lại ngã sưng một cục to thì phải làm sao?”
Ta đắp chăn, lười biếng không thèm để ý đến chàng.