Chương 18: Sao cậu lại mở miệng chứ hả!

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 18: Sao cậu lại mở miệng chứ hả!

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Với từng bước nhảy của Thời Duyệt, sức sống của điệu nhảy 《Sáo Mã Can》 càng thêm bùng nổ. Phạm Tinh Dương đã hoàn toàn quên mất mình đến đây để làm gì, hắn chỉ biết ngây ngẩn nhìn Thời Duyệt nhảy còn hăng say hơn cả những bà cô, bà dì ở nhà mình —— cơ mà sao hắn lại nhìn thấy vẻ đẹp hài hước trong đó vậy nhỉ?!
Cuối cùng vẫn phải nhờ Phó Du - người anh họ có tâm lý vững vàng hơn ai hết của hắn - sau vài giây sửng sốt, anh đã bước tới tắt nhạc.
Sau khi nhạc dừng, Thời Duyệt - người đang nhảy vô cùng mê say - mới dừng theo. Cậu xoay người, nhìn về phía cửa ra vào, đối diện với Phó Du đang nhíu mày đầy nghiêm túc, cùng với Phạm Tinh Dương đang thẫn thờ.
Thời Duyệt có hơi bất ngờ, cậu khẽ nheo mắt nhìn bọn họ, cười: "Mọi người xong rồi hả?"
Lúc này Phạm Tinh Dương mới hoàn hồn, hắn cũng nhíu mày giống anh họ của mình, hỏi: "Cậu không tập bài Street Dance mà tớ gửi cho cậu à?"
Sự khác biệt giữa nhảy quảng trường và nhảy đường phố là quá lớn. Một bên dành cho người già và người ở độ tuổi trung niên, động tác vừa đơn giản lại nhẹ nhàng. Còn bên kia thì dành cho giới trẻ, động tác vừa nhanh lại vừa kịch liệt. Tiết mục mà bọn họ sắp biểu diễn cũng là một tiết mục nồng nhiệt và sôi động, vũ đạo không hẳn là hoàn toàn theo lối nhảy Street Dance, nhưng nó cũng có nhịp độ rất nhanh, hoàn toàn không liên quan đến nhảy quảng trường dù chỉ một chút!
"Có chứ." Thời Duyệt vẫy vẫy chiếc áo màu đen dính đầy mồ hôi trên người mình: "Nãy giờ tớ đã tập bài đó, còn tìm thêm bài mới trên mạng để tập nữa kìa. Đến khi mệt, tớ mới chuyển sang nhảy quảng trường để thư giãn một chút."
Thời Duyệt không biết Phạm Tinh Dương và Phó Du sẽ chọn bài gì và vũ đạo gì, nhưng cậu thấy Phạm Tinh Dương rất thích Street Dance, vậy nên có khả năng cao là hắn sẽ chọn một bài theo thể loại đó. Vì không thể giúp gì được về phần ca hát, thế nên cậu phải cố gắng luyện nhảy, không gây cản trở cho Phạm Tinh Dương.
Thế nên, dù đó không phải là thể loại nhảy mà Thời Duyệt theo đuổi, cậu vẫn nghiêm túc tập luyện trong một lúc thật lâu.
"Đúng rồi, hay là để tớ nhảy một đoạn cho hai người xem sao nhé, đây là lần đầu tiên tớ tập nhảy kiểu này, khó hơn nhảy quảng trường nhiều."
Vừa nói xong, Thời Duyệt đã nhảy luôn. Vừa nhảy, cậu vừa tự tạo nhạc nền bằng miệng: "duang~ duang~ duangduangduang......"
Động tác gọn gàng lại đẹp mắt, nhịp điệu rất nhanh, thậm chí còn nhanh hơn và càng hút mắt hơn cả vũ đạo gốc của Phạm Tinh Dương.
Nhưng, trong mắt của Phạm Tinh Dương và Phó Du lúc này chỉ còn đọng lại mỗi cái miệng đang tự tạo nhạc nền cho mình của Thời Duyệt, cùng với đó là mấy tiếng "duangduang" vô cùng quái dị.
Hai người liếc nhau, trong đầu vang lên cùng một câu vào cùng một lúc: "Cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với......"
Nhảy xong một đoạn ngắn, Thời Duyệt thở hổn hển, vừa lau mồ hôi, cậu vừa chạy tới trước mặt hai người kia, trong mắt tỏa ra sự chờ mong: "Thế nào, ok chứ?"
Phó Du đã không còn nhíu mày nữa, ánh mắt anh cũng đã thẫn thờ. Anh nhìn Thời Duyệt với vẻ mặt khó tả rồi lại vỗ vai Phạm Tinh Dương, quay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng lững thững của Phó Du, trong đầu Thời Duyệt chỉ toàn là dấu chấm hỏi. Cậu quay qua hỏi Phạm Tinh Dương: "Anh Phó thấy tớ nhảy không đẹp à?"
Phạm Tinh Dương cũng thẫn thờ mà nhìn bạn của mình, một hồi lâu sau, hắn mới trả lời với vẻ mặt đầy đau khổ: "Nếu cậu không mở miệng thì tớ đã beatbox đệm nhạc cho cậu rồi đó!"
"Nhưng cậu lại cố tình mở miệng, Thời Tiểu Duyệt, sao cậu lại mở miệng làm gì chứ hảaaaa!" Nói xong lời cuối cùng, Phạm Tinh Dương đưa tay nắm lấy vai của Thời Duyệt rồi lắc thật mạnh, trông hắn không khác gì một tên điên với ý đồ muốn kéo cả hai cùng chết.
Tiếng gào cuối cùng của hắn tràn ngập sự đau đớn cùng bất lực, khiến Phó Du - người còn chưa đi được bao xa - phải nổi da gà, không khỏi bước đi nhanh một chút.
Thời Duyệt bị Phạm Tinh Dương nắm lấy vai và lắc lư qua lại vừa chẳng hiểu gì lại vừa không khỏi cảm thấy thoải mái lạ thường, cảm giác như từng thớ cơ và xương cốt trên người cậu đều được thư giãn.....
Bữa trưa được chuẩn bị bởi Tiểu Long - trợ lý của Phó Du. Sau sự cố lần trước, cậu trợ lý đã bị công ty dạy dỗ một trận, giờ thì y đã không còn dễ dàng nhầm lẫn, hoảng hốt nữa, trông cũng chững chạc hơn nhiều.
Ba người thong thả ăn xong bữa trưa, sau đó là lao vào buổi tập nhảy vô cùng căng thẳng.
Lúc Thời Duyệt biết được hai người kia hoàn toàn không muốn cho cậu mở miệng ra hát, mà chỉ là nhảy chung với Phạm Tinh Dương, tuy điều này nằm trong dự kiến của cậu, nhưng cậu bé vẫn không khỏi cảm thấy có chút hụt hẫng. Cho tới cuối buổi tập, cậu chỉ có thể cố gắng tập trung toàn tâm toàn ý, dùng gương mặt nghiêm túc để che giấu nỗi buồn của mình.
Thời Duyệt thật sự rất thích ca hát, huống hồ gì cậu còn tưởng rằng anh Phó cho mình trợ diễn cho Phạm Tinh Dương là vì anh thấy giọng hát của cậu vẫn có thể cải thiện được và sẵn lòng chỉ dạy thêm cho cậu. Chỉ có thể nói rằng, do ban đầu đã nuôi quá nhiều hy vọng, thế nên giờ đây mới cảm thấy buồn. Cậu cần một khoảng thời gian thì mới tiêu hóa hết nỗi buồn này.
Những người vốn luôn vui vẻ, tươi cười mà buồn bã thường khiến người khác không khỏi bận lòng. Phó Du luôn là người rất nhạy bén, anh không khỏi nhíu mày khi thấy Thời Duyệt luôn im lặng mà cố gắng bắt kịp Phạm Tinh Dương.
Cậu bé này đang không vui, đó không phải là thứ mà anh muốn nhìn thấy, mọi chuyện không nên thành ra như thế này.
Dù ý định ban đầu của anh là muốn đền đáp ân tình, thì ngay lúc này, Phó Du lại càng hy vọng cậu bé này có thể bước lên sân khấu với một tâm thế tràn ngập vui sướng mà tỏa sáng hơn. Không ai lại đền ơn mà khiến người được đền ơn phải buồn bã như vậy!
Nhận ra được điều đó, Phó Du vỗ tay kêu tạm dừng.
Phạm Tinh Dương là người dừng lại trước, hắn đi đến trước mặt Phó Du, hỏi: "Anh, cần điều chỉnh chỗ nào à?"
Phó Du nhẹ nhàng lắc đầu, chờ Thời Duyệt cũng đến gần, anh nói: "Anh có một ý tưởng này, có thể để Thời Duyệt được hát một đoạn lại vừa có thể nâng tầm hiệu quả trình diễn của sân khấu lên một mức cao hơn. Nhưng nếu thế thì Thời Duyệt cần phải chịu khó mà học hát; Dương Dương, em cũng phải chia sẻ chút ánh hào quang."
Ánh mắt của cả hai người sáng bừng lên cùng lúc. Thời Duyệt lại càng phấn khích đến mức nắm lấy tay Phó Du: "Anh Phó, em biết là anh được mà!"
Khóe miệng Phó Du khẽ giật giật, tất nhiên là anh đây được rồi!
Sau khi cơn phấn khích trôi qua, Thời Duyệt lại do dự: "Nhưng mà chiếm spotlight thì......"
"Không sao, cậu cứ chiếm đi!" Phạm Tinh Dương rất mừng rỡ, "Ông đây rất vui lòng để cậu chiếm!"
Thời Duyệt còn chưa nói gì thì Phó Du đã quyết định luôn: "Vậy đi, vũ đạo thì không cần sửa nữa, bài hát cũng cứ để nguyên như vậy, anh sửa thêm đoạn cuối là xong...."
Sau khi sửa xong bản thảo, Phó Du gửi đoạn chỉnh sửa qua cho ban nhạc. Sau khi làm xong tất cả mọi thứ, anh nhìn về phía Thời Duyệt rồi nói với giọng trầm ấm: "Tiếp theo đây, ngoài phần vũ đạo, anh sẽ tự mình chỉ cho em cách hát. Thời Duyệt, em phải chuẩn bị tâm lý cho tốt, anh sẽ rất nghiêm khắc."
Nhìn Phó Du có vẻ xanh xao, yếu ớt ngay trước mắt mình, Thời Duyệt cười mà mắt cong như vầng trăng khuyết: "Thầy nghiêm ắt có trò giỏi, anh Phó, em có thể chịu đựng mọi gian khổ, anh cứ dạy đi, em chắc chắn sẽ không khiến anh phải thấy vọng!"
Nhưng không lâu sau đó, sau khi trải qua một khóa huấn luyện khổ sở đến muốn chết với phương pháp huấn luyện khắc nghiệt như địa ngục, Thời Duyệt chỉ ước gì mình có thể quay ngược thời gian tát cho mình một cái.
Em sai rồi, em đặc biệt không thể chịu đựng mọi gian khổ, thật đó anh ơi!
"Ngẩng đầu, thả lỏng cơ hàm!" Một bàn tay đỡ cằm cậu lên.
"Không được hát bằng giọng cổ, thả lỏng cổ họng ra!" Một bàn tay đặt ngay yết hầu của cậu.
"Lấy hơi bằng bụng, có biết bụng ở đâu không......." Một bàn tay đặt lên bụng cậu.
......
Phó Du - người đã hóa thân thành huấn luyện viên - chẳng còn vẻ yếu ớt. Dù trông anh có gầy gò xanh xao thì vẫn toát lên được vẻ uy nghiêm của một người thầy. Thời Duyệt muốn khóc cũng không ra nước mắt. Tập hát mà cứ như bị hành hạ đến mức không còn là chính mình! Người ta dạy là tay cầm tay mà dạy, còn tới lượt cậu thì lại thành phải chạm vào thân thể để chỉnh sửa.
Hơn một tuần, trong phần lớn thời gian, Thời Duyệt đã biến thành một con rối bị Phó Du điều khiển. Một đoạn ngắn thôi mà phải hát biết bao nhiêu lần, còn bị cho uống đủ loại thuốc bổ dưỡng để giữ giọng. Dù hiệu quả rất rõ rệt, nhưng Thời Duyệt vẫn cảm thấy khổ sở vô cùng, tình yêu với âm nhạc trong tim cũng đã dần tàn lụi.
Nếu đem ra so sánh thì đi tập nhảy với Phạm Tinh Dương còn nhẹ nhàng chán.
Trong nháy mắt, chương trình đã sắp bắt đầu ghi hình. Phạm Tinh Dương dẫn Thời Duyệt đến trường quay để diễn tập trước, đồng thời giới thiệu sơ qua về thể lệ chương trình cho cậu.
Sau những ngày ở chung với nhau, hắn đã nhận ra Thời Duyệt chẳng biết gì về showbiz hay những chuyện cùng những người trong ngành.
Chương trình này có tên là 《Tiếng lòng》, là nơi các ca sĩ tân binh tranh tài.
Ba cố vấn của chương trình là ba người có sức ảnh hưởng rất lớn trong giới. Một là vũ công Vu Trung, một là Lộ Văn Lâm - một ca sĩ lâu năm nổi tiếng với hình tượng thẳng thắn, sắc sảo, và một người nữa là ca sĩ kiêm nhạc sĩ nổi tiếng từ thuở niên thiếu —— Phó Du.
Lúc đó thì Thời Duyệt mới thật sự biết được về thân thế của Phó Du qua lời kể của Phạm Tinh Dương.
Tuy mới 29 tuổi, nhưng Phó Du đã nổi tiếng cả thập kỷ rồi. Năm 19 tuổi, anh ra mắt với tư cách ca sĩ và nổi tiếng với ca khúc hit vào năm 20 tuổi. Sau đó, anh ít khi phát hành bài hát mới, nhưng mỗi ca khúc anh phát hành đều trở thành kinh điển. Mà trong số các bài hát của Phạm Tinh Dương - một ca sĩ kiêm vũ công đang nổi - thì đã có một phần tư trong số đó là do Phó Du chắp bút, bài nào cũng thành hit.
Cũng đã gần hai năm rồi Phó Du không tái xuất, cũng không hay xuất hiện trước công chúng, nhưng danh tiếng của anh vẫn chưa bao giờ giảm sút. Nói theo cách khác thì là "người không ở giang hồ, nhưng giang hồ vẫn luôn lưu truyền truyền thuyết về người". Chừng đó cũng đủ để anh trở thành cố vấn cho các ca sĩ tân binh.
Tất nhiên là Phạm Tinh Dương không phải là ca sĩ tân binh, hắn chỉ là bị anh họ mình "bán đứng", phải bất đắc dĩ mà đi diễn tiết mục mở màn cho chương trình.
Nghe xong những chuyện đó, trong đầu Thời Duyệt chỉ còn lại mấy chữ —— anh Phó quá đỉnh!
Đồng thời, cậu cũng tự nhủ với bản thân mình rằng, sau khi biểu diễn xong, nhất định phải đi tìm hiểu thêm thông tin về anh Phó! Phải cổ vũ cho anh Phó mới được!
Thời gian sẽ trôi qua rất nhanh khi con người ta bận bịu. Chớp mắt đã đến ngày ghi hình. Với tư cách là một nhân vật phụ trong dàn khách mời chính, Thời Duyệt không cảm thấy quá lo lắng. Vẻ bình tĩnh đó đã khiến Phó Du phải chú ý: "Nhiều người nhìn như vậy mà em không lo lắng sao?"
Thời Duyệt nhún vai: "Lúc em nhảy quảng trường thì cũng bị nhiều người nhìn chằm chằm lắm." Quen cả rồi.
Có vẻ như cậu bé này thấy múa quảng trường không khác gì so với biểu diễn trên sân khấu vậy. Phó Du khẽ cười, vẻ mặt anh cũng không còn u buồn như lúc bình thường, cũng chẳng còn vẻ nghiêm khắc như lúc dạy hát, mà thay vào đó là chút dịu dàng cùng..... chiều chuộng. Giọng điệu cũng nhẹ nhàng hẳn: "Cố lên nhé, biểu diễn xong rồi anh sẽ mời em ăn một bữa."
"Dạ!" Thời Duyệt gật đầu lia lịa, nở nụ cười tươi rói trên môi.
Nụ cười xuất phát từ trong trái tim ấy dường như có một sức hấp dẫn vô cùng đặc biệt, tựa như ánh mặt trời xuyên qua tầng mây đen, ấm áp đến mức khiến người khác không thể không muốn lại gần.
Bàn tay đang đặt trên vai cậu của Phó Du không khỏi di chuyển lên, anh đặt tay lên mái đầu chưa tạo kiểu của cậu bé, xoa xoa mái tóc vừa dày lại vừa mềm mại.
Phạm Tinh Dương đứng bên cạnh chứng kiến tất cả mọi chuyện: "......"
Hắn quay đầu qua nhìn trợ lý của Phó Du, cảm thấy vô cùng khó hiểu mà hỏi: "Nếu anh nhớ không lầm thì anh mới là em trai của anh ấy đúng không?"