37. Sắc Quỷ Nhận Quà, Chương Trình Lên Sóng

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh

Sắc Quỷ Nhận Quà, Chương Trình Lên Sóng

Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Trưng lập tức nheo mắt lại, hỏi: “Tiểu Hồ, người bạn này của cậu... có đàng hoàng không đấy?”
Mạc Bắc Hồ thành thật đáp: “Chắc là không đàng hoàng lắm, nhưng huynh đừng lo, dù không đàng hoàng thì cũng không phải người xấu gì đâu.” Thậm chí, nó còn chẳng phải người, chỉ là một con sắc quỷ mà thôi.
Lộ Trưng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì được.”
Nếu chỉ liếc mắt một cái mà Mạc Bắc Hồ đã nhận ra là không đàng hoàng, thì chắc hẳn đối tượng ấy không quá thông minh, cũng chẳng biết ngụy trang.
Lộ Trưng nói đùa: “Cởi sạch thì chắc chắn không được rồi, tôi còn chưa hi sinh lớn đến thế vì Lão Đặng nữa là. Thôi thì vì bạn cậu, tôi cởi một nửa vậy.”
Mạc Bắc Hồ vội vàng giơ chiếc máy ảnh Polaroid lên, liên tục “tách tách” ba tiếng, nhấn nút chụp rất có nhịp điệu.
Cậu đưa ba tấm ảnh chưa hiện hình cho Lộ Trưng. Lộ Trưng cũng chẳng buồn để ý chúng chụp trông ra sao, vung bút ký tên lên cả ba tấm.
Hắn ta hiền từ xoa đầu Mạc Bắc Hồ: “Đi đi, chơi với bạn bè cho vui nhé.”
“Vâng!” Mạc Bắc Hồ hai mắt sáng rỡ, cầm hai tấm ảnh có chữ ký đi ra ngoài.
Lộ Trưng mặc lại áo, nghiêm túc suy nghĩ: “Cũng chỉ đi sang đoàn của Hứa Giao Quân thôi mà, bạn mới là ai vậy nhỉ?”
Mạc Bắc Hồ đã lấy được ảnh có chữ ký. Vừa đi, hình ảnh trên đó cũng dần hiện rõ.
Một tấm Lộ Trưng cởi một nửa quần áo, một tấm vừa cởi xuống, còn một tấm là cởi hết rồi cầm quần áo trên tay. Cậu cân nhắc một chút, lúc trả máy Polaroid thì đưa tấm cởi xong hoàn toàn cho Phó Hoan.
“Phụt!” Phó Hoan suýt sặc nước, kích động đến mức tay chân run rẩy, nâng bức ảnh lên hỏi: “Hồ Hồ, cậu lấy cái này ở đâu ra vậy?”
“Vừa mới chụp.” Mạc Bắc Hồ hỏi cậu ấy: “Tôi nghĩ lúc tuyên truyền cậu có thể dùng cái này để fans rút thăm hay gì đó, ảnh chụp có được không?” Quy củ giang hồ mà, mượn đồ của người ta, lúc trả lại dù sao cũng phải có chút quà cảm ơn.
“Được, được chứ! Quá được ấy chứ!” Phó Hoan hai mắt sáng rỡ: “Trước đây tôi muốn anh Lộ của chúng ta hi sinh một chút, nhưng anh ấy cứ không chịu mãi. Vẫn là cậu có thể thuyết phục được anh ấy!”
Cậu ấy cười “khà khà” một tiếng: “Lại bị tôi nắm thóp được rồi!”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Cậu cảm thấy Phó Hoan vì chuyện tuyên truyền mà có thể nói dối hết lần này đến lần khác, tự lừa gạt bản thân luôn rồi.
Mạc Bắc Hồ thương hại vỗ vỗ vai đối phương: “Tiểu Béo, hãy nhìn rõ hiện thực, giữ mình tỉnh táo đi.”
“Vậy tôi đi đây.”
Cậu ôm hai tấm ảnh vừa lấy được, hỏi mượn một cái bật lửa, rồi lại đi vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh người ra người vào tấp nập. Sắc quỷ sợ nếu bây giờ nhìn lén sẽ bị Hồ Tiên đại nhân tính là nhìn trộm, nên chui vào trong kho chứa đồ trốn.
Mạc Bắc Hồ tìm đúng chỗ đối phương, rất lễ phép gõ gõ cửa, nói với nó: “Không có ai đâu, ra đây đi.”
“Ta mang phần thưởng đến cho ngươi, sẽ đốt cho ngươi ngay.”
Sắc quỷ liếc mắt một cái đã thấy ảnh chụp trong tay cậu, con ngươi suýt chút nữa rớt ra ngoài. Thấy Mạc Bắc Hồ chuẩn bị châm lửa, nó kinh hãi thất sắc hét lớn một tiếng: “Dừng tay!”
Mạc Bắc Hồ dừng lại, có chút ngạc nhiên: “Ngươi không muốn à?”
“Tôi muốn, tôi muốn chứ!” Sắc quỷ vội vàng đến mức suýt nhào lên: “Nhưng không thể đốt ở đây đâu Hồ Tiên đại nhân, trong phòng này cấm hút thuốc, có chuông báo khói đấy!”
Mạc Bắc Hồ cảnh giác nhìn trái nhìn phải: “Chuông báo khói là pháp khí gì?” Nghe có vẻ giống như Sơn Hà Xã Tắc Đồ hay Tử Điện Kinh Lôi Cung vậy.
Sắc quỷ nghi hoặc: “À? Hồ Tiên đại nhân, ngài không biết chuông báo cháy sao? Mấy năm trước lúc tôi chết cũng đã có thứ này rồi.”
Mạc Bắc Hồ thầm nghĩ không thể để nó xem thường mình được, bèn cáo mượn oai hùm, ngẩng cằm lên: “Không biết thì sao? Bổn tiên trước đây bế quan tu luyện, nhân gian thương hải tang điền, thay đổi quá nhanh.”
“Ôi ôi.” Lý do này rất hợp lý, huống chi sắc quỷ đang thèm nhỏ dãi những bức ảnh trong tay cậu nên cũng không dám hỏi nhiều, bèn lộ ra nụ cười nịnh nọt: “Tôi hiểu, tôi hiểu. Tôi mới chết không lâu, Hồ Tiên đại nhân nếu ngài có gì cần biết cứ hỏi tôi, tôi biết gì sẽ nói nấy!”
Nó chỉ vào cửa sổ: “Vậy chúng ta ra ngoài đi, ra khỏi tòa nhà, chuông báo cháy sẽ không có tác dụng nữa, ngài có thể đốt cho tôi.”
Mạc Bắc Hồ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút kinh ngạc: “Bên ngoài mặt trời đã lên cao rồi, ngươi ra ngoài không sợ bị phơi nắng chết sao?”
Sắc quỷ mặt mày nghiêm túc: “Không sợ! Phơi không chết được đâu, cùng lắm chỉ hơi khó chịu thôi! Đáng giá, tất cả đều đáng giá!”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Nó đã nói vậy, Mạc Bắc Hồ đành phải đồng ý.
Mạc Bắc Hồ nhẹ nhàng trèo ra ngoài qua cửa sổ, châm lửa ở phía sau nhà vệ sinh, đốt hai tấm ảnh có chữ ký cho sắc quỷ.
Tim đập thình thịch, tay chân run rẩy. Hai tấm ảnh có chữ ký vừa hiện ra trong tay sắc quỷ, nó đã mặt mày tràn đầy hạnh phúc mà ngã ra đất, nâng bức ảnh lên ngực mình: “Ôi, tôi chết đây.”
Mạc Bắc Hồ nhắc nhở: “Ngươi đã sớm chết rồi mà.”
Sắc quỷ nhắm hai mắt, khóe miệng nở nụ cười đầy hạnh phúc: “Mặc kệ, lại chết thêm lần nữa cũng được.”
Mạc Bắc Hồ bất đắc dĩ lắc đầu, duỗi tay xách nó lên, trèo vào qua cửa sổ: “Ngươi vẫn nên tránh mặt trời một chút đi, nếu không tránh nữa thì thật sự sẽ lại tan thành mây khói đấy.”
“Huhu.” Sắc quỷ hạnh phúc bò trên sàn nhà, nó mặt mày hâm mộ nhìn Mạc Bắc Hồ: “Hồ Tiên đại nhân, ngài không lừa tôi. Người tốt có phúc báo, quỷ tốt cũng có phúc báo.”
“Ông trời không ban phúc, ngài tự mình ban phúc, huhuhu, sau này tôi chính là chó săn trung thành nhất của ngài!”
Mạc Bắc Hồ lắc đầu: “Ngươi cứ tiếp tục làm một con quỷ tốt là được rồi.”
“Đã rõ!” Sắc quỷ cung kính cúi chào cậu: “Từ nay về sau, tôi chính là bảo an chính nghĩa của nơi này, kiên quyết loại trừ hết thảy tai họa ngầm!”
Mạc Bắc Hồ vui mừng gật đầu, rời khỏi nhà vệ sinh. Vừa ra cửa đã gặp Phó Hoan.
“Ôi, Tiểu Hồ?” Phó Hoan sửng sốt: “Hôm nay cậu vào nhà vệ sinh mấy lần rồi đấy? Ở chợ sáng ăn nhiều quá rồi à?”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Cậu xoa xoa bụng, chưa kịp mở miệng, Phó Hoan đã tự mình hiểu ra.
“Haizz.” Phó Hoan bất đắc dĩ cười rộ lên: “Tôi đã bảo mà, cậu ăn quá nhiều rồi. Trên đường về cứ ăn không ngừng, miệng chẳng lúc nào ngớt! Tôi còn tưởng cậu ăn khỏe, hóa ra là bụng không thoải mái đúng không?”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Cậu chột dạ nghĩ, cũng... cũng đâu có ăn nhiều đến thế.
“Tôi biết mà, bình thường chúng ta đều kiểm soát chế độ ăn uống, thỉnh thoảng mới được thả lỏng một bữa, thật sự rất dễ bị cám dỗ.” Phó Hoan thấm thía nói: “Nhưng ăn quá nhiều trong một lúc cũng không tốt đâu.”
“Cậu uống thuốc tiêu hóa chưa?”
Mạc Bắc Hồ ậm ừ gật đầu: “Tôi ổn rồi.”
“Vậy thì tốt.” Phó Hoan cười hì hì nói: “Tôi vừa dùng ảnh chụp có chữ ký của anh Lộ để câu dẫn khán giả, chỉ cho họ xem một góc thôi mà mọi người đã điên cuồng cả lên rồi.”
“He he, Hồ Hồ, lần sau có cơ hội giúp tôi xin thêm hai tấm nữa nhé.”
Cậu ấy dặn dò: “Tốt nhất là không mặc quần áo, nhưng mặc cũng được...”
“Khụ khụ!” Mạc Bắc Hồ vội vàng ho khan nhắc nhở. Phó Hoan sửng sốt, thuận theo ánh mắt cậu nhìn lại.
Lộ Trưng vẻ mặt phức tạp nhìn cậu ấy: “Thì ra cậu chính là người bạn kia...”
Phó Hoan: “?”
Xử lý xong chuyện của sắc quỷ, Mạc Bắc Hồ tham gia huấn luyện như bình thường.
Cậu nhỏ giọng gọi hệ thống: “A Thống, quỷ không còn ở đây, cậu có thể ra rồi!”
Hệ thống: “...”
Giọng điệu của Mạc Bắc Hồ lúc này, giống hệt như chủ nhân đang gọi con mèo nhỏ sợ chó ra vậy.
A Thống giấu đầu lòi đuôi nói: “Tôi cũng không phải là sợ quỷ, tôi chỉ là muốn để lại chút riêng tư cho cậu thôi!”
“Ừm ừm.” Mạc Bắc Hồ phối hợp gật đầu, hỏi nó: “Chuông báo cháy là pháp khí gì vậy? Thuốc tiêu hóa lại là loại linh đan diệu dược nào vậy?”
Hệ thống lập tức trở nên kiêu ngạo: “Cái này á, đều là sản phẩm của văn minh hiện đại, tôi cho cậu xem tài liệu này.”
“He he, xem đi, không có tôi thì không được việc đúng không!”
Mạc Bắc Hồ dỗ dành nó hai câu, rồi nghiêm túc học tập tài liệu, bù đắp những thiếu sót trong kiến thức của mình.
Hôm nay lại học được không ít điều!
Đến khoảng bốn giờ chiều, hệ thống đột nhiên trở nên kích động: “Tiểu Hồ! Cậu có biết hôm nay là ngày gì không!”
Mạc Bắc Hồ sửng sốt, dò hỏi: “Là kỷ niệm 21 ngày chúng ta quen biết à?”
Đúng vậy, cậu chỉ mới tiến vào thế giới này chưa đến 21 ngày, nhưng đã trải qua biết bao thăng trầm của nhân sinh.
Hệ thống cũng ngây người: “Ôi?”
Nó đột nhiên cảm thấy có chút ngọt ngào: “Ôi chao, cậu còn nhớ ngày kỷ niệm của chúng ta à, nhưng không phải cái này đâu.”
“Hôm nay là ngày phát sóng bản biên tập của ! Phát sóng trên đài truyền hình nông nghiệp chính thức lúc năm giờ!”
“Tuy rằng không phải khung giờ vàng, nhưng mọi người ăn cơm vừa lúc có thể xem...”
Mạc Bắc Hồ hồi tưởng lại tập đó, có hơi lo lắng nói: “Vậy mọi người ăn cơm sẽ không bị sặc chứ?”
Hệ thống lắp bắp nói: “Hy vọng trước khi phát sóng có lời nhắc nhở.”
“Đây không phải là trọng điểm mà!”
Nó gạt bỏ cảm giác thất bại vì bị Mạc Bắc Hồ cắt ngang, kích động nói: “Đây là đài chính phủ đó! Mặc dù trong thời đại internet thì có vẻ không có nhiều lưu lượng, phần lớn đối tượng khán giả của chương trình cũng không phải người dùng internet cường độ cao, nhưng mà! Có thể được những khán giả này nhìn thấy, được họ ghi nhớ, mới có thể tiến thêm một bước gần hơn đến việc nổi tiếng khắp mọi nhà!”
“Hồ Hồ, tôi kích động quá, không biết hôm nay có thể tăng bao nhiêu giá trị tình yêu!”
Nó vừa nói vậy, Mạc Bắc Hồ cũng căng thẳng theo.
“Không cần lo lắng quá đâu!” Hệ thống hào phóng nói: “Tôi cũng không phải người ăn không ngồi rồi! Trước khi chương trình phát sóng, tôi đã làm một chút công tác chuẩn bị cho cậu rồi!”
Mạc Bắc Hồ tò mò hỏi: “Cậu đã làm gì vậy?”
“Hừ hừ!” Hệ thống vô cùng tự hào: “Trước khi phát sóng, tôi đã đánh dấu một vài tài khoản ‘chất lượng cao’ hay lướt mạng, còn gia nhập mấy diễn đàn thảo luận trên mạng. Vừa nãy tôi đã ngụy trang thành nhân loại bình thường, nhắc nhở họ năm giờ hôm nay đài nông nghiệp sẽ phát sóng bản biên tập lại!”
Mạc Bắc Hồ hoàn toàn không biết rằng hệ thống nhà cậu trong giới hệ thống vốn không có chút phong độ nào, sống sờ sờ mà lăn lộn thành bộ dạng như thủy quân (người tung tin giả, kích động dư luận), dù sao cậu cũng chỉ tiếp xúc với mỗi một hệ thống này.
Cậu còn thật lòng khen ngợi: “Lợi hại thật đấy, A Thống!”
“Đúng không!” Hệ thống tràn đầy hy vọng về tương lai: “Nhiều người như vậy, dù sao cũng sẽ có vài người tâm huyết dâng trào mà lên xem thử, tỉ lệ người xem của chúng ta hẳn sẽ không tệ đâu!”
Điều mà Mạc Bắc Hồ không biết chính là, đúng là có không ít người định bật chương trình lên xem thật, nhưng nguyên nhân lại không phải nhờ công lao tuyên truyền của hệ thống.
Mà bởi vì trước đó, một nhóm khán giả thích xem náo nhiệt đã bình luận dưới weibo chính thức của chương trình, cầu xin ngàn vạn lần đừng cắt bỏ đoạn đánh trẻ con kia. Bên chính chủ còn bán manh (giả vờ dễ thương) trả lời rằng sẽ đề xuất thử xem.
Tiền Đa Đa tan học về đến nhà, nhìn giờ rồi vội vàng bật TV lên, loay hoay một lúc lâu mới tắt được chế độ lên mạng, chuyển sang kênh nông nghiệp nối cáp.
Ba cậu bưng bát cơm đi ra, nhắc nhở một câu: “Mới về đã xem TV rồi, bài tập của con thì sao--”
Tiền Đa Đa vội vàng xin tha: “Ba ơi, thầy cô bảo phải xem nhiều tin tức! Con đang xem tin tức đài nông nghiệp mà!”
Ba Tiền nghi ngờ liếc nhìn TV, quả thật là đài nông nghiệp. Vừa lúc chương trình nuôi heo mới kết thúc, phần giới thiệu chương trình tiếp theo hiện lên chính là .
Tiền Đa Đa trợn to mắt nói dối: “Thật mà ba, thầy cô còn nói lời dẫn chương trình này viết rất hay, thích hợp để chép lại, mấy câu từ hoa mỹ cũng có thể dùng để viết văn.”
“Vừa ăn vừa xem.” Ba Tiền cuối cùng cũng gật đầu: “Ba xem chung với con, đừng tưởng hôm nay mẹ con không ở nhà thì con có thể qua mặt ba.”
Tiền Đa Đa cười “hì hì” hai tiếng, vẻ mặt chờ mong nhìn vào màn hình TV.
vừa bắt đầu phát sóng. Lời dạo đầu cố định quả thực viết rất có nội hàm, ba Tiền gật gù. Đang định gắp đồ ăn thì nhạc nền đột nhiên thay đổi, giống như vèo một cái đã chuyển kênh sang phim trường cách vách.
Vài tiếng hét thảm thiết của thiếu niên xen lẫn âm thanh đàn ông tức giận mắng chửi vang lên. Giọng nam dày nặng trầm ấm, cảm xúc dạt dào: “Giữa thanh thiên bạch nhật, một đại hán bịt mặt đánh đập thanh thiếu niên, nhiều người vây xem, lại chẳng ai đưa tay cứu giúp. Đây rốt cuộc là nhân tính vặn vẹo, hay vẫn là đạo đức bị chôn vùi?”
“Là Thục Phân!”
“Là tôi đây!”
Vài thím gái ôm chầm lấy Hồng Mai. Giọng nam lại lần nữa vang lên: “Là cửu biệt tương phùng, hay vẫn là nhất kiến như cố?”
“Ai da, nặng quá!”
Cảnh Mạc Bắc Hồ xách ba giỏ đào, tay không chặn xe ba bánh, rồi bế công chúa thôn trưởng lần lượt hiện lên.
Giọng nam vẫn nồng nàn cảm xúc: “Nặng… hay không nặng… đây cũng là một vấn đề.”
Ba Tiền chậm rãi quay đầu lại, nhìn gương mặt đỏ bừng vì cố nhịn cười của Tiền Đa Đa, nghi ngờ hỏi: “Con đang chơi xỏ ba đúng không?”
“Đây thật sự là chương trình nghiêm túc à?”