Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 50
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khoảng thời gian này, Mạc Bắc Hồ chuyên tâm diễn xuất trong đoàn phim, hệ thống cũng đã tích đủ điểm tình yêu để hóa thành người, chuẩn bị chuyển hóa hình dạng…
Không phải, nên nói là hóa hình.
Dù sao thì, vì nó bận rộn chuẩn bị cho buổi phỏng vấn ở Giải Trí Thiên Hỏa, đồng thời phải tự tạo một thân phận con người cho mình nên thường xuyên vắng mặt – nghe nói mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, nó đã sẵn sàng cho buổi phỏng vấn tại Thiên Hỏa.
Trong thời gian quay phim, Tạ Hào thỉnh thoảng lại đến thăm đoàn phim, hôm nay là cảnh quay cuối cùng để kết thúc phim, Tạ Hào quả nhiên lại đến.
Ban đầu hắn còn lén lút mang đồ ăn cho Mạc Bắc Hồ sau lưng Vương Tiểu Minh, nhưng sau này có Lộ Trưng và đạo diễn Đặng cho phép – vì nhân vật của Mạc Bắc Hồ trong phim này không yêu cầu thân hình gầy gò, nên việc cho cậu ăn uống dần trở nên công khai, không cần phải lén lút nữa.
Nào là đùi gà rán, giò heo quay giòn, mực nướng than khổng lồ, trà sữa full đường, bánh kem nhỏ béo ngậy... Tất cả đều là những món khiến các thần tượng đang kiểm soát cân nặng nghe thấy đã sợ mất mật.
Lộ Trưng cười Tạ Hào giống như đang dỗ dành trẻ con, Mạc Bắc Hồ còn đang cười ngây ngô thì nghe ông chủ nhà mình nói: “Ăn nhiều một chút.”
Hắn nhìn Mạc Bắc Hồ đầy trìu mến: “Đợi ra khỏi đoàn phim này rồi, mấy món giàu calo này cũng không biết đến bao giờ mới được ăn lại.”
Mạc Bắc Hồ hoảng sợ ngẩng đầu lên: “Nhưng em không béo mà!”
Tạ Hào nghi ngờ nhìn cậu từ đầu đến chân: “Thật sao?”
“Thật mà!” Mạc Bắc Hồ vội vàng đứng dậy, vì quá gấp gáp nên ngay cả bụng cũng định kéo ra cho hắn xem: “Không tin thì anh xem này...”
Tạ Hào giật mình, theo bản năng đứng bật dậy, kéo áo cậu xuống che lại: “Cậu mặc quần áo vào!”
Với chút sức lực này của hắn, Mạc Bắc Hồ dễ như trở bàn tay có thể hất hắn ta ra, nhưng cậu không phải lần đầu tiên đến thế giới này, cũng không còn là hồ ly tinh tùy tiện có thể đâm Thẩm Độc bay tám viên gạch như trước! Cậu đã nhịn được rồi!
Chỉ dùng hai mắt trông mong nhìn chằm chằm Tạ Hào lặp lại lần nữa: “Thật mà! Em không có béo!”
“Biết rồi, biết rồi.” Lông mày Tạ Hào khẽ giật, hắn sốt ruột thở dài: “Cậu... cậu cũng nên chú ý một chút chứ.”
“Lộ Trưng không nói cho cậu biết, ở trong giới giải trí con trai cũng cần...”
Hắn còn chưa nói xong, Lộ Trưng đã cởi trần nửa người trên, vai khoác chiếc áo đẫm mồ hôi, lướt qua gọi Mạc Bắc Hồ: “Tiểu Hồ, lão Đặng gọi cậu, nói cảnh cuối cùng muốn nói với cậu thêm mấy câu.”
Tạ Hào: “...”
Xem ra phương diện này không thể trông cậy vào Lộ Trưng được.
Hắn hít sâu một hơi, dặn dò Mạc Bắc Hồ: “Cậu đừng có học hắn.”
Mạc Bắc Hồ mờ mịt chớp mắt: “Nhưng anh ấy là sư phụ em mà.”
“Trong phim thôi.” Tạ Hào nhíu mày, chỉ vào Lộ Trưng nói: “Ngoài phim, không được cởi trần như vậy.”
“Sao nào?” Lộ Trưng tùy tiện vỗ vỗ cơ ngực của mình: “Ghen tị sao?”
“Tôi nói cho anh biết, kiểu cơ bắp của bọn tôi khác hẳn với những người tập trong phòng gym đấy...”
Tạ Hào liếc mắt nhìn hắn ta một cái: “Sao, vậy anh tập luyện trên núi à?”
Lộ Trưng sửng sốt một chút, nghiêm túc nói: “Tôi tập trong đoàn phim.”
“Tôi cũng không cố tình tập luyện chỗ nào đặc biệt, chỉ là duy trì tập luyện hàng ngày thôi, thế là thành ra như vậy.”
Tạ Hào cười nhạo một tiếng: “Cứ khoác lác nữa đi, tôi sẽ nhận một quảng cáo từ thiện cho anh đấy -- về việc xây dựng thành phố văn minh, ăn mặc chỉnh tề nơi công cộng, để anh làm tấm gương phản diện.”
Lộ Trưng: “...”
Hắn ta suy nghĩ một chút, Tạ Hào thật sự có thể làm được chuyện thiếu đạo đức như vậy, rất lý trí nên không phản bác ngay lúc này.
Chỉ kéo Mạc Bắc Hồ lại gần, nhỏ giọng nói với cậu: “Cậu nhìn ông chủ của cậu kìa, chậc, lòng dạ hẹp hòi.”
Mắt thấy hai người bọn họ kề vai sát cánh như anh em ruột cùng nhau rời đi, Tạ Hào nheo mắt nhìn Lộ Trưng, luôn cảm thấy càng nhìn càng thấy chướng mắt.
“Chậc.” Tạ Hào hừ lạnh một tiếng: “Suốt ngày dạy hư trẻ con.”
Quản gia Trương lặng lẽ đứng bên cạnh, liếc nhìn hắn một cái rồi mỉm cười không nói gì.
…
Ban đầu Mạc Bắc Hồ tưởng rằng đạo diễn Đặng gọi cậu qua để chỉ đạo cảnh quay cuối cùng, nhưng không ngờ ông ấy chỉ hỏi thăm tửu lượng của cậu, và dặn dò rằng nếu cậu không uống được thì tối nay ở tiệc đóng máy, hãy trốn sau lưng Tạ Hào.
“Lộ Trưng không đáng tin cậy, tửu lượng của hắn ta kém, uống xong sẽ ngủ say như chết, sét đánh cũng không thể tỉnh dậy.” Trên mặt đạo diễn Đặng hiếm khi lộ ra chút ý cười, cũng giữ thể diện cho Lộ Trưng một chút: “Ông chủ Tiểu Tạ dù sao cũng là ông chủ, hơn nữa bây giờ còn là người bệnh, cậu trốn sau lưng hắn sẽ có tác dụng đấy.”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu, cậu không kìm được hỏi: “Vậy cảnh phim tối nay thì sao ạ?”
Đạo diễn Đặng nhướn mày: “Sao, cậu không biết diễn sao?”
Mạc Bắc Hồ chớp chớp mắt: “Biết ạ.”
“Vậy thì còn gì nữa.” Đạo diễn Đặng nghiêng đầu nhìn Lộ Trưng: “Hai người các cậu đã là diễn viên trưởng thành, một khi đã nhập vai thì tôi không cần phải nói nhiều nữa.”
Mạc Bắc Hồ ngây người một chút, cậu quay đầu nhìn về phía Lộ Trưng.
Đạo diễn Đặng đặt cậu ngang hàng với Lộ Trưng, đó là một lời khen ngợi cực lớn đối với cậu.
Lộ Trưng đã cạo trọc đầu -- hắn có một cảnh quay, đó là nhìn vào gương rồi cạo mái tóc hơi dài của mình thành đầu đinh, từng chút một để lộ ra sự sắc bén vốn có của võ sĩ quyền anh ngầm Triệu Túc.
Cảnh diễn đó chỉ có thể quay một lần, hơn nữa yêu cầu cao về ánh mắt, nhưng Lộ Trưng cũng hoàn thành rất tốt, khiến đạo diễn Đặng hài lòng đến mức khóe miệng không thể khép lại.
Sau đó còn xen vào, để Lộ Trưng quay những cảnh Triệu Túc thời còn là võ sĩ quyền anh ngầm, bổ sung thêm tình tiết ở giai đoạn trước, sau đó mới đến cảnh quay cuối cùng hiện tại.
Nói chung, cảnh quay cuối cùng của đoàn phim chưa chắc đã là cảnh quay cuối cùng trong kịch bản, nhưng đạo diễn Đặng có chút ám ảnh cưỡng chế, cảm thấy cảnh quay kết thúc phim phải là cảnh cuối cùng trong kịch bản thì mới có ý nghĩa nghi thức cho một đại kết cục hơn, cho nên sắp xếp cảnh cuối cùng đến tận bây giờ.
“Đi thôi.” Lộ Trưng vỗ vỗ đầu Mạc Bắc Hồ: “Đồ đệ.”
Mạc Bắc Hồ đáp một tiếng: “Vâng, sư phụ.”
Đạo diễn Đặng đang vui mừng nhìn hai người bọn họ, Phó Hoan từ một bên nhảy ra, bấm máy chụp ảnh về phía bóng lưng của bọn họ, không kìm được cảm thán: “Là cảnh cuối cùng rồi.”
Cậu ấy cúi đầu chỉnh sửa một chút, gửi bức ảnh vừa chụp đi, hiếm khi không đùa cợt mà chỉ viết vỏn vẹn hai chữ “Cuối cùng”.
Thở phào một hơi, Phó Hoan quay đầu lại, vừa đối diện với ánh mắt phức tạp của đạo diễn Đặng đã lập tức rùng mình một cái.
Đạo diễn Đặng làm mặt nghiêm nghị: “Đã nói rồi, đến lúc quay phim thì đừng làm những chuyện này, cậu cũng có cảnh quay kết thúc phim mà, không cần nhập vai nữa sao?”
“Hì hì, làm thì cũng đã làm rồi, tôi muốn thể hiện thật tốt lần cuối này!” Phó Hoan cười ngượng nghịu, xoa xoa hai má mình: “Tôi đi ngay đây!”
Cậu ấy nhanh như chớp chạy biến ra ngoài, đạo diễn Đặng không kìm được lắc đầu, mỉm cười nhìn bọn họ rời đi.
Mức độ hoàn thành của cảnh quay cuối cùng đã vượt xa dự đoán của tất cả mọi người.
Ban đầu đạo diễn Đặng chỉ đưa cho bọn họ một nửa kịch bản, nói rằng muốn họ xây dựng nhân vật ở giai đoạn đầu, sau đó mới bổ sung kịch bản cho họ.
Nhưng mấy người cũng không ngờ tới, kịch bản ông ấy đưa cho mỗi người lại không giống nhau.
Trong cảnh quay cuối cùng, khi Phó Hoan ôm thi thể của Thi Hiểu Mạn xuất hiện, tuyên bố thân phận của mình với mọi người, thật sự đã khiến Mạc Bắc Hồ và Lộ Trưng chấn động.
-- Cậu ấy chính là con trai của viên cảnh sát nằm vùng mà Triệu Túc thay thế, người phụ nữ do Thi Hiểu Mạn đóng vẫn luôn xuất hiện quanh hiện trường, cũng không phải vì muốn trả thù Triệu Túc, mà cô chỉ đang đi theo con trai mình, không muốn cậu ta làm chuyện ngu ngốc, thậm chí còn muốn bị cảnh sát bắt giữ thay thế cậu ta.
Ban đầu đạo diễn Đặng cũng muốn xem thử hiệu quả của cảnh diễn bất ngờ này, nếu không được thì sẽ quay lại một lần nữa, không ngờ hai người hoàn toàn không bị phân tâm, đều gánh vác được phân đoạn diễn xuất này một cách xuất sắc, tốt đến mức ông ấy không thể tìm ra lỗi nào.
Một màn cuối cùng, Triệu Túc kéo mấy người ra khỏi biển lửa, ném họ ra bên ngoài.
Vu Tiểu Giang giãy giụa, ngẩng đầu gọi hắn ta: “Sư phụ...”
Toàn thân Triệu Túc cũng đầy thương tích, hắn ta không nói gì, đặt chiếc nhẫn kia vào tay Vu Tiểu Giang, sau đó xoay người biến mất trong biển lửa.
, đóng máy.
Sau khi đạo diễn Đặng hô “Cắt”, Thi Hiểu Mạn chậm rãi ngồi dậy từ trên mặt đất, lau đi bụi bẩn trên mặt, cười với Mạc Bắc Hồ: “Thế nào, có bị dọa không?”
Cô ấy khoác vai Phó Hoan rồi nói: “Không ngờ cậu ấy là con trai tôi đúng không?”
Phó Hoan ngượng ngùng gãi gãi cái ót: “Tôi còn lớn hơn chị vài tuổi, ngại quá.”
“Diễn viên không cần câu nệ những chuyện này, hợp vai là được.” Thi Hiểu Mạn vỗ vỗ vào tay cậu ấy khích lệ: “Tiểu Hồ và lão Lộ thì không cần phải khen ngợi nữa rồi, kỹ thuật diễn của Tiểu Béo cậu thật ra cũng không tệ.”
“Nếu cậu cảm thấy đã được lợi từ tôi, vậy lần sau có cơ hội, cậu đóng vai ba tôi đi, để tôi cũng được trẻ lại lần nữa.”
Phó Hoan không kìm được mỉm cười ngây ngô.
Mạc Bắc Hồ ngồi dậy từ trên mặt đất, ánh mắt nhìn Phó Hoan vẫn còn chút kinh ngạc: “Tiểu Béo, hóa ra cậu mới là độc thủ phía sau màn!”
Phó Hoan nghiêm túc dựng thẳng ngón tay lên: “Tôi là ngón tay béo phía sau màn!”
*Chơi chữ, độc thủ cũng có nghĩa là ngón tay.
“Từ Diệu Dương!” Lộ Trưng từ trong nhà chạy ra: “Không đúng, Tiểu Béo!”
Hắn ta khí thế hung hãn: “Tên nhóc này! Tôi đã bảo sao lần trước tôi tìm không thấy kịch bản muốn mượn của cậu xem để tìm câu thoại, cậu cứ hết lần này đến lần khác từ chối tôi, còn kéo cả lão Đặng đến, hóa ra là vì chuyện này!”
“Diễn xuất giỏi thật đấy, còn lừa được cả hai chúng tôi!”
Hắn ta túm cổ Tiểu Béo, nhéo mặt cậu ấy, Tiểu Béo vội vàng không ngừng xin tha.
“Cậu tiêu rồi.” Lộ Trưng vô tình tuyên bố: “Ở tiệc ăn mừng tôi sẽ chuốc cậu say bí tỉ.”
Mạc Bắc Hồ liếc nhìn Lộ Trưng: “Nhưng mà, đạo diễn Đặng nói tửu lượng của anh rất kém.”
Lộ Trưng nghẹn lời.
Phó Hoan vội vàng nói: “Em tự phạt ba ly!”
“Thôi đi.” Lộ Trưng bĩu môi: “Uống nhiều rượu cũng không có lợi gì, còn cậu thì... Tối nay cậu chỉ được uống đồ uống không đường thôi!”
Phó Hoan lộ vẻ mặt như trời sập: “Không phải mà, anh hai ơi, em là diễn viên đặc thù mà, vóc dáng tròn trịa chính là điểm thu hút của em, em không cần giảm cân! Đồ không đường có phải là đồ uống cho người đâu?”
Cậu ấy đuổi theo Lộ Trưng cầu xin: “Anh Lộ, tha cho em một mạng đi, làm ơn!”
“Tiểu Hồ, chụp chung một tấm với tôi đi.” Thi Hiểu Mạn cười vẫy tay gọi Mạc Bắc Hồ, cũng dặn cậu: “Cậu nhớ chụp với mọi người vài tấm ảnh nữa nhé, sau khi tiệc đóng máy kết thúc thì đăng Weibo kỷ niệm một chút.”
“Tôi thấy Weibo của cậu cũng không hoạt động thường xuyên...”
Cô bất đắc dĩ cười: “Cẩn thận suy nghĩ lại thì, công ty Thiên Hỏa của các cậu đều là những nghệ sĩ có cá tính như vậy, bình thường anh Lộ cũng không hoạt động.”
“Nhưng mà hiếm khi cậu có độ hot như vậy, vẫn nên đăng nhiều ảnh lên, xem như cho fan chút phúc lợi.”
Mạc Bắc Hồ lập tức nghe lọt tai, gật đầu nghiêm túc làm theo cô ấy: “Đăng nhiều ảnh cũng là phúc lợi ạ?”
“Đương nhiên rồi.” Thi Hiểu Mạn xoa xoa đầu cậu: “Rất nhiều fan không phải đều muốn nhìn người mình thích thêm vài lần sao?”
Mạc Bắc Hồ nghiêm túc gật đầu, sau khi chụp ảnh chung với Thi Hiểu Mạn, cậu cũng học theo cô ấy, đi khắp nơi trong đoàn phim chụp ảnh.
Hệ thống không có ở đây, những chuyện như thế này cậu chỉ có thể tự mình tìm hiểu.
Một lát sau, cậu đăng mấy bài Weibo: “Xin chào, đã đóng máy.”
Mỗi bài Weibo đều có cùng một dòng trạng thái, khiến người khác vừa nhìn thấy đều tưởng rằng mạng kém nên vô tình lặp lại, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy ảnh chụp đính kèm bên dưới là những ảnh chụp chung với đủ loại góc chết khác nhau.
Tạ Hào là người đầu tiên phát hiện ra Weibo này.
Hắn im lặng một lát, bình luận bên dưới: “Tiểu Hồ, cậu định dùng mấy tấm ảnh này để tống tiền bọn họ sao?”
“Tấm ảnh kia của tôi, cậu ra giá bao nhiêu?”
Mạc Bắc Hồ mờ mịt không hiểu ý đối phương, chỉ trả lời lại: “Ông chủ, anh ở ngay bên cạnh em sao còn nói chuyện với em như vậy ạ?”