18. Chương 18: Sư huynh cuồng si liếm đất

Tối Cường Hệ Thống

Chương 18: Sư huynh cuồng si liếm đất

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập
: †Ares†
oOo
Lâm Phàm không khỏi thất vọng. Vương Thiên Phong, hậu thiên cấp sáu, chỉ cho hắn có thêm 10 điểm kinh nghiệm, liệu những ngày sau này làm sao mà vượt qua đây.
Các đệ tử ngoại môn tuy không ít, cũng có những người tu luyện cao hơn Vương Thiên Phong, nhưng chênh lệch nhau chỉ một hai cảnh giới, lấy được bao nhiêu kinh nghiệm đây?
- Ài…
Lâm Phàm thở dài, trong lòng chất chứa muôn vàn sầu muộn.
Lòng trung thành của Lâm Phàm đối với Thánh Ma Tông không cao lắm, dù quan niệm này không hợp với người hiện đại, nhưng trong Tông vẫn có vài người khiến hắn có chút thiện cảm.
Chẳng hạn như hai sư huynh Nghê và Doãn.
Lâm Phàm tha thẩn dọc đường, khi đôi chân mỏi mệt, hắn dừng lại, ngạc nhiên nhận ra đây không phải là nơi ở của Hàn Lục sư huynh sao?
Đối với Hàn sư huynh, Lâm Phàm không khỏi thất vọng. Hắn từng kỳ vọng Hàn sư huynh sẽ phát huy tinh thần của các lão tiền bối, cầm đầu một chút trò vui để ban thưởng kinh nghiệm, nào ngờ Hàn sư huynh lại coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cũng không biết làm thế nào cho vừa lòng.
Hiện tại, thân thể của Thái Cấp Ma Thân đã tiến đến giai đoạn Bất Diệt Ma Thể, Hàn sư huynh tu luyện hậu thiên cấp bốn, căn bản không thể ban cho Lâm Phàm kinh nghiệm. Nhưng Lâm Phàm nghĩ, đã đến đây thì cũng nên chào hỏi vài câu, tăng thêm chút thiện cảm.
Lâm Phàm bẻ bẻ ngón tay, cười mỉm, kỳ thực mục đích chính vẫn là muốn 'trộm' một 'đào', kiếm thêm chút kinh nghiệm cho Hầu Tử Thâu Đào.
Nói là làm, Lâm Phàm chỉnh lại áo quần và tóc, sau đó xoa tay, chuẩn bị đem niềm vui của khách không mời mà đến.
Trong phòng.
Hàn Lục vẫn luôn miệt mài tu luyện, chẳng kể ngày đêm, ngoài năm tiếng nghỉ ngơi, thời gian còn lại hắn không hề lãng phí.
Vào môn muộn, mất đi giai đoạn tu luyện tốt nhất.
Đồng thời, tư chất của hắn cũng chỉ ở mức bình thường, ngay từ khi vào môn đã bị định sẵn cuộc đời không mấy thành tựu.
Nhưng Hàn Lục không nản lòng, bởi hắn có 'Ngọc Tịnh Bình'. Hắn tin rằng chỉ cần có bảo bối này, mình nhất định có thể trở thành một cường giả đỉnh cao.
Dừng lại ở hậu thiên cấp bốn đã một tháng, đêm nay Hàn Lục chuẩn bị thăng cấp lên hậu thiên cấp năm.
Hàn Lục sống khiêm tốn, biết cách kiềm chế, trước khi tự thân đạt tới trình độ nhất định, hắn quyết không khoe khoang.
Lúc này, Hàn Lục cầm một chiếc bát sứ nhỏ, bên trong chứa chất lỏng không rõ tên, tỏa ra mùi thơm trong không khí.
Hàn Lục ngửi mùi hương, cười nhẹ. Chất lỏng trong bát chính là 'Uẩn Khí Đan' mà tông môn phát mỗi tháng, Hàn Lục vất vả tích lũy hai tháng, cuối cùng nghiền thành bột rồi pha vào nước, lát nữa chỉ cần nhỏ 'Tiên Chi Lộ' vào, có thể nhảy vọt lên hậu thiên cấp sáu.
Hàn Lục kích động, nắm chặt tay, chỉ cần tu luyện không ngừng tăng cao, sau này nhất định có hy vọng khiến cao tầng chú ý. Chỉ cần cao tầng chú ý, sẽ có được nhiều tài nguyên hơn, không cần túng thiếu như hiện giờ.
Hiện tại, ngay cả loại thuốc thấp như 'Uẩn Khí Đan' cũng đủ khiến Hàn Lục bí bách suốt tháng.
Hàn Lục cầm bát thuốc mấy tháng vất vả, lại lấy Ngọc Tịnh Bình ra, nhỏ Tiên Chi Lộ vào.
Bát chất lỏng vốn đã thơm ngát, giờ càng thêm mê người.
Hàn Lục gật gật đầu, sau đó nâng bát, đứng trước cửa, nhìn xuyên qua lỗ thủng trên cửa ngắm bầu trời đêm bên ngoài.
- Hàn Lục ta nhất định sẽ trở thành rồng trong loài người, uy hách hoàn vũ, khiến thế nhân phải quỳ lạy.
Hàn Lục thầm quyết tâm, sau đó nâng bát lên, chuẩn bị uống hết.
....
"Rầm…"
- Hàn sư huynh, sư đệ không mời mà đến, muốn cùng huynh trò chuyện mấy câu, không biết huynh có thời gian không?
Lâm Phàm như ở nhà, vừa đẩy cửa vừa hô lớn.
- Ơ… Hàn sư huynh, sư huynh ở đâu rồi?
Lâm Phàm thấy trong phòng không có bóng người, thoáng chút nghi ngờ, Hàn sư huynh chạy đi đâu mất tiêu.
Mà lúc này, Lâm Phàm phát hiện dưới chân có chút ẩm ướt, nhìn xuống đất thấy một vũng nước đổ trên sàn.
- Hàn sư huynh, sư huynh… Sao sư huynh lại đứng sau cửa?
Lâm Phàm sửng sốt, kéo cửa ra. Hàn Lục lúc này ngây ngốc đứng sau cửa, hai mắt vô hồn, như thể mất đi tất cả hy vọng.
Thân thể Hàn Lục run rẩy nhẹ, đôi mắt vô thần nhìn vũng nước trên mặt đất, loại thuốc mấy tháng vất vả…
Lâm Phàm đảo mắt, thấy bộ dạng của Hàn sư huynh lúc này như thể mất đi thứ gì vô cùng quý giá, hắn ý thức được mình có thể gây họa rồi.
Lâm Phàm không biết nên xử lý thế nào, gãi đầu:
- Ấy chết, đi nhầm cửa, Hàn sư huynh, đệ tưởng đây là chỗ của đệ chứ, thật xin lỗi sư huynh, ha ha, thôi đệ đi trước đây.
Lâm Phàm cũng không đợi Hàn Lục trả lời, vội vàng lùi ra, chuẩn bị đóng cửa chạy đi.
- Đứng lại.
Ngay khi Lâm Phàm định rút lui, Hàn Lục mở miệng.
Lâm Phàm nhìn Hàn sư huynh, cười ngây ngốc.
- Hàn sư huynh, sư huynh còn chuyện gì sao?
Lâm Phàm hỏi.
- Không có việc gì, ngươi đi đi.
Thân thể Hàn Lục run rẩy dữ dội, nhưng hắn vẫn cố nén lại, khiến Lâm Phàm cũng thấy hơi sợ.
Người này nín nghẹn đến mức nào đây? Có khi nào nín đến tức máu không?
Lâm Phàm cũng không nói thêm, lập tức bỏ chạy.
Ngay khi Lâm Phàm biến mất, Hàn Lục đóng cửa lại ngay lập tức, nhưng đúng lúc cửa vừa đóng, Hàn Lục bỗng nhiên bùng phát.
Phù phù…
Hàn Lục quỳ trên mặt đất, nước mắt đầy mặt nhìn vũng nước trên sàn.
- Hàn Lục ta đến đây làm gì vậy? Tại sao lại gặp chuyện như thế này? Lâm Phàm, cuộc đời này không giết ngươi, ta uổng làm người…
Lúc này, vẻ mặt của Hàn Lục thay đổi, trở nên dữ tợn vô cùng, oán khí trời đất.
Hàn Lục nước mắt đầy mặt, sau đó đứng dậy, hé cửa, cẩn thận quan sát bên ngoài, xác nhận không có ai, lập tức nằm sấp trên mặt đất.
Lúc này, trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có tiếng sụp soạp không ngừng.
Nếu Lâm Phàm còn ở đây, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Thật quá bẩn.
....
- Dược lực, dược lực vẫn còn…
Hàn Lục đang vô cùng đau khổ, bỗng vui mừng như điên, sau đó cuồng si mà liếm láp, liếm đất, liếm đá, khiến cả mặt đất lát gạch xanh kia cũng bị lõm xuống một cái hố.
Đến khi vũng nước trên mặt đất khô cạn hoàn toàn, hắn lập tức ngồi xếp bằng trên giường tu luyện.
Dược lực mất hơn phân nửa, hậu thiên cấp sáu e rằng không còn hy vọng.
Nhưng hậu thiên cấp năm vẫn còn cơ hội.
....
Lâm Phàm về tới chỗ ở, cởi giày, phủi chân, nhảy lên giường, hai tay gối sau đầu.
- Xem ra Hàn sư huynh cũng không đơn giản.
Lâm Phàm tự nhủ.
Mùi thơm từ vũng nước trên mặt đất kia, chỉ cần không phải kẻ ngốc cũng hiểu được đây là thứ tốt.
Mà rõ ràng, đó không phải thứ mà một đệ tử ngoại môn có thể lấy được.
Còn Hàn sư huynh rốt cuộc lấy được từ đâu, Lâm Phàm cũng không rõ.
Nhưng chuyện này chẳng quan trọng với hắn, bản thân hắn có hệ thống đủ để kinh thiên động địa.
-----oo0oo-----