Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 20: "Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!"
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn Thời Duyệt và Phó Du, ai cũng nhận ra hai người này có mối quan hệ đặc biệt, biết đâu Phó Du chính là người đã dạy Thời Duyệt hát. MC thực sự rất muốn "hóng" một chút, vì làm thế chắc chắn sẽ có thêm một tràng cười sảng khoái. Nhưng dù sao Phạm Tinh Dương và Thời Duyệt cũng không phải nhân vật chính, mà thời lượng chương trình lại có hạn.
Đạo diễn dưới sân khấu đã thúc giục, MC có chút không đành lòng. Anh đảo mắt, nhướng mày nói: "Có vẻ như giữa Thời Duyệt và anh Phó có chuyện gì đó đúng không ạ? Vậy thì Tinh Dương và Thời Duyệt, hai cậu có thể xuống phòng phỏng vấn dưới sân khấu để thực hiện một cuộc phỏng vấn đơn giản được chứ?"
"Không thể......" nào. Thời Duyệt buột miệng thốt ra hai chữ "Không thể", nhưng chưa kịp nói hết đã bị Phạm Tinh Dương bịt miệng lại.
Cậu nhóc chớp mắt, liếc nhìn Phạm Tinh Dương rồi hơi chau mày.
Phạm Tinh Dương không nhìn về phía bạn mình, chỉ che miệng cậu lại rồi cười với MC: "Không thành vấn đề ạ."
Vừa dứt lời, hắn vừa bịt miệng Thời Duyệt vừa kéo cậu lùi xuống.
Trước khi bước xuống sân khấu, Thời Duyệt vẫn không quên vẫy tay chào Phó Du đang ngồi bên dưới, còn đặc biệt muốn nhắc anh về lời mời ăn tối nay.
Dưới sân khấu, Phó Du cau mày nhìn chằm chằm Phạm Tinh Dương. Thằng nhóc này cũng không biết đỡ sau gáy cho Thời Duyệt, lỡ làm cậu ấy bị thương thì sao chứ!
Phạm Tinh Dương - kẻ vất vả lắm mới lôi được Thời Duyệt xuống sân khấu - bỗng cảm thấy như có gai đâm sau lưng. Hắn quay đầu lại theo bản năng, vừa hay bắt gặp ánh nhìn đầy bất mãn của ông anh mình.
Giây tiếp theo, anh họ hắn đã chuyển sang nhìn về phía sân khấu mà không thèm nhìn hắn nữa. Phạm Tinh Dương sờ tóc, trong lòng đầy rẫy thắc mắc, không lẽ màn trình diễn trên sân khấu của hắn đã làm ông anh này không hài lòng sao?
Phạm Tinh Dương lắc đầu, vừa giúp Thời Duyệt tháo tai nghe vừa nhíu mày nói: "Sao cậu ngốc thế hả? Nhận phỏng vấn như vậy thì cậu sẽ có thêm nhiều cơ hội tăng độ nhận diện trước công chúng đó! Cậu xem, cậu còn chưa có tác phẩm nào, chỉ mới tham gia một chương trình thôi, vẫn chưa có được bao nhiêu fan cứng cả, toàn là người ủng hộ qua đường thôi đấy. Không tăng độ nhận diện thì cậu lấy cái gì để hút fan, rồi làm sao mà nổi tiếng được chứ!"
Thời Duyệt lại thấy chẳng sao cả: "Thì tớ cũng có nghĩ đến việc muốn nổi tiếng đâu."
"Vào showbiz mà không muốn nổi thì cậu còn muốn gì nữa!"
"Có việc làm chứ gì, kiếm tiền sống thoải mái qua ngày là được rồi!" Thời Duyệt trả lời như thể đó là lẽ đương nhiên.
Cậu chưa từng muốn nổi đình nổi đám, cũng chẳng muốn kiếm những khoản kếch xù. Đừng thấy cậu ham tiền mà nghĩ như thế, đó là vì sự tần tiện đã ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu mà thôi. Khi dư dả được chút rồi thì cậu cũng sẽ chẳng phải suy nghĩ về việc kiếm tiền thế nào mỗi ngày nữa.
Phạm Tinh Dương dừng lại, hắn chợt nhận ra một điều rằng, Thời Duyệt đang xem tất cả các hoạt động thương mại và phi thương mại gần đây thành "việc làm", chứ không phải là bước đệm để trở nên nổi tiếng.
Vì cậu không có tham vọng nổi tiếng, không có ý muốn dựa dẫm vào người khác, vậy nên dù có ở chung với những người quyền lực trong giới, cậu cũng luôn có thái độ khiêm tốn, không kiêu ngạo mà cũng chẳng bợ đỡ xu nịnh, lúc nào cũng tự do thoải mái.
Cũng giống hệt như lúc mới tới《 Hoan Nghênh Về Nhà 》 vậy, dù ban đầu cậu chỉ muốn làm một bình hoa không chiếm spotlight của người khác, nhưng sau khi được mọi người cho phép buông thả, cậu thực sự đã có thể giải phóng bản thân mình, và một khi đã được giải phóng, cậu đã không còn chút e dè đắn đo nào, thậm chí còn "bắt cóc" luôn cả đạo diễn.
Trong lòng không có dã tâm, không có toan tính, vậy nên mới có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, luôn dám nói lên chính kiến của mình.
Nhưng hắn vẫn không thể không lên tiếng khuyên nhủ Thời Duyệt: "Sau này cậu cũng không nên nói chuyện quá tùy tiện như thế nữa. Giống như lúc nãy cậu vừa suýt từ chối MC vậy đó, anh ấy là người dễ tính thì không sao, nhưng lỡ như gặp phải ai đó có tính hẹp hòi hay để bụng, thì e là người ta sẽ nghĩ cậu không chừa thể diện cho họ mất, rất dễ gây mích lòng. Trong giới giải trí này, những người như thế là khó đề phòng nhất, không khôn khéo thì họ sẽ chèn ép bắt cậu ra khỏi giới đấy."
Thời Duyệt nhìn hắn với vẻ ngây ngốc, một lúc sau, cậu nở một nụ cười thật tươi: "Hầy, có gì to tát chứ. Rời khỏi giới giải trí thì có sao đâu, cùng lắm thì về nhà thừa kế tài sản của gia đình thôi!"
Nhà giàu nứt đố đổ vách mà, về nhà nằm không cũng chẳng lo chết đói.
Khóe miệng Phạm Tinh Dương giật giật, nói thế mà cũng được ư? Trên Weibo thì toàn là cỏ cây hoa lá rồi nào là con ngỗng nhà hàng xóm, vậy thì tài sản gì cơ chứ!
Nhìn thấy vẻ không quan tâm của Thời Duyệt, Phạm Tinh Dương mím môi, không nói gì thêm nữa. Hắn thầm nghĩ, sau này phải bảo trợ lý để ý nhiều hơn đến những tin tức về Thời Duyệt mới được, kẻo một ngày nào đó nếu cậu nhóc này thực sự gặp chuyện, hắn còn có thể cứu vớt kịp thời.
Có thể gặp được một người không có dã tâm, vừa vui vẻ lại hợp cạ với mình như vậy trong giới giải trí đầy rẫy tham vọng và toan tính thế này thực sự không dễ dàng gì. Hắn thực sự không muốn mất đi người bạn này.
Hai người đi đến phòng phỏng vấn theo hướng dẫn, nhân viên phụ trách phỏng vấn đã đợi sẵn bên trong. Cả ba chào hỏi nhau một cách đơn giản, người nhân viên kia mỉm cười nói: "Theo như chúng tôi được biết thì tiết mục ca hát của Thời Duyệt trong 《 Hoan Nghênh Về Nhà 》 rất là...... lạc tông. Nhưng trong màn biểu diễn lúc nãy, cậu lại ngân được một đoạn vô cùng hoàn hảo."
"Tôi nghĩ là ngoài tôi thì cũng có rất nhiều khán giả muốn biết, màn trình diễn "tông điếc" của cậu lúc trước là vì làm theo hình tượng được thiết lập sẵn, hay là cậu đã được người khác dẫn dắt để nâng cao kỹ năng của mình vậy?"
Thời Duyệt bĩu môi, thành thật nói: "Là nhờ anh Phó đã dạy em hơn một tuần. Nói chính xác thì kỹ năng của em cũng không được cải thiện cho lắm."
Phạm Tinh Dương ngồi bên cạnh đã không nhịn cười được từ lâu: "Thì cậu ấy cũng chỉ hát đúng được một câu thôi đấy! Ha ha ha ha......"
Thời Duyệt cũng phì cười: "Thế nhưng cũng phải công nhận rằng, tôi cảm thấy câu đó mình hát rất tốt! Đó chính là kết quả của những ngày rèn luyện trong sự thống khổ đó, giờ nghĩ lại tôi vẫn còn thấy ám ảnh trong lòng."
Phạm Tinh Dương nhớ tới điều gì đó, hắn che miệng cười khúc khích.
Để có thể dạy cho Thời Duyệt cách hát được một câu đó, anh họ hắn thiếu điều muốn đè dây thanh quản của cậu lại để làm cậu nhớ kỹ khi hát thì dây thanh quản phải như thế nào mới đúng.
Thời Duyệt đúng là một kẻ hủy diệt, nếu trích nguyên lời của anh họ hắn thì chính là kiểu "giết một ngàn quân địch, tổn thất tám trăm quân".
Cũng ác lắm, Thời Duyệt đúng là thông minh thật, lý thuyết 10 điểm, thậm chí học một biết mười, nhưng thực hành thì lại chẳng đâu vào đâu. Về sau vẫn phải nhờ anh họ hắn nghĩ ra một cách, dùng những ký ức về mặt thân thể bắt Thời Duyệt nhớ cách tạo ra âm thanh là như thế nào.
Anh nhân viên nhịn cười nói: "Có vẻ như thầy Phó thực sự rất nghiêm khắc nhỉ."
"Không đâu, tính ra anh ấy tốt tính lắm, em làm bậy bạ mà anh ấy vẫn không đánh em cái nào." Thời Duyệt nhíu mày: "Anh đừng xuyên tạc mối quan hệ giữa em và anh ấy, em vẫn còn đang chờ anh ấy mời em ăn cơm đó."
Anh nhân viên không nhịn cười nổi nữa, cậu nhóc này thú vị thật đấy. Anh quay sang hỏi Phạm Tinh Dương thêm vài câu hỏi rồi mới nói: "Lúc nãy tôi thấy có vẻ như Thời Duyệt muốn từ chối phỏng vấn nhưng lại bị Tinh Dương ngăn lại, có thể cho tôi biết lý do tại sao cậu lại muốn từ chối không?"
Thời Duyệt híp mắt, cười e thẹn: "Lúc nãy Tinh Dương mới dặn em là không được nói lung tung, vậy giờ em nói thật có được không ạ?"
Anh nhân viên kinh ngạc, anh liếc nhìn Phạm Tinh Dương đang lấy tay che mặt, cười nói: "Tất nhiên rồi."
Thời Duyệt lại nhìn về phía Phạm Tinh Dương, thấy bạn mình đang gật đầu với vẻ "sống không còn gì luyến tiếc" rồi mới từ từ nói ra: "Tại em không muốn tăng ca."
Chủ yếu là do không muốn tăng ca mà không có tiền lương thôi.
Cậu nhóc nhìn về phía anh nhân viên với ánh mắt trông mong, anh hiểu ý em chứ?
Ừm, đáp án này rất "Thời Tiểu Duyệt", Phạm Tinh Dương đã che kín khuôn mặt vặn vẹo không biết nên khóc hay nên cười của mình nhưng vẫn cảm thấy đây là một câu trả lời hoàn toàn nằm trong dự kiến.
Anh nhân viên: "............" Có kiểu trả lời tỉnh bơ như vậy luôn sao!
Trong khoảnh khắc đó, anh không biết mình nên nói thế nào mới được cả. Để không khí không chùng xuống, anh nhân viên tiện thể hỏi luôn: "Thế thì khi nào cậu mới muốn tăng ca vậy?"
"Lấy tiền đập vào mặt em đi, em làm ngay!" Thời Duyệt cười vô cùng rạng rỡ: "Đập càng nhiều tiền vào mặt em thì em lại càng tích cực tăng ca."
Anh nhân viên nghẹn họng lần hai.
Nhìn thấy anh nhân viên phải cứng họng trước Thời Duyệt, Phạm Tinh Dương vui mừng khôn xiết.
Sau một cuộc phỏng vấn đơn giản, Thời Duyệt cùng người bạn thân chí cốt Phạm Tinh Dương đi ra ngoài gội đầu, chỉ để lại anh nhân viên trong trạng thái "đời hư ảo đưa em vào cơn mê".
Với tư cách là một ngôi sao, Phạm Tinh Dương vẫn luôn rất có ý thức mà đưa Thời Duyệt đến một salon có tính riêng tư cao. Sau một hồi gội tẩy kèm theo mát xa, Thời Duyệt đã mơ màng sắp ngủ tới nơi, nếu không phải còn bận nhớ bữa tối mà Phó Du đã hứa, cậu đã không chống cự được sức hấp dẫn của giấc ngủ từ lâu.
Khi hai người đang sấy tóc, Phó Du đã nhắn tin tới báo mình vừa ghi hình xong, anh đã đặt chỗ tại một nhà hàng rồi, hẹn họ gặp nhau tại đó.
Lúc hai người đến nơi, Phó Du đã đợi sẵn trong phòng riêng.
Vừa thấy mặt nhau, điều đầu tiên Phó Du làm là xác nhận lại với Thời Duyệt: "Nghe nói việc anh dạy em ca hát đã để lại bóng ma tâm lý?"
Thời Duyệt đực mặt, sao anh nhân viên lại đi mách lại vậy?!
Cậu chớp mắt, nở một nụ cười vô tội: "Làm gì có, anh Phó đừng nghe lời nhảm nhí của người khác vậy chứ. Em khen anh mà, nói anh là người tốt đó."
"Đúng vậy, cậu ấy còn khen anh tốt, muốn mời cậu ấy ăn tối nữa." Phạm Tinh Dương cười nhạo ông anh mình một cách vô tình, mời người ta ăn một bữa mới có thể được đánh giá là "Người tốt" đó nha.
Thời Duyệt giẫm lên giày của Phạm Tinh Dương một cái, chỉ ước gì chân mình là chân voi.
Phó Du nhìn chằm chằm nụ cười đầy chột dạ của Thời Duyệt, thong thả ung dung nhẹ nhàng lịch sự nói: "Cơ mà cũng trùng hợp thật, Thời Tiểu Duyệt, dạy em ca hát cũng để lại bóng ma tâm lý trong lòng anh đấy."
Thời Tiểu Duyệt: "............" Đây chính là kẻ tổn thương lại muốn làm tổn thương người khác trong truyền thuyết đó sao?
Có lẽ vì biểu cảm méo mó của Thời Duyệt trông quá buồn cười, Phó Du không khỏi nổi lên ý đồ xấu mà trêu ghẹo cậu nhóc bằng vẻ nghiêm túc: "Vì để khắc phục bóng ma tâm lý trong lòng, anh đã quyết định rằng, sau khi ghi hình cho chương trình này xong, anh sẽ hợp tác với em cho ra một bài hát mới. Chờ xong xuôi rồi anh sẽ liên hệ với Trần Thư Ngữ, bảo cô ấy chừa lịch ra cho em."
Thời Tiểu Duyệt khóc không ra nước mắt: "Đừng mà anh Phó, chúng ta đừng tra tấn nhau nữa, buông tha cho nhau đi mà có được không....."
Nhưng Phó Du lại ngắt lời cậu với một nụ cười, nói một câu đầy sâu xa: "Thời Tiểu Duyệt, anh đang chờ em tỏa sáng, xua tan bóng ma, cố lên nhé."
Sắc mặt Phạm Tinh Dương hơi thay đổi, hắn nhìn anh mình, rồi lại nhìn Thời Duyệt đang không biết gì cả.
Thời Duyệt rơm rớm nước mắt, ước gì mình qua đời tại chỗ cho qua luôn bể khổ này.
Nhưng cậu vẫn còn luyến tiếc bữa tối thịnh soạn còn chưa bắt đầu, đành chỉ có thể phát ra một tiếng thở dài từ tận đáy lòng: "Càng cố gắng thì lại càng chua xót thôi."