86. Chương 86: Chết có nghĩa lý gì?

Tối Cường Hệ Thống

Chương 86: Chết có nghĩa lý gì?

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
- Ta muốn tất cả các ngươi chôn cùng tông môn của ta…
Giọng nói lạnh lẽo, đầy uy lực vang lên từ trong vòng xoáy đen.
- Các vị cẩn thận chút, tên này có chút quái gở…
Chín đại tông chủ nhíu mày, khí tức hung bạo này quá mạnh, khiến họ không khỏi cảnh giác.
Dư nghiệt Thánh Ma Tông này rốt cuộc đã dùng phương pháp gì để biến một kẻ tăng binh hung tàn như thế?
Lâm Phàm đứng trong lốc xoáy, nhìn chín đại tông chủ trên không trung, nở một nụ cười độc địa. Khí tức cuồng bạo đã sớm bào mòn lý trí cuối cùng của hắn.
Nhưng trong tâm trí hắn vẫn còn một ý niệm cuối cùng.
Giết sạch tất cả bọn chúng, cho hắn chôn cùng.
"Ầm…"
Một cột ánh sáng đen kịt bắn lên cao, xuyên thủng tầng trời.
Lúc này, chân tướng của Lâm Phfam lộ ra. Đệ tử chín đại tông môn vừa nhìn thấy, đã sợ đến mặt mày trắng bệch.
Đây là người hay ma?
Trên thân hình cao lớn đỏ như máu, bốc lên ngọn lửa hung hiểm, đôi mắt đen kịt tỏa ra khí tức kinh hãi, đuôi mắt có hai ngọn lửa đen lơ lửng, móng vuốt sắc bén đến mức chỉ nhìn đã khiến người ta cảm nhận được cái lạnh chưa từng có.
Quá kinh khủng.
Thánh Ma lão tổ nhìn đệ tử của mình đột nhiên biến đổi trước mắt, trong lòng cũng hoảng hốt, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Khí tức… Đây là cảnh giới Đại Thiên Vị.
Rốt cuộc làm cách nào mà lại có thể nâng cao tu vi lên đến cảnh giới này?
Khí tức này so với ma còn hung tợn hơn, so với dã thú còn tàn bạo hơn.
Lúc này, Lâm Phàm động thủ. Đôi mắt đen kịt không chút tình cảm nhìn lên chín đại tông chủ trên không, cuối cùng dừng lại trên một đệ tử.
- Nghê sư huynh, đệ đến báo thù cho huynh.
Giọng nói của Lâm Phàm đã khàn khàn tràn ngập tà khí, như đã biến thành vạn thế hung ma.
Vèo…
Trong ánh mắt chằm chằm của chín đại tông chủ cùng Thiên Hậu, Lâm Phàm đột nhiên biến mất.
- Ngươi dám…
Ngay lúc đó, Hắc Bào lão tổ biến sắc, nhìn thấy dư nghiệt Thánh Ma Tông này lao vào trong đám đệ tử chín đại tông.
- Ngươi…
Đệ tử Nhập Thần cấp tám kia thấy hung ma này đột nhiên xuất hiện trước mặt thì sắc mặt lập tức tái nhợt.
Hắn vội vàng phản kháng, một chưởng dồn toàn lực chân nguyên hung hiểm đánh về phía Lâm Phàm.
"Ầm…"
Đệ tử này tưởng mình trúng đích, đang đắc ý thì đột nhiên thét lên thảm thương.
- Tay của taaa…
Một ngọn lửa đen bám chặt vào cánh tay hắn, muốn dập tắt nhưng không thể.
- Ta muốn đem ngươi băm nát ngàn đoạn.
Ánh mắt hung tợn trong mắt Lâm Phàm càng lúc càng tăng, cánh tay ác ma khổng lồ hung hiểm nắm chặt lấy đệ tử Nhập Thần cấp tám này.
- Dừng lại cho ta!
Hắc Bào lão tổ thấy cảnh tượng như thế, lớn tiếng quát.
Đây chính là đệ tử Nhập Thần cấp tám, không thể để mặc chết như thế được.
Lâm Phàm nở nụ cười tàn nhẫn, hai tay tóm lấy gã đệ tử này, sau đó xé đôi ra, một trận mưa máu rơi đầy mặt đất, không khí tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm.
- Khặc khặc…
U quang trong mắt Lâm Phàm đại chấn, lại hướng đệ tử địch tông xung quanh mà xuống tay.
- Diệt sư huynh đệ của ta, ta muốn giết sạch toàn bộ các ngươi.
Lâm Phàm lao vào tàn sát đám đệ tử chín đại tông đã sớm mất hồn, muốn cho chúng chôn cùng sư huynh đệ của mình.
- Đồ khốn!
Hắc Bào lão tổ không thể nhịn được nữa, lập tức ra tay.
Nhưng đúng lúc này, Lâm Phàm lại biến mất.
- Ở nơi này.
Hắc Bào lão tổ cảnh giới Đại Thiên Vị, tự nhiên có thể dễ dàng cảm ứng được hành tung của Lâm Phàm.
Nhưng tại một sát na đó, tiếng kêu thảm thiết đã truyền khắp toàn bộ thiên địa.
Lâm Phàm dùng thủ đoạn tàn nhẫn đẫm máu mà tàn sát mỗi một đệ tử địch tông.
Chết không toàn thây, đôi tay ác ma kia đem toàn bộ đệ tử địch tông mà nó bắt được xé thành mảnh nhỏ, Thâm Uyên Hắc Viêm hung hiểm giày vò chúng.
Giết.
Giết....
Trong lòng Lâm Phàm chỉ có giết, trong mắt chỉ có máu tươi.
- Đồ khốn khiếp, dừng tay cho ta.
Hắc Bào lão tổ nhìn chuyện trước mắt, tức giận rống lên:
- Các ngươi còn nhìn cái gì nữa, không mau ngăn cản tên khốn này, hay là đợi hắn thật sự giết sạch đệ tử của chúng ta sao?
Các tông chủ khác biến sắc, cũng không do dự, lập tức ra tay. Nếu mặc kệ tên này giết xuống, chỉ sợ toàn bộ đệ tử mình mang đến sẽ chết cả ở nơi này.
- Tốt, tốt, giết rất tốt…
Thánh Ma lão tổ ngồi dưới đất cười điên cuồng, nước mắt không thể ngăn được chảy xuôi theo, mà nước mắt kia đều biến thành đỏ như máu.
- Thánh Ma lão tổ, lão tử diệt ngươi trước.
Càn Khôn tông chủ căm giận quát.
- Lưu hắn một mạng, ép hỏi chỗ giấu thần huyết.
....
Chín đại tông chủ ra tay trong nháy mắt, tất phải diệt trừ dư nghiệt này.
Lâm Phàm cười điên dại, không để ý chín đại tông chủ chặn đường, mỗi khi bắt được đệ tử địch tông nào đều sẽ hung tợn xé xác.
- Ta muốn nhìn tim của các ngươi đến cùng có phải là màu đen hay không?
Lâm Phàm rống giận, một trảo xuyên qua ngực một gã đệ tử địch tông, móc lấy trái tim ra.
- Tông chủ, cứu mạng a.
- Đây là ác ma…
Giờ khắc này đệ tử chín đại tông môn kêu gào thảm thiết, nơi ác ma đi qua, một mạng cũng không lưu lại.
Biển máu ngập trời, từ trên không rơi xuống tạo thành từng cơn mưa máu, mặt đất sớm đã bị nhuộm thành màu đỏ.
Lâm Phàm muốn dùng máu tươi của những tên khốn khiếp này để tế điện toàn bộ các sư huynh đệ.
- Chết cho ta…
Hai mắt Hắc Bào lão tổ đỏ bừng, một chưởng ẩn chứa uy thế vô thượng khiến cả không gian cũng vặn vẹo đánh về phía sau lưng Lâm Phàm.
Giờ khắc này chín đại tông chủ phong tỏa đường đi của Lâm Phàm, thi triển công pháp vô thượng cùng đánh về phía hắn.
Lâm Phàm rống giận, thét vang trời, Thâm Uyên Hắc Viêm hừng hực bốc vọt lên:
- Lão tử liều mạng với các ngươi.
Lâm Phàm nhằm phía Bích Hải lão ẩu bị tông chủ chặt đứt một tay.
Bích Hải lão ẩu bị chém đứt một tay, khí tức hư nhược không ít, giờ phút này thấy Lâm Phàm vọt tới thì cười lạnh liên tục.
- Muốn chết!
Quải trượng trong tay mụ đại chấn thanh mang, quét về phía Lâm Phàm.
"Xoẹt…"
Lâm Phàm không có né tránh, tùy ý để thanh mang xuyên qua.
- Lão tử muốn ngươi chết.
Lâm Phàm gào thét, trong miệng sớm đã đầy máu tươi. Hắn biết dù tu vi mình bạo tăng, nhưng ở trong tay chín tông chủ cũng không có cơ hội sống. Lâm Phàm giờ khắc này coi như liều mạng muốn mang theo một người.
Các tông chủ khác cũng hung hăng ra chưởng.
"Phụtttt…"
Từng đóa hoa máu từ miệng Lâm Phàm phiêu tán mà ra, nhưng hắn vẫn không hề ngừng lại.
- Bích Hải lão ẩu, đi chết đi.
Lâm Phàm hét lớn, một trảo xuyên thẳng tới phá vỡ lồng ngực Bích Hải lão ẩu.
Từng luồng Thâm Uyên Hắc Viêm giống như hỏa xà cắn nuốt lấy Bích Hải lão ẩu. Sắc mặt Bích Hải lão biến thành trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi.
- Trảm!
Vừa lúc đó, một luồng chớp sáng lóe lên.
Yến hoàng không biết từ khi nào đã rút kiếm vọt tới, một kiếm chặt gần đứt lìa cánh tay đang đâm vào người Bích Hải lão ẩu của Lâm Phàm.
- Yến hoàng…
Lâm Phfam nhìn thấy Bích Hải lão ẩu gạt được tay của mình ra, không chết mà lui về sau chữa thương thì hung hăng căm tức nhìn Yến hoàng.
- Giết hắn.
- Đợi một chút…
Vừa lúc đó, Thiên Hậu bỗng mở miệng.
Lâm Phfam suy yếu đứng tại chỗ, Thâm Uyên Hắc Viêm trên người càng ngày càng yếu, giống như có thể tắt bất cứ lúc nào. Máu tươi thấm đẫm trên người Lâm Phfam, thân thể cuồng bạo vỡ nát, thê thảm vô cùng.
- Ha ha…
Lâm Phfam cười thảm, giờ phút này đã không còn bất cứ hy vọng nào nữa, nhưng hắn không cam lòng, tại sao hắn không thể mạnh hơn.
- Ta hỏi ngươi, sau khi dùng Vô Thượng Đan, ngươi có biến đổi gì?
Thiên Hậu hỏi Lâm Phfam.
- Là ngươi cho ta.
Lâm Phfam nhìn khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của Thiên Hậu, sắc mặt bình tĩnh hỏi.
- Đúng, lễ vật vì ngươi giúp ta giải vây mà thôi. Nếu ngươi không muốn chết thì nói cho ta biết.
....
- Ha ha…
Lâm Phfam cười, nhìn lên trời:
- Chết có nghĩa lý gì, chẳng qua nếu như ngươi muốn biết, ta sẽ nói cho ngươi.
- Thiên Hậu, chẳng lẽ ngươi muốn cứu hắn?
Tông chủ chín đại tông môn đồng loạt biến sắc.
Tuy tiểu tử này đã dùng tinh huyết Phần Thiên Tê, nhưng lấy thủ đoạn thần bí của Thiên Hậu, nói không chừng có thể có biện pháp. Nếu để cho tiểu tử này sống sót, chỉ sợ sau này hậu quả khó lường.
Thiên Hậu không vui hừ lạnh một tiếng, khiến chín đại tông chủ sợ hãi không dám ra tay, sau đó nhìn Lâm Phfam.
- Tốt!
Lâm Phfam chầm chậm động thân, mỗi bước đi đều lưu lại một vệt máu, mà phía sau lưng trúng một kích hợp lực của tám tông chủ kia đã sớm máu thịt lẫn lộn, mơ hồ không rõ, cho dù là Bất Diệt Ma Thể cũng không cách nào ngăn cản.
Lâm Phfam từ từ tới trước mặt Thiên Hậu, nhìn đôi mắt trong suốt kia:
- Ta chỉ muốn nói cho mình ngươi biết.
- Được!
Thiên Hậu cũng không cự tuyệt yêu cầu của Lâm Phfam, thậm chí trong đôi mắt lóe lên một tia ý vị không rõ.
Lâm Phfam hơi khom người xuống, ghé sát bên tai Thiên Hậu:
- Kỳ thật…
- Mạnh sư huynh, đệ giúp huynh báo thù…
"Phập…"
Mắt Lâm Phfam lộ ra hung quang, nhanh như chớp há miệng cắn lên cái cổ trơn nhẵn của Thiên Hậu, hàm răng nanh sau khi thú hóa kia cắm thật sâu vào cái cổ đó.
"Ầm…"
Mắt Thiên Hậu chợt lóe hàn quang, một chưởng đánh bay Lâm Phfam.
Giờ phút này trên cái cổ tuyết trắng của Thiên Hậu xuất hiện một loạt dấu răng màu sâu hoắm, thậm chí có cả máu chảy ra từ đó.
- Ngươi lại dám…
Mặt Thiên Hậu lạnh như băng sương, chín đại tông chủ không khỏi rùng mình một cái, giống như trái tim cũng đột ngột ngừng đập.
- Ha ha…
Lâm Phfam giờ phút này cười đến điên dại, dù rằng vừa cười vừa hộc máu cũng không ngăn được hắn tiếp tục cười.
- Tông chủ, đệ tử đã tận lực, không làm mất mặt tông môn.
Lâm Phfam nhìn tông chủ ở một bên, khí tức bản thân càng ngày càng yếu.
Tinh huyết Phần Thiên Tê đã đến lúc hết tác dụng, thân thể Lâm Phfam không ngừng thu nhỏ lại, dần dần khôi phục bộ dáng ban đầu.
- Tốt… Tốt…
Thánh Ma lão tổ cuồng tiếu:
- Thiên Hậu, Hắc Bào lão tổ, Yến hoàng, Bích Hải lão ẩu… Chín đại tông môn, các ngươi sẽ hối hận…
Thánh Ma lão tổ rống giận, rồi đột nhiên khí tức càng lúc càng mạnh, thậm chí một cỗ tử khí che trời theo bản thân hắn bạo phát ra.
- Không tốt, lão muốn tự bạo.
Chín đại tông chủ biến sắc, hậu quả cảnh giới Đại Thiên Vị tự bạo vượt xa người có thể tưởng tượng.
Giờ khắc này ánh sáng đen kịt chói lòa, che mắt tất cả bọn chúng.
Lâm Phfam thấy được một lệnh bài tản ra từng luồng u quang, theo trong tay Thánh Ma lão tổ bay tới, đồng thời một giọt máu màu vàng cũng từ mi tâm Thánh Ma lão tổ trôi nổi ra.
Thánh Ma lão tổ điểm lên trán Lâm Phfam, điều khiển thần huyết bay vào.
- Trở về đi, trở lại nơi khởi nguồn, nói với bổn tông, ta thẹn với tông môn…
....
Khí tức thần huyết…
Ngay một khắc đó, Thiên Hậu cùng chín đại tông chủ biến sắc, đây là khí tức thần huyết.
- Không tốt, chúng ta bị lừa.
Vừa lúc này, thân hình Thánh Ma lão tổ càng lúc càng phình to, rồi đột nhiên giống như quả bóng bị người chọc một lỗ, một cỗ khí tức phụt mạnh ra, lại lập tức bị lệnh bài kia hấp thu.
....
Khi ánh sáng tán đi, không còn thấy Lâm Phfam đâu nữa.
Mà đồng thời thân hình Thánh Ma lão tổ cũng trở thành một bộ xương trắng, giống như tinh khí thần toàn thân đã tiêu tán sạch.
- Chuyện gì xảy ra?
Chín đại tông chủ đưa mắt nhìn nhau, không rõ đã xảy ra cái gì.
Thiên Hậu nhìn về phía Lâm Phfam đã biến mất, khẽ cau mày…
-----oo0oo-----
Hết quyển I.