Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 8: Anh xin lỗi, em đừng nói không sao
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai chúng tôi nắm tay nhau đi dạo đến khu đồ ăn vặt. Một người đàn ông đẩy xe hàng không nhìn đường, đã va vào chân vợ tôi.
Lúc đó tôi đang lấy đồ khô trên kệ cho vợ, không nhìn thấy cảnh tượng đó. Vợ tôi kêu lên một tiếng vì đau.
Tôi vội hỏi có chuyện gì.
Em nói không sao, chỉ là bị xe đẩy va phải thôi.
Tôi lập tức quay đầu nhìn người đàn ông đó.
Không biết lúc đầu anh ta có định xin lỗi không, nhưng khi nhìn thấy chúng tôi đang nắm tay nhau chặt, anh ta lẩm bẩm một câu: "Mẹ kiếp." rồi định bỏ đi.
Khi anh ta đi ngang qua tôi, tôi duỗi chân ra ngáng đường, lạnh lùng nói: "Xin lỗi đi."
Người đàn ông suýt nữa đập răng vào tay vịn xe đẩy, giật mình, quay đầu lại chửi tôi: "Mẹ mày."
Lúc đó trong siêu thị khá đông người. Tôi thẳng tay túm tóc anh ta, lôi đến trước mặt vợ, rồi rất bình tĩnh lặp lại: "Xin lỗi đi, anh vừa va vào em ấy."
Hai năm nay tính tình tôi đã tốt hơn nhiều. Nếu người này biết trước đây tôi nóng nảy đến mức nào, chắc chắn sẽ không dám làm vậy.
Tôi nói không to, nhưng quả thực đã sắp không kìm được lửa giận trong lòng. Vợ tôi nhận ra điều đó, cứ kéo tay tôi, nói: "Không sao đâu, không đau đâu."
Cũng thật kỳ lạ, người đàn ông này thuộc loại rất dễ nổi điên. Vợ tôi đã không so đo, muốn cho qua chuyện, vậy mà anh ta còn vênh váo nói: "Mẹ nó, hai thằng gay chết tiệt."
Tôi cũng tay nhanh hơn não, lập tức giơ tay đánh người đó. Hình như không chỉ một cái. Tôi cũng không nhớ rõ nữa.
Chuyện này có phải chuyện nhỏ hay không thì tôi không dám nói. Vợ tôi yêu đương với người khác thì được, đó là em tự nguyện, nhưng em bị người khác bắt nạt thì tuyệt đối không được. Điều này không liên quan đến việc tôi còn yêu em hay không, dù tôi có yêu hay không thì cũng không được. Đừng hỏi tôi tại sao, tôi cũng không biết tại sao, tóm lại là không được.
Những người xung quanh đều hoảng sợ, ầm ĩ loạn cào cào. Còn có mấy người giơ điện thoại chụp ảnh, quay video. Trên cánh tay tôi có một mảng hình xăm lớn, trông cũng không giống người tốt lành gì.
Vợ ra sức ngăn cản tôi, nói: "Đừng đánh nữa, anh làm gì vậy? Trên đời này ở đâu chẳng có loại người như vậy, anh không biết sao!"
Sau này nghĩ lại, lúc đó có lẽ phần lớn là tôi đang trút giận lên người đàn ông này. Cảm xúc của tôi đã bất ổn suốt một khoảng thời gian dài rồi.
Lúc đó suýt nữa thì gọi cả cảnh sát đến. Trên sàn có khá nhiều máu, mấy lọ đồ hộp trên kệ cũng vỡ tan tành. Ngày ấy tôi thực sự đánh đến đỏ mắt, không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì nữa. Tôi cũng không nhớ mình đã làm gì. Có lẽ trong xương tủy, tôi vốn là một kẻ sát nhân, haha.
Vợ tôi không ngăn được tôi, mắt em đỏ hoe, hét lớn: "Chiến Dữ Đình, anh đã xong chưa!" Giọng em cũng nghẹn ngào.
Tôi lập tức tỉnh táo lại.
Lúc đó tôi mới thấy hình như mình đã đánh người ta hơi quá tay. Dù sao thì tôi cũng đã đánh đến mức thở hổn hển.
Đứng thẳng người lên, quay đầu lại thấy vợ đứng lẻ loi một mình lau nước mắt, tôi lập tức hoảng loạn.
Tôi cố nhẹ giọng nói: "Không sao đâu..."
Đưa tay định lau mặt cho em, em né nhanh sang một bên. Tay tôi đầy máu.
Tôi vừa bình tĩnh lại, chứng tỏ bây giờ tôi đã có thể nghe thấy lời người khác. Vợ lập tức bùng nổ, chẳng màng xung quanh vẫn còn một đám người vây xem, vừa khóc nức nở vừa gào lên với tôi: "Mẹ kiếp, cái tính xấu này của anh mãi vẫn không sửa được đúng không! Tôi nói anh cũng không nghe nữa đúng không!"
Tôi không thốt nổi một lời nào.
Sau đó chúng tôi đưa người đó vào viện, rồi bồi thường thêm chút tiền.
Lúc về, vợ không đi cùng tôi, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Mũi em vẫn còn đỏ, đứng ở cửa bệnh viện cúi đầu bấm điện thoại, nói là em muốn đến nhà bạn.
Tôi nói: "Anh xin lỗi."
Em hừ một tiếng, giọng vẫn khàn, bảo: "Thôi đi, ai dám nhận lời xin lỗi của anh."
Một hồi lâu sau, tôi vẫn không nói gì.
Mệt mỏi.
Không biết tại sao. Chỉ cần há miệng ra đã thấy mệt kinh khủng. Một chữ cũng không muốn nói. Cảm giác mệt đến mức có thể bật khóc ngay tại chỗ.
Haha, đùa thôi, tôi không khóc.
Tôi nói: "Về nhà đi, trưa anh làm đồ ngon cho em ăn."
Em lắc đầu, không thèm để ý đến tôi.
Để ý tôi chút đi, tôi sắp không dỗ nổi em nữa rồi.
Tôi nói: "Anh sai rồi, sau này anh sẽ không như thế nữa, anh thề."
Em nói: "Anh không sai. Tôi mới là người sai."
Tôi không biết tại sao em lại nói như vậy.
Thế rồi hai chúng tôi cứ đứng ở cửa bệnh viện. Mệt quá, tôi muốn hút điếu thuốc. Vừa châm lửa, em cúi đầu nhìn điện thoại, lạnh lùng nói: "Dập đi."
Thế là tôi dập điếu thuốc. Tiếp tục đứng với em.
Hơn nửa tiếng sau, xe của một cô bạn thân của vợ tôi dừng ở cửa. Lão Phú hạ kính xuống. Giữa ban ngày mà cô ấy ăn mặc như vừa nhảy nhót trong bar đêm ra, đương nhiên cũng có thể là vậy thật.
Cô ấy cười hì hì nhìn tôi nói: "Lại chọc vợ anh giận rồi hả?"
Nói thật, tôi chẳng cười nổi.
Vợ không ngoảnh đầu lại mà lên xe luôn. Tôi giữ cửa xe không cho đóng, nói: "Đừng đùa nữa, người ta là con gái, em qua ở với người ta cũng bất tiện."
Lão Phú vung tay hào sảng nói: "Không sao, Tử Kỳ như gà con ấy, làm gì nổi tôi."
Tôi bảo: "Ai lo cho cô, tôi sợ cô như sói đói hổ vồ ấy."
Cô ấy mắng tôi độc mồm độc miệng, bảo ai làm vợ tôi thì cũng phải chạy mất dép.
Trong lúc tôi nói chuyện với cô ấy, vợ tôi đập mạnh cửa xe đóng lại, nói với Lão Phú: "Lái xe."
Lão Phú nháy mắt với tôi, mấp máy môi nói: "Yên tâm."
Cô ấy tưởng lần này cũng giống vô số lần cãi vã trước đây của chúng tôi, rằng vợ tôi miệng cứng lòng mềm, lại sắp tạm bỏ nhà ra đi mấy hôm.
Cô ấy không biết rằng lần này chúng tôi có thể sẽ chia tay thật sự.
Tôi tựa vào cửa sổ ghế lái, nói với Lão Phú: "Đừng cho em ấy ăn đồ lạnh, dạo này em ấy đang đau bụng đấy."
Vừa nói xong, vợ tôi ngồi ở ghế sau lớn tiếng bảo Lão Phú: "Lão Phú, đi Thái Cổ Lý đi, mình mời cậu ăn kem."
Lão Phú cũng câm nín, cười với tôi một cái.
Cô ấy nói: "Không sao, anh yên tâm, đi đây."
Tôi gật đầu.
Nhìn xe họ đi khỏi, tôi lại ngồi trên bậc thang bệnh viện một lúc.
Hút nốt điếu thuốc lúc nãy vẫn còn dang dở.
Nghĩ lại thì vài tiếng trước, hai chúng tôi vừa hiếm khi dậy ăn sáng cùng nhau, đi siêu thị một lúc, vậy mà giờ đây lại thành ra chỉ còn lại mình tôi.
Cũng ổn thôi, lòng tôi trống rỗng, buồn... có lẽ là buồn thật, nhưng lâu dần, thật ra tôi cũng chẳng còn cảm nhận được gì nữa.
Xin lỗi, tôi mệt thật rồi.