153. Chương 153: Vẫn Còn Tỉnh

Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ai da, tiếc thật, mấy cái đó không phải để ăn đâu.”
Tôi khẽ đan tay dưới bàn, cố giấu đi cánh tay đang run rẩy như thể bị động kinh.
“À, mà hình như chúng ta cũng có chung gu nhỉ. Cảm giác ăn uống quan trọng lắm đó.”
“Ôôô~ Đồng chí!”
Con ma đội lốt Giám sát viên Cá Heo cười toe toét.
“Giám sát viên Hươu này, cậu trông chẳng giống ma tí nào cả. Cứ thích nói chuyện ăn uống hoài vậy!”
Quao.
‘Tôi nghĩ mình sắp bỏ cuộc rồi.’
Cứ tiếp tục trò chuyện kiểu này, sớm muộn gì tôi cũng hét toáng lên mất.
☾ Ối dồi ôi, anh Hoẵng hình như cực kỳ nhạy cảm với hiệu ứng Thung lũng kỳ lạ! Trong tình huống này thì thật đáng tiếc… Nhưng đừng lo, anh vẫn còn Braun bên cạnh mà! Người bạn đồng hành tuyệt vời đã ở đây rồi! ☽
…Khoan đã.
Đúng rồi.
‘Braun nói đúng.’
☾ Một MC giỏi là người biết thích ứng với hoàn cảnh! ☽
Chính xác. Những gì tôi đang trải qua chính là hiệu ứng Thung lũng kỳ lạ bị khuếch đại đến mức cực hạn.
‘Nỗi sợ hãi khi thứ gì đó trông giống người, nhưng lại không phải người.’
Giữa căn phòng nghỉ bình thường, việc nhìn đồng nghiệp ung dung thực hiện những hành vi dị thường, phi nhân tính, khiến tôi dựng tóc gáy.
Và việc tôi là người duy nhất bình thường giữa họ càng khiến nỗi kinh hoàng nhân lên bội phần.
‘Nếu vậy thì…’
Tôi liếc sang bên cạnh.
Con thằn lằn đang thản nhiên ăn sandwich nguyên cả bao bì.
"..."
"..."
Không đỡ hơn chút nào!
Dù nó có liếm bừa bằng cái lưỡi dài, vừa lùi vừa cười toe toét, hay bất chợt bật dậy lắc đầu quẩy điên như dớn, cũng chẳng khác gì cả.
Vì nó vốn đã quá đáng sợ rồi!
Khi nó trông như thằn lằn thật sự, thì tôi chẳng còn cảm giác Thung lũng kỳ lạ để sợ nữa!
‘Giờ chỉ còn cách bám vào Đội trưởng mà sống.’
Cuối cùng, tôi cũng tìm ra cách.
Tôi nuốt nước bọt, cố giả vờ có việc cần làm, rồi từ tốn kéo ghế lại gần Đội trưởng Thằn Lằn.
“Đội trưởng Lee Jaheon ạ.”
Và thật ra, tôi cũng có điều muốn hỏi.
Theo ghi chép trong 「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」, trong câu chuyện ma này, 〔Ma sẽ bắt chước hoàn hảo ngoại hình, tính cách và hành động của người bị thay thế.〕
Nghĩa là, nếu tôi đặt câu hỏi tự nhiên, không gượng ép, khả năng cao nó sẽ trả lời như bản gốc.
Trừ khi con ma bỗng dưng nổi hứng hù dọa.
‘Có khi vậy còn dễ hỏi hơn người thật ấy chứ.’
Dù sao thì, đây cũng đâu phải người thật.
Tôi kéo ghế sát hơn, tạo không khí như đang muốn tâm sự thật lòng với đồng đội – và có vẻ chiêu này hiệu quả.
Tôi hỏi: “Bình thường em ít có dịp trò chuyện với anh lúc làm việc… Giờ tiện đây, em có thể hỏi anh vài điều được không ạ?”
“Được.”
“Cảm ơn anh. Em muốn hỏi… Sếp làm sao mà mạnh mẽ đến vậy ạ?”
“Ờ.”
May quá, Lee Jaheon không tỏ vẻ khó chịu.
“Là kết quả của tố chất bẩm sinh và rèn luyện.”
"..."
Câu trả lời hoàn hảo cho mọi tình huống!
Giống như hỏi học sinh giỏi “học sao mà giỏi thế?”, rồi nhận về câu: “Tớ chỉ chăm chỉ với bộ não trời cho thôi.”
‘Nhưng tôi cần thêm chi tiết…’
Với người khác, câu trả lời này nghe có vẻ né tránh, nhưng với Đội trưởng Thằn Lằn thì khó mà khẳng định được.
Tôi cười gượng, đáp: “Vậy à… Em hỏi vì em cũng muốn rèn luyện sức mạnh như anh, một sức mạnh không dựa vào vật phẩm hay bị ô nhiễm.”
“Ăn chế độ giàu protein, kết hợp cardio và tập tạ.”
“…Làm vậy có thể đạt được như anh không ạ?”
“Không.”
"..."
Này, tôi biết sức mạnh cơ bắp tỷ lệ thuận với thể hình rồi mà.
Tôi suýt nữa thì trợn mắt nhìn anh ta.
“…Nếu được, anh có lời khuyên nào khác không ạ?”
“Có. Giám sát viên Hươu, cậu có thế mạnh riêng. Hãy tập trung phát triển nó.”
Con thằn lằn đáp gọn lỏn.
“Không ai giỏi toàn diện. Đừng phí sức vào những việc kém hiệu quả. Hãy tận dụng thế mạnh để bù đắp điểm yếu.”
…Khoan đã.
“Ý anh là, khi cần sức mạnh thì cứ để anh lo, còn em chỉ cần phát huy khả năng của mình?”
“Đúng.”
Con thằn lằn gật đầu.
“Cậu mạnh ở khả năng sáng tạo và ra quyết định.”
“…Em cảm ơn anh.”
Ừm.
‘Mình có nên coi đây là lời khen không nhỉ?’
Dù sao thì, được phân công rõ vai trò còn hơn bị bắt làm tất cả.
‘Nhưng mà… sao vẫn thấy tiếc tiếc thế nhỉ?’
Tôi do dự một chút, rồi quyết định hỏi thêm.
“Tuy nhiên, đôi khi chúng ta cũng phải một mình bước vào Bóng Tối… Sức mạnh vẫn rất quan trọng, nên em nghĩ mình vẫn nên cải thiện.”
“Ừm.”
Con thằn lằn im lặng suy nghĩ một lát, rồi gật đầu.
“Tôi sẽ giới thiệu cho cậu một vật phẩm.”
“...!”
Trúng mánh rồi!
“Thứ đó có tăng sức mạnh không ạ?”
“Đại loại vậy. Dùng nó làm vật phẩm mẹ để chế tạo trang bị đặc biệt.”
“...! Em cảm ơn anh rất nhiều!”
Vốn dĩ tôi cũng đang định nâng cấp hoặc mở rộng trang bị chuyên dụng.
‘Ít ra cũng thu được thứ gì đó rồi!’
Dù đang giữa bầy ma, dù người ướt đẫm mồ hôi lạnh, tôi vẫn giành được thứ giá trị… À khoan.
Tôi bỗng nhớ ra một điều.
Con thằn lằn trước mặt tôi không phải Lee Jaheon thật — nó là ma.
‘Liệu tôi có thể tin tưởng nó không?’
Tôi hoảng hốt, nhưng nhanh chóng nhớ ra quy tắc:
Người bị ma thay thế vẫn giữ ký ức gián tiếp về những gì xảy ra trong khu vực khép kín.
Với tính cách của Lee Jaheon, anh ấy chắc chắn sẽ giữ lời hứa.
‘Ổn rồi.’
Phù.
Dù phải chịu đựng những cảnh tượng kinh hoàng, tôi vẫn cảm thấy thành tựu vì có được vật phẩm mới.
‘Tạm thời, tôi sẽ dùng cảm giác thành tựu này để kìm nén nỗi sợ…’
Tôi giả vờ duỗi người, né ánh mắt của hai bóng ma Đội C đang lộn ngược và cười toe toét với tôi.
Lúc này, ai đưa tôi vào Salmon Market chẳng còn quan trọng nữa.
‘Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến…’
Tôi cứ thế bám sát Đội trưởng Thằn Lằn, hỏi đủ thứ chuyện linh tinh.
Nhờ vậy, con ma giả dạng cũng chẳng còn thời gian làm trò kỳ quái.
‘Tôi còn moi được thông tin: Đội trưởng thích thịt bò hơn thịt heo…’
☾ Bạn hiền ơi, khác gì điều tra tiểu sử cấp một đâu… ☽
Tôi cũng biết mà, Braun à, nhưng biết làm sao được…
Khi chủ đề trò chuyện cạn kiệt, tôi giả vờ ngủ gật, lặng lẽ chơi nối chữ với Braun trong túi áo để giết thời gian.
Dù những âm thanh rợn người vang bên tai, tôi chỉ duy trì một thái độ: “Xin lỗi… em mệt quá… Mình nói chuyện tiếp khi ra ngoài nhé…”
‘Đã 3 giờ sáng rồi. Làm ơn, cho nó kết thúc đi…’
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng chẳng có sự cố nào xảy ra.
Nắm chặt Braun trong túi, tôi vật vờ chống chọi từng giây dài như cả thế kỷ.
"..."
"..."
Cạch.
Cuối cùng, cửa phòng nghỉ mở ra.
Tôi sống sót nguyên đêm.
“…Xong rồi.”
Tôi làm được rồi!
Dù đầu óc quay cuồng như bủa sương, tôi vẫn muốn bật dậy đấm tay ăn mừng.
‘Nước mắt tôi rưng rưng…’
Lần đầu tiên trong đời, tôi kiên cường vượt qua một câu chuyện ma trần trụi như thế — không gian lận, không lừa dối.
Tôi cảm giác như vừa vượt lên chính mình.
‘Tôi nên tự vỗ về mình một cái…’
Tôi lảo đảo đứng lên.
Không ai biết một nhiệm vụ hạng D lại hành hạ tôi đến thế này, và điều đó… là một niềm an ủi lớn lao.
“Giám sát viên Hươu.”
“...?!”
H-Hả…?
Tôi quay đầu lại.
Con thằn lằn vẫn đứng đó, bình thản như không.
Anh ta tỉnh táo như thể chưa từng thức trắng đêm nào… Ờ, khoan đã.
‘...?’
Anh ấy… còn thức?
“Đội trưởng?”
“Cậu không cần đợi các thành viên Đội C tỉnh dậy. Cậu được tan ca.”
Tôi nhìn Đội trưởng thằn lằn đứng nghiêm chỉnh, rồi lại nhìn đám Đội C còn đang ngáy o o dưới sàn.
"..."
"..."
Không thể nào.
“Chẳng lẽ… đêm qua anh không phải ma?!”
“Không.”
“…Nhưng… anh vỗ tay bằng… mu bàn tay đó!!”
“?”
Con thằn lằn nghiêng đầu, rồi như chợt hiểu, đáp:
“Tôi tưởng đó là trào lưu mới.”
"..."
À.
ÀÀÀÀÀAAAAAAAAA!!!!