Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 6: Cú Lừa Ngọt Ngào và "Sức Mạnh Nguyên Thủy" Của Thời Duyệt
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Duyệt vốn không mấy khi xem các chương trình tạp kỹ, cũng chẳng hâm mộ ai đặc biệt. Cậu chỉ ngưỡng mộ duy nhất một ca sĩ, nhưng đã hai năm người đó không ra bài mới, thành thử cậu cũng dần chẳng còn quan tâm đến giới giải trí nữa.
Chương trình Trần Thư Ngữ muốn cậu tham gia có tên 《Hoan Nghênh Về Nhà》, là một chương trình thực tế đã phát sóng được hai năm, nhưng Thời Duyệt hoàn toàn không biết nội dung của nó là gì.
Tối hôm đó, cậu theo Trần Thư Ngữ, trải qua nào xe nào máy bay, đến khách sạn đã là 1 giờ sáng. Đồng hồ sinh học khiến Thời Duyệt lăn ra ngủ ngay sau khi tắm, chẳng có cơ hội tìm hiểu về chương trình mình sắp tham gia.
Ngày hôm sau, cậu theo Trần Thư Ngữ lên chiếc xe do ekip của chương trình đưa tới.
Vừa ngồi lên xe, Trần Thư Ngữ đã dặn cậu chào hỏi anh quay phim ngồi phía trước. Thời Duyệt cũng rất lễ phép giơ một bàn tay lên: "Xin chào, đệ là Thời Duyệt, đây là ngày đầu tiên đệ làm người nổi tiếng ạ."
Anh quay phim: "???"
Trần Thư Ngữ sửa lại: "Là ngày thứ tư, đệ quên là đệ đã ký hợp đồng với tỷ từ bốn ngày trước rồi à."
"À nhỉ, đệ quên mất." Thời Duyệt vô cùng thật thà chào lại thêm một lần nữa: "Xin chào, đệ là Thời Duyệt, đây là lần đầu tiên đệ đến tham gia chương trình."
Anh quay phim phì cười, lên tiếng nhắc nhở cậu: "Đừng nói với huynh, đệ nói với camera kìa."
Thời Duyệt chỉ cười với hắn rồi nhìn về phía Trần Thư Ngữ, hỏi: "Tỷ Trần, tỷ vẫn chưa nói với đệ là chương trình này có những gì luôn đó? Lát nữa thì đệ phải làm những gì vậy?"
"Bình thường đệ không xem mấy show tạp kỹ à?" Trần Thư Ngữ tỏ vẻ bất ngờ, thấy Thời Duyệt lắc đầu, không có vẻ gì như là đang nói dối, nàng đảo mắt, cười nói: "Thật ra đây là một chương trình thực tế có liên quan đến ẩm thực, bên trong có một vài thành viên cố định, còn chúng ta là khách mời, đến tham gia để hưởng thụ cuộc sống."
Lại có chuyện tốt đẹp đến thế ư? Thời Duyệt lộ vẻ mặt "Tỷ lừa con nít à?".
"Cái vẻ mặt này là sao đây, tỷ của đệ đã lừa đệ bao giờ chưa! Tỷ nói cho mà biết, chúng ta không những tới đây để hưởng thụ cuộc sống, mà còn có thể yêu cầu món mình muốn ăn!" Trần Thư Ngữ hừ một tiếng, để tăng thêm độ tin cậy cho lời mình nói, nàng móc điện thoại ra và thực hiện một cuộc gọi.
Đầu dây bên kia hình như đang lấy giấy bút, một lát sau, người đó nói: "Xin chào, bạn muốn gọi món gì ạ?"
Trần Thư Ngữ cười tủm tỉm: "Chào bạn, tôi là khách mời trong tập ngày hôm nay, tôi muốn gọi đồ ăn ạ."
Người ở đầu dây bên kia hình như đang lấy giấy bút, một lúc sau, người đó nói: "Xin chào, cho hỏi bạn muốn gọi món gì ạ?"
"Gà Hải Nam, còn có......" Nàng nhìn về phía Thời Duyệt, hỏi: "Đệ thì sao, muốn ăn cái gì?"
Đôi mắt Thời Duyệt sáng rực: "Gọi món gì cũng được sao ạ?"
"Tất nhiên rồi! Tỷ đã bảo rồi, trong chương trình có hai đầu bếp nấu ăn siêu ngon, cái gì cũng biết làm, khách ăn rồi ai cũng khen nức nở! Tỷ biết đệ là người rất kén ăn, nhưng những món mà họ làm chắc chắn sẽ khiến đệ mê tít luôn cho coi!"
Thời Duyệt lập tức cười toe toét, hai mắt cong tít thành trăng lưỡi liềm.
Cậu lắc lư hai vai như đứa trẻ, nói với giọng điệu đầy hưng phấn: "Thế đệ muốn gọi một món đắt tiền như Phật Nhảy Tường có được không ạ, tỷ?"
Dù sao tham gia chương trình này cũng chẳng được cát-xê, Thời Duyệt thầm nghĩ, vậy thì phải ăn cho bõ vốn mới được.
Người ở đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi mới trả lời: "Ok ok! Phật Nhảy Tường đúng không? Chúc mọi người ăn thật ngon miệng nhé."
Người đó vừa dứt lời, cuộc gọi đã bị ngắt.
Không hiểu sao, Thời Duyệt bỗng có cảm giác giọng điệu của người kia mang vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
Thôi, chắc là mình bị ảo giác thôi nhỉ.
Cậu nhìn Trần Thư Ngữ, nở một nụ cười chân thành với lòng biết ơn chan chứa: "Tỷ, tỷ thật là người tốt khi đã đưa đệ đến một chương trình như vậy." Ngoan ngoãn gọi tỷ ngọt xớt.
Trần Thư Ngữ xua tay, cười đầy phóng khoáng: "Nói suông thôi thì dễ lắm, đệ cần phải thể hiện cho tốt vào nhé, đó mới là sự báo đáp lớn nhất đối với tỷ."
"Dạaa, đệ sẽ không phải để tỷ phải thất vọng đâu!"
Bên này, hai tỷ đệ trình diễn tiết mục "mẹ hiền con ngoan", bên kia, anh quay phim cùng tài xế đã cố nhịn cười đến sắp nội thương. Bọn họ thực sự rất mong chờ, không biết đến địa điểm quay rồi, Thời Duyệt sẽ trông như thế nào khi biết được sự thật.
Rất nhanh sau đó, hai người đã có mặt tại nơi ghi hình — một căn nhà gỗ hai tầng có sân vườn, tọa lạc ngay dưới chân núi trong một bản làng hẻo lánh xa xôi, với cảnh non xanh nước biếc.
Càng vào sâu, đường càng khó đi. Cuối cùng, khi không còn cách nào khác, tài xế đành thả hai người xuống xe ở nơi cách đoàn làm phim khoảng vài trăm mét rồi phóng đi.
Nhìn căn nhà vô cách đó không xa, Thời Duyệt vô cùng háo hức: "Phật Nhảy Tường, anh tới đây! Ha ha ha ha ha......"
Tiểu tử đang xông lên với sự phấn khích tột độ, hoàn toàn không hay biết Trần Thư Ngữ đi sau lưng đang nở một nụ cười nham hiểm.
Lúc đến cổng, Thời Duyệt dừng lại, mãi cho đến khi Trần Thư Ngữ tới nơi, cậu mới lùi lại rồi đi theo sau nàng khoảng hai bước.
Trần Thư Ngữ cho cậu một nụ cười khó hiểu rồi gõ cửa.
Rất nhanh sau đó, có một chàng trai đến mở cửa cho cả hai. Nhìn thấy Trần Thư Ngữ, hắn vô cùng phấn khích, vừa đón hai người vào trong vừa cười nói: "Tỷ Thư Ngữ, thật sự là tỷ sao! Anh Triệu nói khách mời hôm nay là tỷ mà đệ không tin......"
Lúc hắn nói chuyện, ba người khác trong nhà cũng bước ra. Có vẻ như bọn họ rất thân với Trần Thư Ngữ, ai nấy đều vui vẻ hàn huyên một lúc lâu.
Sau đó, bọn họ mới chú ý đến Thời Duyệt đang đứng như một người gỗ ở ngay bên cạnh.
Trong đó, một người đàn ông trung niên tương đối gầy, với vẻ ngoài khá ổn, cười hỏi: "Tiểu tử đẹp trai này trông bảnh quá nha, nhưng hình như ta chưa từng thấy đệ ấy bao giờ thì phải?"
Trần Thư Ngữ kéo Thời Duyệt qua, giới thiệu đệ ấy cho mọi người: "Đây là đại ca Triệu Nhân, là nam diễn viên xuất sắc nhất."
Nàng chỉ một người đàn ông trung niên hơi mũm mĩm với vẻ mặt ôn hòa khác: "Đây là Ngô huynh, Ngô Nguyên Minh, là một nhạc sĩ rất tài ba."
Cuối cùng lại về phía một thanh niên đẹp trai với mái tóc xoăn, phong cách ăn mặc cùng vẻ ngoài đều theo hướng Hàn Quốc: "Đây là Phạm Tinh Dương, là một ca sĩ giỏi có rất nhiều fan."
Giới thiệu xong, Trần Thư Ngữ mới giới thiệu về Thời Duyệt cho mọi người biết: "Đệ ấy tên là Thời Duyệt, Thời trong Thời gian, Duyệt trong Hỷ duyệt, là nghệ sĩ mới của bên ta, về sau sẽ phát triển theo hướng diễn viên."
Thời Duyệt chào hỏi từng người xong liền im lặng, thành thật đứng sau lưng Trần Thư Ngữ, không nói nhiều cũng chẳng giành spotlight.
Người khác xem chương trình thì chắc chắn là để xem các ngôi sao rồi. Đệ ấy còn chẳng có lấy một mống fan, thế nên chỉ cần làm người vô hình thôi là được.
Mà sự yên tĩnh này lại khiến người khác có ấn tượng rất tốt về Thời Duyệt. Trần Thư Ngữ cười với nhạc sĩ Ngô Nguyên Minh: "Ngô huynh, huynh muốn tìm một người có thể làm việc đúng không? Đệ đã đưa đến cửa cho huynh rồi đây."
"Thế thì tốt quá." Ngô Nguyên Minh đánh giá Thời Duyệt từ đầu đến chân, sau đó bỗng có chút thất vọng.
Tối hôm trước, Trần Thư Ngữ hỏi huynh ấy có cần một người biết làm lụng không, nếu cần thì nàng sẽ đưa một tiểu thanh niên còn trẻ đến.
Lúc đó, huynh ấy biết Trần Thư Ngữ đang muốn nâng đỡ cho một người nào đó. Với tư cách là một người bạn, huynh ấy cũng rất sẵn lòng giúp đỡ mấy chuyện vặt vãnh như thế này, thế là bèn đồng ý cho nàng dẫn người đó tới đây.
Thế nhưng ai mà ngờ được, tiểu tử được Trần Thư Ngữ đưa tới lại mảnh khảnh, trắng nõn, lại xinh trai như thế, trông chẳng có vẻ gì là sẽ biết làm lụng cả.
Nhưng huynh ấy vẫn rất nể mặt Trần Thư Ngữ, nói: "Tiểu tử, cố lên nhé."
Phạm Tinh Dương với mái tóc xoăn nhìn Thời Duyệt từ đầu tới chân rồi lại thử xách vali của Trần Thư Ngữ lên.
Lúc nãy, hắn có thấy Thời Duyệt vừa đeo balo vừa xách thứ này nhưng lại không có vẻ gì gọi là vất vả cả. Giờ thử xách vali lên xong, hắn lập tức thấy hài lòng: "Rất nặng, xem ra đệ ấy rất khỏe, là người có thể làm việc được."
Thời Duyệt ngẩn người, đệ ấy nhìn Phạm Tinh Dương rồi lại nhìn Trần Thư Ngữ, nói ra một thắc mắc từ sâu tận đáy lòng: "Làm việc ạ? Làm gì vậy?"
"Tất nhiên là việc nhà nông rồi." Người trả lời đệ ấy chính là ảnh đế Triệu Nhân, người đàn ông gầy gò chỉ vào đống củi chỗ góc sân cùng cánh đồng xa xăm phía ngoài: "Chỗ này nơi nào cũng toàn là việc cả thôi."
Thời Duyệt lập tức hóa đá, đôi mắt đào hoa mở to, hết nhìn về đại ca rồi lại nhìn Trần Thư Ngữ đang cố nhịn cười: "Chúng chúng chúng ta không phải đến đây để hưởng thụ cuộc sống sao?" Sợ đến mức nói lắp.
Nhìn thấy tiểu đệ nhà mình bị kích thích đến mức tột cùng, Trần Thư Ngữ không nhịn nổi nữa, cũng không màng hình tượng thục nữ mà cười như điên: "Tỷ lừa đệ đó ha ha ha ha ha......"
Thời Duyệt ngây ngẩn cả người, nhìn Trần Thư Ngữ một cách ngơ ngác, linh hồn đã xuất khỏi thể xác.
Mới nửa khắc trước thôi, đệ ấy còn vui sướng tựa như một con chim nhỏ với suy nghĩ rằng dù đi làm nhưng vẫn có thể vừa được hưởng thụ vừa được ăn Phật Nhảy Tường, cười ngây ngô suốt cả một quãng đường.
Nhưng giờ sự thật nghiệt ngã lại nói cho đệ ấy biết —— Bốn chữ "Hưởng thụ cuộc sống" giờ chỉ còn lại hai chữ "Cuộc sống".
Chênh lệch lớn như vậy, thứ gì chịu nổi chứ? Thời Duyệt ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, hỏi: "Thế còn Phật Nhảy Tường không ạ?"
Những người khác đã sớm đoán ra được điều gì đó từ cuộc trò chuyện của đệ ấy và Trần Thư Ngữ. Triệu Nhân cười nói: "Hóa ra đệ là người đã đặt món đó sao, cái đó thì vẫn sẽ có thôi."
Thời Duyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất vẫn còn Phật Nhảy Tường để bấu víu, tốt xấu gì cũng có một chút an ủi.
Nhưng mà sự thật lại nói cho đệ ấy biết một lần nữa, nói trước thì hay bước không qua.
Chỉ thấy Phạm Tinh Dương ác ý nói thêm vào: "Nhưng đệ phải dùng sức lao động để đổi lấy nguyên liệu nấu ăn nha. Triệu huynh nói, nếu muốn ăn Phật Nhảy Tường thì phải làm lụng không ngủ suốt ba ngày ba đêm mới được. Hơn nữa, chương trình còn có quy định là đã đặt món nào thì chỉ được làm món đó, không được phép hủy."
Thời Duyệt hoàn toàn choáng váng. Trong đầu đệ ấy giờ chỉ toàn là Phật Nhảy Tường, làm việc, không ngủ không nghỉ, ba ngày ba đêm, không được phép hủy......
Nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của tiểu tử, những người khác không nhịn cười nổi nữa.
"Ha ha ha ha ha ha......"
"Cười chết mất ha ha ha ha......"
"Tự đào hố chôn mình ha ha ha......"
"Tiểu Duyệt, tỷ xin lỗi ha ha ha......!Tỷ, tỷ không nhịn được ha ha ha......"
Đối mặt với các tiền bối đang cười như điên, Thời Duyệt - tiểu đệ luôn thích cười - đứng ngây ra như phỗng, cứ như thể bị người khác bội tình bạc nghĩa vậy, đáng thương, nhỏ yếu lại bất lực.
Bát nháo xong, ba thành viên cố định lại thân thiết hơn với Thời Duyệt một chút, thậm chí còn giúp đệ ấy "trừng phạt" Trần Thư Ngữ, sao lại dám lừa gạt trẻ nhỏ, mà còn lừa ngọt xớt như thế vậy hả!
Thời Duyệt đã hoàn toàn choáng váng, tiểu tử sắp điên rồi. Mãi cho đến khi đám Trần Thư Ngữ bình tĩnh lại, kéo đệ ấy qua đình hóng mát ngồi uống trà, đệ ấy mới thật sự thoát ra khỏi cảm giác đau khổ khi bị cho ăn một cú lừa.
Trần Thư Ngữ vừa cười vừa đưa cho đệ ấy miếng bánh quy như vừa để xin lỗi vừa để an ủi, cuối cùng mới nói: "Nói cho tỷ biết xem nào, đệ đang nghĩ như thế nào vậy?"
Thời Duyệt có hơi héo úa, thở dài thườn thượt: "Vốn dĩ đệ nghĩ mình sẽ đến đây làm một cái bình bông, ăn no chờ chết, kết quả lại......!Đệ thấy, thấy......"
Ngô Nguyên Minh nói tiếp: "Ấm ức? Khổ sở? Tức tối?"
"Không phải, đệ cảm thấy sức mạnh nguyên thủy trong cơ thể đệ đã sắp không thể kìm hãm được nữa."
Cả nhóm lại bật cười, tiểu tử này đúng là rất biết nói giỡn nhỉ.
Mãi cho đến khi một chuỗi sự kiện khác xảy ra, bọn họ mới hiểu được rằng, Thời Duyệt nói thế là không ngoa chút nào.
Sức mạnh nguyên thủy thì có là gì, tiểu tử này chính là một con quái thú, càn quấy một cái là có thể nuốt chửng luôn cả một đạo diễn nhỏ bé.
Nhận thức sâu sắc về sự hiểm ác của thế gian, Thời Duyệt ủ rũ cụp đuôi, được Phạm Tinh Dương dẫn vào trong nhà để cất vali. Đệ ấy còn bị nhân viên trong ekip bắt phải nộp hết tiền mặt đang có trong người, thêm vào đó còn bị cảnh cáo không được dùng tiền trong điện thoại.
Thời Duyệt cũng không thấy có vấn đề gì cả. Dù gì giờ đệ ấy cũng đang nghèo rớt mồng tơi, cái gì không cần tiêu thì sẽ cố gắng không tiêu.
Cất đồ xong, Thời Duyệt cảm thấy hơi khát, thế là hỏi Phạm Tinh Dương: "Phạm huynh, có Coca không?"
Phạm Tinh Dương sửng sốt một chút, không biết hắn nghĩ đến cái gì, trả lời đệ ấy bằng giọng điệu có hơi "điếm thúi": "Chỗ ekip của chương trình có đó."
Vậy nên Thời Duyệt đã chạy đi tìm một nhân viên: "Chào huynh, cho đệ hỏi có Coca không ạ?"
"Có," Vẻ mặt của nhân viên đó rất lạnh nhạt, "Hai mươi tệ một lon."
Con ngươi của Thời Duyệt chấn động: "Hai mươi tệ?!"
"Đúng vậy." Nhân viên đó tỏ vẻ "vị tha": "Vì giờ mọi người vẫn đang không có tiền, thế nên ta kiến nghị dùng sức lao động để đổi lấy tiền. Hai mươi tệ chứ gì, bổ xong mười bó củi ngay chỗ góc tường là có thôi."
"Lon Coca có 2 tệ mà huynh bán tận 20 tệ, sao huynh không đi ăn cướp luôn đi!" Cuối cùng thì Thời Duyệt cũng phát rồ rồi. Đệ ấy lấy điện thoại ra một cách dứt khoát, nhấn như điên trên màn hình.
Phạm Tinh Dương - người đang đứng sau hóng hớt - tỏ vẻ tò mò: "Thời Duyệt, đệ làm gì vậy?"
"Gọi điện thoại cho Bộ Công thương chứ làm gì! Hành vi của bọn họ đã xúc phạm đến bộ luật về giá của đất nước chúng ta. Là một người nộp thuế hợp pháp và là một công dân mẫu mực, ta có nhiệm vụ phải tố cáo bọn họ......"
Vừa nói, Thời Duyệt - thanh niên gương mẫu chính trực - đã nhấn xong một dãy số và chuẩn bị gọi đi mà không có bất cứ chút do dự nào.
Nhân viên của đội ngũ làm chương trình hoảng sợ. Hắn vội lao tới, ngăn Thời Duyệt lại vào những giây cuối cùng.
"Anh hùng, anh hùng, có gì thì từ từ nói, đừng xúc động mà!" Hắn không muốn chỉ vì một tập phim mà tự đưa mình, à không, đưa đạo diễn tới gặp cảnh sát!
"Không cần phải nói nhiều, gô cổ hết cho đỡ mệt!" Thời Duyệt rất có quyết tâm trong việc thực hiện nghĩa vụ của một công dân tốt.
"Đừng đừng đừng, Coca thôi mà, cho đệ một lon nhé, không thu tiền có được không....." Giọng điệu thiếu điều quỳ xuống năn nỉ tới nơi.
"Không được, ta muốn 5 lon, ướp lạnh!" Thời Duyệt rất có nguyên tắc mà giơ 5 ngón tay lên.
"Được được được, đệ đừng xúc động, để ta kêu người đem Coca tới!"
Phạm Tinh Dương đã há hốc mồm từ khi nào. Hắn ngơ ngác nhìn nhân viên của chương trình vội chạy đi lấy Coca rồi quay lại, kính cẩn đưa một túi toàn là Coca cho Thời Duyệt.
Tổ sản xuất chương trình không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Bộ Công thương?!
Tổ sản xuất chương trình keo kiệt lại ác độc cũng có ngày phải chịu thua?!
Tổ sản xuất chương trình tàn nhẫn độc ác cuối cùng cũng chịu cảnh vỏ quýt dày có móng tay nhọn?!
Trong khoảnh khắc đó, Phạm Tinh Dương - kẻ luôn bị tổ sản xuất đè đầu cưỡi cổ trong suốt một khoảng thời gian dài - như đã thấy được cánh cửa đến với một thế giới mới. Hắn chỉ cảm thấy Thời Duyệt - người đang cầm Coca và nở một nụ cười xán lạn - đang tỏa ra một luồng hào quang sáng chói.
Thời Duyệt vô cùng cảm thấy mỹ mãn với Coca ướp lạnh. Đệ ấy nở một nụ cười rạng rỡ, lấy một lon nhét vào tay Phạm Tinh Dương rồi vui vẻ chạy tới các huynh tỷ đang hóng mát ở ngoài đình.
"Nè, Coca." Tiểu tử phát cho mỗi người mỗi lon một cách công bằng, tự tìm một chỗ để ngồi xuống, khui lon ra rồi uống một ngụm to, còn ợ một hơi cho thật đã.
Triệu Nhân, Ngô Nguyên Minh cùng Trần Thư Ngữ nhìn nhau đầy kinh ngạc. Triệu Nhân là người hỏi trước: "Coca này ở đâu mà ra vậy?"
"Tổ sản xuất cho đó." Thời Duyệt thở ra đầy thỏa mãn: "Ngon quá đi!"
"Tổ sản xuất keo như vậy, sao có chuyện cho Coca miễn phí được chứ!" Ngô Nguyên Minh nhìn Phạm Tinh Dương đang bước tới, hỏi: "Dương Dương, đệ nói đi, sao lại thế này?"
Phạm Tinh Dương cũng rất rối rắm: "À, Coca à......!Thời Duyệt uy hiếp tổ sản xuất để lấy......"
"Đừng nói bậy chứ, đệ là một công dân gương mẫu, sao có thể làm mấy chuyện bỉ ổi như đi uy hiếp người khác được! Ta chính là dân lành đó nha!"
Phạm Tinh Dương không thèm quan tâm tới đệ ấy, kể lại những gì đã xảy ra cho các huynh tỷ nghe một cách lộn xộn, còn không quên nhắc tới hình ảnh vĩ đại với tư cách là một công dân gương mẫu của Thời Duyệt. Khi hắn nói xong, ba người kia đã cười lăn lộn.
"Ha ha ha ha......!Chờ mãi, chờ mãi mới tới ngày này!"
"Báo ứng, ha ha ha ha đúng là báo ứng!"
"Làm tốt lắm khặc khặc khặc......"
............
Lúc này, trong phòng quan sát, đạo diễn - người đã nghe báo cáo từ nhân viên - tức giận nói: "Lớn to cả đầu như vậy rồi, đó giờ cũng đấu đá với đám khách mời nhiều rồi, thế mà lại để thua một tiểu tử mới 21 tuổi!"
Nhân viên vô cùng tủi thân: "Đó đâu phải là một tiểu tử bình thường đâu huynh....." Mà là một tiểu tử dám gọi điện cho Bộ Công thương!
"Thì cũng là con nít cả thôi, không lẽ nó có ba đầu sáu tay, biết ăn thịt người à?" Đạo diễn trừng hắn một cái: "Không được rồi, để ta ra mặt. Ta đây không tin là có người mà ta không trị được!"
Nhưng huynh ấy nào đâu biết, rất nhanh sau đó, huynh ấy sẽ phải đối diện với một biến cố lớn đầu tiên trong sự nghiệp làm đạo diễn của mình.
Mà ở bên kia, Thời Duyệt vừa uống Coca vừa quấn quýt bên các huynh tỷ của mình để hưởng thụ ánh nắng ban mai, đôi mắt đào hoa tràn ngập sự dễ chịu thoải mái.
Thời Duyệt không biết được rằng, kể từ chương trình này, những chương trình khác có dự định mời đệ ấy đến tham gia đều bổ sung một điều khoản vào trong bản hợp đồng của họ.
Điều thứ nhất chính là: Không được gọi điện cho Bộ Công thương.