Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San
Hàn Sơn Điện Vàng
Toà Thành Trong Mây - Ngữ Tiếu Lan San thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
CHƯƠNG 87
Dịch: Cực Phẩm
Theo kế hoạch, ăn trưa xong sẽ về nhà, nhưng nào ngờ họ hàng thân thích cứ nối tiếp nhau đến thăm, khiến Tạ Nhận phải kể chuyện suốt buổi chiều, khô cả cổ. Cuối cùng, trưởng bối mới để cho cậu về. Thế nhưng chưa kịp uống nổi ngụm nước, Tạ Nhận đã vội vàng chạy ra chợ muộn để mua sắm thức ăn vặt về làm quà.
Lão chủ quán cười hỏi: "Nghề nấu nướng của phu nhân Ninh giỏi đến thế, sao cậu còn phải mua đồ ở tiệm của ta?"
"Không giống nhau đâu." Tạ Nhận đáp, "Mấy thứ này là cháu mang về để dỗ lòng người chứ."
Thực ra, cậu muốn mang đồ ăn ngon về để bù đắp cho việc về trễ. Tay ôm đầy thức ăn, Tạ Nhận chạy như gió qua ánh dương tà, thậm chí còn chuẩn bị sẵn lời xin lỗi. Vừa đẩy cửa vào nhà, cậu lập tức hô to: "A… Phụ thân!"
Người đứng thẳng dậy.
Tạ viên ngoại đang cắt tỉa cây cảnh trong sân, bị đứa con trai chồm tới khiến cho nguy hiểm suýt nữa làm cho chậu cây trở thành cằn cỗi.
"Phụ thân, sao chỉ có mình phụ thân thôi ạ?"
"Mẫu thân con đang ở tiền sảnh, người khác chưa về, chỉ có ta ở đây mà thôi." Tạ viên ngoại buông chiếc kéo xuống, "Con đi rửa mặt đi, mấy người thân thích đang chờ gặp cả đấy."
"Con không đi đâu!", Tạ Nhận nhanh chóng lắc đầu. "Họ cho tiền mừng tuổi, nhưng con phải đi tìm A Tuyết trước đã. Huynh ấy không ở nhà à?"
"Nghe mẫu thân nói, ngay khi bánh ngọt vừa nướng xong, huynh ấy đã vội vã ra ngoài. Nếu không gặp con, chắc chắn huynh ấy đang ở với người của Tiên phủ."
Tạ Nhận quay người chạy ra ngoài: "Vậy cháu đi đón huynh ấy đây!"
Thành Hạnh Hoa không lớn lắm, nhưng khi hoàng hôn buông xuống, hầu hết cửa hàng đều đóng cửa, chỉ còn lũ trẻ con mặc quần áo mới nô đùa bên đường. Chợ đã dọn dẹp xong, tòa tháp chuyên bán đồ giả đóng cửa, mấy ông già chơi cờ cũng giải tán. Mặt trời lặn, toàn thành thắp đèn sáng rực, khói bếp bay lên khiến cảnh vật trở nên yên ổn và ấm áp biết bao.
Tạ Nhận tìm mãi không thấy người, nghi ngờ mình có thể bỏ lỡ ở đâu đó, liền vội vàng quay về nhà tìm tiếp. Kết quả lại gặp Mộc Phùng Xuân.
"Tiểu Tuyết không ở cùng ngươi à?"
"Không ạ."
Tạ Nhận ngẩn người: "Cháu tìm khắp thành, tưởng là huynh ấy về nhà rồi."
Hai người vội vàng đi tìm Nguyệt Ánh Dã, Thanh Vân Tiên Tôn, Tạ viên ngoại, Ninh phu nhân, thậm chí cả bọn gia nhân. Cuối cùng, họ mới nối được manh mối: buổi chiều, Phong Khiển Tuyết vốn đang nằm phơi nắng trong viện, nhưng chợt biến mất. Ninh phu nhân nghĩ y đi tìm Tạ Nhận, Tạ Nhận lại tưởng y ở cùng hai sư huynh. Mặc dù hai sư huynh đã đi dạo chợ suốt buổi chiều, nhưng họ vẫn yên tâm không có ai ở cùng Tiểu Tuyết. Vậy nên hai người về muộn một chút, có lẽ đã quấy rầy tiểu sư đệ.
Mộc Phùng Xuân hỏi: "Hai đứa cãi nhau à?"
Tạ Nhận lắc đầu: "Không hề. Dù A Tuyết có không vui vì cháu về muộn, cũng không thể bỏ đi như thế."
Thanh Vân Tiên Tôn nói: "Tiểu Tuyết coi trọng lần năm mới này lắm."
Y coi trọng đến mức ngay từ tháng Chạp đã vội vàng chuẩn bị quà. Ngay cả tiên hầu chậm chạp nhất trong Tiên phủ Thanh Ái cũng nhận ra được điều đó, còn đùa rằng Quỳnh Ngọc Thượng Tiên giống như một đám mây trắng bay đi bay lại không ngừng. Y thích Tạ Nhận, lòng hướng về thành Hạnh Hoa được thể hiện rõ trên khuôn mặt. Lần này có cơ hội đến đây, không thể nào lại biến mất chỉ sau khi nói chuyện.
Trừ khi, y không muốn rời đi.
Dường như là Tạ Nhận và Mộc Phùng Xuân cùng thốt lên: "Diệu Tước Đế Quân!"
Nguyệt Ánh Dã nhíu mày: "Diệu Tước Đế Quân?"
"Nỗi sợ của Tiểu Tuyết không thể nào không có lý do được." Mộc Phùng Xuân nói. "Trước đây cứ nghĩ tránh xa Đế Quân là an toàn, nhưng nếu như Đế Quân vẫn đang tìm Tiểu Tuyết thì sao?"
Nguyệt Ánh Dã đứng dậy: "Dù sao, ta cũng phải đến đại điện Diệu Tước trước. Dù Đế Quân có bắt người, cũng phải cho y nói lời giải thích. Chẳng lẽ lại vô duyên vô cớ… Tạ Nhận, ngươi định đi đâu?"
Thấy Tạ Nhận quay đầu chạy ra ngoài, Nguyệt Ánh Dã định giơ tay ngăn, nhưng hắn đã chạy về phòng, xới tung mọi thứ trong rương. Từng tiếng "loạt xoạt" vang lên, hắn nhặt ra một chiếc bao bố từ trong đống đồ.
Mộc Phùng Xuân thấy sắc mặt hắn trắng bệch, tay run rẩy, bèn đến nắm lấy vai hắn: "Cần giúp không?"
Tạ Nhận lắc đầu. Khi vừa chạm vào chiếc bao bố, xuyên qua lớp vải mỏng, hắn cảm nhận được sự khác biệt. Những vết nứt như mạng nhện đã biến mất.
Nguyệt Ánh Dã không thể chờ được nữa, rút chiếc bao bố khỏi tay hắn, lắc mạnh và hỏi: "Vật này có gì đặc biệt?"
Tạ Nhận nhìn vào mặt kính nhẵn nhụi như nước, tiếng sấm vang lên "ầm ầm" bên tai, khiến hắn choáng váng. Đầu óc hắn rơi vào trạng thái mơ màng. Đến khi phản ứng lại, hắn đã bị Nguyệt Ánh Dã kéo khỏi thanh phi kiếm.
"Tạ Nhận! Rốt cuộc ngươi muốn đi đâu?"
"Hàn Sơn."
…
Đỉnh núi Hàn Sơn có Điện Vàng Diệu Tước.
Mấy chục đệ tử đến đây yết kiến Đế Quân, nhưng vì ngài chưa trở về, họ không dám rời đi, đành phải tự tìm phòng trọ. Đàm Sơn Vũ vốn nhát gan, lại không thích nơi này. Buổi tối, tuyết rơi nặng hạt phủ kín điện vàng, càng khiến nơi đây trông giống như quỷ khóc sói gào giữa đất trời, rùng rợn đến mức lòng người sợ hãi. Cậu nhảy lên giường anh trai, nhỏ giọng bàn bạc: "Anh, mai em về nhà đi. Đế Quân nào có nhớ tên anh em mình. Chẳng có việc gì phải đi theo Đại Minh Tông."
"Bái thiếp đã nộp rồi, lén về giữa đường là mất mặt." Đàm Sơn Hiểu nói, "Hơn nữa, Đế Quân đi vội như thế, chắc chắn có chuyện gì đó. Chúng ta cứ ở lại Hàn Sơn, lúc cần thiết còn có thể giúp một tay."
Đàm Sơn Vũ thầm nói: "Vậy phải chờ đến bao giờ mới về?"
"Dù muốn về, cũng không nên là Đại Minh Tông đi đầu tiên." Đàm Sơn Hiểu nói, "Nếu em không có việc gì làm, ra ngoài tòa đại điện này xem kiến trúc cơ quan của Mặc gia đứng đầu thiên hạ, người khác muốn thấy cũng chẳng dễ dàng."
Đàm Sơn Vũ nằm trong chăn, vẫn chẳng hào hứng. Vốn định đến đây để gặp Quỳnh Ngọc Thượng Tiên và Tạ công tử, giờ thì chẳng thấy ai, bây giờ lại phải ở lại cái điện rét lạnh, trống trải này mấy năm.
Kiến trúc cơ quan ở đây vui chỗ nào?
Ngoài việc ngắm kiến trúc, chẳng có gì khác để làm.
Sáng hôm sau, Đàm tiểu công tử buồn bã đi dạo quanh rồi quay về, trong lòng đầy hối hận. Thực ra, chuyện yết kiến Đế Quân có thể làm bất cứ lúc nào, tự nhiên đến sớm làm gì? Té ra mình đúng là khôn lòi hẳn ra, lần sau không thèm vội nữa nhé!
Buổi chiều hôm ấy, tuyết ngừng rơi. Đàm Sơn Vũ tìm được một góc tốt để ngủ gật, giữa hai bức tường và ba cây cao, vừa khéo để mắc võng. Lần này không có ánh sáng vàng kim chói mắt, thật thoải mái biết chừng nào.
Cậu duỗi lưng, lấy ra một chiếc chăn mỏng từ túi không gian, quấn chặt mình. Đang định hẹn Chu Công chơi, bỗng thấy một vệt ánh sáng vàng kim vụt qua trước mặt.
Coong ——
Từng tiếng chuông vàng vang lên, vọng khắp Hàn Sơn.
"Đế Quân quay về rồi!"
Các đệ tử vội vàng chạy đến tiền điện. Đàm Sơn Hiểu cũng ở đó, thấy hàng ngũ đã thẳng thớm, Diệu Tước Đế Quân ngồi ở chủ vị. Nhưng chẳng thấy tung tích của đứa em đâu, trong lòng không khỏi lo lắng, liên tục ngẩng cổ nhìn ra phía ngoài. Đệ tử bên cạnh thấy vậy, hạ giọng: "Đàm huynh, ngươi nhìn khuôn mặt như có mây đen áp đỉnh của Đế Quân kìa, sao còn dám nhìn xung quanh? Mau mau đứng đàng hoàng vào!"
"… Ôi ừ." Đàm Sơn Hiểu thở dài, đứng thẳng lại, nhưng chẳng nghe được mấy lời dạy dỗ của Đế Quân. Chẳng bao lâu sau, Đàm Sơn Vũ chạy vào, đứng lặng lẽ phía sau, cúi đầu không nói lời nào. Sắc mặt cậu xám xịt, như vừa trải qua nỗi kinh hoàng tột cùng, tay siết chặt, khớp xương trắng bệch.
Diệu Tước Đế Quân ngừng giảng giải, liếc qua đó.
Cơ thể Đàm Sơn Vũ lảo đảo hai lần, sau đó ngất xỉu.
"Tiểu Vũ!" Đàm Sơn Hiểu giật mình, mấy đệ tử khác vội vàng chạy đến, đỡ đứa em xấu mặt về phòng.
Nghe tiếng khóa cửa "lạch cạch", Đàm Sơn Vũ giật mình, ngồi bật dậy từ trên giường.
Đàm Sơn Hiểu bị hắn vùng dậy "tư thế oai hùng" khiến cho nhảy bật hai cái.
"Hồi nãy đệ giả ngất xỉu đấy!" Đàm Sơn Vũ vén chăn, hét toáng lên, "Đế Quân trói Quỳnh Ngọc Thượng Tiên đưa về đây!"
Đàm Sơn Hiểu không hiểu: "Tại sao Đế Quân lại trói Quỳnh Ngọc Thượng Tiên?"
"Đệ nhìn thấy tận mắt luôn đấy! Hiện đang bị nhốt ở căn phòng thứ ba trong hậu viện bên thiên điện phía Nam ấy." Đàm Sơn Vũ nói, "Cửa sổ và cửa chính bị ánh sáng vàng kim phong ấn hết rồi, Quỳnh Ngọc Thượng Tiên hôn mê bất tỉnh nằm ngã trong góc tường, đệ không tìm được chỗ nào để vào, gọi mà Thượng Tiên cũng không tỉnh. Ca, giờ mình phải làm gì đây?"
"Tạ công tử đâu rồi?"
"Không thấy đâu hết, cũng không thấy những Thượng Tiên khác của Tiên phủ Thanh Ái ở đó luôn. Huynh nói xem, có phải Quỳnh Ngọc Thượng Tiên làm sai gì đó nên chọc giận Đế Quân không?"
"Làm sai nhưng nào tới mức phải bị trói về như thế." Đàm Sơn Hiểu đi vòng quanh trong phòng hai lượt, "Thế này đi, đợi đến khi trời tối, ca tới đó xem tình hình thế nào!"
Đàm Sơn Vũ nói: "Ôi, ở đây nào có chia ra trời tối với cả trời sáng."
Đàm Sơn Hiểu: "… Cũng có lý."
Rốt cuộc, trưa cũng như giờ Tý (1), lúc nào trong điện cũng ánh sáng vàng kim lơ lửng, chẳng có chút tối tăm nào.
(1) Giờ Tý: từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng.
Phong Khiển Tuyết giẫm mạnh vào khoảng không, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, chợt tỉnh từ cơn ác mộng vô tận. Bạch Nha vẫn đứng canh bên cạnh, nhảy ngay vào lòng y, dùng cái đầu lông xù xù ủi vào ngón tay thon gầy, cổ họng vang lên từng tiếng "ử ử" khe khẽ để an ủi.
Cả người Phong Khiển Tuyết run lên, hai mắt nhìn thẳng vào cửa. Hiện giờ trong đầu y có quá nhiều mảnh vụn ký ức, dường như rất nhiều chuyện ùa về trong chớp mắt, nhưng lại như mãi mãi không thể ghép lại hoàn chỉnh. Máu tu sĩ nóng hổi, máu yêu lại lạnh băng, y cảm thấy chỉ có một nửa hồn phách bị kéo quay ngược về vài ngàn năm trước, cảm giác nứt toác ập tới khiến cho cả đầu đau đớn, lỗ tai cũng bắt đầu ù ù.
"A Nhận!" Y thốt lên trong vô thức.
"Ta đang hỏi ngươi đấy." Diệu Tước Đế Quân nhìn y, "Tại sao lại tiếp cận Chúc Chiếu?"
"Ta không biết."
"Không biết?"
Phong Khiển Tuyết nhìn dây thừng vàng quấn vào cổ mình như một con rắn độc, hai mắt đỏ bừng: "… Đời này, ta cũng không hề lạm sát kẻ vô tội."
"Tà linh trời sinh, âm u cố chấp không thể cảm hoá được." Diệu Tước Đế Quân lạnh lùng nói, "Huống hồ còn thiếu nợ máu của hơn trăm tu sĩ vào kiếp trước, ngày nào ngươi còn chưa tan thành tro bụi thì ngày ấy còn chưa trả hết."
Ngoài cửa, Đàm Sơn Hiểu trơ mắt nhìn Diệu Tước Đế Quân bước vào phòng, muốn cản cũng không biết cách, muốn nghe lén cũng không được, muốn cứu người lại càng không có cách, hắn cảm thấy mình vô dụng quá.
Một tiếng "ầm" vang lên, cửa sổ bỗng bị đập vỡ, một bóng đen xù lông bị ném bay ra ngoài, chính là Bạch Nha.
Đàm Sơn Hiểu vội đưa tay đỡ được nó, rồi nhanh chóng trốn vào bụi hoa. Lúc này, ánh sáng vàng kim đã có khe hở, cuối cùng tiếng nói chuyện truyền ra ngoài.
/Hết chương 87/