Chương 23: Khẳng định: Cha con!

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 23: Khẳng định: Cha con!

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa hai người là một khoảng lặng.
Trong vài giây ngắn ngủi chờ đợi câu trả lời, Phó Du đã kịp hình dung ra vài lý do khiến Thời Duyệt từ chối việc Trần Thư Ngữ tuyển trợ lý cho cậu. Chẳng hạn như một số công ty làm vậy để hạn chế quyền tự do cá nhân của nghệ sĩ, hoặc vì một lý do mờ ám nào đó – những chuyện này không hề hiếm trong giới giải trí. Dù Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình đều là những nhân vật có tiếng tăm trong showbiz, nhưng một khi đã lên làm chủ, việc thay đổi tâm tính cũng khó tránh khỏi.
Hơn nữa, anh cảm thấy Thời Duyệt hôm nay còn gầy hơn những lần gặp trước, hai mắt đỏ ngầu tơ máu, vừa nhìn đã biết dạo này không được nghỉ ngơi đầy đủ.
Thậm chí Phó Du còn đã nghĩ xong cách nâng đỡ đứa nhỏ này. Dù anh đã không trở lại giới giải trí suốt hai năm, nhưng nhờ những tác phẩm kinh điển của mình, anh vẫn có nhiều mối quan hệ và tiếng nói trong ngành. Về mặt tài chính, anh vẫn có thể kiếm bộn tiền nhờ các bản hit cũ, việc đầu tư cổ phiếu cũng mang lại không ít lợi nhuận, cộng thêm tài sản do bố để lại. Tất cả những điều này hoàn toàn có thể giúp anh dễ dàng nuốt chửng phòng làm việc nhỏ bé của đạo diễn Trình và Trần Thư Ngữ.
Còn lý do tại sao anh lại muốn nâng đỡ Thời Duyệt thì... Phó Du vẫn chưa nghĩ tới.
Nhưng anh nào ngờ, nguyên nhân đứa nhỏ này không muốn có trợ lý lại là vì cảm thấy mình không xứng đáng để thuê một người với mức lương cơ bản còn cao hơn cả mình.
Phó Du không biết nên phản ứng thế nào. Một lúc sau, anh mới khô khan nói: "Chúng ta vào phòng riêng trước đã, chỗ này nhiều người qua lại, đừng để bị nhận ra."
Nói ra nỗi lòng mà không bị cười nhạo, Thời Duyệt cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Cậu híp mắt cười: "Vâng ạ."
Vào phòng, Thời Duyệt và Phó Du chọn vài món. Sau đó, Phó Du khuyên cậu nên có một trợ lý.
"Bộ phim kia của em mới chiếu được một nửa, em vẫn còn thời gian lên sóng. Khi phim chiếu xong, em sẽ có thêm fan. Hơn nữa, "Tiếng Lòng" cũng sắp công chiếu, tiết mục mở màn của em và Dương Dương chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều người hâm mộ....."
"Khi đó em sẽ rất bận rộn, công việc cũng sẽ tăng lên gấp mấy lần. Chờ đến lúc đó, em chỉ cần ra khỏi cửa thôi, nếu không được trang bị đầy đủ sẽ bị fan vây kín ngay. Lúc đó, vai trò của trợ lý sẽ bộc lộ rõ rệt, hoàn toàn có thể...."
"Lấy người đó ra làm bia đỡ đạn sao?" Thời Duyệt hơi nghiêng đầu suy ngẫm: "Hoặc là đẩy người đó ra ngoài để mở đường máu ạ?"
Phó Du: "......" Hóa ra mình còn có thể dùng trợ lý cho việc đó sao?
Một kiến thức kỳ lạ đã được tiếp thu.
Phó Du vốn là người ít nói, hôm nay anh nói nhiều như vậy đã là một ngoại lệ. Anh khuyên thêm đôi ba câu, thấy Thời Duyệt vẫn giữ ý kiến riêng thì không nói gì nữa. Cứ để đến khi đứa nhỏ này quay cuồng với công việc đi, lúc đó kiểu gì chẳng yêu cầu công ty bổ sung trợ lý cho mình.
Thời Duyệt không phải không biết ý tốt của Phó Du, nhưng chuyện cậu không cần trợ lý không chỉ liên quan đến mỗi chuyện lương bổng, mà còn một nguyên nhân khác là do không quen có một người cứ đi theo làm mọi thứ cho mình. Cậu đã quen với việc tự lo liệu mọi chuyện của bản thân rồi.
Hơn nữa, đến bây giờ cậu vẫn chưa bận rộn gì lắm, vẫn chưa mang lại lợi ích gì cho công ty. Có trợ lý đắt tiền như vậy thì ngại lắm.
Trong mắt Thời Duyệt, công ty chắc hẳn rất nghèo, nếu không thì chị Trần và đạo diễn Trình đã không phải hợp tác như vậy.
Cậu cũng biết, những mối quan hệ xã giao bình thường thì ai lại rảnh rỗi đi phân tích mặt tốt mặt xấu của vấn đề cho mình như vậy. Huống hồ, lúc trước Phó Du còn vừa giúp cậu lại vừa mời cậu đi ăn cơm. Giờ được người ta quan tâm đến mức đó, dù Thời Duyệt không nói ra, nhưng trong lòng cậu, Phó Du càng trở nên gần gũi hơn, còn được cậu xếp thẳng vào đội ngũ "người nhà".
Nếu Phó Du đã quan tâm mình như vậy, tất nhiên phải báo đáp anh ấy rồi. Thời Duyệt thấy bình thường anh không hay cười, trên người lúc nào cũng có vẻ u ám, vậy thì cậu phải nói cười thật nhiều, để anh có thể vui vẻ hơn một chút.
Phạm Tinh Dương đến đúng phút cuối, vừa vào cửa đã thấy Thời Duyệt cười toe toét nói chuyện gì đó với anh họ của mình.
Mà ông anh bình thường luôn thờ ơ, chẳng thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì của hắn, giờ lại đang nhìn thẳng vào Thời Duyệt với ánh mắt dịu dàng, khóe miệng còn mang theo một nụ cười nhàn nhạt.
Hắn không khỏi tò mò, Thời Duyệt đã nói gì mà có thể khiến Phó Du cười vậy nhỉ? Phạm Tinh Dương lắng tai nghe, chỉ nghe thấy tiếng nói đầy hớn hở của Thời Duyệt: "Anh đoán xem? Con kỳ lân kia chui vào tủ lạnh, thế là biến thành que kem luôn, ha ha ha ha..."
Phạm Tinh Dương: "......"
Còn ông anh của hắn thì sao, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn Thời Duyệt, lắng nghe với vẻ hứng thú nữa chứ.
Nhớ lại, mấy năm trước, hắn cũng kể chuyện hài với anh họ mình như vậy, nhưng thứ hắn nhận được lại là những câu sỉ vả không chút thương tiếc của Phó Du. Giờ đây, cuối cùng thì Phạm Tinh Dương cũng cảm nhận được sự bất công của thế giới này. Chẳng lẽ anh hắn trúng tà rồi sao?
Nhưng hắn không biết rằng, Phó Du không trúng tà, cũng không cảm thấy câu chuyện hài cổ lỗ sĩ của Thời Duyệt hài hước chút nào. Anh chỉ cảm thấy, dáng vẻ vui vẻ với đôi mắt cong tít khi cười của cậu, cùng với những cái phất tay đầy phấn khích khi kể chuyện cho mình, trông thật đẹp làm sao.
Cứ như thể chỉ cần nhìn dáng vẻ vui vẻ của cậu thì trong lòng cũng sẽ thấy vui lây vậy.
Có những người vừa sinh ra đã có sức hút, từng hành vi cử chỉ, từng niềm vui nỗi buồn của họ đều có thể thu hút sự chú ý của người khác. Nhất là khi người đó tươi cười, cứ như thể nụ cười đó có tính lan tỏa, khiến người khác chỉ cần nhìn thôi cũng không khỏi cảm thấy vui vẻ theo.
Nhưng cũng sẽ có những kẻ không biết điều, làm gián đoạn bầu không khí vui vẻ này.
Phó Du liếc nhìn Phạm Tinh Dương – kẻ vừa vào đã chạy tót tới ôm Thời Duyệt.
Phạm Tinh Dương vừa tới thì phục vụ cũng bắt đầu dọn đồ ăn lên. Thời Duyệt không còn có thể tiếp tục quơ chân múa tay kể chuyện cười cho Phó Du nữa.
Kẻ không biết điều Phạm Tinh Dương vừa ôm Thời Duyệt xong thì quay sang muốn ôm ông anh đã lâu ngày không gặp, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng quen thuộc ấy, hắn lặng lẽ buông tay xuống, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Ừm, cái gì mà ánh mắt dịu dàng chứ, ảo giác cả thôi.
Khách sạn có điểm đánh giá rất cao trên mạng, tuy đồ ăn hơi ít nhưng lại vô cùng ngon. Hôm nay Thời Duyệt dư dả, vậy nên gọi món cũng rất hào phóng. Nào là gọi những món đắt tiền, lại còn gọi thêm cả chai rượu vang đỏ giá vài ngàn. Mới đầu Phó Du còn can ngăn, nhưng Thời Duyệt lại không nghe, chỉ khăng khăng rằng giờ đang có tiền thì phải biết hưởng thụ.
Ba người ăn một bữa thật vui vẻ. Sau khi ăn xong, cả ba vừa ăn món tráng miệng bằng đồ ngọt vừa nói chuyện phiếm.
"Kế hoạch tiếp theo của cậu là gì?" Phạm Tinh Dương hỏi.
Thời Duyệt lắc đầu: "Chưa biết nữa, chị Trần nói là sau khi chương trình kia phát sóng thì có nhiều kịch bản tới, nhưng vẫn chưa có cái nào thích hợp cả, chị ấy nói là chờ thêm đã, không cần gấp làm gì."
"Chất lượng hơn số lượng." Phó Du nhẹ nhàng nói tiếp: "Nhưng cũng không thể không làm bất cứ điều gì. Để lâu quá sẽ bị người xem quên lãng. Em vẫn nên làm những cách khác để duy trì độ nhận diện trước công chúng."
"Ra là vậy..." Thời Duyệt bày ra vẻ mặt đã hiểu, nhưng lại không để tâm lắm: "Không sao cả, quên thì quên thôi. Độ nhận diện công chúng gì đó thì em cũng không quan trọng lắm, công việc cứ để chị Trần sắp xếp là được rồi."
Phó Du hơi sửng sốt. Thời nay mà vẫn còn người nổi tiếng không quan tâm đến độ nhận diện trước công chúng sao?
Phạm Tinh Dương như nhớ đến chuyện gì đó, hắn nắm lấy tay Thời Duyệt với vẻ phấn khích: "Tiểu Duyệt, hay là cậu tham gia chương trình này với tớ đi? "Hoan Nghênh Về Nhà" đã kết thúc rồi, giờ đạo diễn Lý đang cho ra chương trình mới có tên "Let's Go Brothers". MC vẫn là tớ, anh Triệu và anh Ngô, còn có thêm một người nổi tiếng khác tên là Từ Họa nữa. Cậu đến làm khách mời đi, chơi vui lắm. Tiền lương cứ để tớ nói lại với đạo diễn, để ông ấy cho cậu tiền lương cao một chút."
Vừa nghe đến chuyện tiền lương cao một chút thì Thời Duyệt đã rung rinh. Với số tiền trong tay, cậu có thể ăn thêm vài ba bữa với quy mô như ngày hôm nay. Cần phải có thêm chút đỉnh thì sau này mới ăn uống thoải mái được. Vậy nên cậu đã để Phạm Tinh Dương liên hệ với tổ sản xuất để họ đánh tiếng với Trần Thư Ngữ. Bà chủ mà đồng ý là cậu sẽ đi ngay.
Phạm Tinh Dương lập tức lấy điện thoại ra, đầu tiên chào hỏi đạo diễn vài câu, sau đó lại gọi cho Trần Thư Ngữ. Nói qua nói lại, cả hai bên đều vui vẻ đồng ý.
Đến tận bây giờ, chuyện Thời Duyệt tham gia "Let's Go Brothers" đã là chuyện ván đã đóng thuyền. Phạm Tinh Dương rất vui vẻ, hắn ôm lấy bả vai Thời Duyệt, gửi gắm hy vọng của mình: "Nhờ vào cậu cả đấy Thời Tiểu Duyệt, hãy dạy cho đạo diễn một bài học nhé!"
Thời Duyệt trừng hắn một cái, cậu gỡ tay Phạm Tinh Dương ra, nhìn về phía Phó Du vẫn đang lẳng lặng nhìn hai người bọn họ: "Anh Phó, anh đi luôn nhé?"
Phó Du giật mình rồi lắc đầu: "Tiếng Lòng vẫn chưa quay xong, anh còn phải làm cố vấn, không đi được."
"À dạ..." Thời Duyệt có chút thất vọng: "Em còn đang tính là chúng ta có thể quay chung một chương trình với nhau thật vui vẻ nữa chứ."
Phó Du lẳng lặng nhìn cậu một lúc, khóe môi hơi cong lên: "Sẽ có cơ hội."
Trần Thư Ngữ đã dàn xếp vô cùng ổn thỏa với bên "Let's Go Brothers". Sang hôm sau, cô đã đưa Thời Duyệt đi ghi hình. Sau khi thành công tham gia tổ sản xuất, điều đầu tiên Thời Duyệt nhìn thấy chính là một nhân viên có hơi quen mặt và cả Phạm Tinh Dương.
Người nhân viên kia xụ mặt, nói rằng theo thường lệ, tổ sản xuất phải làm một buổi phỏng vấn nho nhỏ dành cho khách mời như Thời Duyệt. Ghi hình xong thì lại phỏng vấn thêm một lần nữa cho gọi là có đầu có đuôi.
Thời Duyệt nhìn về phía Phạm Tinh Dương, thấy hắn nhún nhún vai. Thế là cậu nói luôn với nhân viên kia: "Được rồi, vậy thì bắt đầu đi ạ."
Người nhân viên rất có quy tắc: "Cho hỏi, trước đây cậu đã từng tìm hiểu về chương trình của chúng tôi chưa? Có ấn tượng gì về chương trình này không?"
"Không có ạ, thế nhưng Tinh Dương nói là sẽ rất vui, nên chắc sẽ không tệ." Thời Duyệt không chắc lắm, cậu chỉ biết Phạm Tinh Dương nói rằng đây là chương trình hơi tốn sức chút nhưng lại rất vui mà thôi.
"Tập đầu tiên của chương trình đã lên sóng vào tối hôm qua. Cậu có thể tiết lộ tại sao lại không xem được không? Là vì không thích hay là vì..."
"Không có tài khoản thành viên, không xem được." Thời Duyệt trả lời rất thành thật: "Đăng ký thành viên tốn 28 tệ một tháng lận, đắt tiền quá!"
Khóe miệng Phạm Tinh Dương giật giật. Một chai rượu tận mấy ngàn cũng đâu thấy cậu chê đắt, thế mà 28 tệ một tháng thì lại chê ỏng chê eo?! Quả nhiên Thời Tiểu Duyệt chỉ tiêu những cái đáng để tiêu, thảo nào tài khoản Weibo cho tới tận bây giờ cũng chưa được chứng thực.
Người nhân viên cũng cạn lời. Một lúc lâu sau mới cầm kịch bản lên để tiếp tục đặt câu hỏi: "Tôi nghe nói Phạm Tinh Dương chính là người đã giới thiệu cậu đến với chương trình này. Có vẻ như mối quan hệ giữa hai người không được bình thường lắm nhỉ. Lúc trước còn tham gia một chương trình tạp kỹ nữa. Một số người xem tại trường quay tuy không tiết lộ chuyện gì nhưng đều nói là phải ghép CP cho cả hai với tên gọi Hoa hồng trắng hoa hồng đỏ..."
Phạm Tinh Dương là người đầu tiên không thể ngồi yên, nói về phía ống kính: "Mọi người đừng hiểu lầm, mối quan hệ giữa tôi và Tiểu Duyệt rất trong sáng..."
"Là mối quan hệ cha con!" Thời Duyệt tiếp lời hắn một cách vô cùng tự nhiên, kèm theo nụ cười tươi rói.
Phạm Tinh Dương: "......" Má, ông đây xem cậu là anh em, cậu lại muốn làm cha của ông đây!