86. Chương 86: Diệu Tước Đế Quân

Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San

Chương 86: Diệu Tước Đế Quân

Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Vừa mới tỉnh dậy từ trong chăn ấm áp như chiếc bánh gạo nếp, Phong Khiển Tuyết vẫn vương vấn hơi ấm và mùi hương của giấc mộng, ngáp một cái rồi ngả người về phía trước, chẳng muốn nhúc nhích. Tạ Nhận đưa tay đỡ y nằm vào lòng mình, lắc nhẹ vài cái: “Huynh thế này ta chịu thôi, không mặc được đâu này!”
“Không mặc thì thôi.” Phong Khiển Tuyết kéo chăn lên, định chui vào nhưng lại bị Tạ tiểu công tử nhanh tay túm lấy mắt cá chân, kéo y vào lòng để mặc quần áo: “Ngủ tiếp thì mọc nấm mất, ngoan nào, hôm nay ta có việc lắm ấy.”
“Ngươi làm gì được.” Nghe hắn nói thế, cuối cùng Phong Khiển Tuyết cũng chịu mở mắt, “Mặt còn đầy phấn kia kìa, định ra ngoài à?”
“Ừ, sẽ đến hai nhà trưởng bối, họ nhìn ta lớn lên từ nhỏ, quan hệ thân thiết lắm, nên không sợ mất mặt.” Tạ Nhận buộc nút áo cho y, “Nhưng hai nhà này sẽ rất náo nhiệt, nếu huynh không thích ồn ào thì không cần đi chung đâu, ở nhà đợi ta nhé.”
Phong Khiển Tuyết gật đầu: “Ừ, ngươi nhớ quay về sớm chút.”
Bộ đồ mới may vừa vặn, thắt lưng mỏng làm lộ ra chiếc eo thon, khiến sống lưng càng thêm thẳng tắp. Dáng người cao dáo như ngọc, phong thái nho nhã vô cùng. Dưới ánh nắng ấm của mùa đông, y trông như một chú hạc cổ dài lượn lờ trên đỉnh mây xanh, tiên khí bồng bềnh.
Phong Khiển Tuyết đưa tay quạt trước mặt hắn: “Ngươi ngẩn người gì đó?”
Tạ Nhận tỉnh táo lại: “Ta không ngẩn người, chỉ là thấy huynh đẹp quá thôi.”
Phong Khiển Tuyết nâng cằm hắn lên, mắt thoáng nụ cười: “Sáng sớm đã đến quấy rầy giấc mộng của ta, bây giờ tỉnh rồi, nhưng ngươi lại định đi thăm thân thích, vậy cả ngày nay ta sẽ làm gì đây?”
“Ra ngoài đi dạo này, Túc Dạ Thượng Tiên và Hoa Minh Thượng Tiên đã ra ngoài từ sáng sớm rồi, Thanh Vân Tiên Tôn cũng đến Giám Bảo Hội ở chỗ tháp cao, chẳng qua chỗ ấy toàn đồ giả thôi, nhưng được cái náo nhiệt, huynh muốn đến tìm người thì ta dẫn huynh đến đó trước.”
“Ta chẳng đi đâu hết.” Phong Khiển Tuyết nói, “Ở trong nhà phơi nắng thôi.”
“Cũng được.” Tạ Nhận nắm tay y, “Vậy huynh giúp ta sắp xếp mấy hộp quà nhé, ánh nắng ở chủ viện là tốt nhất, huynh phơi nắng ở đó đi, ta đi sớm rồi về sớm với huynh.”
Chủ viện có hai dãy, dãy trước là nơi phu phụ Tạ viên ngoại ở, dãy sau là chỗ Tạ Nhận sinh sống. Từng hộp quà sơn đỏ đã được xếp sẵn từ sáng, Phong Khiển Tuyết xem qua: “Lá cây Ngọc Linh, đá Lôi Kim, Liễm Kim Phỉ Điệp, hương Ỷ La Thất Phẩm, toàn là thứ tốt cả, quan hệ với hai nhà thân thích của ngươi đúng là không tệ.”
“Đương nhiên rồi, bằng không ta cũng chẳng phải tự mình đi.” Tạ Nhận đè tay y lại, lấy hộp gỗ ra, nói vừa cười vừa khóc, “Được rồi được rồi, gọi huynh đến giúp, kết quả là huynh mở hết ra luôn, cứ xếp kiểu này, sợ phải kéo tới mười lăm tháng Giêng mới đi được.”
“Ta có biết làm việc nhà đâu.” Phong Khiển Tuyết nói thẳng thừng.
Tạ Nhận vòng tay ôm ngang eo y, bế y quay về sảnh rồi đặt lên ghế: “Ta cũng chẳng định để huynh nhấc tay nhấc chân đâu, cứ ngồi đây thôi, để ta chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy huynh, được không?”
Vừa nói vừa hôn lên một cái, nụ hôn nhẹ nhàng như hai chú vật nhỏ đùa nghịch, Phong Khiển Tuyết bị làm cho vừa ngứa vừa tê, liền nghiêng đầu né đi. Bỗng mắt y nhìn thấy một chiếc rương gỗ đã mở ở góc phòng, bèn hỏi: “Trong đó có gì thế?”
“Hửm?” Tạ Nhận cũng liếc qua, “Mấy thứ kia à? Là hành lý ta mang về từ Hàn Sơn đấy, y phục và đồ dùng, sách công pháp này nọ nữa, ta lười chưa dọn dẹp, cứ quăng vào đó hết, đợi hai ngày nữa sắp xếp lại sau.”
Phong Khiển Tuyết không thích Hàn Sơn, càng không muốn hỏi về Đế Quân, chỉ nói: “Bảo sao nhìn không vừa mắt chút nào.”
Tạ Nhận biến thành gió, đóng nắp rương vang lên một tiếng “rầm”, giơ tay bảo: “Không thấy là không khó chịu nữa, lần sau huynh đến chỗ ta, ta sẽ cất kỹ những thứ không nên xuất hiện này.”
Trong rương loé lên một tia sáng yếu ớt, thoáng qua rồi tắt, hai người chẳng ai để ý.
Phong Khiển Tuyết gục xuống bàn, nhìn Tạ Nhận sắp xếp đủ loại hộp to nhỏ, thầm nghĩ, thì ra đến lễ tết mọi người tặng quà như thế, sang năm Tiên phủ Thanh Ái cũng có thể học theo, bỏ gì vào thì chưa cần bàn, nhưng đủ loại xanh đỏ trộn lẫn trông cũng đẹp đấy —— Có lẽ do ở thêm hai ngày ở nhà Tạ viên ngoại, thẩm mỹ của Quỳnh Ngọc Thượng Tiên đã bị lệch hướng mất rồi.
Y đưa mắt nhìn Tạ Nhận ra khỏi nhà, lười quay về phòng, leo lên chiếc xích đu trong viện, lại chìm vào giấc mộng buổi sáng.
Chỗ nối của xích đu có tiếng “cọt kẹt” khô ráp, hòa với tiểu viện sung túc trong mùa đông tạo nên cảm giác hài hòa khó tả, rất thôi miên.
Ninh phu nhân bưng hai bồn hoa quay về, nhìn qua cửa sân thấy Phong Khiển Tuyết đang nằm trên xích đu, vội vàng quay đầu “Suỵt” một tiếng, ra hiệu cho người sau không được làm ồn. Bà quay về phòng lấy tấm chăn, khẽ phủ lên người y.
Phong Khiển Tuyết mơ màng mở mắt: “Ninh phu nhân.”
“Không có gì đâu, phơi nắng rồi ngủ thêm chút đi.” Ninh phu nhân nói, “Trong bếp đang làm bánh hoa, xong sẽ bảo người mang đến cho con.”
Phong Khiển Tuyết cười: “Dạ được.”
Ninh phu nhân ra hiệu cho nha hoàn rời khỏi tiểu viện, tiện tay đóng cửa lại để y ngủ ngon hơn.
Ở một tiểu viện khác phía nam thành, Tạ Nhận bị đám tiểu hài tử vây quanh, tâm trạng háo hức. Câu “Để đại ca ca có thành tựu quay về nhà mừng năm mới kể chuyện chém yêu” đã trở thành “khẩu hiệu” mỗi dịp tết đến, Tạ Nhận cũng đã chuẩn bị vài đoạn truyện hấp dẫn, nhưng năm nay tiếng tăm quá lớn, không thể đánh nhanh rút gọn được. Trong viện chật ních, thậm chí có cả mấy huynh đài đã ngoài hai mươi tuổi cũng bưng ghế nhỏ chen vào.
Tạ Nhận: “Ai cứu ta với!”
Sau khi Nguyệt Ánh Dã và Mộc Phùng Xuân tan cuộc họp, họ đứng lẫn trong đám đông, đi từ đầu chợ đông đến đầu chợ tây, chọn mua không ít đồ chơi nhỏ, chuẩn bị tặng người khác. Dù Tiên phủ tĩnh lặng là nơi mọi người hướng tới, nhưng phồn hoa thế gian cũng có nét đẹp riêng, mùi thơm rượu bay xa mấy dặm, phiền muộn tan biến hết.
Thanh Vân Tiên Tôn giả dạng một ông lão bình thường, chắp tay sau lưng đứng cạnh nhóm người, cổ dài lên nhìn mọi người chơi cờ. Một lát không nhịn được bước lên chỉ một chút, bị người xung quanh răn dạy, đành im miệng.
Tóm lại, một ngày ở thành Hạnh Hoa, nơi nào cũng náo nhiệt và ấm áp như thế.
Không náo nhiệt, cũng chẳng ấm áp, chỉ có Hàn Sơn nằm bên ngoài thành Phá Quân.
Điện Vàng Diệu Tước đã xây xong, theo lễ các tông môn đều phải đến yết kiến Đế Quân, nhưng cuối năm nên đường đi bị chậm trễ, nhóm đầu tiên đến chỉ hơn mười người. Đối với tôn giả chém yêu hơn ngàn năm trước, mọi người hết sức kính sợ, bước vào Điện Vàng chẳng dám cao giọng, như bị Thôi Vọng Triều bám theo, ai cũng mắt nhìn mũi mũi hướng về tim.
Hơn mười người nhìn nhau, đều thắc mắc, vừa nói chuyện chém yêu chưa xong mà gió thổi qua, ngẩng lên đã chẳng thấy Đế Quân đâu nữa?
“… Chắc là có chuyện gì đó?”
“Vậy chúng ta còn cần đợi nữa không?”
“Chờ, phải chờ chứ, Đế Quân cũng không bảo chúng ta đi.”
Đàm Sơn Vũ, đệ tử đang nói lắp bắp, chính là của Đại Minh Tông, người đứng cạnh là Đàm Sơn Hiểu. Trên đường đến đây, hai anh em còn hy vọng gặp được Tạ Nhận, hoặc may mắn hơn là Quỳnh Ngọc Thượng Tiên, nhưng chỉ là hy vọng suông.
Đàm Sơn Vũ nhỏ giọng: “Ca, đệ thấy ở đây sợ sợ sao ấy.”
Đàm Sơn Hiểu nhạy bén hỏi: “Sợ kiểu nào, đệ thấy có sát khí gì à?”
“Đương nhiên là không!” Đàm Sơn Vũ vội vàng lắc đầu, “Ở đây toàn ánh sáng vàng kim, uy nghiêm không thể xâm phạm, sao có sát khí được.” Nhưng ánh sáng vàng kim cũng đáng sợ, đúng vậy… Phải nói sao nhỉ, cảm giác như bước vào thế giới chỉ toàn đúng đắn, không dung nạp chút sai lệch nào, tốt đấy nhưng ngột ngạt quá.
Đàm Sơn Hiểu nói: “Không có sát khí thì đệ đừng nói bậy, nhìn người khác làm gì kìa?”
Đàm Sơn Vũ liếc nhìn bốn phía lặng ngắt, thậm chí đệ tử khác cũng đứng im: “… À, dạ.”
Sớm biết không có Tạ công tử, cũng không có Quỳnh Ngọc Thượng Tiên, đệ đã chẳng tới rồi.
Diệu Tước Đế Quân đạp gió mà đến, gọi một người đốn củi: “Đây là nơi nào?”
Đối phương đáp: “Đây là thành Hạnh Hoa.”
Ánh nắng bị mây che.
Phong Khiển Tuyết hắt hơi giữa gió đông lạnh, chui vào chăn vẫn thấy lạnh, đành leo xuống xích đu, hoạt động gân cốt quay về phòng.
Trong tiểu viện vẫn còn tiếng hò hét, không khí thoảng mùi bánh ngọt thơm. Phong Khiển Tuyết vừa rót nước vừa tự hỏi, câu “Bánh xong thì mang đến cho con” là thật hay mình đói bụng nằm mơ, sao giờ mùi thơm vậy mà bánh chưa tới, chẳng lẽ quên mình rồi?
Y uống hết nửa ấm trà, định đến bếp xem, quay người lại đã bị quầng sáng làm lóa mắt.
Bạch Nha vốn cuộn trong lòng y bỗng cảm nhận nguy hiểm, hung dữ nhào qua. Phong Khiển Tuyết giật mình, kịp thời kéo Bạch Nha về rìa ánh sáng vàng kim, lảo đảo lùi vài bước, dựa thẳng vào bàn.
Diệu Tước Đế Quân từ từ bước ra từ ánh sáng, thâm trầm đánh giá y.
Phong Khiển Tuyết ôm chặt Bạch Nha, cánh tay dưới áo rộng nổi gân xanh. Y không hiểu sao lại sợ như thế, nỗi sợ lớn như trời thấm vào tủy, như dây leo trồi lên sau mưa, quấn chặt tim. Tay y run rẩy siết chặt bội kiếm, cố gắng nói: “Đế Quân.”
Diệu Tước Đế Quân đứng trước y, lâu sau mới nói: “U Huỳnh.”
Đồng tử Phong Khiển Tuyết đột nhiên thít chặt.
Diệu Tước Đế Quân đặt tay lên đầu y.
Gió tuyết và lửa ngàn năm trước ùa về trong trí nhớ, từng con chữ hiện trên trang giấy trắng, nào là niềm vui khi mới có linh thức, lòng người phức tạp, lựa chọn hỗn loạn, máu tu sĩ, máu yêu tà, nỗi sợ ngập đầu khi sắp chết, giống hệt nỗi sợ bây giờ.
Bạch Nha ngồi xổm trên bàn, lưng cong, lông dựng ngược.
Trán Phong Khiển Tuyết lấm tấm mồ hôi lạnh, sức lực rút hết.
“Hai dĩa bánh ngọt này, dĩa nào không ngọt?” Ngoài viện, tiếng Ninh phu nhân càng lúc càng gần, “Tiểu Tuyết không thích ngọt, ngươi lại rưới hai muỗng mật ong, y lại không thích nữa đấy.”
“Cái có chấm đỏ không ngọt ạ.” Nha hoàn đẩy cửa ra.
“Tiểu Tuyết.” Ninh phu nhân cười gọi, “Đừng ngủ nữa… Ủa, người đi đâu mất rồi?”
Nha hoàn cũng thắc mắc: “Mới nãy vẫn còn ngủ mà, sao chớp mắt đã biến mất.”
“Tám phần là đi tìm A Nhận rồi.” Ninh phu nhân đặt hai dĩa bánh vào tay nàng, “Quay về bếp hâm nóng đi, đợi hai đứa quay về ăn sau.”
/Hết chương 86/