Tối Cường Hệ Thống
Chương 96: Sự việc kỳ lạ
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Trời chiều nắng đổ về phía tây, cảnh vật trên núi Thánh Ma càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng kêu cùng những tiếng thở dài vọng ra từ trong bụi cỏ.
Trong đám cỏ, chiếc mông tròn đầy của Trương Nhị Cẩu nhấp nhô lên xuống, cứ dịch qua dịch lại hấp dẫn đôi mắt của mọi người.
- Than ôi, làm sao sống qua ngày hôm nay đây?
Trương Nhị Cẩu làm việc quần quật suốt buổi chiều, khóc cạn cả nước mắt, trên người bị cỏ sắc đứt nhiều chỗ, đau nhức.
Ngồi sụp xuống đất, Trương Nhị Cẩu tỏ vẻ muốn bỏ việc. Nhìn ra biển cỏ mênh mông vô tận, hắn chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này. Đúng là không phải công việc dành cho kẻ bề tôi như mình.
Nhưng vừa nghĩ đến tội lỗi mình đã gây ra với tiểu bá vương ở khu tạp dịch trước khi chạy trốn, Trương Nhị Cẩu run bắn lên.
Một khi trở về, mạng nhỏ của mình khó mà toàn vẹn được.
Than ôi…
Trương Nhị Cẩu liên tục thở dài, thì bỗng từ xa vọng đến tiếng ồn ào. Trương Nhị Cẩu biến sắc, vội đứng dậy, cầm lấy dụng cụ làm cỏ gấp gáp.
Tông chủ đã trở về, nhất định là tông chủ đã trở về.
Nếu để tông chủ nhìn thấy mình nhàn rỗi, nhất định sẽ hung hăng giết chết mình. Chẳng khác nào hòn đá kia, tan xương nát thịt, chết không toàn thây.
Trương Nhị Cẩu lau nước mắt, không nói lời nào, tiếp tục làm việc.
Vậy nhưng rồi Trương Nhị Cẩu nghe thấy tiếng bước chân dày đặc, cùng tiếng nói chuyện của nhiều người, rõ ràng không phải tông chủ.
Trương Nhị Cẩu ngẩng đầu nhìn lại, thì thấy một nhóm người cầm kiếm dài, đại đao, khai sơn phủ trên tay, sắc mặt hắn lập tức tái xanh.
- Không thể nào, hắn tìm người đến giết mình?
Trương Nhị Cẩu suýt thì trễ mất quần. Hắn tưởng chắc chắn tiểu bá vương khu tạp dịch đã dẫn người đến báo thù.
Nhìn từ xa, nhóm người này ít nhất cũng vài chục người. Tông chủ đi vắng, sức mình lại yếu như vậy, nếu bị bọn họ đánh lén chết, biết kêu ai cứu?
Trương Nhị Cẩu vội chui vào bụi cỏ, không nhúc nhích, thậm chí hơi thở cũng không dám mạnh, chỉ sợ bị phát hiện.
Lâm Phàm dẫn các đệ tử ngoại môn đến nơi này, trong lòng tính toán, mấy chục người như thế này, mấy ngày là xong.
Về mặt đào dược thì không cần lo, ngày mai lại đến một mật thất khác trên núi Đan Đỉnh, tiếp tục đào đất luyện đan kiếm tiền.
Lúc này, Lâm Phàm nhíu mày, lẩm bẩm: "Nhị Cẩu chạy đi đâu rồi? Hay là thừa dịp mình đi vắng mà trốn rồi?"
- Nhị Cẩu… Nhị Cẩu đi đâu rồi?
Lâm Phàm gọi to.
Trương Nhị Cẩu đang run rẩy trốn trong bụi cỏ, nghe được tiếng tông chủ thì lập tức định thần lại.
- Tông chủ, ta ở đây.
Trương Nhị Cẩu vội chạy ra.
- Ngươi vừa đi đâu? Ta tìm người đến giúp ngươi, đông người hơn thì xong nhanh hơn. Được rồi, bắt đầu làm đi.
Lâm Phàm nói.
Trương Nhị Cẩu thở dài nhẹ nhõm, hóa ra là cùng làm cỏ. Rồi Trương Nhị Cẩu bỗng phát hiện, những người này không phải đều là đệ tử ngoại môn sao? Ánh mắt nhìn về phía Lâm Phàm trong chốc lát không khỏi biến đổi.
Tông chủ quả không hổ danh tông chủ, ngay cả việc nhổ cỏ cũng có thể gọi được đệ tử ngoại môn, thật sự lợi hại quá.
Hắn còn ở bên đệ tử tạp dịch, gặp được đệ tử ngoại môn còn không dám ngẩng đầu, làm sao có thể lợi hại như tông chủ, trực tiếp kéo người đến nhổ cỏ.
- Nhị Cẩu, cầm lấy đan dược này, sáng mai chia cho mọi người. Tông gia hơi mệt, đi nghỉ trước đi.
Lâm Phàm ném túi đan dược cho Trương Nhị Cẩu. Chỗ đan dược này cũng chẳng phải tốt lành gì, giao cho Trương Nhị Cẩu phụ trách đủ rồi.
- Dạ.
Trương Nhị Cẩu gật gật đầu.
Các đệ tử ngoại môn theo Lâm Phàm đi tới, nhìn thấy hắn trao Tốc Nguyên Đan cho Trương Nhị Cẩu, ai nấy đều mở to mắt, trong lòng đều rõ ràng.
Người được gọi là Nhị Cẩu này, nhất định là thân tín của Lâm sư thúc.
Trương Nhị Cẩu nhìn bóng lưng của tông chủ, rồi nhìn đan dược trong tay, cả người ngây người.
Đúng lúc này Trương Nhị Cẩu cảm nhận ánh mắt của các đệ tử ngoại môn đều đổ về phía mình như lửa, giống như muốn thiêu đốt y phục của mình, khiến hắn run bắn lên.
- Nhị Cẩu ca, chúng ta bắt đầu từ đâu?
Một gã đệ tử ngoại môn, nét mặt thân thiện hỏi. Một tiếng "Nhị Cẩu ca" khiến Trương Nhị Cẩu không khỏi kinh ngạc.
- Ngươi vừa gọi ta là gì?
Trương Nhị Cẩu sửng sốt, như chính mình nghe lầm.
Những đệ tử ngoại môn này đều từng là những người cao tít trên trời mà mình không thể với tới.
- Sao cơ, Nhị Cẩu ca?
Đệ tử kia không hiểu hỏi.
Lúc này, Trương Nhị Cẩu toàn thân khoan khoái, tiếng "Nhị Cẩu ca" này như khiến hắn mê mẩn tâm thần.
Trương Nhị Cẩu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có đệ tử ngoại môn gọi mình là "Nhị Cẩu ca".
- Được rồi, nghe ta chỉ huy, bắt đầu nhổ cỏ từ đây.
Trương Nhị Cẩu chỉ đạo.
....
Lâm Phàm trở về ngôi nhà gỗ hai tầng. Thời gian gần đây, hắn luôn suy nghĩ về một việc.
Đó là giọt thần huyết mà Thánh Ma lão tổ đã đặt vào trán mình trước khi đưa mình đến đây.
Không biết tại sao, đến tận bây giờ Lâm Phàm vẫn không có chút cảm giác nào về nó. Hắn biết loại đồ chơi như thế đều ẩn chứa ý chí đại năng bên trong, thậm chí có thể đoạt xá cũng không phải không có.
Nhưng thời gian đã qua lâu như vậy, ngay cả nửa điểm phản ứng cũng không có, Lâm Phàm cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ không biết thần huyết này có tác dụng gì.
Ngay cả hệ thống cũng không nhắc đến thần huyết, xem ra thần huyết này là cặn bã đến mức hệ thống không thèm đặt trong lòng.
Sau đó, Lâm Phàm tiến vào trạng thái tu luyện, luyện cùng lúc Vô Tướng Thiên Ma và Kiếm Ý. Lúc này chân nguyên trong trời đất theo bốn phương hóa thành từng dòng nhỏ tràn vào cơ thể hắn.
Hôm sau.
Lâm Phàm bước ra khỏi nhà, vốn nghĩ rằng nhóm đệ tử ngoại môn kia đã rời đi, nhưng không ngờ mọi người vẫn đang chăm chỉ làm việc, khiến hắn vui vẻ gật gật đầu.
Còn Trương Nhị Cẩu thì đã sớm chui vào một góc mà ngủ.
Cảnh giới Tiên Thiên và cảnh giới Hậu Thiên không chỉ khác biệt ở thực lực mà còn ở sức chịu đựng của cơ thể.
Cảnh giới Tiên Thiên có thể không ăn không uống không ngủ mấy ngày, nhưng cảnh giới Hậu Thiên lại không chịu đựng được.
Lâm Phàm không nói gì thêm, quay người đi tới núi Đan Đỉnh.
Tốc Nguyên Đan tuy không có mấy tác dụng với hắn, nhưng chút đan dược hôm qua sợ là chưa đủ trả công cho nhóm đệ tử ngoại môn này.
Núi Đan Đỉnh.
Lý Thuận làm thủ tịch luyện đan sư trong số các đệ tử ngoại môn, đương nhiên là cực kỳ cao ngạo. Hắn rất có lòng tin rằng những người đến nhờ mình luyện đan hôm qua sẽ phải quay lại.
Mỗi ngày luyện đan cho người khác rồi lại lấy đan dược của họ, loại cảm giác này sướng đến cỡ nào.
Thế nhưng hôm nay, Lý Thuận có chút khó hiểu, bởi vì số người đến lại ít hơn hôm qua một chút.
Những người đến nhờ mình luyện đan hôm qua sao chưa thấy ai tới?
Dựa vào tình hình trước kia, nhóm người đó hẳn là sớm đã phải ở chỗ này đợi mình chứ nhỉ?
Quái dị vô cùng.
-----oo0oo-----