Tiến Vào Cổng N42: Chuyện Phỏng Vấn và Sức Mạnh Của Thư Ký

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Tiến Vào Cổng N42: Chuyện Phỏng Vấn và Sức Mạnh Của Thư Ký

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khu N42, nơi chúng tôi đến sau hơn một giờ chạy xe, đã đông nghẹt phóng viên vây kín, có cả người dân đến xem và các thành viên bang hội đã chờ sẵn để chụp ảnh.
"Cheon Sa-yeon! Anh ấy đến rồi!"
"Hội trưởng Cheon Sa-yeon!"
Ngay khi xe vừa đến trước cổng, các phóng viên liền ùa tới.
Khi các vệ sĩ lao đến để chặn phóng viên, tôi và Cheon Sa-yeon bước ra khỏi xe và đi đến chỗ các thành viên trong bang hội.
"Hội trưởng."
Một người trong số các thành viên bang hội trông rất cao lớn và vạm vỡ tiến đến chào đón Cheon Sa-yeon một cách lịch sự.
Giống như những vệ sĩ kia, người đàn ông mặc một bộ vest đen nổi bật với mái tóc vuốt keo gọn gàng, vẻ mặt cứng nhắc.
"Có bao nhiêu người rồi?"
"Tất cả những người có trong danh sách đều đã có mặt ạ."
Người đàn ông như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, sau đó anh ta quay qua nhìn tôi.
"À. Nghĩ lại thì đây hẳn là lần đầu tiên hai người vào cổng cùng nhau nhỉ."
Cheon Sa-yeon lần lượt nhìn tôi và người đàn ông kia, rồi vỗ nhẹ vào vai tôi.
"Đây là Han Yi-gyeol. Cậu ấy là một năng lực giả độc lập, đồng thời cũng là một lính đánh thuê xuất sắc, cậu ta đến để giúp phá cổng lần này."
Tôi rất vui khi anh ta giới thiệu tôi đầy đủ như vậy, nhưng kiểu giới thiệu lấp lửng thế này là sao?
"Rất hân hạnh. Tôi là Woo Seo-hyuk. Là thư ký của Hội trưởng."
"Vâng...!Rất vui được gặp anh."
Woo Seo-hyuk điềm tĩnh bắt tay tôi với vẻ mặt không cảm xúc, có lẽ vì tình huống khá bất tiện.
"Woo Seo-hyuk đã ở Nhật Bản hai tháng qua theo lệnh của tôi và đã về vào hôm kia. Vì cánh cổng là cấp S, cậu ta sẽ có nhiều đóng góp lớn đấy."
"Tôi sẽ cố hết sức."
Đây là Woo Seo-hyuk.
Tôi giữ nụ cười gượng gạo, trong đầu cố lục lọi lại nội dung tiểu thuyết.
Tôi nghĩ anh ta cũng có được nhắc đến.
Tôi không nghĩ đó là nhân vật quá quan trọng vì tôi cũng không nhớ gì nhiều về anh ta.
Có vẻ anh ta là nhân vật không liên quan gì đến nhân vật chính Ha Tae-heon.
Do tính chất của cuốn tiểu thuyết, tôi nhớ rõ những lần gặp gỡ với các nhân vật nữ, còn với nhân vật nam thì khá mơ hồ vì họ không xuất hiện nhiều.
"Vậy thì, đi nào."
Cheon Sa-yeon đặt tay lên vai tôi, nói với tôi bằng giọng mang ý cười.
"Khi cậu đã sẵn sàng rồi, cậu nên có một buổi phỏng vấn trước khi vào cổng chứ?"
"....?"
Tại sao hắn lại nhìn tôi....!Khoan đã.
"Bỏ tôi ra."
Với một cảm giác điềm chẳng lành, tôi cố gạt cánh tay của Cheon Sa-yeon ra, nhưng vô ích.
"Dù mặt cậu đã lộ rồi, cậu vẫn không muốn phỏng vấn sao."
"Tôi không muốn."
Vì Woo Seo-hyuk đang đứng trước mặt tôi, tôi buộc phải nói những lời lẽ kính trọng, thế nên giờ tôi lại lâm vào thế khó này đây.
Tôi từ chối trong khi kiềm nén những lời chửi rủa trong lòng, nhưng Cheon Sa-yeon thậm chí không thèm nghe, kéo tôi ra trước ống kính.
"Hội trưởng Cheon Sa-yeon!"
"Xin hãy nhìn về phía này, Trưởng Hội Requiem!"
Khi Cheon Sa-yeon xuất hiện trong khu vực phỏng vấn đã được chuẩn bị từ trước, những máy ảnh nhấp nháy liên hồi.
Tôi choáng váng bởi ánh đèn flash chói lóa tràn ngập trước mắt khi các phóng viên hăm hở chĩa micro về phía chúng tôi.
"Cảm ơn đã đến. Việc phá cổng Khu N42 sẽ bắt đầu từ hôm nay, nó sẽ diễn ra trong vòng bốn ngày gồm có mười hai người bao gồm cả tôi cũng sẽ đi cùng."
Khác với tôi, Cheon Sa-yeon khéo léo bắt đầu cuộc phỏng vấn bằng nụ cười đặc trưng của hắn.
Hắn ta thậm chí không hề chớp mắt dù đèn flash nháy liên tục ngay trước mặt.
"Có những ai tham gia vậy ạ?"
"Năm người cận chiến, bốn người tầm xa, hai trị liệu sư và một người định vị."
"Có lý do gì để đưa người định vị vào một cổng đã được kiểm định rồi không?"
"Chỉ là để đánh giá cánh cổng chính xác hơn thôi."
"Có lợi ích gì khi kiểm định lại nhiều lần như vậy không ạ?"
"Để đảm bảo độ ổn định, tôi nghĩ cần kiểm định ít nhất ba lần."
Tôi liếc nhìn Cheon Sa-yeon.
Hắn ta có lẽ muốn kiểm tra xem bên trong cổng có bất kỳ thay đổi nào không.
Đó không phải là ý tồi.
Cánh cổng tôi đi vào với Ha Tae-heon là cấp B, nhưng lại xuất hiện một con quái cấp S+.
Không có gì dám chắc rằng điều này sẽ không xảy ra thêm lần nữa.
Rất may là những người vào cổng là tôi và Ha Tae-heon, chứ nếu để một con quái vật cấp S+ xuất hiện trước một đội thành viên bang hội bình thường thì chắc chắn sẽ là thảm họa.
"Hội trưởng Cheon Sa-yeon. Người đang đứng cùng anh là ai vậy ạ?"
Mải suy nghĩ về con quái vật, tôi giật mình vì câu hỏi tiếp theo.
Cheon Sa-yeon đứng gần tôi, nhận ra vẻ ngạc nhiên của tôi, hắn ta cười dịu dàng, nhẹ giọng nói.
"Người này là một năng lực giả độc lập hạng A và cậu ấy cũng tham gia vào đợt phá cổng lần này. Cậu ấy có một mối quan hệ rất đặc biệt với tôi."
"Ha... ha... ha..."
Tôi cười gượng, nhếch khóe môi lên cười.
Cheon Sa-yeon, tên khốn nạn này.
"Tôi thấy cậu trông rất quen, hình như cậu là năng lực giả hạng A đã đi cùng Hội trưởng Cheon Sa-yeon ở khu C13!"
"Cậu có thể cho tôi biết tên của cậu được không?"
"Hãy nhìn sang đây đi, làm ơn! Tôi sẽ chỉ chụp một tấm thôi!"
"Ờ, Ừm...!Ý tôi là, tôi là Han Yi-gyeol, và tôi—"
Mồ hôi lạnh không ngừng đổ trên trán tôi.
Cả đời tôi chưa bao giờ mơ mình sẽ có trải nghiệm như thế này.
Tôi thấy đi đánh nhau bằng vũ khí còn tốt hơn đấy.
"Ôi, mẹ nó."
Khi tôi ngập ngừng một cách ngớ ngẩn vì bối rối, Cheon Sa-yeon bước ra giữa tôi và máy ảnh.
"Có vẻ như Yi-gyeol của chúng tôi không quen với những việc thế này nên cậu ấy đã rất ngạc nhiên. Vậy thì hãy kết thúc buổi phỏng vấn tại đây thôi."
Anh bị điên à?
"Anh nói gì thế...!Hội trưởng Cheon Sa-yeon!"
"Hội trưởng! Chờ đã!"
Tách! Tách! Tách!
Tiếng máy ảnh lia liên tục thậm chí còn ngày càng ồn ào hơn.
Đám nhân viên, những người đã chờ sẵn để ngăn phóng viên theo lệnh của Cheon Sa-yeon, vội vã chạy đến.
Thật là một trải nghiệm kinh hoàng.
Sau khi bỏ lại đám phóng viên, tôi rời khỏi khu phỏng vấn và ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch, khẽ lẩm bẩm.
"Tên khốn ngốc nghếch...."
"Giờ cậu mới biết à?"
Cheon Sa-yeon trả lời với giọng thích thú, lấy ra áo khoác và thanh kiếm từ kho lưu trữ.
"Chúng ta đi ngay nào."
Cheon Sa-yeon dẫn đầu, theo sau là Woo Seo-hyuk.
Nhìn vào cánh cổng lấp lánh tỏa ra ánh sáng hỗn loạn, Cheon Sa-yeon dùng kiếm gõ xuống đất vài lần rồi bước thẳng vào.
Tôi cũng bước vào cổng sau Cheon Sa-yeon.
Trong phút chốc, một làn hơi lạnh bao trùm lấy cơ thể, tôi nhận ra luồng không khí ẩm ướt khó chịu xộc vào mũi.
"Một hầm ngục dưới lòng đất?"
"Đúng vậy, đây là hầm ngục dưới đất."
Tiếng xích sắt kéo lê từ đâu đó, một bầu không khí âm u, nặng nề đè nặng lên vai tôi.
Thứ duy nhất chiếu sáng là một ngọn đuốc nhỏ cắm trên tường và tôi có thể nhìn thấy côn trùng và rết bò lổm ngổm quanh đó.
"Nếu cậu mà tụt lại phía sau thì cậu sẽ chết đấy."
Cheon Sa-yeon nói và nắm lấy cổ tay tôi khi tôi đang ngó nghiêng xung quanh.
"Cẩn thận kẻo ngã đó."
"Ài, thật không vậy. Đó là do...."
Vì tôi đang bị kéo đi liên tục, thật khó chịu, và khi tôi đang định nói điều gì đó như thế thì mắt tôi chạm phải Woo Seo-hyuk, người đang đứng cạnh tôi.
Khốn kiếp.
"....!C-chính là những gì tôi định làm đó, thưa Hội trưởng. Tôi sẽ theo sát anh nha~"
"Phụt."
Khi tôi vừa nói vừa cố tỏ ra thân thiện, Cheon Sa-yeon quay đầu lại, bật cười.
Có vẻ vui lắm sao, tên khốn này?
Khi tất cả các thành viên bang hội đã vào hết cổng, Cheon Sa-yeon bắt đầu di chuyển chậm lại.
Như đã ghi trong tư liệu mà Cheon Sa-yeon đưa thì thường mất ba ngày để phá xong cổng.
Có thể nói, lịch trình ba ngày được đặt ra là để từ từ xem xét mọi thứ xung quanh.
"Đây là phòng đầu tiên."
Xoèn xoẹt!
Khi Cheon Sa-yeon ấn vào một điểm trên tường, những thanh sắt gỉ chắn phía trước từ từ kéo lên, kèm theo tiếng dây xích.
Thanh sắt sẽ tự động hạ xuống sau một khoảng thời gian nhất định, nên một khi đã vào sẽ không thể thoát ra được.
Hàng chục chiếc quan tài được đặt trong một gian phòng rộng lớn, với những ngọn nến bập bùng lay động.
Cảnh tượng bên trong căn phòng đầy quan tài bám bụi trông khá kinh dị.
"Kim Ji-hoon, Park Yoo-jun."
Một thành viên bang hội từ phía sau chạy tới theo tiếng gọi của Cheon Sa-yeon.
Trong số đó, bằng cách nào đó trông rất quen, đó là Kim Ji-hoon, anh ta là một thành viên của đội cận chiến trong cuộc phá cổng cấp SS.
"Đếm số lượng Mimic và kiểm tra xem có nhiều hơn hay ít hơn 47 con không."
"Vâng!"
Kim Ji-hoon và Park Yoo-jun đều rút vũ khí ra và bắt đầu kiểm tra các cỗ quan tài.
Hai người cẩn thận đếm số lượng quan tài rồi quay về.
"Đã xác nhận là 47 con ạ."
"Số lượng vẫn không thay đổi ạ."
"Xử lý chúng nào."
Ngay sau khi báo cáo kết thúc, Cheon Sa-yeon cắm thanh kiếm của mình xuống giữa chiếc quan tài ngay cạnh hắn.
Phụt!
Dòng máu đỏ tươi trào ra.
Kkyeeek!
Mimic quằn quại, há rộng miệng.
Qua lớp hào quang màu đen ấy, có thể thấy những chiếc răng lớn giống như răng người bên trong.
Kyeeek! Kkyeeek!
Tiếng la thét của đám Mimic khi bị các thành viên bang hội tấn công vang lên khắp nơi.
Mimic là một quái vật doppelganger cấp B, cải trang thành vật thể và sẽ cắn xé kẻ địch đến gần.
Vì có rất nhiều Mimic nên cần một chút thời gian để xử lý từng con một.
Không thể đâm xuyên qua một cỗ quan tài cứng rắn như thế mà không có vũ khí đặc biệt, tôi vẫn yên lặng đứng đó và Woo Seo-hyuk cũng vậy.
Năng lực của anh ta là gì vậy?
Trừ những trường hợp đặc biệt, hầu hết các năng lực giả đều có vũ khí.
Đó là lý do tại sao khá hiếm khi thấy ai đó không mang vũ khí.
Woo Seo-hyuk, cũng tay không như tôi, chỉ giữ vẻ mặt không cảm xúc nhìn về phía trước.
Khi sự tò mò của tôi về năng lực của anh ta càng tăng lên thì cũng là lúc tất cả đám Mimic đều bị giết sạch.
Phía cuối gian phòng, lại thêm một thanh sắt gỉ khác chắn ngang lối vào căn phòng kế bên.
Khác với lần trước, lần này Cheon Sa-yeon bước lên một ô gạch có hoa văn dưới sàn.
Cục cịch, xoèn xoẹt!
Cánh cửa mở ra như thể đã chờ sẵn.
Có mật hiệu ở đâu đó sao? Vị trí của thiết bị ẩn thậm chí còn không được nhắc đến trong tư liệu.
"Anh nhớ hết tất cả các vị trí sao?"
"Có tổng cộng 15 thiết bị ở mỗi phòng. Cái chính xác trong số đó là ngẫu nhiên."
"Ngẫu nhiên?"
Nói cách khác, để mở một phòng, bạn phải tìm ra đúng thiết bị với xác suất 1 trên 15.
"Anh chỉ thành công một lần. Lần trước cũng vậy."
"Tôi may mắn thôi."
Tôi cau mày trước câu trả lời thẳng thừng đó.
Ngoài câu trả lời giả dối ấy ra, thì cái thái độ này là sao đây?
Có vẻ hắn luôn như vậy mỗi khi vào cổng nhỉ?
Đây hẳn là một trong những điều ẩn giấu mà Cheon Sa-yeon đã nói.
Căn phòng thứ hai, theo tư liệu, có một quái vật cấp A dạng người, là ma cà rồng.
Khi chúng tôi tiến vào phòng, những con quái vật nằm im như xác chết đồng loạt mở mắt rồi đứng bật dậy.
Gừ... gừ...
Mặc dù trông như thây ma, nhưng cơ thể của những con ma cà rồng này lại rất khỏe và có phản xạ cực tốt.
Luôn đói khát, chúng là dạng kẻ thù khá hung tợn và có khả năng đánh hơi thấy kẻ thù bằng khứu giác tuyệt vời.
Grừ!
Một cây thương xuyên qua tim con ma cà rồng khi nó đang lao đến một trị liệu sư đứng gần đó với cái miệng há rộng.
Để đối phó với những con ma cà rồng đang lao đến từ mọi hướng, các thành viên bang hội ngay lập tức đứng sát bên cạnh các trị liệu sư và người định vị để bắt đầu chiến đấu.
Cheon Sa-yeon mở lối từ những kẽ hở của đám ma cà rồng đang tụm lại một chỗ, vung kiếm điêu luyện mà không cần dùng đến năng lực của mình.
Sau khi xác nhận Cheon Sa-yeon vẫn an toàn, tôi phóng ra một đao gió về phía con ma cà rồng đang nhắm vào sau lưng một thành viên bang hội.
"Ư!"
Tôi muộn màng nhận ra những móng vuốt sắc nhọn của con ma cà rồng đang lao về phía mình khi tôi đang chú ý đến những người khác.
Khi tôi vội vàng lùi lại một bước và bay lên không trung, con ma cà rồng đó thét lớn.
Rất may là chỉ bị rách chút áo chứ không có thương tích gì.
"Woo Seo-hyuk-ssi!"
Trời ạ.
Khi tôi bay lên, đám ma cà rồng đó liền chuyển hướng lao về phía Woo Seo-hyuk, người đang ở bên cạnh tôi.
Tôi vội vàng dùng kỹ năng của mình để cứu anh ta.
"Cái quái-"
Woo Seo-hyuk đột nhiên bắt đầu cởi đồ! Trong khoảnh khắc đó, tôi bối rối đến nỗi dòng năng lượng của tôi suýt nữa thì ngừng lại.
Tôi cố gắng nâng cơ thể đang rơi xuống của mình bay lên lần nữa và nhìn Woo Seo-hyuk với đôi mắt hoảng loạn.
K-khoan đã. Cái quỷ gì thế...
Thậm chí còn chẳng thèm để tâm đến những con ma cà rồng đang lao tới, Woo Seo-hyuk chỉ điềm nhiên cởi từng lớp áo ra.
Anh ta cởi áo khoác vest đen, gỡ cà vạt và cởi cúc áo sơ mi.
Ngạc nhiên hơn nữa là các thành viên bang hội khác trong trận chiến ấy thế mà cũng không thèm để ý đến Woo Seo-hyuk.
Woo Seo-hyuk cuối cùng cũng cởi xong chiếc áo sơ mi của mình và vắt nó trên tay khi nhìn con ma cà rồng trước mắt.
Những con ma cà rồng cao hơn 2 mét, đánh hơi thấy mùi của Woo Seo-hyuk liền điên cuồng lao đến.
Woo Seo-hyuk giơ cánh tay còn lại không cầm áo lên.
Toàn bộ cánh tay vốn đầy cơ bắp rắn chắc dần trở nên đen kịt.
Tôi sững sờ trước cảnh tượng đáng kinh ngạc ấy.
Rắc rắc, rốp rốp.
Có thể nghe thấy tiếng xương kêu rắc rắc trên cánh tay của Woo Seo-hyuk khi cánh tay đen xì của anh ta bắt đầu phình to ra.
Lòng bàn tay đầy cơ bắp dày cộp, những chiếc móng dài duỗi thẳng trông cứng rắn và sắc nhọn dù chỉ mới nhìn thoáng qua.
Woo Seo-hyuk không ngần ngại vung cánh tay với hình thù khó có thể nói là tay của con người ra tóm gọn lấy con ma cà rồng.
Rắc!
Hai con ma cà rồng thậm chí còn không thể thét lên khi phần trên cơ thể của chúng bị xé nát.
Không chỉ có con ma cà rồng mà bức tường phía sau chúng cũng in nguyên dấu móng vuốt trên đó.
Sau khi chứng kiến tất cả, tôi hiện rõ vẻ mệt mỏi trên mặt mình.
Chỉ là cái quái gì đang xảy ra vậy...