Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 19
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lúc chờ đợi ở khu nghỉ ngơi, Phạm Tinh Dương không nhịn được hỏi Thời Duyệt: "Đây chắc hẳn là sân khấu đầu tiên của cậu nhỉ, có cảm nhận gì không?"
Thời Duyệt kéo phần cổ của chiếc áo trắng để bản thân được thoải mái hơn một chút. Chiếc áo này rõ ràng được thiết kế rộng rãi, chất liệu cũng bồng bềnh, nhưng cổ áo lại may quá nhỏ, cúc áo cũng được đính quá cao. Sau khi được nhân viên giúp mặc đồ vào, cậu luôn cảm thấy khó chịu và khó thở.
Phạm Tinh Dương cũng mặc chiếc áo tương tự có màu đỏ, không rộng như chiếc áo của Thời Duyệt nhưng cổ áo lại rất rộng, cũng chẳng có cúc áo. Kiểu ăn mặc thoải mái đó khiến Thời Duyệt cảm thấy rất ghen tị.
Kéo cổ áo xong, cậu lại không kìm được mà sờ vào mái tóc đã cứng đờ vì xịt keo của mình, nói với Phạm Tinh Dương: "Giờ tớ chỉ có một cảm nhận thế này thôi, tóc tớ nặng quá, chắc là phải tốn thêm tiền đi gội đầu sau khi xong chương trình rồi."
Phạm Tinh Dương phì cười, vô cùng hào phóng nói: "Không sao, gội đầu thôi mà, anh đây sẽ bao cậu!"
"Cảm ơn con trai! Con trai đúng là có hiếu." Thời Duyệt cười tủm tỉm.
"Cậu lại nữa..." Phạm Tinh Dương đang định xắn tay áo để bồi dưỡng tình cha con với Thời Duyệt thì nhân viên đã không cho hắn cơ hội đó mà bước tới thúc giục bọn họ lên sân khấu.
Cả hai ngừng cười, nhanh chóng di chuyển đến vị trí tương ứng theo buổi tập trước đó.
Trên sân khấu tối om, một ánh đèn đột nhiên chiếu xuống. Dưới ánh đèn đó, một chàng trai trong chiếc áo màu đỏ xuất hiện. Hắn nhướng mày, nở một nụ cười cuốn hút. Những đường nét trên gương mặt kia được trang điểm tinh xảo đầy quyến rũ, khiến khán giả dưới khán đài phải thét lên.
Người kia đã quen với những tiếng thét như thế, hắn đưa tay phải lên, và nơi hắn chỉ vào cũng có một ánh đèn khác chiếu xuống.
Một chàng trai trong chiếc áo sơ mi màu trắng lặng lẽ đứng dưới ánh đèn, khuôn mặt điển trai với lớp trang điểm nhẹ nhàng đã không còn sự vui sướng tươi rói như thường ngày mà chỉ còn lại vẻ lạnh lùng. Đôi mắt đào hoa đẹp đến khó tin kia nhẹ nhàng đảo qua sân khấu, nhìn xuống dưới khán đài đang có rất nhiều người xem, rồi lại như không đặt bất cứ thứ gì vào trong ánh nhìn của mình.
Hờ hững, lạnh nhạt rồi lại toát ra cảm giác lãnh đạm đến lạ thường.
Trên ghế ngồi của ban giám khảo, Phó Du – người đã ngồi ở đó từ lâu – không khỏi nghiêng người về phía trước. Anh nhìn chằm chằm chàng trai mặc áo trắng, vừa chờ mong lại vừa có chút lo lắng.
Những người vừa mới hò hét vì chàng trai áo đỏ giờ đã im phăng phắc. Họ còn chưa kịp phản ứng thì đèn trên sân khấu đã bật sáng, tiếng nhạc sôi động cũng vang lên.
Cùng lúc đó, Phạm Tinh Dương cất cao giọng hát, hòa vào nhạc đệm vang dội, làm không khí trong trường quay nóng bừng.
Kết hợp với điệu nhạc cuồng nhiệt và giọng hát nổi bật của Phạm Tinh Dương, hai chàng trai – một đỏ một trắng – bắt đầu những bước nhảy của mình.
Áo đỏ nhiệt huyết như lửa, từ động tác cho đến biểu cảm đều vô cùng phóng khoáng. Áo trắng lạnh lùng bình tĩnh, nhưng từng cử chỉ lại rất mạnh mẽ, hoàn toàn không giống với vẻ ngoài lạnh lùng của cậu ấy. Động tác của hai người hoàn toàn không giống nhau mà lại ăn ý một cách bất ngờ, hai sắc màu đỏ và trắng càng lúc càng tiến đến gần nhau theo điệu nhạc.
Khi cả hai đã đến gần nhau rồi, nét hờ hững trên gương mặt của áo trắng cũng dần phai nhạt. Khi cả hai nắm tay nhau, áo đỏ kéo áo trắng cùng thể hiện, đoạn nhạc cũng bước vào khoảng cao trào, một nụ cười rạng rỡ, chói chang hơn cả ánh mặt trời hé nở trên gương mặt của chàng trai áo trắng.
Cũng chính từ giây phút đó, động tác của áo trắng và áo đỏ dần được hòa quyện, thi thoảng lại giao thoa với nhau. Điều khác biệt duy nhất chính là, áo trắng vẫn không cất tiếng hát.
Nhịp điệu nhanh nhưng lại không rối loạn, vũ đạo điêu luyện vô cùng hợp với bài hát, mạnh mẽ lại dứt khoát, khiến cả khán đài bùng nổ.
Khán giả dưới sân khấu đã hò hét không ngừng, có người còn gào lên. Cũng may là tai nghe và hệ thống âm thanh do ban tổ chức chương trình chuẩn bị đều có chất lượng tốt, nếu không thì người ta đã không thể nghe rõ được nhạc giữa những tiếng la hét kia rồi.
Khi hát đến câu cuối cùng của bài hát, chàng trai áo trắng bỗng kéo cổ áo của mình, giật đứt chiếc cúc áo trên cùng, để lộ cần cổ thon dài, hầu kết nhỏ nhắn, cùng với phần xương quai xanh thanh tú lại xinh đẹp.
Chàng trai khẽ cười, thoải mái vén phần tóc trước trán mình lên, để lộ ra phần trán nhẵn nhụi, đôi mắt đào hoa như chứa đựng những vì sao. Sau đó, đôi môi mỏng kia khẽ hé mở, hòa giọng cùng với Phạm Tinh Dương trong câu hát cuối cùng.
Giọng hát kia khác hẳn với chất giọng trong trẻo của Phạm Tinh Dương mà đi từ thấp cho đến cao. Sau khi hát xong một câu, âm thanh đó vẫn còn ngân vang, thậm chí còn đạt được đến một độ cao hoàn mỹ như âm thanh của cá heo biển*.
*Âm thanh của cá heo biển: đại loại là một âm thanh có âm vực rất cao như tiếng của cá heo, không phải thuật ngữ chuyên môn mà là để ví von khi một người có thể đạt tới một độ cao đáng nể trong lúc ca hát.
Khi âm thanh của cá heo biển dần nhỏ lại, một đỏ một trắng bước lên bục, tận dụng một nhịp trống cuối cùng trong bài hát để thực hiện động tác quỳ một gối mạnh mẽ.
Màn trình diễn kết thúc tại đó.
Tiếng thét của khán giả đã lớn tới mức có thể làm rung chuyển cả khán phòng. Cũng không biết là do ai khởi xướng trước, mà bọn họ dần hô lên: "Hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ!"
Tại hàng ghế của ban giám khảo, Phó Du không khỏi cảm thấy có chút tự hào. Đó là sự tự hào khi tác phẩm do mình dàn dựng được khán giả đón nhận, và khi những "đứa con" của mình nhận được lời khen ngợi đến từ người khác.
Nhưng nhìn một trắng một đỏ đang tỏa sáng rực rỡ kia, ngoài sự tự hào, trong lòng anh còn có một cảm giác gì đó rất lạ, có chút vị chua chát nhưng cũng không hẳn, cảm giác thật lạ.
Phó Du mím môi, gạt bỏ cảm giác kỳ lạ ấy mà ngả người ra sau.
Phạm Tinh Dương và Thời Duyệt thở dốc một lát rồi mới đứng dậy. Điều đầu tiên họ làm sau khi đứng dậy là nhìn nhau cười. Nụ cười đó của cả hai lại càng khiến khán giả hét to hơn.
Sau khi diễn xong, Thời Duyệt muốn lui xuống, nhưng cậu còn chưa kịp hành động thì đã bị MC giữ lại.
MC cầm mic bước lên sân khấu, đưa cho Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương mỗi người một cái rồi tự mình điều khiển không khí.
Khi những khán giả kia ngừng hò hét phải đến hai phút sau, MC vui vẻ nói: "Chào mừng toàn thể quý vị và các bạn đến với chương trình 《 Tiếng Lòng 》. Đầu tiên, chúng tôi xin cảm ơn những người đã đem đến cho mọi người một màn trình diễn bùng nổ – Phạm Tinh Dương và Thời Duyệt!"
"Màn biểu diễn của hai bạn thật sự quá tuyệt vời, đã lâu lắm rồi tôi mới được chứng kiến một màn trình diễn cháy hết mình từ đầu đến cuối như thế này." MC giơ ngón tay cái lên rồi hỏi Phạm Tinh Dương: "Dương Dương, cậu có muốn giới thiệu đôi chút về ca khúc này không?"
Phạm Tinh Dương cười rạng rỡ: "Những ai theo dõi tôi thì chắc chắn sẽ biết rằng đây là ca khúc mới chưa từng được phát hành của tôi, là một bài hát mà tôi dành riêng cho chương trình này. Tất nhiên là lời nhạc cùng vũ đạo đều không phải do tôi biên soạn, mà tác giả thực sự đứng sau nó chính là Phó Du – một trong những vị giám khảo ở bên dưới."
Máy quay và ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Phó Du, còn người nọ chỉ cầm lấy microphone rồi đáp lại một cách thờ ơ: "Em cũng tham gia vào quá trình sáng tác mà."
Phạm Tinh Dương gãi đầu, cười: "Anh mới là người chủ chốt!"
Vì thế, MC lại nhân tiện phỏng vấn Phó Du, hỏi đến một vấn đề quan trọng nhất: "Anh Phó đã biến mất không một tiếng động gần hai năm, giờ thì anh đang chuẩn bị để tái xuất giang hồ rồi chứ?"
Phó Du chỉ đáp bằng giọng điệu nhẹ nhàng: "Tùy duyên thôi."
Khóe miệng của MC giật giật, ở ẩn cũng tùy duyên, trở lại cũng tùy duyên? Nói thế thì anh ta biết nói gì tiếp đây. Quả nhiên Phó Ma Vương vẫn là "sát thủ truyền thông" như ngày nào.
Anh ta vội nói đùa thêm vài câu rồi nhìn vào một người khác đang đứng trên sân khấu – là Thời Duyệt đang ngoan ngoãn đứng cúi đầu ở một góc, không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Thời Duyệt." MC gọi một tiếng, nhưng lại không nhận được phản hồi.
Thấy thế, Phạm Tinh Dương vội kêu lên: "Thời Tiểu Duyệt!"
Thời Duyệt – người chỉ nghĩ mình đứng để làm nền – còn đang suy nghĩ lát nữa mình nên chọn dầu gội mùi gì để gội đầu thì lại được gọi tên. Thế là cũng đáp lại theo phản xạ: "Hả, hết giờ làm chưa?"
Cả khán phòng bật cười.
Phạm Tinh Dương cười không nổi: "Cậu chỉ biết nghĩ đến lúc tan làm thôi sao!"
"Không phải," Thời Duyệt biết rằng chưa đến lúc tan làm, nhún vai, vuốt cái đầu cứng đờ của mình, "Giờ tớ chỉ nghĩ tới lúc được gội đầu."
Tiếng cười dưới khán đài lại càng to hơn nữa, ngay cả Phó Du với vẻ mặt vốn thờ ơ cũng phải khẽ cười.
MC cũng cười: "Thời Duyệt à, tôi thấy cậu cũng khá thật thà nhỉ. Có cảm thấy khó chịu khi dùng quá nhiều keo xịt tóc hay không?"
"Vừa cứng lại vừa nặng," Thời Duyệt xoa tay, "Muốn vuốt tóc cũng không vuốt nổi, khó ơi là khó!"
Câu trả lời này lại khiến mọi người cười nhiều hơn: "Ha ha ha ha ha..."
Sau một tràng cười giòn tan, MC vẫn không muốn để hai người bọn họ rời đi mà tiếp tục hỏi: "Hai người hãy cho chúng tôi biết cảm nghĩ sau màn trình diễn đi nào."
Phạm Tinh Dương quệt mồ hôi trên trán, cười nói: "Có hơi mệt một chút, nhưng sau khi diễn xong thì tôi lại cảm thấy cả người thấy thoải mái. Nhìn phản ứng của mọi người thì tôi nghĩ thấy thật xứng đáng."
Người dẫn chương trình khen hắn vài câu rồi lại nhìn về phía Thời Duyệt.
Thời Duyệt mím môi, che miệng micro lại, hỏi nhỏ Phạm Tinh Dương bên cạnh: "Tớ phải nói thật hay là sao chép câu trả lời của cậu vậy?"
Cậu tưởng là mình đã nói nhỏ rồi, nhưng lại bị "phản bội" bởi chiếc tai nghe vẫn còn đeo trên tai.
Đối mặt với Phạm Tinh Dương dở khóc dở cười cùng với khán giả đang cười ngả nghiêng, Thời Duyệt bực bội chạm vào micro trên tay. Đúng vậy, còn có cả tai nghe, thế thì MC đưa micro làm gì chứ, làm cậu quên béng mất.
Cũng may là Thời Duyệt đã quen với việc này, cậu cười một tiếng, nhìn về phía Phó Du: "Tôi cứ nói thật nhé, thật ra cảm nghĩ của tôi lúc này chính là..."
"Tôi sẽ không bao giờ học hát nữa!" Mắt cậu dán chặt vào Phó Du, giọng nói đầy trang trọng.
Vừa nghe thấy những lời đó, Phạm Tinh Dương đã phải bật cười, Phó Du thì chỉ còn biết bất đắc dĩ. Chỉ có người dẫn chương trình là lộ vẻ bối rối, anh ta bèn thay mặt khán giả hỏi: "Tại sao vậy? Lúc nãy cậu hát hay như vậy, sao lại không muốn hát nữa?"
Thời Duyệt mím môi nhưng lại lấy lại vẻ bình thường, thở dài một tiếng: "Vì học hát khó quá."
Cậu bé nhìn Phó Du chằm chằm: "Tôi sắp từ bỏ niềm đam mê ca hát rồi."
Phó Du cầm microphone lên, cảm thán một tiếng: "Đúng là quá khó."
Nếu như anh là nữ, chắc ngày anh dạy xong Thời Duyệt cũng là ngày anh mãn kinh.