Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 205: Chuẩn Bị (Góc nhìn của Nhị Nha) – Phần 1
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 205 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tiểu Viễn và Bình An không có ở nhà,” Dư An Tú lí nhí nói.
“Dạ, vậy để cháu chơi với Tiểu Hắc Tiểu Hoa một lát ạ.” Nhị Nha cố gắng nhỏ giọng, tiến đến chuồng chó, vuốt ve hai con đang bị xích để che đi sự lúng túng của mình. Ở nhà bên cạnh, tiếng bố đóng cửa rời đi và tiếng ho ngày càng xa dần. Cô nàng vuốt ve lũ chó, rồi rụt tay lại hỏi: “Bà nội Tô ơi, có việc gì cháu giúp được không ạ?”
Dư An Tú không ngẩng đầu, tay vẫn thoăn thoắt khâu đế giày, đáp: “Có việc thì cháu ngoại của bà sẽ làm.”
“Vậy cháu đi đây ạ, nếu bà cần giúp gì cứ đứng giữa sân gọi một tiếng, cháu nghe thấy sẽ sang ngay.” Cô nàng mân mê miếng vá trên quần, cúi đầu bước nhanh ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại, vì để một bà cụ ở nhà với cửa mở thì không an toàn chút nào.
Nhị Nha đứng trong hẻm, liếc nhìn cánh cửa khóa chặt của nhà mình, chần chừ một lát rồi đi về phía đông con hẻm. Đi đến cuối hẻm chợt nghe thấy tiếng Tiểu Hổ đang la hét.
“Chị hai, chị làm xong bài tập rồi hả? Chị đến tìm em đấy à?” Tiểu Hổ cầm túi cát chạy lại nắm tay chị hai, tựa vào người chị gái, vừa nhảy lò cò.
“Chị đến xem em có làm lạc mất chị cả không.” Nhị Nha ôm cổ thằng bé, để mặc nó nhảy nhót thỏa thích, rồi đi về phía tảng đá lớn, nơi Đại Nha đang ngồi phơi nắng.
“Chị cả vẫn ngồi đó mà, em trông kỹ lắm, không để chị ấy chạy lung tung đâu.” Tiểu Hổ thôi nhảy, thọc tay vào túi áo chị hai rồi gọi to về phía tảng đá: “Chị cả ơi, chị hai đến tìm chị này.”
“Đến giờ nấu cơm rồi à?” Đại Nha đứng dậy nhìn trời, hỏi một cách mơ hồ: “Vẫn chưa đến trưa mà, Nhị Nha em đói rồi à? Để chị về nấu cơm cho, em học thuộc bài chưa?”
Đại Nha chưa từng đi học, không biết chữ, nhưng cô ấy biết em gái mình sẽ học đại học, sẽ trở thành sinh viên. Mỗi khi Nhị Nha lấy sách ra, cô ấy lại dắt Tiểu Hổ ra ngoài để không làm phiền đến em gái. Ngay cả những tờ giấy nháp viết đầy chữ của Nhị Nha, cô ấy cũng xếp gọn gàng rồi ép dưới gối.
“Chị, ở thôn Đại Đường có người đàn ông nào mà kẽ ngón út tay trái có vết sẹo hình con rết không? Chúng ta gọi người đó là chú họ, là họ hàng trong vòng Ngũ Phục ấy.” Nhị Nha đưa tay ra làm hiệu.
Đại Nha đưa bàn tay đỏ ửng, sưng vù như củ cải giống hệt tay Nhị Nha lên, sờ vào ngón út tay trái, nghĩ ngợi hồi lâu rồi lắc đầu: “Chị chưa thấy bao giờ.”
“Chiều nay chị đi cùng em đến thôn Đại Đường một chuyến nhé, giữa trưa chúng ta sẽ đi, về trước bữa tối. Tiểu Hổ ở nhà chơi, chị hai sẽ mua kẹo sữa cho em, nếu có ai hỏi chị cả và chị ở đâu, em cứ bảo là bọn chị đi nhặt củi nhé, được không?” Nhị Nha cúi xuống nói với Tiểu Hổ.
Tiểu Hổ nuốt nước bọt, áp mặt vào áo Nhị Nha, nói dối lòng: “Em không ăn kẹo đâu.”
“Phải ăn chứ, trẻ con thì phải được ăn kẹo chứ. Em ở nhà ngoan, không chạy lung tung, chị hai sẽ mua kẹo cho.”
“Em không chạy lung tung, không ra bờ ao, không đánh nhau với ai hết.” Tiểu Hổ cười toe toét, nhắc lại những lời chị hai hay dặn.
Đại Nha đứng bên cạnh không nói gì, cô ấy đã quen với việc được sắp đặt, không bao giờ hỏi tại sao, đi đâu hay làm gì.
Nhị Nha chưa từng đến thôn Đại Đường. Cô nàng bảo Đại Nha chỉ chỗ những người cùng tộc đang sống trong thôn, sau đó để Đại Nha đợi ở ngoài, còn mình tự vào thôn dạo quanh, mắt liếc nhìn vào những cánh cửa đang mở.
“Này cháu gái, cháu từ đâu đến thế? Tìm ai?” Một bà lão hỏi.
Nhị Nha sờ sờ lên mặt, học theo dáng vẻ của thím Tô, tiến tới, khẽ nhíu mày nói: “Cháu chào bà, cháu ở trên thị trấn xuống, muốn tìm một chú, chú ấy dáng người khá cao, ở kẽ ngón út tay trái, kéo dài đến lòng bàn tay, có một vết sẹo nhìn như con rết. Nhà chú ấy ở đâu ạ?”
Cô không giải thích lý do, vì càng nói nhiều càng dễ lộ sơ hở, lại còn lộ vẻ chột dạ.
Cô nàng hỏi thẳng “nhà ở đâu” khiến mấy bà lão đang ngồi sưởi nắng sát tường cũng không kịp hỏi người đó là ai hay tìm làm gì, mà lập tức quay sang bàn tán với nhau: “Trong thôn ai có sẹo con rết ở tay trái nhỉ? Đại Hàm à? Không phải, cậu ta bị sẹo cả mu bàn tay cơ mà. Vậy thì còn ai nữa?”
“Cháu gái, người cháu tìm tên gì? Cháu phải nói tên thì bà mới biết được.”
“Họ Trương ạ, cùng tộc với Trương Khải Quân, là cháu họ, vẫn trong vòng Ngũ Phục ạ.” Trương Khải Quân là tên của ông nội cô nàng.
“Trương Khải Quân là ai? Bà nội Đại Mao, em chồng bà có phải tên đó không?” Có người hỏi.
“Đúng rồi, lão Què tên thật là Trương Khải Quân, thế hệ đó mang chữ Khải.” Bà cụ được gọi là nội Đại Mao gật đầu, bà ta nheo mắt nhìn Nhị Nha, ngẫm nghĩ rồi nói: “Đám cháu họ của bà chẳng có đứa nào có sẹo con rết ở tay cả, toàn là dân làm nông chính hiệu, chẳng ai để tay bị thương như thế.”
Nhị Nha căng cả mặt dưới cái nhìn của bà lão, không ngờ lại hỏi đúng người nhà của bác họ mình. May mắn là cô nàng chưa bao giờ về thôn nên không ai nhận ra.
“Này cháu gái, bà nhìn cháu thấy hơi quen, bố cháu tên là gì?”
Nhị Nha suýt nữa thì nghẹn nước bọt, cô nàng bịa đại một cái tên rồi hỏi: “Đây là thôn Bán Pha phải không ạ? Người cháu tìm là ở thôn Bán Pha.”
“Đi về phía tây, qua một thôn nữa mới tới, nhưng bà cũng chưa từng nghe nói thôn Bán Pha có ai tên Trương Khải Quân cả.”
Nhị Nha cười gượng, đứng dậy đi về phía cổng thôn. Những điều bất thường trước đó cuối cùng đã được xác nhận. Bố đã là người vẻ vang nhất tộc vì lập nghiệp ở thị trấn, lẽ nào lại vồn vã với một người chú họ làm nông, lại càng không có chuyện ai đó lại quá quan tâm đến một đứa cháu họ hàng chục năm không gặp mặt.
Hơn nữa, nói là quan tâm mình nhưng thực chất giống như quan tâm đến thành tích của mình thì đúng hơn. Không, cảm giác đó không phải là quan tâm, mà giống như thái độ của bà ngoại Tiểu Viễn đối với mình — một thái độ dựa trên giá trị của chiếc xe đạp.
Chiếc xe đạp là của thím Tô, bà ngoại Tiểu Viễn có thái độ đó thì còn hiểu được, nhưng thành tích là của chính mình, người kia đúng là có bệnh, hay là ông ta coi thành tích của mình như của ông ta rồi?