85. Chương 85: Sử dụng danh hiệu, bạo phát cuối cùng

Tối Cường Hệ Thống

Chương 85: Sử dụng danh hiệu, bạo phát cuối cùng

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Trong lòng Lâm Phàm ngập đầy hận thù, hắn hận không thể tiêu diệt tất cả những kẻ trước mắt.
Nhưng chuyện này ở hiện tại là không thể nào.
Nhỏ yếu, thực sự quá nhỏ yếu.
Lâm Phàm lần đầu tiên nhận ra mình bé nhỏ ra sao trước thực lực tuyệt đối.
Thánh Ma Tông truyền thừa ngàn năm, thực lực tổng thể vượt trên đại đa số tông môn, thế nhưng khi đối mặt với một đám lang sói thì dù cường thịnh hơn nữa cũng vô dụng.
Dưới sự liên hợp của chín đại tông, Thánh Ma Tông giống như một tờ giấy, thoáng chốc đã bị xé nát.
Đại trận hộ tông không có bất kỳ tác dụng nào, chắc chắn có người phá hủy từ bên trong, mà giờ Lâm Phàm đã rõ tất cả rồi.
Bởi vì bên trong sớm đã có gián điệp của đối phương.
Mộc Thần Vũ, cả người gọi là Thiên Hậu kia nữa.
Hoặc phải nói là Phạm Vũ Hân, Phạm sư muội từng được Lâm Phàm giúp đỡ tại nhà ăn.
- Đây là Long Hoàng Phách Thế của Yến hoàng ngươi, nhưng khí thế lại mạnh hơn nhiều, chuyện này là sao hả?
Chín đại tông chủ đồng loạt nhìn về phía Yến hoàng, giống như đang hỏi sao người kia lại có chiến kỹ hạch tâm của hoàng tộc Đại Yến các ngươi.
Ánh mắt Yến hoàng lúc này âm trầm đến cực điểm, hắn đã chắc chắn người hại mình cùng hoàng hậu ngày đó là tên đệ tử này.
Giờ khắc này Lâm Phàm cúi đầu cười lạnh, toàn thân tỏa ra từng đóa hoa máu, làn da tuyết trắng biến thành đỏ rực, giống như từng lỗ chân lông đều có máu chảy ra.
Thánh Ma lão tổ đã bị một chưởng của Thiên Hậu diệt sạch sinh khí, giờ ngẩng đầu nhìn đệ tử duy nhất còn lại, khẽ run lên, có chút không dám tin. Đệ tử này đã xảy ra chuyện gì?
Một thân khí thế của Lâm Phàm đã sớm đột phá tới cảnh giới Nhập Thần, thậm chí còn không ngừng tăng cao, giống như không có điểm dừng.
- Hôm nay dù có chết vì tông môn, Lâm Phàm ta cũng vô oán vô hối.
Sắc mặt Lâm Phàm trở nên rất dữ dằn, cố gắng gồng mình chịu đựng cảm giác đau đớn không ai có thể chịu nổi.
"Bựt bựt…"
Một tiếng nứt vỡ, cánh tay nhỏ trắng ban đầu giống như bị phù lên, không ngừng căng phồng, gân mạch giống như hóa thành những con rồng quấn quanh cánh tay, từng ngọn lửa màu đen không ngừng theo các khe nứt do cánh tay phồng lên quá mức mà phun ra mãnh liệt.
Giống như ác ma từ địa ngục trỗi dậy.
"Đinh, dùng tinh huyết bản mệnh của Phần Thiên Tê, rơi vào trạng thái cuồng bạo, thu được ngọn lửa bản mệnh của Phần Thiên Tê, Thâm Uyên Hắc Viêm."
Giờ khắc này ý thức của Lâm Phàm càng ngày càng mơ hồ, vô tận hắc ám đang dần chiếm hết ánh sáng trong óc hắn.
- Còn chưa đủ…
Lâm Phàm ngửa mặt lên trời gầm thét giận dữ, thân thể không ngừng bành trướng, y phục tông môn nát tan, một dải lửa màu đen giống như con rồng lửa quấn quanh người Lâm Phàm.
"Dùng giọt tinh huyết bản mệnh Phần Thiên Tê cuối cùng."
"Đinh, lần thứ hai dùng tinh huyết bản mệnh của Phần Thiên Tê, rơi vào trạng thái cuồng bạo, không rõ tác dụng phụ."
Trên đường trở về, Lâm Phàm săn giết Phần Thiên Tê lấy được hai giọt tinh huyết bản mệnh. Vốn hắn không định dùng, vì dòng 'không biết tác dụng phụ' khiến hắn có chút sợ hãi.
Nhưng hiện giờ Lâm Phàm đã bất chấp mọi thứ.
Không phải các ngươi chết, chính là ta vong.
- Đó là tinh huyết bản mệnh của Phần Thiên Tê, căn bản không thể dùng, có phải hắn điên rồi không?
Chín đại tông chủ chứng kiến cảnh tượng trước mắt cũng kinh hãi nói không nên lời.
Tinh huyết mãnh thú rất quý giá, nhưng lại là độc d trí mạng với võ giả. Dù tu vi cao như bọn họ cũng không dám dùng tinh huyết mãnh thú, vì trong tinh huyết này ẩn chứa một loại truyền thừa của mãnh thú.
Tuy có thể tăng cường thực lực ngay lập tức, nhưng trong tinh huyết lại bao hàm vô vàn cảm xúc tiêu cực như cuồng bạo, tàn nhẫn, đen tối, khát máu v.v… căn bản không thể luyện hóa.
Thậm chí sẽ dung hợp với huyết mạch bản thân, khiến người ta biến thành quái vật nửa người nửa thú.
Từng có một võ giả thử dùng tinh huyết mãnh thú chưa được luyện hóa, tuy thực lực lập tức tăng mạnh, nhưng cuối cùng không chịu nổi lực cuồng bạo ẩn chứa trong đó, nổ tan xác mà chết.
Mà hiện giờ đệ tử này lại dùng hẳn tinh huyết Phần Thiên Tê. Phần Thiên Tê là một trong những mãnh thú hung dữ nhất, tàn nhẫn nhất trong bảng mãnh thú, lực cuồng bạo trong tinh huyết căn bản không phải người có thể chịu đựng.
Lâm Phàm giờ phút này bộ mặt dữ tợn đáng sợ, lực lượng trong cơ thể hoàn toàn không kiểm soát, giống như nước lũ tràn ra toàn thân.
Thiên Hậu nhìn Lâm Phàm đã như ma thần trần gian, khẽ cau mày:
- Lại có thể chịu đựng tinh huyết bản mệnh của Phần Thiên Tê, chẳng lẽ là tác dụng của Vô Thượng Đan sao?
- Lẽ nào nếu nuốt trực tiếp Vô Thượng Đan xuống sẽ sinh ra hiệu quả khác?
Thiên Hậu nghĩ mãi mà không rõ.
Ngày đó ả lén lút cấp cho Lâm Phàm một viên Vô Thượng Đan chính để thí nghiệm sản phẩm, thế nhưng Lâm Phàm lại không theo cách sử dụng ả đã định mà trực tiếp nuốt xuống, làm ả rất tiếc nuối.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại làm Thiên Hậu nghi ngờ.
Không nghĩ ra… Không nghĩ ra a.
Chín đại tông chủ nhìn tình hình trước mắt, tuy trong lòng kinh ngạc nhưng không hoảng loạn, vì đệ tử Thánh Ma Tông này vẫn yếu ớt vô cùng, chỉ một cái lật tay cũng có thể trấn áp.
Cảnh giới Đại Thiên Vị cũng không phải dùng tinh huyết bản mệnh của mãnh thú có thể ngang bằng.
Tiểu Thiên Vị cấp một.
Dựa vào Long Hoàng Phách Thế tăng phúc, cộng thêm hai giọt tinh huyết bản mệnh của Phần Thiên Tê, tu vi của Lâm Phàm tăng thẳng lên tới cảnh giới Tiểu Thiên Vị.
- Ha ha… Thánh Ma lão tổ, nhìn đi, đây là gã đệ tử cuối cùng của Thánh Ma Tông ngươi, một quái vật nửa người nửa thú, kết cục chỉ có nổ tan xác. Sao, ngươi muốn nhìn đệ tử cuối cùng một lát nữa, hay muốn chúng ta nhanh giải thoát cho hắn?
- Cảnh giới Tiểu Thiên Vị cấp một, không tồi, rất không tồi, nhưng còn xa chưa đủ…
Hắc Bào lão tổ khặc khặc cười, dù liều mạng, con kiến vẫn chỉ là con kiến.
Cảnh giới Tiểu Thiên Vị, lật tay trực tiếp trấn áp.
Giờ khắc này khí thế của Lâm Phàm khiến đám đệ tử chín đại tông môn phải run rẩy. Loại khí tức cuồng bạo khát máu này khiến bọn chúng khó chịu. Nhưng dù đối phương mạnh cỡ nào cũng không tác dụng gì, vì có tông chủ ở đây, chẳng lẽ có kẻ nào lật trời được?
Lúc này hai tay Lâm Phàm đã hoàn toàn biến dạng, giống như hai móng vuốt của ác ma, mặt ngoài bao phủ một lớp vảy, đầu ngón tay sắc nhọn thiêu đốt hừng hực Thâm Uyên Hắc Viêm.
- Không đủ, còn không đủ mạnh, ta muốn càng mạnh hơn.
Lâm Phàm gào thét, lần này hoàn toàn điên cuồng, dùng hết toàn bộ sức lực.
Lâm Phàm ngẩng đầu, con ngươi của hắn đã không còn trắng, hoàn toàn đen nhánh, phảng phất như trong đó là vực sâu địa ngục, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ sa vào bóng tối vô tận.
- Trời không phù hộ tông ta, bản tông khiến các ngươi thất vọng rồi, bao nhiêu đệ tử thiên tài tuyệt diệu đều bị hủy trong tay ta.
Thánh Ma lão tổ nước mắt lưng tròng.
Dù đệ tử trước mắt mạnh hơn chút cũng không tác dụng gì. Có cường giả như chín đại tông chủ cùng Thiên Hậu ở đây, đã không còn bất kỳ hy vọng nào.
Lâm Phàm cảm nhận được lực lượng cuồng bạo trong cơ thể, cắn chặt răng, hung ác nhìn lên đám người trên bầu trời.
- Sử dụng danh hiệu.
"Đinh, xác định sử dụng danh hiệu một lần duy nhất Không Phục Thì Nhào Vô, tu vi bạo tăng gấp đôi, liên tục trong thời gian một nén nhang.
Ngay lúc đám người chín đại tông môn nhìn Lâm Phàm như nhìn một con kiến, trời đất bỗng biến sắc, mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.
Một cỗ khí tức cuồng bạo thổi quét đất trời.
Giờ khắc này bầu trời hoàn toàn thay đổi, giống như tận thế đã đến.
Chỗ Lâm Phàm đứng, một cơn lốc đen kịt bao trùm lấy Lâm Phàm, trong đó từng luồng sét như rắn điện liên tục quấn quanh, giống như đang thai nghén một tuyệt thế hung ma.
Đệ tử chín đại tông môn vô cùng kinh hãi, cả người run rẩy, hoảng sợ nhìn cơn lốc đen kịt bên dưới.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Sắc mặt chín đại tông chủ cũng thay đổi dữ dội.
Khí tức rất nguy hiểm.
-----oo0oo-----