Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh
Chương 51
Tôi Chính Là Nam Hồ Ly Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Hào lướt qua những tấm ảnh Mạc Bắc Hồ chụp, có thể nói là chụp xấu không nể nang ai, cho dù ngôi sao nào được mệnh danh “Thịnh thế mỹ nhan” cũng không thoát khỏi tay nghề chụp ảnh “thần sầu” của cậu.
Bao gồm cả chính hắn.
Tạ Hào nhìn tấm ảnh tự sướng mà trán Mạc Bắc Hồ gần như dí sát vào camera, khiến đôi mắt thật to gần như chiếm hết hai phần ba khuôn mặt, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn lưu lại.
-- Khác lạ, nhưng cũng khá đáng yêu.
“Khụ.” Tạ Hào hắng giọng, để quản gia Trương đứng ra: “Chú đến nói với các diễn viên hợp tác khác một tiếng, giúp xin lỗi, nói Tiểu Hồ không cố ý.”
“Con đi tìm cậu ấy.”
“Vâng.” Quản gia Trương khẽ gật đầu.
Tạ Hào tìm thấy Mạc Bắc Hồ đang ngồi xổm buồn bã trong một góc xem điện thoại.
“Tiểu Hồ.”
Tạ Hào gọi cậu một tiếng, Mạc Bắc Hồ cảnh giác ngẩng đầu lên.
Tạ Hào vẫy vẫy ngón tay với cậu, Mạc Bắc Hồ vội vàng chạy tới bên cạnh hắn: “Ông chủ!”
Cậu buồn xo: “Ảnh em chụp hình như thật sự rất xấu.”
“Ừm.” Tạ Hào thành thật gật đầu: “Thật sự rất xấu.”
Mạc Bắc Hồ ngồi xổm xuống đất.
“Khụ.” Tạ Hào liếc nhìn cậu một cái, chuyển hướng câu chuyện: “Nhưng mà xấu đến mức này cũng tương đối đặc biệt, coi như là nét đặc trưng của cậu đi.”
“Một số cấu trúc vẫn... khá giàu sức tưởng tượng.”
Mạc Bắc Hồ vểnh vểnh tai, lại ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tạ Hào mỉm cười khích lệ gật đầu với cậu: “Được rồi, xóa hết những tấm ảnh kia trước đi.”
“Ò...” Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn mở điện thoại lên: “Xóa ảnh của ông chủ ạ? Không cần tiền đâu.”
“Ảnh của tôi thì không sao.” Tạ Hào lắc đầu: “Nhưng ảnh của người khác thì phải xóa.”
“Rất nhiều diễn viên cần phải chú ý hình tượng, Tiểu Hồ, cậu như vậy là làm ảnh hưởng đến hình tượng của họ.”
“Nhưng mà cũng may.”
Hắn nở nụ cười: “Giống như tôi vừa nói, may mắn là cậu chụp không phải chỉ xấu một nửa, nên mọi người đều cho rằng cậu đang cố ý gây cười.”
Mạc Bắc Hồ nghi hoặc chớp mắt: “Hả?”
“Không có chuyện gì.” Tạ Hào dịu dàng xoa xoa đầu cậu: “Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.”
Nếu có ngôi sao nào đó chụp ảnh chung mà cố ý đăng ảnh xấu của diễn viên hợp tác lên, có lẽ sẽ bị những kẻ có tâm lợi dụng để gây chuyện, nhưng với kiểu của Mạc Bắc Hồ…
Mỗi một tấm đều xấu, bản thân cậu cũng xấu, xấu một cách công khai, bất thường, ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ, có phải cậu đang cố ý gây cười không.
Ngay lúc này, kiểu bình luận dưới bài đăng Weibo của Mạc Bắc Hồ vẫn là--
“Thầy ơi, đây không phải Tiểu Hồ nhà chúng em đâu nhỉ, đôi mắt này là nhân vật chính của bộ truyện tranh cổ nào chạy ra đúng không?”
“Trời ơi, Lộ Trưng nhà tôi sao chụp giống y chang con lừa vậy! Hồ Hồ, tôi muốn báo cảnh sát bắt shop!”
“Người này tôi nhận ra, là nghệ sĩ mới ra mắt của Thiên Hỏa, Hồ Mắt To và Lộ Mặt Dài.”
“Cái người trông như người ngoài hành tinh kia là ai vậy? Không phải Hiểu Mạn nhà chúng em đâu đúng không? Thầy ơi, Hiểu Mạn nhà chúng em luôn là người đứng đắn mà!”
Mạc Bắc Hồ nghe lời xóa hết những tấm ảnh chụp chung này, Tạ Hào cầm tay dạy cậu: “Tấm này của cậu thì có thể đăng, ừm ừm, là kiểu mắt to như thế này.”
Sau khi được Tạ Hào chỉnh sửa, Mạc Bắc Hồ cuối cùng cũng đăng lại một bài--
@Mạc Bắc Hồ: “Xin lỗi mọi người, kỹ thuật chụp ảnh của tôi quá tệ.”
Kèm theo ảnh đẹp của Hồ Mắt To.
Không lâu sau, Phó Hoan dùng tài khoản chính thức của mình chuyển tiếp Weibo của cậu, kèm theo một tấm ảnh Mạc Bắc Hồ đang ngồi xổm bên cạnh Tạ Hào, đăng lại Weibo dưới sự chỉ bảo của đối phương.
@: “Tin buồn, vì Hồ Hồ chụp ảnh quá xấu nên đã bị Tạ tổng 'bắt giữ'.”
Lộ Trưng nhìn ảnh chụp chung của hai người bọn họ, ngây người một lúc, ngửa đầu cười suốt, sau đó hai tay run rẩy hỏi người quản lý có thể đăng được không, sau khi thương lượng với người quản lý một lúc lâu, cuối cùng cũng được phép gửi đi, lập tức đăng lên tài khoản của mình.
@Lộ Trưng: “Xin hãy nhìn tôi dưới một góc độ khác.”
Kèm theo ảnh đẹp của Lộ Mặt Dài.
@Thi Hiểu Mạn: “Không sao đâu, bé cưng của tôi thì tôi cưng chiều, xin hãy khen ngợi nhé.”
Kèm theo ảnh đẹp của Hiểu Mạn ngoài hành tinh.
Ngay lập tức, Weibo của vài diễn viên chính trở nên vô cùng náo nhiệt, các fan và người qua đường nhảy nhót, từ chỗ này bò sang chỗ kia, tạo ra vô số meme thịnh hành.
“Tôi nói, sao chiến lược tuyên truyền của mấy người lại kỳ lạ thế?”
“Phim của chúng ta thật sự là phim chính kịch sao? Sao lại có nhiều trò vui để xem đến vậy?”
“Đây thật sự là Hồ Hồ chụp sao? Ba Hồ Hồ đừng mắng nữa, hay anh cho đứa nhỏ học một lớp nhiếp ảnh đi?”
“Có ai @Ba Hồ Hồ không, tôi hơi ngại @Ba Hồ Hồ, nhưng mà @Ba Hồ Hồ nhìn xem người ta đều đã đăng rồi, của ba đâu?”
“Đợi chút, mọi người nhìn ảnh đại diện của Ba Hồ Hồ kìa... Trời ơi, tình thương của ba thầm lặng! Tình cha con như núi Thái Sơn!”
Tạ Hào đã đổi hình đại diện thành ảnh chụp chung với Mạc Bắc Hồ, mặc dù lần đầu nhìn qua sẽ không nhận ra đó là ảnh chụp chung của hai người, tấm ảnh kia giống như hai bóng người kỳ dị, vặn vẹo dưới ánh đèn đường rực rỡ -- lúc trước Mạc Bắc Hồ nói với hắn chỗ này sáng sủa, nên hai người cố ý chụp dưới ánh đèn chiếu sáng.
Mạc Bắc Hồ buồn xo, vẫn còn chìm đắm trong cảm giác mình đã làm chuyện xấu, hít sâu một hơi rồi nói với Tạ Hào: “Ông chủ! Em không nghỉ phép nữa! Em muốn học chụp ảnh!”
“Đừng học.” Ánh mắt Tạ Hào tràn đầy yêu thương: “Quá lãng phí thiên phú của cậu.”
“Trên thế giới này có rất nhiều người chụp ảnh đẹp, nhưng người có thể chụp được như cậu thì không có mấy.”
Mạc Bắc Hồ chột dạ nghĩ, bởi vì tôi không phải người mà.
Tuy rằng cậu có chút nghi ngờ, nhưng dần dần cũng hơi tự tin: “Thật sao?”
“Thật mà.” Tạ Hào mặt mang nụ cười: “Tôi đã lừa cậu bao giờ đâu.”
“Được.” Mạc Bắc Hồ miễn cưỡng tin hắn thêm một lần nữa.
“Đi theo những người khác đi.” Tạ Hào chỉ cho cậu một hướng, Lộ Trưng đang gọi cậu đến: “Tối nay cậu cũng là nhân vật chính.”
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn xoay người rời đi, hắn mới khẽ thở dài: “Lại bị lừa rồi.”
“Vẫn dễ lừa như vậy.”
Quản gia Trương quay lại bên cạnh hắn: “Tôi đã xử lý xong rồi, thiếu gia.”
Ông ấy có vẻ hơi bất lực: “Ngài lại lừa cậu ấy nữa sao?”
“Cũng không hẳn.” Tạ Hào vô tội xòe tay: “Con chỉ muốn cậu ấy làm quen dần trước, tránh bị người xấu bên ngoài lừa.”
“Nhưng tôi cảm thấy.” Quản gia Trương nhìn hắn: “Không ai lừa cậu ấy nhiều hơn ngài đâu.”
Tạ Hào hơi kinh ngạc: “Lừa nhiều đến vậy sao? Đâu có.”
Quản gia Trương đẩy hắn đi về phía trước, nghiêm túc trả lời: “Có đấy, thiếu gia.”
“Chậc.” Tạ Hào thở dài: “Lão Trương, những lúc như thế này chú nên tinh ý mà bỏ qua đi.”
“Vâng, thiếu gia.” Trên mặt quản gia Trương thoáng hiện nụ cười: “Lần sau tôi sẽ nhớ.”
...
Tiệc khánh công vẫn diễn ra ở khách sạn Kim Đại Cát, mọi người thoải mái ăn uống thả ga một hồi.
Lộ Trưng đúng như đạo diễn Đặng đã nói, sau khi uống hai ly thì ngẩng đầu ngủ say như chết ngay tại chỗ, gần như trở thành một “danh lam thắng cảnh” thu hút mọi người chụp ảnh, ngủ từ đầu đến cuối, sấm sét cũng không lay chuyển được.
Thi Hiểu Mạn bị dị ứng cồn, chỉ uống nước lọc, cười tủm tỉm ngồi một bên nhìn mọi người náo nhiệt.
Đạo diễn Đặng lớn tuổi, kiêng rượu, mắt trông mong nhìn mọi người uống, thèm đến mấy cũng chỉ dám uống hai ly rượu nếp.
Phó Hoan ban đầu nói không uống được nhiều, nhưng sau hai ly thì đột nhiên hứng khởi, lôi kéo mọi người muốn say mèm, cuối cùng uống đến mức cao trào còn kéo Mạc Bắc Hồ khóc sướt mướt, bảo cậu sau này đừng quên mình, nhất định phải hợp xướng bài 'Bạn Bè' với cậu.
Mạc Bắc Hồ không trốn sau lưng Tạ Hào.
Là một hồ ly tinh, tửu lượng của cậu hẳn không chỉ dừng lại ở mức “có thể uống”, theo một khía cạnh nào đó, cậu thuộc dạng ngàn chén không say.
Hơn nữa, đây là cơ hội hiếm có, nhìn dáng vẻ mọi người say khướt, cậu cũng có thể học hỏi một chút để sau này diễn cảnh say rượu.
Mạc Bắc Hồ nheo mắt, giả vờ như mình hơi say, kề vai sát cánh với Phó Hoan.
Phó Hoan thút thít: “Tiểu Hồ, tôi thật sự rất thích đóng phim.”
“Nhưng mà...”
Cậu ấy đột nhiên lớn tiếng bật khóc: “Tôi cũng thật sự rất thích ăn cơm! Tôi không giảm béo được!”
Mạc Bắc Hồ: “...”
Cậu an ủi vỗ vỗ Phó Hoan: “Không sao đâu, cậu nói rồi, cậu là diễn viên đặc thù mà.”
“Không chỉ vậy đâu!” Phó Hoan khóc lóc nói: “Lúc trước tôi vì thể hình mà thử vai không thành công, có một đạo diễn nói với tôi, bảo tôi giảm cân, nói tôi gầy đi chắc chắn sẽ thành công!”
“Tôi cũng cắn răng cố gắng rồi mà! Toàn là lừa gạt!”
Cậu ấy ngẩng đầu đầy đau khổ: “Không phải ai béo phì khi gầy đi cũng sẽ trở nên đẹp trai đâu! Lúc tôi béo thì còn có thể làm diễn viên đặc thù, sau khi gầy đi thì hoàn toàn là một gã không quá đẹp trai!”
Mạc Bắc Hồ kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
“Huhuhu, vì ngoại hình này, tôi đi đâu cũng gặp trắc trở!” Phó Hoan ôm mặt: “Thỉnh thoảng có thể nhận được vai diễn cũng chỉ là vai phụ của vai phụ, để có thể ở lại đoàn phim lâu hơn, tôi chỉ có thể nâng cao giá trị bản thân, học nhiếp ảnh làm công tác tuyên truyền...”
“Cuối cùng tôi cũng có ngày gặp được đạo diễn Đặng!”
Cậu ấy quay đầu tìm đạo diễn Đặng, chu môi với ông ấy: “Đạo diễn Đặng, tôi yêu chú!”
Đạo diễn Đặng kinh hãi biến sắc: “Mau kéo cậu ấy đi đi! Tôi không ăn cái bộ này đâu!”
Phó Hoan vừa bị kéo ra khỏi người đạo diễn Đặng, lại quay đầu tìm đến chỗ Mạc Bắc Hồ, chu môi mở rộng hai tay với cậu: “Hồ Hồ, tôi cũng yêu cậu! Cậu đẹp trai, tính tình tốt lại có thiên phú, tương lai nhất định sẽ nổi tiếng!”
Mạc Bắc Hồ còn chưa kịp trả lời, Tạ Hào đã kéo cậu ra phía sau, mỉm cười nói: “Cảm ơn, cậu rất có mắt nhìn.”
Hắn có chút bất đắc dĩ: “Nhà ở đâu? Nếu không nhớ thì ở tạm khách sạn trên lầu một đêm đi, lần sau uống không nổi thì đến bàn của trẻ con.”
Phó Hoan rầm rì, hiển nhiên đã không thể nói được địa chỉ.
Quản gia Trương mời nhân viên phục vụ khách sạn mở phòng cho những người say rượu, những người khác thì gọi xe đưa về chỗ ở, lúc này mới đến tìm Mạc Bắc Hồ và Tạ Hào.
Mạc Bắc Hồ không quên mình vẫn đang giả vờ say, mơ mơ màng màng nói: “Em, em ở...”
“Cậu ở công ty.” Tạ Hào đưa tay về phía cậu cười: “Muốn ngồi xe lăn không?”
Mạc Bắc Hồ vội vàng lắc đầu.
Tạ Hào nắm lấy tay cậu: “Vậy đi thôi, tôi đưa cậu một đoạn.”
Mạc Bắc Hồ lên xe, ở bên cạnh Tạ Hào, cậu không hiểu sao lại cảm thấy hơi an tâm, trong lúc mơ mơ màng màng đã nhắm mắt lại, yên tâm ngủ suốt dọc đường.
Cho đến khi nghe thấy có người gọi mình--
“Tiểu Hồ, tỉnh dậy đi.” Tạ Hào nhéo nhéo mặt cậu, dường như đang quan sát cậu: “Cậu xem có giống cún con không? Tôi thấy trên mạng có người nói cậu giống Samoyed.”
Mạc Bắc Hồ ngủ ngơ ngác, theo bản năng phản bác: “Tôi không phải cún con!”
“Là hồ ly...”
Trước khi cậu kịp nói ra chữ “tinh” đã chợt bừng tỉnh, đột nhiên mở to hai mắt.
Nguy hiểm thật!
“Đến rồi!” Mạc Bắc Hồ chột dạ lẻn xuống xe: “Cảm ơn ông chủ, em về trước đây!”
Cậu vội vội vàng vàng lẻn đi, không nhận ra ánh mắt đầy ẩn ý của Tạ Hào ở phía sau.
Tạ Hào đưa tay xoa xoa cằm đầy suy tư: “Cậu ấy nói mình là hồ ly...”
“Chú Trương.”
Quản gia Trương: “Tôi đây, thiếu gia.”
Tạ Hào nhướng mày: “Lần trước con nói với cậu ấy, con thích hồ ly.”
“Có phải cậu ấy...”
Quản gia Trương: “Không phải, thiếu gia, ngài nói với cậu ấy, ngài thích xem video ngắn ngốc nghếch của hồ ly.”
Tạ Hào: “...Con vẫn chưa nói xong.”
Quản gia Trương phối hợp im lặng.
“Được rồi.” Tạ Hào nhún vai: “Chắc do con suy nghĩ nhiều thôi.”
“Hồ Hồ ngốc nghếch nhà chúng ta nhìn thế nào cũng thấy vẫn còn ngây thơ.”
Quản gia Trương nhìn hắn qua gương chiếu hậu.
Tạ Hào ngó ông ấy một cái: “Không được dùng ánh mắt kiểu ‘cậu cũng giống như vậy’ nhìn con.”
Quản gia Trương mỉm cười thu hồi ánh mắt: “Vâng, thiếu gia.”