Chương 40: Điềm báo chẳng lành và lời đề nghị kì lạ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 40: Điềm báo chẳng lành và lời đề nghị kì lạ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một buổi chiều, khi nhận được lệnh triệu tập từ Cheon Sa-yeon. Kim Woo-jin đi theo tôi đến trước thang máy dẫn lên tầng thượng, hỏi tôi với vẻ mặt lo lắng.
"Có thật là ổn nếu cậu đi một mình không đấy?"
"Sao lại không ổn được?"
Tôi vẫn luôn một mình đi gặp hắn mà. Cậu ta cứ thế hỏi tôi đủ loại câu hỏi.
Thái độ thay đổi của Kim Woo-jin khiến tôi chú ý. Khi tôi lần đầu tiên nhập vào thân xác Han Yi-gyeol, cậu ta đã mặc kệ vết thương trên cánh tay tôi mà đẩy thẳng tôi vào phòng Cheon Sa-yeon. Lần thứ hai gặp lại, cậu ta còn mắng chửi tôi thậm tệ và thẳng thừng nói ghét tôi.
"Cậu thay đổi nhiều thật đấy."
"Tôi thay đổi? Tôi ấy á?"
"Cậu trước đây đâu có quan tâm tôi nhiều đến thế này."
Khi tôi nói vậy, cậu ta lập tức trở nên bối rối.
"Cái đó...."
"Cậu không hề quan tâm dù tôi có khổ sở đến mức nào mà?"
Bất chợt, tôi nhớ lại những gì Kim Woo-jin từng nói với tôi trước đây.
「Hôm nay ngươi sao thế? Bình thường ngươi hay khóc lắm kia mà?」
Đó là cách mà Kim Woo-jin đối xử với Han Yi-gyeol. Vậy nên, khi tôi chiếm lấy thân xác Han Yi-gyeol, Kim Woo-jin cũng thay đổi theo. Nếu không phải vì tôi, Kim Woo-jin vẫn sẽ ghét Han Yi-gyeol và vẫn bám đuôi Ha Tae-heon theo lệnh của Cheon Sa-yeon.
Tương lai đã thay đổi khi cậu ta đối xử tốt với tôi. Cheon Sa-yeon đã không còn Kim Woo-jin bên cạnh nữa rồi.
"....Tôi—"
Khi hiểu tôi muốn nói gì, sắc mặt Kim Woo-jin lập tức tái đi.
"Quay về đi...."
Cậu ta cau mặt, mím môi vài lần rồi nắm lấy cổ tay tôi bằng bàn tay run rẩy.
"T-tôi phải làm gì đây...."
"Được rồi. Cậu ngừng lại được rồi đấy."
Đúng lúc đó, thang máy đã đến nơi. Tôi buông tay Kim Woo-jin và nhẹ nhàng nói.
"Giờ cậu không cần nói những lời vô nghĩa đó nữa đâu. Tôi không muốn nghe."
Tôi biết Kim Woo-jin đang cố nói gì. Nhưng người cậu ta muốn nói lại không phải là tôi. Ngay cả khi tôi đã trở thành Han Yi-gyeol, tôi cũng không thể xử lý nổi những cảm xúc đó, càng không muốn gánh vác trách nhiệm đó.
Tôi đi vào thang máy.
"Hẹn gặp lại."
Trước khi cửa thang máy đóng lại, gương mặt Kim Woo-jin trông đau khổ đến mức không thể diễn tả bằng lời. Tôi quay mặt đi và thở dài.
Khi tôi đến tầng thượng, nhân viên liền mở cửa cho tôi. Khi bước vào phòng đại diện, Cheon Sa-yeon đang ngồi trên ghế sofa tiếp khách, mắt dán vào máy tính bảng, chào tôi.
"Hoan nghênh, Han Yi-gyeol."
Đối diện với nụ cười chói lóa đó, tôi cau mày như vừa nuốt phải thứ gì đó thật cay đắng.
Cái gì thế này? Một điềm gở chẳng lành.
"Nếu cậu vừa đến đã trưng ra vẻ mặt này, tôi không thể không cảm thấy buồn."
"Nói tào lao."
Tôi lê bước đến và ngồi đối diện hắn. Cheon Sa-yeon đặt máy tính bảng xuống, nói với giọng bình thản.
"Tôi đoán cậu cũng đã xem tin tức rồi."
"....À, là nó à."
Ngay cả khi chưa xem, tôi vẫn có chuyện muốn nói.
"Lý do anh ta cho phép phát sóng tin tức đó là gì?"
"Hử?""
"Đừng có giả bộ. Anh có thể chặn nó lại nếu anh muốn."
Cheon Sa-yeon tỏ vẻ kỳ quái.
"Cậu muốn tôi chặn nó lại à?"
"Vả lại...!Nếu anh muốn sử dụng tôi lâu dài thì anh nên chặn nó lại."
Trong nguyên tác, để Han Yi-gyeol có thể làm theo những gì Cheon Sa-yeon yêu cầu với tư cách là một người độc lập, khuôn mặt cậu ta phải được giữ kín. Do đó, tôi đã nghĩ rằng mọi thứ liên quan đến phát sóng hay phương tiện truyền thông đều sẽ bị chặn hết.
"Ý cậu là sao?"
"Anh hỏi ý tôi là có ý gì?"
Cheon Sa-yeon vẫn duy trì nụ cười đó.
"Chuyện đó chẳng đáng để bận tâm đâu. Chỉ lãng phí thời gian dọn dẹp rác rưởi mà thôi. Một người quan trọng luôn có công việc xứng đáng với tầm vóc của mình."
....Là vì anh nghĩ tôi hữu dụng hơn anh tưởng nên anh định bóc lột tôi đến cùng đúng không?
"Vậy nên anh quyết định để lộ khuôn mặt này của tôi?"
"Tôi không thấy cần thiết phải chặn chúng lại. Vì cậu chỉ là một thợ săn hạng A nên công chúng cũng có thể thay đổi mối quan tâm của họ bất cứ lúc nào. Cậu không cần quá nhạy cảm thế đâu."
Nực cười thật. Nếu đó là Han Yi-gyeol thật, Cheon Sa-yeon sẽ cố hết sức để giữ cậu ta tránh xa tầm mắt công chúng.
"Tình cảnh này chỉ gây thêm phiền phức mà thôi."
"Đừng lo. Nó sẽ vui lắm đấy."
Tôi không thích đấy. Cái 'niềm vui' mà Cheon Sa-yeon nói đến khác xa với niềm vui bình thường, nó làm tôi sợ chết khiếp. Hơn nữa, tôi không thể tiếp tục làm theo cốt truyện trong tiểu thuyết được nữa. Vấn đề là có quá nhiều thứ đã thay đổi. Vì mọi thứ đã thay đổi quá nhiều đến mức tôi thậm chí không có thời gian để thử nghiệm, tôi không thể ước chừng mức độ sai lệch do những hậu quả mình đã gây ra.
Cũng cần phải tìm hiểu lý do tại sao cổng ở khu C13 bạo phát. Chuyện đó cũng liên quan đến tôi vì sự cố ấy vốn không có trong nguyên tác. Tôi đã tự mình đi kiểm tra nhưng không tìm được thông tin gì nên khá thất vọng.
"Theo kế hoạch, có ba cổng sẽ được phá vào tuần tới."
Cheon Sa-yeon gõ vào máy tính bảng vài lần rồi đưa nó cho tôi. Ba tấm ảnh cánh cổng hiện lên trên màn hình.
Khu C32, Khu C18 và Khu N42.
"Hai cổng ở Khu C đã được Hội Blun chinh phạt rồi, còn N42 sẽ là cổng của Hội chúng ta...."
Cheon Sa-yeon ngừng giải thích một lúc, nhìn tôi và nói tiếp.
"Trường hợp Khu C32 và Khu C18, cả hai đều là cổng cấp B nên có thể để các thành viên khác của Hội đi. Vấn đề còn lại là cổng Khu N42, một cổng cấp S. Kế hoạch ban đầu là cử Park Geon-ho đến đó, nhưng tôi đã suy nghĩ lại."
"Không thể nào...."
"Cậu cần đến cổng Khu N42, Han Yi-gyeol."
Cheon Sa-yeon cười rạng rỡ.
"Tất nhiên là tôi sẽ đi cùng với cậu."
"Tôi hoàn toàn không muốn."
Tôi càu nhàu lắc đầu. Bắt tôi đi vào cổng với Cheon Sa-yeon lần nữa sao? Những gì tôi trải qua ở cổng cấp SS hiện lên trong đầu tôi như một cơn ác mộng.
"Không phải hơi quá đáng khi cậu từ chối ngay cả trước khi tôi giải thích xong sao?"
"Đương nhiên là không rồi. Ngay từ đầu, tôi thậm chí còn không thuộc về Hội này."
Cheon Sa-yeon không phản ứng mấy trước việc tôi tự cho mình là một người độc lập. Hắn đáp lại với ánh nhìn chua chát.
"Nhưng tôi lại nghĩ sẽ tốt hơn nếu làm theo đấy."
"Chẳng sao hết, tôi vẫn sẽ không...."
"Không phải cậu muốn xác thực vấn đề bên trong cổng sao?"
"....!"
Tôi cau mày ngậm chặt miệng.
"Khi tôi kiểm tra tài liệu của cổng Khu C13, đã thấy có điều gì đó rất lạ. Lần cuối cùng nó được phá là 58 ngày trước. Để đảm bảo an toàn, tất cả các Công Hội đều dùng 50 ngày làm tiêu chuẩn, nhưng nói thật thì 58 ngày vẫn không đủ để khiến một cổng bạo phát."
"....Ý anh là đều có nguyên nhân của nó cả?"
Cheon Sa-yeon nhàn nhạt chớp mắt.
"Công Hội Blun đã mắc một sai lầm, đó là nếu Kang Seung-geon chịu tuân theo tiêu chuẩn 50 ngày thì ít nhất lũ quái vật sẽ không tràn ra khỏi cổng."
Chà, ngay từ đầu tôi cũng chẳng mong đợi gì nhiều. Cheon Sa-yeon nghiêm mặt nói thêm.
"Điều đó đặt ra câu hỏi là điều gì đã xảy ra bên trong cánh cổng để khiến nó bạo phát chỉ sau hai tháng."
Tôi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đây. Cánh cổng ở khu D8 nơi tôi đánh thức con boss sau khi lấy vật phẩm cấp SS, cùng Ha Tae-heon chạy thoát khỏi đó. Khu C13 nơi quái vật đột nhiên bạo phát. Cả hai đều là những cánh cổng đã thay đổi so với nguyên tác.
"Cậu có muốn kiểm tra lại cổng Khu C13 không?"
"C13 đã được phá từ hôm qua. Không chỉ C13, mà chúng ta cũng cần phải kiểm tra các cổng khác xem có gặp vấn đề tương tự hay không."
Thật sự đúng là vậy. Nếu vấn đề nằm ở những cánh cổng, chúng ta cần phải kiểm tra càng sớm càng tốt và đưa ra biện pháp xử lý.
Tôi thở dài và gật đầu.
"Nếu đây là lý do thì sẽ thật tuyệt nếu anh giải thích trước."
"Tôi muốn xem phản ứng của cậu."
Cheon Sa-yeon cong đuôi mắt cười rạng rỡ.
Vẫn coi tôi như thằng ngốc à.
"Khi nào chúng ta đi?"
"Thứ năm này."
"Đừng nói với tôi là anh chỉ muốn hai chúng ta đi thôi đấy."
"Nghe hay đấy, cơ mà...."
Cheon Sa-yeon nhún vai như thể nó thật đáng tiếc.
"Do lịch trình đã được lên sẵn, nên ta cần phải sắp xếp đủ người ở mức tối thiểu. Hãy dời ngày của chúng ta sang lần khác vậy."
"Anh nói đến ngày nào cơ."
Nhìn những bình luận vô nghĩa của hắn, có vẻ vấn đề chính đã kết thúc. Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Nếu chuyện của chúng ta đã xong rồi thì tôi đi đây."
"Cậu nóng vội thật đấy. Tôi vẫn còn có chuyện cần nói mà, nên ngồi đi."
Còn chuyện gì cần giải quyết nữa sao? Cheon Sa-yeon cười thật sâu khi nhìn tôi ngồi xuống. Không rõ vì sao, bầu không khí dường như đã có chút thay đổi.
"Câu hỏi của tôi dành cho cậu là về nội dung tin nhắn đó."
"Tin nhắn?"
Tự nhiên lại thế? Tôi ngồi xuống ghế sofa và nghiêng đầu.
"Mang Kim Woo-jin quay về là ý gì?"
"À, cái đó hả."
Chắc là tôi đã nhắn quá sơ sài. Tôi gãi đầu và tóm tắt lại.
"Tôi đến gặp Kim Woo-jin và vô tình thấy cậu ta đang bị một tên côn đồ đuổi đánh nên tôi đã lao đến cứu...!và đánh cho tên côn đồ đó một trận. Tôi nghĩ hắn sẽ đến tìm Kim Woo-jin để tính sổ tiếp nên tôi đã đưa cậu ta về phòng mình. Sẽ khá căng thẳng nếu để cậu ta ở lại nhà mình."
"Hừm....!"
"Anh cũng biết đấy, năng lực của Kim Woo-jin có hơi...!thế này. Từ những gì tôi nghe được, cậu ta nói rằng đang có dây dưa với một số tên khác ngoài cái kẻ tôi đã gặp. Thế nên, dù gì thì cậu ta cũng đang giúp đỡ tôi, tôi đã nói là hai đứa có thể sống chung với nhau."
"Hừm."
Tôi đã cố giải thích, nhưng phản ứng của Cheon Sa-yeon lại không được tốt cho lắm. Hắn có vẻ không vừa ý điều gì đó.
"Tôi tưởng cậu không thích ở cùng với người khác?"
"À, cái đấy...."
Tôi lặng thinh. Chắc hẳn là do tính cách của Han Yi-gyeol. Còn với tôi thì chẳng sao cả, vì từ nhỏ đến giờ tôi đã luôn sống xung quanh mọi người rồi.
Tôi vội nói thêm.
"Bây giờ thì, ừm, tôi nghĩ là cũng ổn."
"Vậy thì có thể sống với tôi nhỉ."
"Gì cơ?"
....!Tên khốn này vừa nói cái gì cơ? Tôi nghe nhầm hay sao thế?
Tôi ngoáy tai và hỏi lại.
"Anh vừa nói gì?"
"Sống cùng tôi."
Đậu mẹ.
Toàn thân tôi nổi da gà, tôi nghiêng người ra sau dựa lưng vào ghế sofa. Một hành động bản năng muốn né xa Cheon Sa-yeon càng nhiều càng tốt.
"Đừng có nói những điều điên rồ như thế."
"Tôi định để dành cho cậu một căn nhà đấy. Cũng không hẳn là ý kiến tồi nếu đến chỗ tôi đâu."
Giờ nó còn đến mức này, tôi sợ hãi thật sự. Sao anh lại như thế này hả, Cheon Sa-yeon? Anh chưa từng thế này.
"Vì cậu muốn được ở một mình nên tôi cũng rất lưu tâm đến điều đó, nhưng tôi mừng vì cậu đã cảm thấy thoải mái hơn. Cậu có thể đến và sống trong nhà tôi ngay bây giờ cũng được."
"Không không! Thế này là đủ rồi. Tôi hài lòng với căn phòng mình hiện giờ...."
Lắc đầu sợ hãi, tôi nhận thấy Cheon Sa-yeon vẫn đang cười rất tươi.
"....?"
Có chuyện quái gì với tên này nữa vậy?
"Anh nói thế vì biết sẵn là tôi sẽ từ chối?"
"Tôi biết."
Cheon Sa-yeon thừa nhận.
Tôi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
"Tôi đi đây."
Tất nhiên. Không thể tin được là tôi lại dính phải trò cợt nhả này. Thật là lãng phí thời gian.
Cheon Sa-yeon đưa xấp giấy đặt trên bàn, bất chấp cái nhìn lạnh lùng của tôi.
"Đây là thông tin về cổng Khu N42, chúng ta sẽ đi vào tuần tới. Đọc hiểu thật kỹ nhé."
Tôi trừng mắt nhìn hắn rồi giật mạnh lấy tài liệu. Làm ơn đi, đừng có đụng mặt nhau nữa cho đến khi chúng ta vào cổng.
"Và Kim Woo-jin sẽ được phân đến một phòng khác, thế nên hãy nói cho cậu ta biết luôn nhé."
Hay lắm, thật luôn đấy. Tên khốn phiền phức. Tôi tự lẩm bẩm và ra khỏi phòng đại diện.