Chương 30: Chơi rất vui, chơi khăm đạo diễn cũng rất vui

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 30: Chơi rất vui, chơi khăm đạo diễn cũng rất vui

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tiếng cười nói rộn ràng, buổi ghi hình chương trình đã khép lại. Việc còn lại chỉ là trở về khách sạn để nhận giải và cảm ơn nhà tài trợ. Trước khi về, Thời Duyệt định tìm nhân viên để thay đồ, nhưng quần áo của cậu đã được gửi về khách sạn. Thế là cậu đành phải ngồi xe trở về trong bộ trang phục nữ.
Cậu lập tức hối hận vì đã vội vàng lên xe mà không suy nghĩ kỹ, đặc biệt là khi trên xe còn có hai tên quỷ đó — trên đường về, Phạm Tinh Dương và Từ Họa cứ nhìn cậu chằm chằm như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
"Này, hai cậu làm sao thế, cứ nhìn tớ mãi vậy?" Thời Duyệt không thể nhịn được nữa.
Phạm Tinh Dương ngáp một cái lười biếng rồi lại tiếp tục nhìn Thời Duyệt. Ừm, Thời Tiểu Duyệt mặc đồ nữ đúng là rất đáng để ngắm nhìn.
"Cậu đẹp thật." Từ Họa cười.
Thời Duyệt: "............" Đẹp thì cũng đâu cần nhìn chằm chằm thế!
Trong lúc ghi hình, Thời Duyệt không cảm thấy gì đặc biệt, cậu chỉ nghĩ mình đang làm những gì cần làm. Nhưng giờ không còn máy quay nữa, trên xe chỉ còn ba người, và khi hai người kia cứ nhìn chằm chằm, Thời Duyệt mới bắt đầu cảm thấy áp lực.
Nhất là Phạm Tinh Dương còn nói những lời kiểu 'suýt nữa bị bẻ cong' khiến cậu không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Cậu nghĩ bụng, nhất định lúc về phải tìm Phó huynh để xin lỗi vì suýt nữa đã "bẻ cong" em họ của huynh ấy. Mà có khi hắn đã "cong" được một nửa rồi chứ chưa hoàn toàn, nên cứ nói trước để huynh ấy chú ý đến xu hướng tính dục của em mình.
Ai có cong thì cong, nhưng đừng để Phạm Tinh Dương cong vì cậu, nếu không thì đó sẽ là tội lớn.
Khi xe về đến khách sạn, Thời Duyệt thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng bước xuống xe và đi thẳng vào trong. Cậu đi cứ như muốn bay, chẳng mấy chốc đã bỏ Phạm Tinh Dương và Từ Họa lại phía sau.
Thấy cảnh đó, Triệu Nhân còn tưởng cậu nhóc này đang nóng lòng muốn tan làm, khiến anh không khỏi bật cười.
Đạo diễn Lý đã chờ sẵn trong sảnh khách sạn từ lâu. Khi thấy Thời Duyệt bước vào, dù đã xem hình ảnh cậu giả gái qua màn hình, nhưng ông vẫn không khỏi kinh ngạc khi nhìn thấy tận mắt. Ông không ngừng cảm thán: "Thời Duyệt à, cậu mà dùng tạo hình này đi đóng phim thì nổi tiếng là cái chắc!"
Thời Duyệt xua tay: "Thôi thôi, đóng vai nữ vất vả lắm. Chỉ riêng việc trang điểm và tạo hình đã mất hai tiếng rồi, ngày nào cũng thế này thì tôi chịu không nổi. Đóng vai nam là sướng nhất, làm gì cũng gần một tiếng là xong."
Đạo diễn Lý bật cười, đây là lần đầu tiên ông nghe thấy có người than thở làm diễn viên nữ cực khổ.
Trong lúc hai người họ đang trò chuyện, những người khác cũng dần tiến vào. Đạo diễn Lý cầm micro lên, chúc mừng mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ, sau đó Từ Họa và Phạm Tinh Dương thay phiên nhau gửi lời cảm ơn đến các nhà tài trợ. Cuối cùng, ông cho nhân viên mang các phần quà lên và phát cho từng khách mời, trừ Thời Duyệt.
Hình ảnh Thời Duyệt tay không lập tức đối lập với những người khác đang ôm đầy quà. Cậu nhóc nhìn về phía đạo diễn Lý với vẻ háo hức: "Đạo diễn, còn tôi thì sao?"
"Cậu quên rồi sao, cậu đã bị loại từ sáng rồi." Nụ cười trên môi đạo diễn Lý trông vô cùng ranh mãnh.
Thời Duyệt không phục. Cứ nhắc tới chuyện bị lừa buổi sáng là cậu lại tức tối, dù sau này có được nhân đôi tiền lương thì nỗi bực bội vì bị lừa vẫn không thể nào nguôi ngoai: "Nhưng dù gì tôi cũng đã chơi đến cuối cùng với bọn họ mà."
Cậu nghe Phạm Tinh Dương nói rằng quà tặng là do nhà tài trợ cấp, về cơ bản thì khách mời nào cũng sẽ có một phần. Thời Duyệt có thể kết luận rằng đạo diễn Lý đang muốn trêu chọc mình.
Chậc, thật là...
Phạm Tinh Dương và những người khác cũng cảm thấy bất bình thay cho cậu. Thậm chí Ngô Nguyên Minh còn xúi cậu đi trói đạo diễn lại xem ông ta có chịu đưa quà không, dù gì thì bọn họ cũng có kịch bản cả mà, cứ xem ai sợ ai.
Nhưng lần này Thời Duyệt không có ý định dùng cách đó. Lần trước cậu làm được là vì đối phương không đề phòng, vả lại bây giờ cậu còn đang mặc bộ đồ này, lỡ tay làm hỏng váy thì có khi còn phải đền ngược lại cho người ta.
Cậu chống nạnh, hất mặt lên, nhìn về phía đạo diễn Lý với vẻ ngạo nghễ: "Thế có cho quà hay không? Không cho là tôi khóc ăn vạ đấy nhé!"
Đạo diễn Lý không biết nên khóc hay nên cười: "...... Không phải chứ, sao đối với người khác thì cậu làm nũng, còn đối với tôi thì lại là ăn vạ vậy hả?!"
Ông cũng chỉ muốn trêu Thời Tiểu Duyệt một chút, muốn nhìn cậu nhóc này làm nũng với mình thôi. Nhưng... sao lại không giống như ông tưởng tượng vậy chứ, sao lại thành ăn vạ rồi?
Đạo diễn Lý lắc đầu, ông "chậc" một tiếng rồi búng tay. Ngay sau đó, một nhân viên mang một phần quà đã được gói ghém cẩn thận lên và đưa cho Thời Duyệt.
Cậu nhóc lập tức trở nên hớn hở, cậu nghe Phạm Tinh Dương nói trong đó có một cái tai nghe trị giá vài vạn tệ!
"Cảm ơn đạo diễn, đạo diễn thật tốt bụng!"
Tấm thẻ người tốt này đúng là có lúc hiệu nghiệm thật, đạo diễn Lý khẽ chửi thầm trong bụng rồi lại ra vẻ nghiêm túc với Thời Duyệt: "Nói cũng hay lắm, lần sau nếu có rảnh thì cứ liên hệ với tôi, lúc nào tôi cũng chào đón cậu đến tham dự chương trình."
"Okela!" Thời Duyệt cũng rất dứt khoát. Đúng là đạo diễn hay giở trò thật, nhưng lại được cái rất hào phóng, hơn nữa các huynh lớn ở đây cũng rất tốt, nên nếu có cơ hội cậu vẫn rất tình nguyện đến chơi cùng bọn họ.
Trước khi ra về, Thời Duyệt còn được mời đến để ghi hình một buổi phỏng vấn. Câu hỏi chỉ có một – cảm nhận sau khi ghi hình.
Thời Duyệt tủm tỉm cười, căn bản không cần suy nghĩ cũng có thể trả lời: "Chơi rất vui, chơi khăm đạo diễn cũng rất vui."
Đạo diễn Lý bị chơi khăm: "............" Cảm ơn nha!
Khi Thời Duyệt thay đồ xong, lấy lại hành lý và điện thoại của mình thì trời cũng đã sập tối. Lúc cậu đi ra ngoài, nhóm của Phạm Tinh Dương đã đứng chờ sẵn.
"Đi thôi, đi ăn cơm."
Thành phố C vốn nổi tiếng với các món ăn đa dạng. Cả nhóm dự định sẽ tìm đến một khu phố ẩm thực để thưởng thức, nhưng xét đến việc Phạm Tinh Dương và Từ Họa có quá nhiều fan, thêm vào đó Thời Duyệt cũng đang là một gương mặt đang lên, sợ rằng nếu bị nhận ra sẽ ảnh hưởng đến trật tự xã hội, cả nhóm đành phải đổi sang một nhà hàng lớn.
Bọn họ đặt một phòng riêng để ăn uống và trò chuyện, nói hết chuyện này đến chuyện kia, thi thoảng lại bông đùa vài câu, không khí rất thư giãn và thoải mái. Ăn xong, ai nấy cũng có chút say. Ngay cả người vốn ít nói như Từ Họa cũng mơ màng kéo tay Phạm Tinh Dương lảm nhảm, lúc thì than trợ lý của mình quá phiền phức, lúc thì lại trách quản lý không cho cậu ta ăn no, nói mãi không ngừng.
Phạm Tinh Dương muốn đẩy Từ Họa ra, kể cả lúc đang say hắn cũng chỉ muốn trêu chọc một mình Thời Duyệt mà thôi. Tiếc là Thời Duyệt lại không để ý đến hắn, còn Từ Họa thì cứ kéo hắn, coi hắn như nơi để trút bầu tâm sự.
Chỉ có Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh là còn tỉnh táo để gọi trợ lý đến. Trong lúc chờ đợi, cả hai tiếp tục trò chuyện về những chuyện xưa cũ, vừa nói vừa nhâm nhi.
Thời Duyệt rõ ràng là say, mặt cậu đỏ bừng. Cậu tự tìm một chỗ cách xa mọi người rồi ngoan ngoãn ngồi xuống. Lúc này, cậu không buồn quan tâm tới người khác mà chỉ tự chơi một mình, tự tận hưởng cảm giác say mèm.
Cậu có chút choáng váng, một tay ôm chai rượu rỗng, tay còn lại thì cầm điện thoại lướt bảng tin. Lướt xuống một đoạn, dù là nội dung gì cậu cũng thả like, hơn nữa còn sao chép và dán dòng "Trẫm đã duyệt" vào bình luận, thao tác không thể nào trơn tru hơn.
Mãi cho đến khi cậu lướt đến bài đăng của "Phó huynh", đó là một bức ảnh chụp đường phố về đêm. Rõ ràng đó là một thế giới đầy những xa hoa trụy lạc, nhưng qua góc máy của huynh ấy lại toát lên chút cô đơn, tịch mịch.
Cậu mơ màng mở khung chat giữa hai người rồi nhấn nút gọi. Chưa đến vài giây, một giọng nói trầm ấm dễ chịu vang lên từ đầu dây bên kia: "Tiểu Duyệt."
Thời Duyệt choáng váng, cậu nghĩ bụng, giọng nói này thật hay.
Ở đầu dây bên kia, Phó Du đợi hai giây vẫn không thấy Thời Duyệt có ý định lên tiếng bèn nhẹ nhàng hỏi tiếp: "Tiểu Duyệt, có chuyện gì không em?"
Có chuyện ư? Đầu óc Thời Duyệt quay cuồng trong giây lát, hình như là có chuyện nhưng cậu lại không nhớ ra đó là chuyện gì. Cậu muốn nói gì với Phó huynh vậy nhỉ? Không, hình như là phải xin lỗi huynh ấy cái đã... Mà xin lỗi vì cái gì ta, thôi kệ, cứ xin lỗi là được rồi.......
"Phó huynh ơi......" Giọng cậu mềm nhũn, còn kèm theo chút giọng mũi, đâu đó là chút áy náy tủi thân pha lẫn sự hối lỗi: "Em xin lỗi huynh nhiều."
Phó Du: "???"
Cái giọng điệu như thể mình đã đi "cắm sừng" người khác rồi lại tỏ vẻ đáng thương đi xin tha tội này là thế nào đây?!