Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 21: Cho tớ địa chỉ tất cả bệnh viện tâm thần ở thành phố S đi!
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tài nấu nướng của đầu bếp nhà hàng này thật sự xuất sắc, một bàn tám món mà Thời Duyệt chỉ không ăn được hai món. Đối với một người kén ăn như cậu, điều này quả là hiếm có.
Thấy cậu lại đứng dậy đi lấy thêm thức ăn, Phó Du không nhịn được lên tiếng nói: "Đừng ăn nhiều quá như vậy, coi chừng đau bụng."
"Không sao đâu anh, em vẫn ăn được mà." Vừa nói, Thời Duyệt vừa xới thêm một bát cơm đầy. Loại gạo nhà hàng này dùng hình như là loại ba cậu hay nấu. Hạt gạo vừa dài vừa mềm, thơm nức mũi, chan thêm một thìa nước sốt thịt kho tàu vào thì đúng là ngon không cưỡng nổi.
"Nhưng em đã ăn đến bát thứ ba rồi." Phó Du không đồng tình, "Bình thường em không ăn nhiều thế, thường chỉ một bát thôi. Đột nhiên ăn nhiều vào buổi tối thế này sẽ đau bụng mất. Nếu em thích nhà hàng này, sau này anh sẽ thường xuyên đưa em đến ăn."
Thời Duyệt xua tay: "Bình thường em ăn hai bát lận, bát ở đây nhỏ, ba bát cũng không phải là quá nhiều đâu."
Phạm Tinh Dương cười nói: "Anh, anh đừng lo lắng quá. Trước đây chị Trần đã nói rồi, không phải Tiểu Duyệt ăn ít, mà là cậu ấy kén ăn thôi. Mấy hôm trước chúng ta tập luyện gấp rút quá nên toàn phải ăn thức ăn nhanh, cậu ấy không thích nên mới ăn ít đấy."
Phó Du vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng khi anh nhớ lại lúc cả ba cùng dùng bữa trước đây, đúng là Thời Duyệt có biểu hiện của một người kén ăn thật. Có vài món ăn cậu sẽ không bao giờ động đũa đến từ đầu đến cuối bữa cơm. Lúc đó anh không để ý lắm, chỉ biết đứa nhỏ này để thừa rất nhiều thức ăn sau mỗi bữa cơm. Anh còn tưởng là do ăn ít hoặc là muốn giữ dáng gì đó.
Là người trong giới, đương nhiên anh biết dáng người quan trọng thế nào đối với nghệ sĩ nên cũng không quá bận tâm. Nhưng ai mà ngờ được, hóa ra nguyên nhân đứa nhỏ này để thừa thức ăn lại là vì kén ăn!
Phó Du không khỏi nhíu mày hỏi: "Nếu em không thích thì sao không nói? Anh có thể nhờ trợ lý mua đồ ăn em thích mà."
"Không cần đâu ạ," Thời Duyệt tủm tỉm cười, "Người ta đã mua đồ ăn cho em rồi, ăn hay không là chuyện của em. Thích thì ăn nhiều, không thích thì ăn ít thôi, không cần phải làm phiền người khác làm gì. Ba em cũng nói rồi, ra ngoài đời rồi chứ không phải còn ở nhà nữa mà có thể kén chọn như vậy."
Nói đoạn, cậu gắp cho Phó Du một miếng sườn: "Cái này ngon lắm, anh nếm thử xem."
Nhìn đôi mắt sáng ngời của Thời Duyệt, Phó Du mất một lúc mới cầm đũa gắp miếng sườn lên nếm thử. Hương vị rất ngon, còn ngon hơn cả lúc trước. Có vẻ như tài nấu nướng của đầu bếp đã tiến bộ rồi.
Phạm Tinh Dương ngồi một bên, lặng lẽ nhìn hai người. Một người tủm tỉm cười gắp thức ăn, một người vừa ăn vừa nhấp trà. Nếu một trong hai người này không phải là ông anh họ vốn không thích ăn uống cũng chẳng thích giao tiếp của mình, thì hắn đã không thấy kỳ lạ như bây giờ.
Theo tình hình hiện tại, có vẻ như ông anh họ nhà hắn đã xem Thời Duyệt như người trong gia đình rồi.
Cũng phải thôi, ai mà chẳng thích hạt dẻ cười chứ! Hắn nhìn Thời Duyệt đang cười rất tươi, thầm nghĩ, có lẽ nên để anh họ mình tiếp xúc nhiều hơn với đứa nhỏ này, biết đâu anh họ sẽ vui vẻ hơn và không còn trầm uất nữa thì sao.
Bên này, thấy Phó Du đang gặm miếng sườn, Thời Duyệt nở một nụ cười vô cùng hài lòng, còn không quên khuyên nhủ anh: "Anh Phó, em thấy bình thường anh ăn rất ít, thảo nào gầy như vậy. Thế là không ổn đâu nha!"
Cậu bé xụ mặt nói: "Sách có câu, thức khuya và ăn uống thất thường trong thời gian dài sẽ ảnh hưởng đến chất lượng t*ng trùng, nhanh già lại còn dễ gây liệt dương. Anh Phó thì ăn uống không đủ, Tinh Dương thì lại thức khuya quá nhiều, coi chừng sau này cả hai trở thành người đàn ông 3 giây đấy!"
"Phụt......" Ngụm hồng trà của Phạm Tinh Dương phun ra trong anh dũng.
"Khụ khụ khụ khụ......" Phó Du ho sặc sụa một tràng dài, miếng sườn trên đũa cũng rơi xuống đất rồi lăn qua lăn lại.
Đây chắc là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đánh chết voi đây mà. Sau khi bình tĩnh trở lại, Phó Du không khỏi lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống giữa hai chân mình, thầm nghĩ nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra lại thôi.
Mà này, Thời Tiểu Duyệt đã tiếp thu được kiến thức kỳ quái này từ đâu vậy?
Anh ngẩng đầu lên, nhận ra Phạm Tinh Dương cũng vừa làm một động tác y hệt mình. Chà, ngôi sao bận rộn này cũng không tin tưởng lắm vào thằng em của mình thì phải. Hai anh em liếc nhìn nhau, chỉ thấy sự chua xót cùng lo lắng trong mắt đối phương.
Hai anh em đều không nhìn thấy tia ranh mãnh lóe lên trong mắt Thời Duyệt khi cậu cúi đầu ăn cơm.
Phạm Tinh Dương đúng là người đang ở đỉnh cao sự nghiệp, với lịch trình vô cùng bận rộn, hắn đã về ngay khi vừa ăn xong. Thời Duyệt không lái xe, thế nên Phó Du đã gọi trợ lý của mình đến để tiện đường đưa cậu về luôn.
Chỉ có trời mới biết bao nhiêu chữ "đờ mờ" chạy ngang qua đầu cậu trợ lý khi biết địa chỉ nhà của Thời Duyệt —— một người ở phía Đông, một người ở phía Tây, tiện đường quá đi chứ!
Trên đường về, Thời Duyệt bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Cậu tựa vào ghế ngồi, không nói không rằng mà vuốt ve cái bụng nhỏ hơi nhô lên.
Phó Du không khỏi lên tiếng hỏi: "Tức bụng à?"
Thời Duyệt nở một nụ cười ngượng ngùng: "Đồ ăn ở nhà hàng này giống như ba em nấu vậy, em lỡ ăn hơi nhiều. Lâu rồi không ăn no nê như thế nên mới thấy khó chịu."
Phó Du buồn cười lắc đầu, anh nhìn cái bụng nhỏ của cậu, nói: "Em xoa như thế thì không đúng rồi, sẽ không tiêu cơm được, phải như thế này......"
Vừa nói, anh nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Thời Duyệt rồi xoa theo chiều kim đồng hồ. Động tác nặng nhẹ vừa phải, bàn tay to mang lại sự ấm áp. Thời Duyệt yên lặng bỏ tay xuống, nheo mắt hưởng thụ. Chỉ một lát sau, cậu ngáp một cái rồi ngủ thiếp đi.
Dù là lúc đang ngủ, gương mặt trắng nõn kia vẫn còn vương vấn nét cười, không khác gì một chú mèo đang phơi nắng vậy.
Ngoan thật, Phó Du thầm nghĩ.
Khi về đến nhà, cậu trợ lý lên tiếng gọi Thời Duyệt, đứa nhỏ mới giật mình tỉnh lại. Nhận thấy bàn tay Phó Du vẫn còn đang nhẹ nhàng xoa bóp cho mình, cậu bỗng thấy ngượng ngùng: "Được rồi, anh Phó, em không còn bị đầy bụng nữa."
"Thật sự rất cảm ơn anh vì đã giúp đỡ và quan tâm em trong những ngày qua, chờ em nhận được tiền lương rồi, em sẽ mời anh đi ăn một bữa thật thịnh soạn!" Thời Duyệt nói một cách vô cùng nghiêm túc, đến lúc đó cậu nhất định sẽ mời anh Phó đi ăn một nhà hàng thật xịn!
Phó Du khẽ cười, nhẹ giọng đáp: "Được, anh sẽ chờ em."
Nhưng Thời Duyệt nào ngờ được, thứ đến nhanh hơn không phải là tiền lương mà là công việc mới.
Tối đó, khi về đến nhà, cậu nhận được một bộ kịch bản điện tử cùng với tin nhắn thoại của Trần Thư Ngữ.
Thời Duyệt mở tin nhắn thoại lên nghe trước, nghe thấy giọng nói của Trần Thư Ngữ: "Tiểu Duyệt, chị nhận một bộ web drama cho em rồi, em sẽ diễn một vai phản diện nhỏ trong giai đoạn đầu phim. Không có nhiều suất diễn lắm đâu, nhưng nhân vật được xây dựng vô cùng xuất sắc. Em xem kịch bản trước đi, có gì muốn hỏi thì cứ tìm chị."
Thời Duyệt nhấn mở kịch bản rồi lặng lẽ xem. Nhân vật phản diện này không có nhiều cảnh quay lắm, xem xong, cậu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất —— thằng điên.
Chị Trần bảo mình đi diễn vai của một tên điên ư?
Cậu lập tức gọi video cho Trần Thư Ngữ. Người kia vừa bắt máy, cậu đã nói thẳng ngay: "Chị, em không được."
Trần Thư Ngữ: "Em không được thì liên quan gì đến chị?"
Thời Duyệt: "...... Chị có thể trong sáng giống em được không hả chị!"
"Ò ò ò." Trần Thư Ngữ ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: "Em nói nhân vật kia chứ gì, không sao đâu, Tiểu Duyệt, chị tin em mà."
"Nhưng em cảm thấy em không được, em sợ mình sẽ biến một tên điên thành một tên đần mất." Thời Duyệt nhíu mày, "Đừng nói là tên điên, cậu còn chưa tiếp xúc với một tên đần bao giờ, làm sao biết diễn kiểu gì chứ! Nếu đã tiếp xúc rồi thì ai còn nói gì nữa."
Kiếm tiền là quan trọng, nhưng nếu biết mình không làm được mà còn cố đấm ăn xôi thì chính là đang cố tình thể hiện và không chuyên nghiệp, lỡ như đoàn làm phim phải chịu thiệt hại thì cậu sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi.
Giọng nói của đạo diễn Trình vang lên: "Thời Duyệt, đàn ông con trai thì đừng nói mấy câu không được! Em là đàn ông, sao lại sợ chút khó khăn cỏn con như thế chứ?"
Trần Thư Ngữ rất đồng tình: "Đúng vậy, em sợ cái gì, anh chị giúp em mà! Em không biết thì anh chị sẽ dạy, có thể làm cố vấn cho em. Đàn ông thì phải biết dũng cảm và tự thử thách bản thân. Thời Tiểu Duyệt, hãy nói thật to cho chị nghe nào, em có tự tin không?"
Thời Tiểu Duyệt nói thật to cho cô nghe: "Em không!"
Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình: "......"
Hai bên "chiến đấu" trong im lặng qua video, một lúc lâu sau, Trần Thư Ngữ mới nhớ ra mình chính là bà chủ, lập tức tung đòn phủ đầu: "Mọi chuyện đã được quyết định rồi, hai ngày tới em cứ nghiên cứu nhân vật đi, ngày kia đến đoàn làm phim! Nếu không thì chị trừ lương!"
Nói xong, cô vội cúp máy, cứ như thể sợ Thời Duyệt sẽ tiếp tục từ chối.
Thời Duyệt là người sợ bị trừ lương ư? —— Đúng là như vậy thật.
Cậu nhìn màn hình điện thoại đã tối thui, thở dài một hơi nặng nề, chậc, không cho cậu lấy nổi một đường lui nào nữa.
Thời Duyệt nhìn điện thoại đến nửa ngày, cuối cùng, cậu nghiến răng nghiến lợi như đã quyết định một chuyện gì đó rồi gọi một cuộc điện thoại.
Bên kia vừa bắt máy, Thời Duyệt đã vội hỏi: "Phạm Tinh Dương, cho tớ địa chỉ tất cả bệnh viện tâm thần ở thành phố S đi!"
"Bình tĩnh!" Giọng nói của Phạm Tinh Dương tràn ngập sự hoảng hốt vang lên: "Anh tớ đã làm gì cậu mà cậu lại muốn đưa anh ấy vào đó chứ?!"
Thời Duyệt: "??? Sao lại có anh Phó ở đây nữa?"
Phó Du còn chưa về đến nhà thì đã phải hắt xì một cái.