Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 41: Vấn đề mới
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kim Woo-jin bị đuổi khỏi phòng tôi theo lệnh của Cheon Sa-yeon, vẻ mặt buồn thiu hiện rõ trên mặt cậu ta.
Căn phòng được chỉ định không phải là phòng kế bên hay cùng tầng mà là căn phòng cuối dãy hành lang trên tầng 24.
Nội thất mỗi phòng đều như nhau, nhưng vì trụ sở Hội quá lớn nên khoảng cách từ cuối tầng 24 đến phòng của tôi sẽ khá xa.
"Tôi không muốn đi đâu...."
Kim Woo-jin đóng gói hành lý mang từ nhà xong và nhìn tôi với đôi mắt ủ rũ.
Cậu ta trông như một con mèo nhỏ đáng thương bị ném ra khỏi chiếc hộp yêu thích của mình vậy.
"Cậu vẫn phải đi."
Thật không may, tôi không thể giúp gì cho cậu ta được.
Trưởng Hội là Cheon Sa-yeon và chủ nhân của tòa trụ sở này cũng là Cheon Sa-yeon.
Chỉ cần hắn vẫn còn trong Hội, thì quyền quyết định vẫn thuộc về hắn.
"Tôi sẽ đi mà...."
Kim Woo-jin chậm rãi nhìn vào mắt tôi, ngập ngừng hỏi.
"Tôi có thể đến thăm cậu nữa không?"
Dù tôi có nói không thì cậu vẫn sẽ đến còn gì.
"Sao cũng được."
"Ừm."
Ngay khi tôi cho phép, khuôn mặt của Kim Woo-jin rạng rỡ hẳn lên.
Có lẽ vì nghĩ là sẽ được ghé chơi vào lần sau, cậu ta không còn quấy rầy nữa mà chỉ im lặng đi theo người nhân viên kia.
"Sẽ yên ắng được một lúc đây."
Nói thật, tôi không hề thấy buồn về sự khác biệt giữa việc có Kim Woo-jin ở đây hay không.
Tôi đóng cửa và trở lại phòng rồi nằm lên ghế sofa.
Nhắm mắt lại khi sự tĩnh lặng bình yên đến với tôi.
Trong trạng thái đó, tôi bình tĩnh sắp xếp lại suy nghĩ.
Thật nhẹ nhõm khi một trong những kế hoạch quan trọng của tôi là đã an toàn giao được chiếc áo khoác cấp SS cho Ha Tae-heon.
Mặc dù, tuy nhiên, có vẻ như việc này lại nảy sinh vấn đề khác.
Việc tìm hiểu quá khứ của Han Yi-gyeol hay kế hoạch của Cheon Sa-yeon cũng rất quan trọng, nhưng việc cấp bách hiện tại là về cánh cổng.
Tôi cần đi xử lý cánh cổng thật nhanh, để không ảnh hưởng đến kế hoạch tương lai của tôi.
Hãy đi kiểm tra cánh cổng trước.
Rồi sau đó đi gặp Ha Tae-heon...!À, nghĩ lại thì tôi cũng cần gặp Park Geon-ho nữa.
Sao lại có nhiều việc cần làm đến vậy? Thật không dễ dàng gì để có thể hòa hợp với những người khó đối phó như vậy.
Cốc cốc!
Khi tôi đang tận hưởng khoảng thời gian nhàn rỗi của mình, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.
Haizz, thật bực mình.
Khi tôi đứng dậy ra mở cửa, Kim Woo-jin vừa rời đi trước đó lại đang đứng ở đó.
"Có chuyện gì?"
Tôi nhìn cậu ta im lặng không nói gì, Kim Woo-jin thản nhiên nói với giọng đắc ý.
"Cậu đã nói là tôi có thể đến thăm cậu mà."
Cái tên nhóc này...!
"Cậu vừa mới đi chưa được ba mươi phút mà?"
"Phòng tôi chẳng có thứ gì để làm cả."
"Thế cậu nghĩ đây là phòng của cậu chắc?"
Kim Woo-jin lại thõng vai xuống khi tôi đứng chắn trước lối vào.
Rồi xem cậu muốn gì đây? Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta mà không để ý đến vẻ mặt ủ rũ và những lời lầm bầm của cậu ta.
"Cậu đã nói là tôi có thể đến mà.
Cậu lừa tôi."
Ôi trời ơi.
"Tên lừa đảo...!Nói thật đi, cậu ghét tôi đúng không? Đó là lý do cậu luôn giữ khoảng cách...."
"Haah."
Sao cậu không thử đi viết tiểu thuyết đi.
Viết tiểu thuyết đó.
Dù cậu thậm chí còn không phải học sinh tiểu học, thế sao cậu lại có thể nói những lời ảo diệu như vậy?
Tôi thở dài ngao ngán quay đi.
"Tôi sẽ để cậu vào, thế nên đừng có đi đâu rồi nói mấy lời đó nữa...."
"Ừm."
Kim Woo-jin bước vào phòng và đi ngay vào bếp với một nụ cười.
Vui lắm sao?
"Sao lại đến tủ lạnh?"
"Chúng ta nên ăn tối."
"Giờ mới có 5 giờ mà nhỉ?"
"Thế thì ăn nhẹ nhé?"
Cậu bị ám ảnh đồ ăn à? Tôi nằm dài trên ghế sofa như một ông chú đang nghỉ dưỡng, nói.
"Bỏ đi.
Tôi không ăn đâu."
"Không được, cậu phải ăn.
Cậu gầy quá rồi."
Hừm.
Điều đó thì đúng thật.
Cơ thể Han Yi-gyeol quá gầy yếu.
Mặc dù tôi không phải dạng người háu ăn nhưng chính tôi vẫn thấy mình gầy đi nhiều so với trước.
Tôi có nên thử vận động cơ thể không nhỉ? Dù sao thì cũng chẳng có gì sai khi ăn uống điều độ và tập thể dục cả.
Vì tôi có năng lực mạnh mẽ, nên trạng thái thể chất có hơi tệ cũng không sao.
Dù sao cũng không cần thiết phải đánh cận chiến mà.
"Nhìn này.
Cậu còn chẳng có mắt cá chân nào cả."
Kim Woo-jin ngồi trên ghế sofa cạnh tôi, nắm lấy mắt cá chân của tôi.
Giật mình vì bị chạm vào một nơi tôi còn không nghĩ tới, tôi nhìn xuống.
Bàn tay Kim Woo-jin bao trọn mắt cá chân tôi.
Điều đó cho thấy bàn tay cậu ta lớn đến mức nào.
"Đây là trả thù đó hả?"
Kiểu như, lần trước cậu đã chọc vào mắt cá chân của tôi làm tôi ghi nhớ rồi, nên giờ tôi sẽ chọc lại mắt cá chân của cậu để trả thù.
"Dù tôi có ăn nhiều lên thì mắt cá chân và cổ tay của tôi vẫn sẽ gầy như vậy thôi."
"Còn nữa."
Kim Woo-jin nhìn xuống chân tôi.
Bàn tay cậu ta vốn vẫn đang bao trọn lấy mắt cá chân của tôi, từ từ di chuyển lên trên.
Bàn tay luồn vào trong quần, nhẹ nhàng vuốt ve bắp chân tôi.
"Cậu muốn mát xa không?"
Tôi đoán đó không phải là trả thù, mà chỉ là thiện ý đơn thuần.
"....Cậu có biết làm không đấy?"
Thật đáng ngờ.
Kim Woo-jin gật đầu và kéo nhẹ người tôi.
"Không, chờ đã...."
Bàn tay bên dưới bắp chân bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve làn da tôi.
Tay cậu ta nhấn xuống bắp chân tôi vài lần, vuốt thẳng lên rồi nhấn mạnh vào phía sau đầu gối.
Chân tôi run lên theo phản xạ tự nhiên.
"Này, dừng lại."
Những ngón tay dài của cậu ta từ từ di chuyển lên phía đùi tôi.
Chiếc quần rộng của tôi bị xắn lên đến đầu gối, để lộ bắp chân trắng ngần.
Tôi cau mày trước cảm giác kỳ quái chỉ với một lần xoa bóp đơn giản như thế này.
Tay của Kim Woo-jin bóp vào bắp chân đã lộ ra, lướt qua mắt cá chân rồi đỡ lấy gót chân tôi.
Khi một bên chân tôi được vắt qua vai Kim Woo-jin, tư thế của tôi trở nên kỳ lạ đến mức tôi không biết phải nói gì.
"....!Kim Woo-jin."
Tôi gọi Kim Woo-jin, người đang hoàn toàn tập trung vào cái chân kia.
"Buông ra trước khi tôi đạp cho cậu một phát."
"...."
Kim Woo-jin đơ người ra một lúc rồi từ từ buông mắt cá chân tôi ra.
Nghĩ lại thì Kim Woo-jin đã từng bị ăn đạp một lần rồi.
Chắc là nó khá đau vì tôi đã đá cậu ta rất mạnh, tôi đoán cậu ta đang nhớ lại cơn đau đó.
"Tôi vẫn chưa xoa bóp chân còn lại."
"Tôi không cần."
Kim Woo-jin trưng ra vẻ tiếc nuối rồi đẩy chân tôi sang một bên và đứng dậy.
Cái tên này còn không thèm để người ta thư giãn nữa.
Chán à? Tôi nghe nói chó hay mèo sẽ quấy rầy chủ nhân khi chúng cảm thấy buồn chán.
Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu bảo cậu ta đi làm việc khác.
"Kim Woo-jin, đi nấu ăn đi.
Ăn nhanh rồi dọn dẹp."
"....!"
Nghe tôi nói vậy, biểu hiện của Kim Woo-jin không được vui vẻ lắm.
Cậu ta lạnh lùng quay đi không thèm nhìn lại tôi.
Tôi nói sai gì hả?
"Không....!Nếu cậu không muốn.
Thì không cần làm đâu."
"Tôi sẽ làm.
Cậu phải ăn."
Cậu không nấu ăn thì tôi cũng chẳng chết đói đâu.
Vẫn còn lựa chọn khác là đặt đồ ăn ngoài.
Nhưng trước khi tôi kịp ngăn cậu ta lại thì Kim Woo-jin đã vào bếp mất rồi.
Đúng là hết nói nổi.
Kim Woo-jin vừa dỗi vừa chuẩn bị thức ăn, nhanh chóng đỏ mặt tủm tỉm cười khi tôi hết lời khen ngợi rằng nó rất ngon.
Một người đơn giản.
--------------------------
"Này."
Mọi thứ yên bình từ sau đó.
Tôi dành thời gian đọc tài liệu về cánh cổng mà tôi nhận được từ Cheon Sa-yeon hoặc là ngồi xem TV, khi Kim Woo-jin luôn ở bên cạnh, tôi cũng mặc kệ cậu ta làm gì.
Mọi thứ vẫn ổn cho đến lúc đó.
Mọi thứ vẫn ổn.
"Cậu không về phòng à?"
Sau 11 giờ Kim Woo-jin vẫn không định quay về phòng và giờ thì đã gần 12 giờ đêm rồi.
Cậu ta bĩu môi như thể tôi vừa làm tổn thương cậu ta vậy.
"Cậu muốn tôi về phòng à?"
"Ừ."
Tôi nói khi tắt TV bằng điều khiển từ xa.
"Về phòng mà ngủ đi.
Giờ tôi cũng đi ngủ đây."
"Tôi muốn ngủ lại đây."
Cậu lại nói cái gì linh tinh thế.
"Cậu ngủ ở đây làm gì trong khi cậu đã có một chiếc giường tuyệt vời hơn ở phòng mình rồi."
"Không sao cái ghế sofa này lớn mà."
"Đừng nói nhảm nữa, ra ngoài đi."
"Chỉ hôm nay thôi!"
Kim Woo-jin hét toáng lên khi bám lấy tay vịn của ghế sofa.
Tôi định dùng năng lực của mình để đuổi cậu ta ra ngoài, nhưng cậu ta trưng ra bộ mặt đáng thương như thể tôi mới là người có lỗi.
"Tôi đã nấu đồ cho cậu! Cậu còn nói nó rất ngon.
Dùng xong rồi vứt bỏ tôi đi thế này đấy à?"
"...."
Tôi khoanh tay thở dài.
Được thôi, tùy cậu.
"Được rồi, nhưng kể từ ngày mai, đừng có ngang ngược nữa mà về phòng mình đi đấy."
"Ừm."
Cuối cùng thì mọi chuyện vẫn y như cũ.
Thế này thì nói tách phòng ra ở riêng có ích gì chứ?
Tuy nhiên, dù đã có sự cho phép của tôi, Kim Woo-jin vẫn không thể đạt được điều mình muốn.
Sau 12 giờ, đám nhân viên của Cheon Sa-yeon đến phòng tôi và lôi cậu ta đi trong nháy mắt, mặc cho Kim Woo-jin có nổi khùng lên.
Tôi lặng lẽ gật đầu khi nhân viên nói với tôi rằng không cần lo lắng, họ chỉ đưa cậu ta về phòng mình thôi.
Kim Woo-jin nhìn tôi như thể tôi là kẻ phản bội, nhưng dù thế thì tôi cũng có thể làm gì được đây.
Tôi đã nói rồi, chủ nhân của tòa nhà này là Cheon Sa-yeon.
-----------------
Thời gian thấm thoắt trôi, thứ Năm đã đến, và người nhân viên tìm đến tôi.
Sau khi vất vả cắt đuôi Kim Woo-jin (cậu ta cứ đòi đi theo), tôi đi xuống cửa chính của trụ sở Hội, nơi Cheon Sa-yeon đang đứng chờ tôi.
"Lâu rồi không gặp, Han Yi-gyeol."
"Tôi vừa gặp anh tuần trước mà."
Lâu cái gì mà lâu.
Cheon Sa-yeon mở cửa xe nói nhẹ.
"Hơi ngại khi phải nói điều này, nhưng tôi nhớ cậu mỗi ngày."
"Chắc anh đã bận lên kế hoạch để giải quyết nó rồi nhỉ."
"Nhạy bén thật đấy."
Khi tôi lên xe, Cheon Sa-yeon ngồi xuống bên cạnh tôi khi đóng cửa xe lại.
"Cậu đã đọc thông tin về cánh cổng chưa?"
"Ở một mức độ nào đó rồi."
"Nếu có chỗ nào thắc mắc, hãy hỏi tôi nhé.
Tôi sẽ trả lời cậu với tất cả tấm chân tình này."
"Cảm ơn, nhưng tôi sẽ lịch sự từ chối."
"Thật tệ."
Xe bắt đầu di chuyển.
Cheon Sa-yeon im lặng một lúc, không nói gì khi nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi quay lại nhìn tôi và nói.
"Han Yi-gyeol."
"Gì?"
"Tôi nghĩ cậu và tôi đã xây dựng được một chút niềm tin rồi đấy, cậu nghĩ vậy không?"
Giờ thì hắn ta đang nói cái quái gì thế?
Tôi hỏi bằng cả tấm lòng mình.
"Thật sao?"
"Sao lại không thể được? Tôi hiểu có những vấn đề mà cả hai vẫn còn đang giấu, nhưng nó chẳng khác biệt mấy khi nói về cánh cổng đấy sao? Tôi nghĩ chúng ta có thể có một mối quan hệ đối tác rất tốt đấy."
"Cheon Sa-yeon."
Không thèm che giấu cơn tức giận, tôi gắt lên hỏi.
"Nếu là anh, anh có tin một kẻ đã cướp đi người em đã chết của mình rồi đe dọa anh không? Tin tưởng một con chó qua đường còn dễ hơn đấy nhỉ?"
Mắt Cheon Sa-yeon hơi căng ra như thể rất bất ngờ, rồi nghiêng đầu.
"Ngạc nhiên thật.
Cậu để tâm đến chuyện đó à?"
"Thì, rõ ràng là—"
"Cậu và tôi giống nhau ở điểm đó đấy."
Cheon Sa-yeon nói với một chất giọng dịu nhẹ.
"Chẳng phải cậu vẫn giả vờ làm ngơ ngay cả khi đã biết em gái cậu đã chết rồi sao? Chỉ để lợi dụng nó à."
"...."
"Thế nên tôi chắc chắn rằng cậu cũng không thực sự quan tâm đến cái chết của em gái mình.
Tôi nói có sai không?"
Lúc đó, tôi mới nhận ra rằng tại sao hắn lại đề nghị hợp tác dễ dàng như vậy.
Cheon Sa-yeon đang muốn khẳng định rằng tôi không bị ám ảnh bởi em gái mình.
Dù sao hắn cũng đã nghi ngờ tôi từ vụ tôi muốn món vật phẩm thay vì em gái mình rồi, thế nên đây cũng chỉ là lẽ đương nhiên thôi.
"Cheon Sa-yeon."
Tuy nhiên.
"Điều đó có thể đúng."
Ngay cả như vậy.
"Nhưng anh cũng chẳng có tư cách gì mà nói điều đó, không phải sao?"
Vì lý do nào đó, tôi thấy thật khó để kìm nén tất cả những gì đã giữ trong lòng.
Không, làm sao một người chỉ vừa mới đến thế giới này lại giống với anh ruột của cô ta được? Đương nhiên rồi, sự thật đúng là tôi và em gái cậu ta hoàn toàn là người xa lạ, nhưng ít ra tôi cũng không liều lĩnh đến nỗi nói gì về em gái của Han Yi-gyeol.
"....Tôi đoán.
Tôi đã phạm lỗi rồi."
Hắn lặng yên lắng nghe tôi, từ tốn thừa nhận sai lầm.
Với vẻ tinh tế ấy, Cheon Sa-yeon gõ vào đầu gối và mở lời lần nữa sau một lúc im lặng.
"Vậy, còn về cánh cổng thì thế nào?"
"....!"
"Cậu sẽ không vì một tình huống thế này mà để cảm xúc lấn át đâu nhỉ? Có cần tôi giúp tìm ra vấn đề trong cánh cổng không?"
Cái tên này rồi cả cái tên cố chấp kia nữa.
Tôi thở dài đáp lại.
"Chỉ riêng cánh cổng thôi."
Cheon Sa-yeon mỉm cười như thể hài lòng với câu trả lời của tôi.
Tôi còn có thể làm gì được nữa.
Tôi cũng có một phần trách nhiệm đối với mấy cánh cổng... Sẽ thật tuyệt nếu bỏ được nó khi tôi giao nó lại cho Cheon Sa-yeon, nhờ vậy mà tôi có thể nhanh chóng nắm bắt được tình hình.
"Bây giờ chúng ta sẽ hợp tác, tôi chắc chắn là anh cũng đã sẵn sàng chỉ thị rồi nhỉ, Hội trưởng Cheon Sa-yeon."
"Chắc chắn rồi.
Tôi rất kỳ vọng vào việc này đấy."