Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 22: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết!
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng thì Thời Duyệt vẫn không đến bệnh viện tâm thần được, nguyên nhân là vì sự ngăn cản đến từ Phạm Tinh Dương.
Khi biết được nguyên nhân chính xác khiến Thời Duyệt muốn đi bệnh viện tâm thần không liên quan gì đến huynh họ của mình, Phạm Tinh Dương không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, cậu ta cũng cảm thấy vô cùng có lỗi với huynh ấy —— sao lại có thể nghĩ như thế về huynh ấy chứ! Tuy rằng huynh họ của cậu ta là người trầm uất, luôn phớt lờ cậu ta, lúc trừng phạt cậu ta cũng vô cùng tàn nhẫn..... nhưng huynh ấy vẫn là một người huynh tốt, và là một người huynh tốt biết tuân thủ pháp luật!
Phạm Tinh Dương lặng lẽ nói lời xin lỗi gửi đến huynh nhà mình rồi lại nói với Thời Duyệt: "Muốn đi xem người điên thì việc gì phải đến bệnh viện tâm thần chứ. Chúng ta đã nói chuyện này lúc quay Hoan Nghênh Về Nhà rồi đấy, Triệu huynh chính là người đã giành lấy giải nam diễn viên xuất sắc nhất với vai diễn một kẻ điên đó. Cậu đi gặp huynh ấy học hỏi kinh nghiệm thì đáng tin hơn nhiều chứ?"
Thời Duyệt sờ trán, hình như là đã từng nói chuyện này rồi thì phải. Lúc đó Trần tỷ còn nói, Triệu huynh diễn nhập vai tới mức người ta còn tưởng huynh ấy chính là một người có bản tính như vậy.
"Ba ngày nữa thì chương trình của tớ và Triệu huynh mới bắt đầu bấm máy, có khi là giờ huynh ấy đang rảnh. Cậu chờ chút, để tớ hỏi giúp cho." Vừa dứt lời, Phạm Tinh Dương đã ngắt máy.
Thời Duyệt còn chưa chờ được bao lâu thì Triệu Nhân đã gọi video đến.
Thời Duyệt bắt máy: "Chào anh Triệu."
"Uầy, Tiểu Duyệt," Vẻ mặt của Triệu Nhân rất ân cần, "Dương Dương đã nói với anh rồi, hai ngày tới anh rảnh, em cứ đến chỗ anh nhé. Mấy cái khác thì anh không dám chắc, hồi trước khi diễn vai đó anh cũng đã tìm hiểu rất nhiều đấy. Có lẽ kinh nghiệm của anh có thể sẽ giúp được em phần nào."
Nụ cười của Thời Duyệt còn ngọt ngào hơn cả lúc nhặt được tiền: "Được ạ, cảm ơn anh Triệu!"
"Đệ ngoan, khách sáo cái gì chứ, lát nữa anh sẽ gửi địa chỉ cho đệ, mai cứ mang kịch bản đến đây nhé. À đúng rồi, em thích ăn cái gì, ngày mai anh kêu tẩu tẩu làm hai món mà em thích, hai huynh đệ ăn uống cùng nhau chút nhé."
"Không cần, không cần đâu ạ......"
"Ầy, tay nghề của tẩu tẩu của đệ cũng không khác gì anh đâu, khách sáo cái gì chứ...."
Sau khi ngắt máy, Thời Duyệt vội vàng gọi video cho Phạm Tinh Dương với vẻ mừng rỡ: "Cám ơn người anh em, Triệu huynh nhận lời giúp tớ rồi!"
"Nói miệng suông thì được ích gì, vào chơi game với tớ để tạ ơn đi." Phạm Tinh Dương lại đang cày game.
Cũng lâu lắm rồi Thời Duyệt không chơi game, cũng thấy ngứa ngáy tay chân, thế là cậu đồng ý ngay: "Được! Pubg hay là....."
......
Trước khi đến chỗ Triệu Nhân học hỏi kinh nghiệm, Thời Duyệt vẫn không quên thông báo trước với Trần Thư Ngữ một tiếng. Khi biết được Triệu Nhân tự nguyện giúp đỡ đệ ấy, Trần Thư Ngữ lập tức gọi điện cho y rồi cầm theo sách vở đi đến nhà Triệu Nhân cùng với Thời Duyệt. Đây là nam diễn viên xuất sắc nhất đó nha, người ta đã sẵn lòng chỉ dạy thì phải biết nắm bắt cơ hội này chứ! Là một nữ diễn viên, cô cũng hy vọng kỹ năng diễn xuất của mình có thể được cải thiện thêm.
Bối cảnh của bộ phim là vào thời dân quốc, Thời Duyệt sẽ vào vai một nhân vật có tên Trình Khai - một đứa trẻ con nhà giàu bị chấn thương tâm lý từ thuở nhỏ, dẫn đến tính cách lệch lạc và những hành vi điên rồ. Để truyền tải một nhân vật điên loạn nhưng lại có chỉ số IQ cực kì cao, toan tính với mọi người mà thậm chí còn đặt cược cả tính mạng của bản thân thật đúng là không dễ dàng. Dù Thời Duyệt là người có năng khiếu, thì việc thể hiện được vai diễn này vẫn là khó đối với một đứa trẻ lớn lên trong một môi trường tốt như cậu.
Cũng may là Triệu Nhân chính là một người thầy giỏi, y phân tích mọi khía cạnh của nhân vật này một cách cặn kẽ nhất cho Thời Duyệt, giảng giải tỉ mỉ cho cậu, để đệ ấy có thể dần hiểu và nhập vai. Sau đó, Triệu Nhân lại dạy cho Thời Duyệt một chút kỹ năng khi diễn xuất, thấy cậu đã hiểu ra thì lại chừa cho tiểu đệ này một chút không gian để tự mình nghiền ngẫm thêm.
Y quay người nhìn về phía Trần Thư Ngữ đang đến để học hỏi, cười: "Năng lực tiếp thu của em còn không cao bằng nghệ sĩ nhỏ của quý công ty, đúng là nhặt được bảo vật rồi đấy nhé."
Trần Thư Ngữ nở một nụ cười ngượng ngùng: "Cái này em phải công nhận, em ấy rất có năng khiếu trong việc diễn xuất."
"Có năng khiếu thì cũng cần đi kèm với nền tảng và tài nguyên tốt. Hai mươi năm trước, anh cũng từng biết một cô gái rất có tiềm năng, chỉ là...." Nói tới đó, giọng của Triệu Nhân bỗng trầm xuống, y thở dài một hơi đầy tiếc nuối, không nói tiếp nữa.
Trần Thư Ngữ không biết người mà y nhắc đến là ai, nhưng cô cũng không hỏi thêm mà chỉ hỏi Triệu Nhân chỉ dạy thêm về kỹ năng diễn xuất.
Ngày thứ ba, Thời Duyệt đến tổ quay phim như lịch trình, tập trung đóng phim để kiếm tiền.
Chỉ riêng việc quay cảnh này đã mất nửa tháng, vì vai diễn này khá là thử thách với Thời Duyệt, cậu sợ rằng nếu mình chú ý đến chuyện khác thì sẽ bị xao nhãng dẫn đến thoát vai, vậy nên, để đảm bảo sự tập trung cao độ, cậu chỉ toàn tâm toàn ý cho vai diễn, còn lại thì bỏ mặc tất cả, ngay cả khi Phạm Tinh Dương gửi tin nhắn để báo rằng tác phẩm đầu tay của cậu -《 Mộ Ca Truyện 》 đã được lên sóng, Thời Duyệt cũng không vào xem.
Đạo diễn Trình đã từng nói rồi, Mộ Ca Truyện là tác phẩm vừa quay vừa được chỉnh sửa hậu kỳ, dựa vào sự nổi tiếng của nữ diễn viên thực lực đang lên như Trần Thư Ngữ, cùng với tên tuổi của đạo diễn Trình - một người vừa có một bộ phim khác cũng đang rất nổi, bộ phim này chắc chắn sẽ đạt vị trí cao, khâu tuyên truyền cũng đã hoàn tất ổn thỏa hết cả rồi, chỉ cần quay xong là sẽ phát sóng ngay.
Không, sau khi kiểm duyệt xong, nhà sản xuất sẽ chọn ra một ngày lành tháng tốt để phát sóng bộ phim. Dù là trong đoạn trailer trước khi phát sóng hay là trên Weibo của nhà sản xuất cũng không hề nhắc đến chuyện Thời Duyệt vào vai Thái Tử Mộ Vân Bạch. Đây là ý kiến của Trần Thư Ngữ, vai Thái Tử trong tác phẩm gốc có vị trí quan trọng trong lòng người hâm mộ, nếu để lộ chuyện Thời Duyệt diễn vai này ra sớm thì chỉ sợ phim còn chưa chiếu mà đã bị fan của tác phẩm gốc chửi cho không ngóc đầu lên nổi.
Dù sao thì cho tới bây giờ, Thời Duyệt cũng chỉ mới xuất hiện trong một chương trình giải trí duy nhất, fan của cậu hầu hết đều là fan qua đường, một số lượng nhỏ fan khác là từ lúc Thời Duyệt vô tình xuất hiện trong livestream của Tiểu Điềm với suy nghĩ rằng cậu sẽ hợp với nhân vật này, nhưng bọn họ vẫn chưa biết được rằng cậu sẽ lộ mặt trước ống kính, có khi cho đến tận lúc này, bọn họ vẫn còn đang tưởng rằng Thời Duyệt sẽ chỉ để lộ bóng lưng hoặc góc nghiêng mà thôi.
Thay vì công khai để bị chỉ trích ngay từ đầu thì cứ để chiếu phim rồi bị chỉ trích sau còn hơn, nếu diễn xuất của Thời Duyệt có thể làm khán giả hài lòng thì đến lúc đó quảng bá thêm cho đệ ấy cũng không muộn.
Sự thật chứng minh, sự sắp xếp của Trần Thư Ngữ là đúng, gặp được một bộ truyện có nữ chính chỉ tập trung cho việc gây dựng cơ nghiệp đã khó, một bộ truyện có nữ chính chỉ tập trung cho việc gây dựng cơ nghiệp từ đầu tới cuối truyện như Mộ Ca Truyện lại còn khó hơn, vậy nên lượng fan của tác phẩm gốc mới đông đảo đến như vậy. Lúc biết được người đóng vai Mộ Ca chính là diễn viên thực lực như Trần Thư Ngữ, các fan của tác phẩm gốc đã yên tâm được một nửa, mà một nửa còn lại là nằm ở nhân vật Thái Tử.
Nếu chỉ tính riêng thời lượng lên sóng thì có khi nhân vật Thái Tử này còn chả được tính là nam 8, nhưng đó lại là người đàn ông quan trọng nhất trong lòng nữ chính, nên sẽ có rất nhiều người muốn biết vai diễn này trông như thế nào, thậm chí đã có người chuẩn bị sẵn bàn phím để sau khi phim lên sóng là bắt đầu chỉ trích.
Bộ phim bắt đầu, cảnh mở màn chính là những hồi ức của nữ chính Mộ Ca —— một chàng trai với vẻ ngoài thanh tú và nhẹ nhàng ngồi khuỵu xuống, y từ từ vươn bàn tay thon dài, mảnh khảnh ra, lòng bàn tay hướng lên trên. Đôi mắt đào hoa ánh lên nét dịu dàng nhưng cũng man mác buồn, với một nụ cười nhạt khẽ nở trên khóe môi, y nhẹ giọng hỏi: "Đi theo ta nhé?"
Cả cơ thể của y được bao phủ bởi một lớp ánh sáng ấm áp, như thể ánh hoàng hôn đang cố tình ưu ái y, cũng tựa như thể đó là ánh sáng mà chỉ y mới tỏa ra, ấm áp nhưng lại không khiến người ta cảm thấy bỏng rát.
Đó là lần đầu tiên Mộ Ca gặp được Thái Tử, cũng là lần đầu Thái Tử xuất hiện trong mắt người xem.
Phó Du nhấn nút tạm dừng ở cảnh Thái Tử đang cười, anh lẳng lặng nhìn màn hình một lúc lâu với vẻ mặt không cảm xúc, chỉ có đôi mi dài khẽ rung động là đã tố cáo cảm xúc dao động trong lòng chủ nhân.
Một lúc lâu sau, Phó Du như bừng tỉnh, nhấn nút phát rồi mở phần bình luận lên xem.
Cảnh tiếp theo đã không còn Thái Tử nữa, nhưng các bình luận đều là về Thái Tử.
[ A a a a a Thái Tử điện hạ! Fan của tác phẩm gốc như tôi cũng phục rồi! Thái Tử hàng thật giá thật! Đó là ai, trong vòng nửa phút nữa thì phải khai hết thông tin ra đây cho tôi! ]
[ Vừa vào đầu phim đã bị tấn công bởi nhan sắc rồi! Trời ơi, cậu diễn viên này tuyệt quá, khí chất cũng tuyệt vời quá! Thái Tử sống lại rồi đây! ]
[ Thái Tử kiểu đó bảo sao Mộ Ca mê suốt cả một đời! ]
[ Nhan sắc khí chất cái nào cũng xuất sắc! Còn quá ư là dịu dàng nữa chứ aaaa!!! ]
[ Tôi còn tưởng Thời Duyệt sẽ chỉ xuất hiện với một cái bóng lưng mà thôi, ai ngờ lại còn lộ cả mặt! Đạo diễn cũng gan thật, đưa hẳn cả người mới hoàn toàn vào vai, nhưng mà hợp thật đấy. ]
[ Cậu diễn viên này đẹp thật! Tên là Thời Duyệt phải không? Nghe quen quen ấy, nhưng hình như tôi chưa xem tác phẩm nào có tên cậu ấy cả, kiếm trên Weibo cũng không thấy tên tài khoản này. ]
[ Tài khoản Weibo chưa được xác minh, là cái này nè @ Giàu mới sướng ]
[ Nghĩ kiểu gì cũng không ra nổi tại sao một chúa hề như vậy lại có thể tỏa ra khí chất công tử! Để tôi đoán trước Hot Search luôn cho: # Thời Duyệt vào vai Thái Tử ]
............
Xem hết một lần, ngoài một vài bình luận trái chiều thì hầu hết đều là đang khen, không cần đi tra hot search thì Phó Du cũng biết tỏng Thời Duyệt sẽ có mặt trong đó, còn về phần fan hâm mộ thì chắc chắn là sẽ tăng lên nhanh chóng. Mà lần này đã không còn là fan qua đường mà chính là fan cứng có được nhờ tác phẩm.
Trong lòng Phó Du bỗng có chút vui sướng, mà sự vui sướng đó có liên quan đến sự thành công bước đầu của Thời Duyệt. Anh cầm điện thoại lên, ngẫm nghĩ một lúc rồi mới nhắn cho Thời Duyệt vài dòng: "Cố lên. Em giỏi lắm!"
Đúng lúc đó, Thời Duyệt lại đang cầm điện thoại để gọi video với phụ thân mình, vừa thấy tin nhắn, cậu đã trả lời ngay: "Em cảm ơn anh."
Nhìn thấy tin nhắn trả lời đến chỉ trong vài giây, sự vui sướng trong lòng Phó Du lại tăng lên không ít, một nụ cười nhẹ nhàng không khỏi nở trên khóe môi anh.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, cuối cùng thì Thời Duyệt cũng được "qua ải", vào ngày đóng máy, đạo diễn Trình - người được dịp rảnh rỗi không có việc gì làm - đích thân đến đón đệ ấy. Tiểu đệ thường ngày hay cười giờ lại nhìn y với vẻ mặt vô cảm, ánh mắt còn có chút hung dữ, nham hiểm, y lập tức hiểu ra, Thời Duyệt vẫn chưa thể thoát vai.
Có thể thấy đây là một vai diễn đầy thử thách đối với Thời Duyệt, y vẫn còn nhớ rõ, khi diễn vai Thái Tử, dù có diễn cảnh tự sát thì Thời Duyệt vẫn có thể thoát vai rất dễ dàng.
Nhìn Thời Duyệt lạnh lùng như thế thật không quen chút nào cả, đạo diễn Trình ho nhẹ một tiếng, y đưa cho tiểu đệ một cái phong bao lì xì thật lớn rồi lại dẫn đệ ấy đi ăn một bữa lẩu thật no nê, ăn xong rồi lại tung chiêu cuối cùng —— chuyển luôn số tiền lương vừa được quyết toán sau khi tham gia chương trình 《 Tiếng lòng 》 vào thẻ của Thời Duyệt.
Nhìn thấy tài khoản lại rủng rỉnh tiền, nụ cười quen thuộc đã quay trở về trên gương mặt của tiểu đệ kia.
Đến bây giờ, cuối cùng thì đạo diễn Trình mới nhận ra một sự thật về Thời Duyệt: Cách để hết buồn? Cầm tiền là hết!
Sau khi về lại chung cư, Thời Duyệt liên hệ trước với Phó Du và Phạm Tinh Dương để hỏi hai người có thời gian rảnh không, cậu mới nhận được tiền lương, muốn mời hai người họ dùng bữa.
Phó Du trả lời ngay lập tức: Được chứ.
Còn Phạm Tinh Dương thì hai tiếng sau mới phản hồi, nói rằng buổi trưa thì được, vậy nên ba người hẹn gặp nhau ở một khách sạn khá danh tiếng, Thời Duyệt đã quyết tâm rồi, cậu muốn dành toàn bộ số tiền để chiêu đãi hai người họ.
Với tư cách là chủ chi, Thời Duyệt quyết định đến sớm mười phút, ai ngờ vừa bước vào cửa thì đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở sảnh chờ.
Cậu đi đến bên người đàn ông đang đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang che kín mặt, nhẹ giọng hỏi: "Anh Phó ạ?"
Phó Du ngẩng đầu, khi nhìn thấy Thời Duyệt chỉ đeo mỗi một chiếc khẩu trang rồi lại nhìn những người qua đường thỉnh thoảng liếc nhìn cậu, anh nhíu mày, hỏi: "Em đi một mình vậy sao? Trợ lý của em không đi theo à?"
Thời Duyệt có chút sửng sốt, cậu lắc đầu: "Em không có trợ lý."
Phó Du lại càng cau mày: "Trần Thư Ngữ không sắp xếp tuyển trợ lý cho em à?"
"Không phải," Thời Duyệt vội xua tay, "Trần tỷ đã muốn sắp xếp cho đệ, nhưng mà em từ chối."
"Từ chối? Sao lại từ chối?" Giọng điệu của Phó Du vừa có chút gấp gáp, vừa mang vẻ hoang mang. Thời Duyệt đã bắt đầu nổi tiếng, không có trợ lý đi theo sẽ rất bất tiện, sao tiểu đệ này lại muốn từ chối chứ? Phải chăng ẩn sâu bên trong chuyện này có điều gì đó?
Vì sao ư? Nguyên nhân đúng là thật sự khó nói, nhưng nhìn thấy ánh mắt lo lắng không chút che giấu của Phó Du, Thời Duyệt xoắn góc áo, ngại ngùng nói ra suy nghĩ của bản thân mình.
"Với mức lương cơ bản chỉ 5000 như em không thể nuôi nổi một trợ lý có lương cơ bản 4000 đâu ạ....."