Toàn Trí Độc Giả
Chương 32: Địa chủ (5)
Toàn Trí Độc Giả thuộc thể loại Light Novel, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi dồn lực vào bắp đùi ngay khi nhìn thấy làn sóng quái vật. Thể chất cấp 15 đồng thời tích tụ, tạo ra một lực đẩy mạnh mẽ từ bàn chân tôi. Lũ chuột đất tràn ra từ mọi hướng, còn sừng của những con groll thì lao tới từ những vị trí bất ngờ. Làn da được tăng cường nhờ Sức chịu đựng cấp 15 dần bầm tím và rỉ máu sau những đòn tấn công.
[‘Dấu trang số một’ đã được kích hoạt.]
‘Dấu trang’ được kích hoạt, ánh sáng đen của Kim Namwoon bao trùm lấy cơ thể tôi. Tôi đẩy ngã mọi quái vật đang tấn công phía trước. Tuy nhiên, nanh của lũ groll vẫn ghim vào người tôi, còn lũ chuột thì cắn chặt lấy bắp đùi. Tôi vẫn tiếp tục chạy mà không hề dừng lại.
Đến rồi. Cuối cùng ‘vùng xanh’ cũng xuất hiện. Tôi nhảy qua lũ chuột đất, chạy về phía khu vực an toàn màu xanh dành cho hai người đang phát sáng.
Cứ như thế này... Chết tiệt!
[Vùng xanh 1/2]
Đã có người ở bên trong.
Tôi quên hẳn làn sóng quái vật đang ập tới, nhìn chằm chằm vào đối phương. Có một người đáng lẽ không nên có mặt ở đó.
-Này.
Hắn ta quay sang tôi.
-Ngươi không thể ra ngoài sao? Ngươi thậm chí không cần ở lại đây.
-Chuyện đó thật khó. Hôm nay ta cảm thấy mệt mỏi.
Tôi giơ nắm đấm về phía tên khốn này. Tôi không thể hiểu nổi. Đây không phải là Yoo Jonghyuk của ‘hồi quy thứ ba’ mà tôi biết. Trong ‘Con đường sinh tồn’, tác giả viết rằng Yoo Jonghyuk đã tìm ra vùng xanh ẩn vào hồi quy thứ tư. Chẳng lẽ hắn đã biết về vị trí của vùng xanh này từ hồi quy thứ 2 mà tác giả không miêu tả? Nếu vậy thì chẳng có lý do gì để hắn không sử dụng nó trong hồi quy này.
Grừừừ!
Lũ chuột đất đang gầm gừ phía sau tôi. Đã quá muộn để đổ lỗi cho tác giả. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của Lee Gilyoung. Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Yoo Jonghyuk. Cả hai chúng tôi gần như nói cùng một lúc.
-Giữ lấy thằng bé.
-Đưa ta đứa trẻ.
Tôi vẫn may mắn, có lẽ các chòm sao đã lắng nghe mong muốn của tôi.
[Vùng xanh 2/2]
Ngay sau khi tôi di chuyển Lee Gilyoung vào, trạng thái hiển thị của vùng xanh lập tức thay đổi. Bây giờ Lee Gilyoung đã an toàn.
-Huynh! Đợi một chút! Huynh!
Lee Gilyoung khẩn trương cố gắng chạy về phía tôi, nhưng tay của Yoo Jonghyuk đã ngăn cậu lại. Tôi vung kiếm về phía lũ chuột.
[Chòm sao 'Công lý Hói' đã nhắm mắt.]
[Chòm sao ‘Giả Ma Quỷ Diệm Vương’ đang nhìn bạn với đôi mắt không thoải mái.]
Vào phút chót, ánh mắt của Yoo Jonghyuk dường như đã di chuyển.
-Ta đã nói với ngươi rằng ngươi sẽ chết.
Làn sóng quái vật ồ ạt đổ về phía tôi, không còn vùng xanh nào trống nữa.
-Tôi sẽ không chết.
Tôi mặc kệ lũ quái vật, lục tìm trong túi áo. Trên thực tế, tôi thật sự không muốn sử dụng thứ này. Không có gì đảm bảo là nó sẽ không đi kèm tác dụng phụ, giờ tôi chỉ còn cách tin tưởng vào ‘Bức tường thứ tư’.
-Thứ đó là gì?
Đôi mắt của Yoo Jonghyuk run lên vì ngạc nhiên. Tên khốn này, hắn ta có nhận ra không? Chà, tôi sẽ không thể biết được phương pháp này nếu không có hắn ta.
Tôi nhìn xuống hòn đá trắng đang tỏa sáng trong lòng bàn tay.
[Viên đá linh hồn.]
Đó là vật phẩm tôi có được nhờ việc săn ma trên đường đến Chungmuro.
Hàng trăm con chuột đất bắt đầu lao vào cắn xé cơ thể tôi. Những vết thương trên cơ thể tôi bắt đầu rỉ máu, thậm chí còn có chiếc sừng của một con groll cắm trên vai. Khi độ bền của cơ thể đạt đến giới hạn, tôi đưa Viên đá lên miệng.
Thứ gì đó như hơi nước bắt đầu nổi lên từ miệng. Nó dần chuyển hóa thành sương mù và bao phủ lấy tôi.
[‘Nhà tù ma’ được kích hoạt.]
Những con chuột đất và những con rắn ngừng tấn công cùng một lúc. Mọi thứ xung quanh tôi dần trở nên biến dạng. Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng gọi của Yoo Jonghyuk và Lee Gilyoung.
Tôi đã trở thành một 'hồn ma'.
* * *
-Dokja.
Tôi nhận ra giọng nói của mẹ ngay khi nó cất lên. Đây hẳn là một giấc mơ.
Dù đã cố gắng không để bị cuốn vào, nhưng lần này không hề dễ dàng. Sàn nhà chìm xuống như một vũng lầy, nuốt chửng thân thể tôi.
[Do tác động quá lớn, ảnh hưởng của Bức tường thứ tư đã tạm thời suy yếu.]
Cảnh vật bắt đầu hiện ra trước mắt, mặc kệ tôi muốn gì.
Phòng khách dính đầy máu. Cơ thể lạnh lẽo của một người đàn ông. Bóng lưng của một người phụ nữ đang nhìn xuống cơ thể đó. Ký ức này thật mơ hồ, tôi không tài nào nhớ lại được.
Tôi lắc đầu giận dữ, cảnh tượng trước mặt tôi tan biến. Cái chấn thương chết tiệt này...
Đó là một ký ức tôi không hề muốn thấy.
Đây là lý do tại sao tôi do dự khi quyết định ăn ‘Viên đá linh hồn’. ‘Viên đá linh hồn’ tạm thời biến người sử dụng thành một "hồn ma", khiến họ trở nên vô hình trước quái vật. Nhưng nó có tác dụng phụ: khiến chấn thương tâm lý trong quá khứ của người dùng lên đến đỉnh điểm.
Đó là lý do tại sao tôi không đưa nó cho các thành viên khác trong nhóm. Nếu nó được sử dụng bởi một người không phải tôi, họ có thể sẽ trở nên điên dại.
Tôi phải chịu đựng, ngay cả khi đầu tôi đau như điên.
Chắc chắn Bức tường thứ tư là một trò lừa bịp. Kỹ năng đó hoàn toàn có thể chống lại tác động của hòn đá này. Nó thậm chí hữu hiệu hơn cả 'Rào cản tinh thần'. Nhưng giờ nó ở đâu? Nếu tôi đoán đúng, kỹ năng này...
-Yoo Jonghyuk? Ngươi có phải là Yoo Jonghyuk?
Tôi nghĩ rằng chấn thương đã được tái hiện lại, nhưng không, đó không phải là giọng nói của tôi và cũng không phải là tiếng nói được tạo ra bởi ký ức của tôi. Tôi nhìn lại và thấy một người phụ nữ lạ.
-Ngươi không phải Yoo Jonghyuk. Tôi nghĩ ngươi là người Hàn Quốc nhưng ngươi là ai?
Một người ngoại quốc với mái tóc vàng rực rỡ. Đó là một cô gái nhỏ nhắn và khá lùn. Cô ấy nhìn tôi hồi lâu với vẻ mặt khó hiểu.
-Tôi không hiểu. Tôi đã nhìn thấy tương lai nhiều lần nhưng chưa từng bao giờ thấy ngươi trước đây.
Ở mắt trái của cô bé là một vòng xoáy màu đỏ đáng ngại. Những trang truyện vụt hiện lên trong đầu tôi. Tôi biết người này, không thể có chuyện tôi không biết cô ấy. Trong trường hợp này...
[Kỹ năng độc quyền ‘Danh sách nhân vật’ được kích hoạt.]
[Nhân vật 'Anna Croft' đang sử dụng 'Rào chắn tinh thần’ cấp 6.]
[Danh sách nhân vật đã loại bỏ ‘Rào chắn tinh thần’ cấp 6.]
[Có quá nhiều thông tin về người này. ‘Danh sách nhân vật’ được chuyển đổi thành ‘Danh sách tóm tắt’.]
+
[Tóm tắt nhân vật]
Tên: Anna Croft
Thuộc tính: Tiên tri (Truyền thuyết), Cứu tinh (Truyền thuyết)
Kỹ năng độc quyền: Tầm nhìn tương lai cấp 5, Tầm nhìn quá khứ cấp 4, Minh mẫn cấp 8, Thấu thị cấp 4, Đào tạo ma thuật cấp cao cấp 4, Rào chắn tinh thần cấp 6, Phát hiện nói dối cấp 7, Mắt quỷ vĩ đại cấp 1
+
Một người phụ nữ có thể vượt qua những hạn chế về không gian và tự do đi vào ý thức của người khác. Một người phụ nữ nhìn thấy được tương lai và cố gắng thiết kế tương lai của thế giới. Chỉ có một "người phụ nữ" có cách suy nghĩ như vậy trong ‘Con đường sinh tồn’.
-Anna Croft.
-Làm thế nào ngươi biết tên tôi?
Đôi mắt cô mở to nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bình tĩnh trả lời: "Tôi là một nhà tiên tri."
[Nhân vật Anna Croft đã kích hoạt ‘Phát hiện nói dối’ cấp 7.]
[‘Phát hiện nói dối’ đã xác nhận rằng lời nói của bạn là sai.]
Quả nhiên tôi không thể nói dối với một nhà tiên tri thực sự.
-Tiết lộ danh tính thực sự của ngươi. Ngươi là ai?
Bỗng đôi môi nhỏ của cô khép chặt lại, trông như thể đang phản kháng. Tôi đã dự đoán việc này sẽ xảy ra. Cô ấy nhận thấy sự hiện diện của tôi có lẽ vì ảnh hưởng của ‘Bức tường thứ tư’ tạm thời suy yếu. Nếu ‘Bức tường thứ tư’ thật sự là thứ mà tôi nghĩ nó là thì...
Tuy nhiên... vẫn thật đáng thất vọng.
-Cô thực sự không biết tôi là ai sao?
-Hả?
-Không phải tôi đã gửi cho cô lõi của ichthyizard sao?
Đôi môi của Anna từ từ mở rộng.
-Cô hẳn đã cấy ghép 'Đôi mắt quỷ vĩ đại' với sức mạnh của lõi. Phải không?
-Ngươi là người đã yêu cầu lấy ‘Vẹn Tín’?
[Đôi mắt quỷ vĩ đại.] Đó là một món đồ khổng lồ trị giá một triệu đồng, giờ nó thuộc quyền sở hữu của cô gái này, tất cả là nhờ sự tài trợ của một chòm sao giàu có. Tôi cảm thấy có chút ghen tị.
-Ngươi! Tên của ngươi là gì? Làm sao...
[Ảnh hưởng của kỹ năng độc quyền 'Bức tường thứ tư' đang dần trở lại.]
-Tại sao tôi không thể thấy gì...?
Đôi mắt cô mờ đi. ‘Đôi mắt quỷ vĩ đại’ có tác dụng gây trở ngại tới ý thức người khác, giờ đang suy yếu dần và hình thái của cô bé cũng theo đó trở nên nhạt nhòa. Tôi xua tay.
-Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau. Đợi đến lục địa kế tiếp.
[Kỹ năng độc quyền ‘Bức tường thứ tư’ đã được khôi phục hoàn toàn.]
Anna hoàn toàn biến mất, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thật ra tinh thần của tôi đã dao động qua lại khi nói chuyện với Anna Croft, hiện nó không hề ổn một chút nào.
[Do hiệu ứng kỹ năng, khả năng miễn nhiễm với ‘Nhà tù ma’ đã được kích hoạt.]
Chết tiệt, hiệu ứng diễn ra quá muộn. Tôi cảm thấy ý thức của mình ngày càng rõ ràng. Sự khó chịu vẫn còn nhưng nó tốt hơn nhiều so với trước. Tôi hít một hơi thật sâu và từ từ thở ra. Tôi phải xem xét tình hình để lấy lại lý trí của mình.
Tôi là Kim Dokja. Thế giới đã bị hủy diệt. ‘Con đường sinh tồn’ đã trở thành hiện thực. Đây là ‘Nhà tù ma’. Tôi đã ăn Viên đá linh hồn và trở thành một hồn ma trong một khoảng thời gian. Nếu tôi là một hồn ma, tôi sẽ không bị các loài dưới lòng đất tấn công.
Đúng vậy, hiện tại thế giới chính là như thế này.
Tôi cảm thấy như mình vừa sử dụng chất kích thích và đã đánh mất hoàn toàn khái niệm thời gian. Cảm giác thực sự khó chịu vô cùng.
Chuyện gì đã xảy ra với Yoo Sangah, Lee Hyunsung và Jung Heewon? Tên khốn Jonghyuk đó, hắn ta có giết Gilyoung không? Kịch bản thứ ba có còn đang tiến hành? Điều gì sẽ xảy ra nếu vẫn còn lũ chuột đất xung quanh? Có phải bọn groll đang xâu xé tôi không?
Nếu vậy...
-Huynh.
...Làm ơn.
-Dokja-ssi!
Những giọng nói vang lên trong đầu tôi.
[Kỹ năng độc quyền 'Vĩnh viễn' cấp 1 được kích hoạt.]
(TL: Tên tạm thời. Kỹ năng này chưa xuất hiện trước đó và không có lời giải thích. Tiếng Hàn được sử dụng cho nó thường được dùng cho từ 'perm'. Sẽ có thêm thông tin sau.)
Vậy là đã đến lúc quay trở lại.
* * *
Tôi thở hắt một hơi. Một cảm giác mềm mại chạm vào má tôi.
-Dokja-ssi!
Sương mù mờ dần và tầm nhìn của tôi trở nên rõ ràng. Điều đầu tiên tôi thấy là khuôn mặt của Yoo Sangah, sự lo lắng trên nét mặt của Lee Hyunsung và Jung Heewon.
-...Kịch bản?
-Nó đã kết thúc rồi, Dokja-ssi. Chúng ta đã làm được. Chúng ta đã làm được!
...Tôi hiểu. Chúng tôi làm được rồi.
Tôi nhìn các thành viên trong nhóm đang kích động, trong khi cố gắng di chuyển cơ thể. Tôi đã nằm bất động trong một thời gian dài và cơ bắp của tôi hầu như không hoạt động theo ý muốn.
-Đừng vui mừng vội.
-Hả?
-Chỉ mới một ngày trôi qua. Hôm qua là ngày thứ ba.
Lee Hyunsung giữ lấy tôi khi tôi cố gắng đứng dậy.
-Dokja-ssi! Đừng gắng sức quá. Anh chưa ngủ chút nào.
-Bây giờ là mấy giờ?
-Bây giờ là 8:30 sáng, 30 phút kể từ khi kịch bản kết thúc.
8:30, may mắn thay, khoảng thời gian không quá lâu. Nhân tiện, có một người vắng mặt.
-Gilyoung đâu rồi?
-À, Gilyoung.
Trước khi Jung Heewon kịp nói, tôi nhận ra hướng Jung Heewon đang nhìn về. Lee Jihye và Yoo Jonghyuk cũng đang nhìn sang Lee Gilyoung cách đó vài bước.
Không, tên khốn Yoo Jonghyuk đó đang làm gì vậy?
Lúc này, tôi nhớ lại Yoo Jonghyuk đã ngạc nhiên như thế nào khi nhìn thấy thành viên trong nhóm của tôi. Đừng nói với tôi, khi Yoo Jonghyuk sử dụng ‘Thiên nhãn’...
-Đó là lựa chọn của cậu sao? Có vẻ cậu chưa suy nghĩ kỹ.
Do dư âm từ việc sử dụng viên đá, tôi không nghe rõ lời nói của Yoo Jonghyuk. Sau đó Lee Gilyoung bắt đầu nói chuyện.
-Mọi thứ đều ổn.
-Cậu thực sự sẽ không đi với ta sao?
-Đúng vậy.
-Cậu có thể trở nên mạnh mẽ hơn nhiều khi đi với ta thay vì với hắn. Cậu vẫn lựa chọn không đi sao?
-Vâng. Tôi sẽ không.
-Đứa trẻ ngu ngốc.
Yoo Jonghyuk cau mày và nhìn về phía tôi.
[Kỹ năng độc quyền ‘Quan điểm của Độc giả toàn năng’ giai đoạn 2 đã được kích hoạt!]
(...Một người may mắn. Hắn sẽ hữu ích trong tương lai, vì vậy sẽ giữ hắn ta lâu hơn một chút.)
Tôi muốn nói điều gì đó nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào.
-Dokja huynh!
Khi cậu nhóc phát hiện ra rằng tôi đã tỉnh dậy, Lee Gilyoung lao về phía tôi với cặp mắt sưng vù. Suy nghĩ của Yoo Jonghyuk vẫn vang lên trong đầu tôi.
(Không có thời gian để trì hoãn. Ta phải hoàn thành cuộc tấn công ngày hôm nay. Nếu không thì...)
Tấn công? Hắn ta đang nói về cái gì vậy?
Tôi phải suy nghĩ... chết tiệt, tôi quá mệt mỏi. Khi tôi thả lỏng cơ thể, một cảm giác mềm mại chạm vào má tôi một lần nữa.
-Yoo Sangah-ssi.
-V-vâng!
-Xin lỗi, tôi sẽ đi ngủ một chút.
Rồi tôi thiếp đi. Đó là một giấc ngủ ngọt ngào mà không hề có giấc mơ nào cả.
* * *
Tôi thức dậy hai giờ sau đó.
[Này, ngươi định ngủ bao lâu?]
Tôi mở mắt sau giọng nói to không mấy thân thiện. Lần này, kết cấu nơi tôi nằm lên dày và cứng hơn trước rất nhiều.
-À, Dokja-ssi đã tỉnh dậy.
Jung Heewon đang nhìn xuống tôi với đôi môi mỉm cười.
-Yoo Sangah-ssi đã nghỉ ngơi. Tối qua chúng tôi đều ngủ không ngon.
Tôi quay đầu lại và thấy Yoo Sangah đang dựa vào tường ngủ. Jung Heewon mỉm cười.
-Nhân tiện, đùi của Lee Hyunsung nằm có thoải mái không?
Tôi quay lại và thấy Lee Hyunsung đang chảy nước dãi.
“Buổi sáng hôm nay, binh nhì sẽ thực hiện nhiệm vụ canh điện thoại” – Thậm chí Lee Hyunsung còn đang nói mớ.
Tôi đã nghĩ rằng chiều cao của gối là không đúng. Hóa ra đó là đùi của Lee Hyunsung. Đó là một chiếc gối quân đội tràn ngập mùi máu.
-Dokja huynh.
Tôi cảm thấy nặng bụng và nhìn xuống, Lee Gilyoung đang dựa vào tôi mà ngủ. Khoảnh khắc tôi cẩn thận di chuyển cơ thể của mình, giọng nói của Bihyung cất lên.
[Haha, ngươi đã tỉnh? Nhận lấy cái này.]
Tin nhắn rót vào tai tôi.
[Chòm sao 'Thẩm phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng’ rất buồn về chấn thương tâm lý của bạn.]
[Chòm sao 'Ám Hỏa Ngân Long’ quan tâm đến quá khứ của bạn.]
[Chòm sao ‘Kẻ Mưu Phản Bí Mật’ đang tò mò về mẹ của bạn.]
[Các chòm sao đã tài trợ cho bạn 1.800 xu.]
Một lũ khốn nạn. Chúng đang cố xỉa xói vào quá khứ của tôi.
Thông báo vẫn chưa kết thúc.
[Bạn đã chịu đựng Đêm của Chungmuro mà không có vùng xanh.]
[Bạn đã hoàn thành thành tích 'Bình minh không hồi kết' tại Ga Chungmuro!]
[Bạn đã kiếm được 1.000 xu như một phần thưởng thành tích.]
[Tiền xu sở hữu: 22.650 xu.]
Mục tiêu đã đạt được. Tôi đã không trải qua một đêm khó khăn mà không gặt hái được gì.
Lần này Jung Heewon hỏi: "Chúng ta nên làm gì hôm nay? Hành động giống như ngày hôm qua...?"
-Không, hôm nay thì không được. Điều đó chỉ có tác dụng trong một ngày.
Tất nhiên nếu may mắn thì chúng tôi có thể tìm thấy vùng xanh ẩn ngẫu nhiên. Nhưng không có mô tả chi tiết về vị trí của các khu xanh vào ngày thứ tư trong ‘Con đường sinh tồn’.
-Vậy thì...
Biểu cảm của Jung Heewon trở nên tối tăm. Nhưng đó là lo lắng không cần thiết.
-Hôm nay chúng ta sẽ hoàn toàn kết thúc kịch bản thứ ba.
-Hả?
Tôi cẩn thận đặt Lee Gilyoung xuống và đứng dậy.
Nó không nằm trong kế hoạch ban đầu, nhưng tôi không thể đợi sau khi nghe thấy suy nghĩ của Yoo Jonghyuk. Hôm qua, hắn ta không còn cách nào khác là phải câu thời gian. Tuy nhiên, câu chuyện ngày hôm nay đã khác.
-Chúng ta sẽ lật đổ các địa chủ.
-Bằng cách nào?
Jung Heewon hỏi. Tôi nhìn Lee Hyunsung, anh chàng vẫn đang ngủ say.
-Tôi sẽ sử dụng vũ khí bí mật mà tôi giữ từ trước.
Bây giờ là lúc để thay đổi chủ sở hữu của Chungmuro.