Tối Cường Hệ Thống
Chương 95: Mua rẻ bán đắt
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Đan Đỉnh phong, nơi đây mọi đệ tử đều là cao thủ luyện đan, được truyền thừa từ trưởng lão Viêm Trần. Cách luyện đan của họ vô cùng đa dạng và tinh xảo.
Thông thường, đệ tử Đan Đỉnh phong vốn rất ngạo mạn, bởi trong mắt họ, mình thuộc hàng cao thủ.
Lúc này, đông đảo đệ tử tụ tập trước một gian phòng luyện đan.
Họ đều là đệ tử ngoại môn, chẳng biết tí gì về thuật luyện đan. Giờ đây, họ đến để thỉnh cầu đệ tử Đan Đỉnh phong luyện giúp mình vài viên đan dược.
- Sư huynh Lý, giúp tôi luyện một lò đan dược nhé.
- Sư huynh Lý, mong ngài ra tay, tôi sẵn sàng trả bảy phần công.
Một đệ tử nghiến răng nói.
- Sư huynh Lý, tôi đã chuẩn bị hai mươi phần tài liệu, chỉ mong ngài luyện cho tôi một lò Tốc Nguyên Đan.
....
Sư huynh Lý này tên là Lý Thuận, đệ tử luyện đan đời trước của Đan Đỉnh phong.
Lý Thuận từng là đứa trẻ thổi lò cho trưởng lão Viêm Trần, rất giỏi trong việc điều chỉnh lửa, nên được trưởng lão Viêm Trần yêu mến, thu làm đệ tử và dạy luyện đan. Tuy nhiên, thiên phú luyện đan của hắn không được bao nhiêu, suốt bao năm nay vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn, trong khi các sư huynh đệ cùng lứa đã lần lượt vào nội môn, thậm chí có người đã trở thành trưởng lão luyện đan trong tông.
Dù vậy, với Lý Thuận, hiện tại cũng đã đủ. Dù là đệ tử ngoại môn, nhưng mình vẫn được các đệ tử ngoại môn khác tôn sùng như thần tượng.
- Mời tôi luyện đan, tôi cần thu tám phần.
- Tốc Nguyên Đan chỉ là đan dược bậc Hoàng giai hạ phẩm, nhưng luyện chế khó khăn chẳng thua gì bậc Thượng phẩm. Hai mươi phần tài liệu có thể luyện ra một lò đã là may mắn lắm, ngươi cần chuẩn bị đủ bốn mươi phần.
- Những ai muốn luyện đan thì đến đăng ký với đứa trẻ của tôi, đợi chuẩn bị đủ tài liệu rồi hãy đến.
Lúc này, từ trong phòng vang lên một giọng nói thờ ơ, đầy vẻ cao nhân ẩn sĩ.
Các đệ tử ngoại môn đang cầu xin luyện đan cũng chẳng biết phải làm sao cho phải. Đan dược khó kiếm, nhất là thứ họ cần càng khó hơn.
Mà lũ đệ tử luyện đan ở Đan Đỉnh phong này, toàn bộ đều giống như loài quỷ hút máu, tham lam vô độ.
Nhưng nếu không tìm lũ "quỷ hút máu" này, còn biết tìm ai để nhờ luyện đan?
Rất khó để vừa luyện võ vừa luyện đan, bởi luyện đan đòi hỏi tâm tính vững vàng, không thể có chút tạp niệm nào, nếu không đan sẽ không thể thành công.
Vậy làm sao có đủ tinh lực vừa tu võ vừa luyện đan?
Trừ phi đạt được cảnh giới Nhập Thần, có thể nhất tâm đa dụng, nếu không thì chẳng cần bàn nữa.
- Ài…
Các đệ tử cầu đan cùng thở dài. Con đường võ đạo thật sự quá khó đi.
- Đến đây nào, đến đây nào, đừng bỏ qua! Mua hời bán rẻ đây, mau đến kiếm lời, không đến sẽ hối hận đấy!
Lâm Phàm vừa ra khỏi cửa đã huýt sáo ầm ĩ.
Với Lâm Phàm, viên Tốc Nguyên Đan này chẳng khác gì đồ bỏ, tăng được 10 exp mà dược hiệu thì hắn cũng chẳng cần.
Dùng thuốc tăng tốc độ tu luyện còn chẳng bằng dùng thời gian ấy để luyện thêm vài bình đan dược.
Lúc này, các đệ tử ngoại môn nghe thấy tiếng hô của Lâm Phàm đều nghi hoặc nhìn lại, không hiểu người này định làm gì.
- Có chuyện gì vậy?
Lý Thuận từ trong phòng hỏi vọng ra.
- Không biết ạ, chắc là giao dịch đan dược.
Lý Thuận 'à' một tiếng, cũng chẳng buồn để ý. Giao dịch kiểu này rất phổ biến, lũ đệ tử ngoại môn cầu hắn luyện đan chẳng phải cũng là một dạng giao dịch sao.
Mà lũ đệ tử ngoại môn này nhất định phải chuẩn bị đủ số tài liệu như hắn yêu cầu, nếu không bọn họ tìm nổi ai?
Lấy danh nghĩa của hắn ở Đan Đỉnh phong, coi như sư huynh đệ đồng môn có thiên phú luyện đan tốt hơn hắn cũng phải nể mặt.
- Ô, kia không phải là gã ngồi trên tảng đá mười ngày không nhúc nhích ở Vô Danh phong sao?
- Gã ngồi trên tảng đá ở Vô Danh phong là ai?
- À, các ngươi có nghe nói về một gã ngồi trên tảng đá mười ngày không nhúc nhích chưa?
- Có chuyện đó sao, sao ta không biết? Ngồi mười ngày mười đêm không phải tê liệt cái mông luôn, chẳng lẽ hắn bị điên?
- Đúng thế, nên mới gọi là gã ngốc.
....
Lâm Phàm thấy quanh mình đã tụ tập rất nhiều người, tâm trạng vô cùng thoải mái. Dùng đan dược chế từ đất đổi lấy sức lao động miễn phí, quả là quá tuyệt vời.
- Các ngươi xem, đây là cái gì?
Lâm Phàm xuất ra một viên Tốc Nguyên Đan, mắt híp lại chờ mọi người cuồng nhiệt.
Mọi người trừng mắt nhìn, lập tức phát ra những tiếng kinh ngạc.
- Đây là Tốc Nguyên Đan.
....
- Đúng, các ngươi rất biết nhìn hàng.
Lâm Phàm gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, biểu cảm của mọi người hoàn toàn đúng như dự đoán.
- Các ngươi có biết do ai luyện chế không?
Lâm Phàm lại hỏi.
Mọi người nhìn nhau, không hiểu người này định hỏi cái gì.
Tốc Nguyên Đan dù không phải đan dược cao quý, nhưng hiệu quả cũng rất lợi hại. Tăng tốc độ tu luyện, đây chính là đan dược hỗ trợ tu vi. Dù dược liệu không trân quý, nhưng luyện chế khó khăn chẳng kém gì bậc Thượng phẩm.
Mười phần tài liệu có thể luyện ra một lò đã là may mắn lắm, mà nếu một lò có thể ra năm viên Tốc Nguyên Đan thì đã phải thắp nhang cảm tạ Bồ Tát.
Giờ phút này, gã ngốc trong truyền thuyết hỏi đan dược này do ai luyện chế, đúng là câu hỏi đang khiến bọn họ tò mò.
- Ta biết, nhất định là ngươi luyện chế.
Một người đứng ở hàng đầu bật thốt.
Lâm Phàm nghe vậy khẽ cười, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.
- Không tồi, không tồi, thật tinh mắt, cái này tặng ngươi.
Lâm Phàm tiện tay ném viên Tốc Nguyên Đan tới. Đệ tử ngoại môn kia cả kinh, không dám tin nổi.
Đan dược này là cho mình sao?
Hắn lập tức mừng rỡ, rối rít cảm ơn:
- Cảm tạ Lâm sư huynh.
Đám đệ tử ngoại môn xung quanh thấy Lâm Phàm tiện tay thưởng đan dược cho người khác như vậy thì cũng kinh ngạc không nói nên lời.
Lâm Phàm nhìn thần sắc khiếp sợ của đám đệ tử ngoại môn trước mặt, biết mục đích của mình sắp đạt tới.
Trước hết phải cho bọn họ cảm thấy bản đại gia rất hào phóng đã, nếu không sẽ không dụ được đối phương.
- Các ngươi xem, đây là cái gì?
Lâm Phàm mỉm cười, mở bàn tay.
- A…
Lúc này, đám người lập tức cuồng nhiệt.
Trong ánh mắt của họ, trên tay đối phương là một nắm Tốc Nguyên Đan.
Mới liếc mắt qua đã đếm được hơn mười viên.
- Lâm… Lâm sư huynh, vừa nãy huynh nói muốn giao dịch, chính là dùng Tốc Nguyên Đan để đổi sao?
Một gã đệ tử lắp bắp hỏi.
- Đúng vậy, ngươi thật thông minh, tặng ngươi một viên.
Lâm Phàm ném một viên tới.
Đệ tử kia nhất thời mừng rỡ bắt lấy, sau đó giấu kỹ vào trước ngực, ánh mắt nhìn về Lâm Phàm trở nên sáng ngời.
Vừa nãy ai nói Lâm sư huynh là kẻ ngốc, đứng ra cho ta, nhất định phải đánh chết ngươi.
Đây rõ ràng là một đại tài chủ.
- Tốt lắm, giờ nói tới điểm chính. Các ngươi hẳn cũng biết tông chủ đã ban tặng Vô Danh phong cho ta, thế nhưng trên đó toàn cỏ dại, cho nên nếu ai lên đó nhổ cỏ giúp ta một ngày sẽ được mười viên Tốc Nguyên Đan làm công.
Lâm Phàm nói.
- Hả… Lâm sư huynh, huynh nói thật sao?
Đám đệ tử ngoại môn đang vây quanh Lâm Phàm, nghe vậy không dám tin, vội hỏi lại.
- Đương nhiên, nhưng giờ đã không còn sớm, mọi người trước hết về nghỉ ngơi đi, sáng mai tới làm việc.
Lâm Phàm nói.
- Không, Lâm sư huynh, chúng ta không cần nghỉ, bây giờ lập tức sẽ đi làm cỏ.
Lúc này mọi người hưng phấn không thôi, loại chuyện tốt này sao dám để chậm trễ chứ.
Mười viên Tốc Nguyên Đan, đây cũng không phải chuyện đùa.
Nếu tự mình chuẩn bị dược liệu thì bao giờ mới có đủ chứ.
Lâm Phàm nhìn thần sắc kích động của mọi người, thỏa mãn gật gật đầu. Quả nhiên có tiền vốn thì dễ sống.
- Còn nữa, các ngươi phải nhớ kỹ, ta không phải là sư huynh của các ngươi. Bản tọa là tông chủ Thánh Ma Tông, thuộc phân tông của Thánh Tông, theo lý mà nói, ta xem như sư đệ của tông chủ, cho nên các ngươi phải gọi ta là Lâm sư thúc.
Lâm Phàm nói.
Đối với đám đệ tử ngoại môn, đan dược tự dưng đến dễ thế này, đừng nói là sư thúc, kêu cha cũng không thành vấn đề.
- Lâm sư thúc…
Lúc này đám đệ tử vội đồng thanh hô.
- Ừm, đi thôi, làm việc cho tốt, nếu được việc thì bản sư thúc sẽ thưởng thêm.
-----oo0oo-----