Bóng Ma Cấp S

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc xử lý đám ma cà rồng không tốn quá nhiều thời gian.
Số lượng ban đầu của chúng không nhiều, vả lại, mỗi khi Woo Seo-hyuk vung tay là đã tiêu diệt được bốn, năm con cùng lúc, nên chẳng có lý do gì phải tốn thêm thời gian.
Tôi đáp xuống từ trên không, đứng đối diện Woo Seo-hyuk.
"Woo Seo-hyuk-ssi, cánh tay đó... Đó là năng lực của anh sao?"
"Ừ."
Khi xác nhận toàn bộ ma cà rồng đã bị tiêu diệt, cánh tay của Woo Seo-hyuk cũng trở lại hình dạng bình thường.
Phần cơ bắp phía trên lộ ra trông thật đáng nể.
Bờ vai rộng, ngực và cơ bụng rõ nét như vậy.
Tôi nhìn thân hình tam giác ngược hoàn mỹ đó với ánh mắt ghen tị.
Kiểu xương cốt này là bẩm sinh, có sẵn từ khi sinh ra.
Đây không phải là kiểu cơ thể có thể xây dựng chỉ bằng vài lần tập luyện mà thành.
Tôi chắc chắn đây cũng là nhờ cấp S của anh ta.
Nghĩ lại thì, những người xung quanh tôi cũng đều có thể trạng tốt như vậy.
"Cậu sẽ nhìn xuyên thủng Woo Seo-hyuk mất, Han Yi-gyeol."
Tôi giật mình hoàn hồn khi nghe Cheon Sa-yeon nói vậy từ phía sau.
Ngay khi tôi rời mắt khỏi Woo Seo-hyuk vẫn đang đứng bất động, anh ta hỏi.
"Giờ tôi có thể mặc áo được rồi chứ?"
"À, ehem.
Tôi xin lỗi. Chỉ là thể trạng của anh thật sự rất tốt. Tôi không biết mình lại nhìn chằm chằm như vậy."
Tôi lịch sự xin lỗi rồi lùi lại, trước khi bị coi là một kẻ đồi bại.
May mắn thay, Woo Seo-hyuk bắt đầu mặc áo sơ mi của mình với vẻ mặt không mấy bận tâm.
"Không ngờ cơ thể đàn ông lại là gu của cậu đấy."
Cheon Sa-yeon nói với giọng trêu chọc, khẽ vẩy vết máu trên thanh kiếm của mình.
"Hử, anh điên à? Tôi không có nhìn theo kiểu đó đâu nhá."
"Vậy thì là gì?"
Tôi thành thật trả lời:
"Đương nhiên là rất tuyệt khi anh ta đạt được cấp độ như vậy."
Mặc dù không giống Han Yi-gyeol, nhưng tôi cũng không phải kiểu người có cơ bắp phát triển tốt.
Tôi đã cố gắng gấp đôi người bình thường để xây dựng cơ bắp cho mình, nhưng cuối cùng vẫn không đạt được mức cơ thể mong muốn.
Khi đó tôi đã rất thất vọng.
Giờ nghĩ lại thì, dù tôi cũng không cố để được như Woo Seo-hyuk bây giờ, nhưng tôi nghĩ mình đã đặt lý tưởng quá cao rồi.
"Những người hạng A trở lên thường phát triển hơn người bình thường. Họ đã có sẵn thể trạng tốt ngay cả khi không cần chăm sóc cơ thể."
"...!Tôi cũng là hạng A đấy."
"Ôi trời, vậy để tôi cổ vũ cho cậu nhé."
Cái tên đáng ghét này.
"Không cần."
"Tôi nghĩ cậu cần tăng cân trước khi xây dựng cơ bắp đấy."
"Đương nhiên rồi, những ngày qua tôi ăn uống rất tốt."
Đều là nhờ Kim Woo-jin, người đã nấu ba bữa một ngày.
Thậm chí thực đơn cũng được thay đổi mỗi ngày nên tôi hoàn toàn vừa ý.
Dù sao cũng nên dừng nói chuyện lại thôi.
"Woo Seo-hyuk-ssi, năng lực của anh là gì vậy? Có vẻ như tôi là người duy nhất không biết về nó."
"Về cái này. Đó là một năng lực khó có thể quên một khi cậu đã nhìn thấy nó."
Woo Seo-hyuk, đã mặc áo sơ mi xong, rút một thứ giống như điện thoại ra khỏi túi.
Khi anh ta chạm vào màn hình, chiếc áo khoác và cà vạt đang cầm liền biến mất.
Tôi đoán đó là một vật phẩm lưu trữ.
Woo Seo-hyuk nhìn tôi và điềm tĩnh giải thích:
"Tôi có thể biến đổi cơ thể mình thành một hình dạng nhất định. Trong trường hợp của tôi thì đó là một con sói."
À à.
Không hiểu sao lúc nhìn anh ta biến đổi tôi đã nghĩ ngay là nó giống tay của động vật rồi, hóa ra là sói.
"Vậy anh có thể biến đổi hoàn toàn được không?"
"Dạng đầy đủ thì nó quá lớn, nên ở trong một nơi như thế này sẽ rất khó."
"Tôi hiểu."
Anh ta chắc phải cởi cả bộ ra luôn ấy chứ.
Nhìn cơ thể phát triển khủng khiếp thế kia, nếu biến đổi hoàn toàn thì anh ta sẽ không còn gì để mặc mất.
Đó cũng là một sự bất tiện nhỉ.
"Hội trưởng."
Viên định dạng nhìn quanh phòng rồi đi về phía Cheon Sa-yeon.
"Không có vấn đề gì lớn, nhưng cấp độ đã có chút thay đổi rồi ạ."
"Khoảng bao nhiêu?"
"Khi chúng ta mới vào là 12,89% cấp A, còn bây giờ là hơn 57% ạ."
Khi cấp độ chỉ số vượt quá 100%, thứ cấp bậc của quái vật cũng sẽ tăng lên.
Viên định dạng hạ giọng hỏi:
"Chúng ta có nên tiếp tục kiểm tra nữa không?"
"Phải tiếp chứ. Hãy qua kiểm định phòng tiếp theo."
Cheon Sa-yeon nhấn mật hiệu rồi nhìn lại tôi.
Tôi nói khi chạm mắt với hắn:
"Đó không phải là tin tốt lành gì đâu nhỉ."
"Chúng ta sẽ phải tìm hiểu thêm thôi, nhưng tôi khá chắc điều này chưa từng xảy ra trước đây."
Vì Woo Seo-hyuk đang lắng nghe bên cạnh nên tôi không thể đi vào chi tiết thêm.
Cheon Sa-yeon tìm ra thiết bị ẩn để mở cánh cửa song sắt tiếp theo.
Choàng, rầm!
Căn phòng tiếp theo hiện ra trước mặt tôi.
Trong căn phòng này còn không có đến một ngọn nến.
Một thân ảnh màu trắng lướt qua trong bóng tối đen như mực, nơi chúng tôi thậm chí không thể nhìn thấy rõ một tấc phía trước.
"Là bóng ma."
Tôi nhớ ra tên của chúng mà mình đã đọc trong tư liệu.
Một tiếng kêu kỳ quái vang vọng khắp căn phòng như thể đang đáp lại tiếng thì thầm của tôi.
Kkiiiii—
Gigik, gik—
Vù vù.
Một luồng năng lượng sởn gai ốc tràn ra từ lối vào.
Có điều gì đó rất kỳ lạ.
"...!Khoan đã. Cái này là—"
"Hội trưởng."
Làn khói đen từ từ lan về phía chúng tôi như bầy rắn.
Viên định dạng kia cũng nhận ra điều kỳ lạ giống như tôi liền hét lớn về phía Cheon Sa-yeon.
"Là— Nó là cấp..."
Haa, không khí xung quanh bắt đầu đông lại khi làn khói trắng xóa tỏa ra.
Do nhiệt độ giảm xuống đột ngột, các hội viên theo bản năng liền lùi lại một bước.
Một cảm giác lo ngại từ từ dâng lên từ đầu ngón chân của tôi.
"Thật kỳ lạ."
Cheon Sa-yeon lướt qua tôi rồi giơ kiếm với khuôn mặt sắc lạnh.
"Không chỉ những bóng ma trở thành cấp S, trong khi đáng lẽ chúng chỉ ở cấp A, mà ngay cả số lượng của chúng cũng tăng lên à."
Choàng! Rầm!
Ngay lúc Cheon Sa-yeon dùng kiếm cứa vào lòng bàn tay mình, cánh cửa vốn đang mở ở phía sau cũng đóng sập xuống.
Shaaaa—
Kkiii — kkii—
Khi máu chảy qua thanh kiếm và biến thành lửa, những bóng ma sâu trong bóng tối cũng dần lộ diện.
Những tấm vải đen bay phập phồng như làn khói với đôi tay dài sắc nhọn bên trong, phần trên khuôn mặt không thể nhìn thấy, chỉ có cái miệng rách toạc.
"Chết tiệt, mới chỉ là phòng ba thôi mà đã lòi đâu ra cấp S rồi?"
"Đây không phải là bóng ma cấp A sao? Thế này thì tôi điên mất thôi."
Các thành viên trong hội giơ vũ khí với vẻ căng thẳng.
Hai mươi bóng ma cao hơn 5m lao thẳng về phía chúng tôi với cái miệng há rộng.
Kkiaaaa—!
Kkiiiik! Kkiii!
Một ngọn lửa đỏ rực quét qua bóng tối, chém xuyên qua những bóng ma dẫn đầu.
Trong lúc ấy, các hội viên trong đội cũng bắt đầu những đợt tấn công dữ dội về phía những bóng ma đang lao đến.
Rắc rắc!
Woo Seo-hyuk với cánh tay biến đổi, nhảy lên nhắm thẳng vào đầu một bóng ma.
Tôi cũng giải phóng năng lực của mình để yểm trợ cho Woo Seo-hyuk, đồng thời cũng quấn quanh cơ thể Cheon Sa-yeon khi hắn đang vung kiếm.
Khi năng lượng thoát ra từ hai hướng, chiếc vòng tay tôi đang đeo khẽ rung nhẹ với viên ngọc lấp lánh đính trên đó.
"Không tệ."
Vì đã từng phối hợp vài lần, Cheon Sa-yeon nhanh chóng nhận ra năng lực của tôi và bắt đầu tận dụng nó.
Hắn vung kiếm uyển chuyển giữa những bóng ma như thể đang khiêu vũ.
Ngược lại, Woo Seo-hyuk di chuyển khá khó khăn trong vài phút đầu như thể anh ta không quen với việc ở trên không, nhưng sau khi giết được một bóng ma thì anh cũng bắt đầu mở rộng phạm vi di chuyển và dần quen với nó.
Woo Seo-hyuk nhảy lên tường với những động tác nhanh nhẹn, tóm lấy cánh tay một bóng ma và đâm móng vuốt vào miệng nó. Bóng ma đó rít lên, trào máu đen ra ngoài.
"Phù."
Cheon Sa-yeon và Woo Seo-hyuk, những người không bị hạn chế chuyển động nhờ năng lực của tôi, lướt chạy điên cuồng.
Một vệt đỏ cháy rực nơi Cheon Sa-yeon đi qua, và những vết móng vuốt sắc nhọn in dưới nơi Woo Seo-hyuk di chuyển.
Ban nãy tôi còn lo về số lượng hai mươi bóng ma cấp S kia, nhưng giờ tình hình trông có vẻ tiến triển khá tốt.
Kkiiiiik, kkiiik—
Seuaaak—
Một, hai, ba này....!mười bốn này.
Mười lăm.
Tôi cau mày khi đếm số thi thể của đám bóng ma rơi xuống sàn.
"Chúng ta đã xử lý xong một bóng ma rồi này."
Một con từ phía các hội viên vừa xử lý.
Cheon Sa-yeon và Woo Seo-hyuk đang đối phó với ba con kia nữa.
Vậy là tổng cộng được mười chín con rồi.
Còn một con nữa....!
Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ về nó, da gà da vịt đột nhiên nổi lên khắp người tôi.
Theo bản năng, tôi đẩy mình về phía sau và giăng gió ra như một tấm khiên.
Kkiiiiik—!
Cùng với tiếng thét quái dị của bóng ma đó, một cơn đau bỏng rát chạy dọc qua tâm trí tôi.
Đôi tay dài như chân nhện của bóng ma đó đâm xuyên qua lớp khiên bằng gió, làm toạc một mảng trên vai và cánh tay của tôi.
Như thể nó được tẩm độc sẵn, bên trong vết thương của tôi tỏa ra một làn khói đen đặc.
"Hực!"
Nếu tôi không tránh và cùng lúc chặn đòn tấn công của nó bằng năng lực của mình, thì vai tôi đã bị nó xé toạc ra rồi.
Tôi dùng năng lực của mình để trốn thoát, nhưng dòng năng lượng lại không ổn định và không thể kích hoạt được.
Tôi cố gắng đứng thẳng dậy, loạng choạng như thể bị tê liệt.
Shaaaak—
Bóng ma với cái miệng rách há rộng phóng thẳng về phía tôi.
Khi tôi chuẩn bị né sang một bên thì ngay lúc đó, một người đã bước đến ngay trước mặt tôi.
Rắc!
Là Woo Seo-hyuk, anh ta tóm lấy cánh tay của bóng ma rồi bẻ gãy nó.
Bóng ma ấy thét lên trông thật mờ ảo.
Cơ thể tôi cho đến giờ đã gần như không thể chịu được nữa, cũng không thể đứng vững thêm được khi nghiêng sang một bên.
"Ôi trời."
Cheon Sa-yeon đỡ lấy tôi khi tôi vô lực ngã xuống.
Tôi cố gắng mở mắt và nói với hắn:
"C-cái này...!Có vẻ như có độc..."
"Ban đầu nó vốn không có độc. Nhưng vì nó từ cấp A thành cấp S, nên tôi cũng không ngạc nhiên khi nó có thêm ít nhất một thuộc tính nữa."
Cheon Sa-yeon nhẹ nhàng đỡ lấy tôi, nói với giọng đầy ý cười.
"Thật là bất cẩn. Từ giờ, tôi sẽ luôn để cậu chiến đấu trong vòng tay của tôi."
"Anh nói nhảm vừa thôi...."
Làm sao một hạng A có thể đối phó với một quái vật cấp S được cơ chứ? Biết thế này thì tôi đã đi núp lùm bên trong những hội viên kia rồi.
Cheon Sa-yeon và Woo Seo-hyuk đang xử lý lũ bóng ma nên bọn chúng sẽ không thể tới gần tôi được.
Những healer sau khi nghe thấy lệnh triệu tập của Cheon Sa-yeon liền chạy đến kiểm tra tình trạng của tôi với vẻ hoảng loạn.
"Đây là đòn tấn công của quái vật cấp S và vết thương còn bị nhiễm độc nữa, nên tôi nghĩ để chữa lành hoàn toàn thì sẽ mất kha khá thời gian đấy."
Những healer tham gia vào cuộc phá cổng lần này đều là hạng B.
Min Ah-rin thì lại đang đi nghỉ dưỡng, rồi còn đột nhiên xuất hiện một cổng ở khu C nên cô được giao phó đi tiếp quản cổng đó, và hai hạng B kia là những người tốt nhất kế tiếp.
Nói cách khác, đây là do bị thiếu nhân lực.
"Hãy để cậu ấy nghỉ ngơi trong phòng này. Điều trị cho cậu ấy thật tốt."
Cheon Sa-yeon từ từ đỡ tôi xuống.
Hai healer nhanh chóng cởi áo của tôi và kiểm tra vết thương.
"Han Yi-gyeol-ssi? Hãy tỉnh táo."
"Từ giờ trở đi tôi sẽ đẩy chất độc ra ngoài nhưng nó sẽ hơi đau. Cậu có thể chịu được chứ?"
"....Hự, vâng."
Tôi đáp, kìm lại tiếng kêu khi một bàn tay chạm vào vết thương.
Sau đó, một ánh sáng trắng thanh khiết lóe lên từ tay của healer đang chạm lên vết thương và một cơn đau khủng khiếp kéo tới.
"....!"
Cơ thể tôi cong vẹo như thể có ngọn lửa đang đốt cháy vết thương này.
Có thứ gì đó được nhét vào miệng tôi vốn đang ngậm chặt để tránh hét lên.
Haah, hức.
Thở dốc rồi nhìn lên, đó là Cheon Sa-yeon.
"Không sao đâu, cứ cắn nó đi."
Trước khi tôi kịp trả lời, ánh sáng trắng lại lóe lên lần nữa và một cảm giác không thể chịu nổi ập đến.
Hghhh.
Đầu tôi ngửa ra sau và cắn chặt ngón tay của Cheon Sa-yeon.
Mặt tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh cùng với nước mắt trộn lẫn trong đó, khi cơ thể tôi run lên không ngừng.
"Tôi sẽ làm nó lần cuối, cậu không thể ngất đi được."
Healer vắt kiệt năng lượng để đẩy chất độc ra ngoài, nói với giọng mệt mỏi.
Tôi muốn bỏ cái việc điều trị này ngay bây giờ, nhưng tôi buộc phải nhắm mắt và gật đầu.
Tôi có thể cảm thấy vị tanh của máu trong khoang miệng.