Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!
Chương 154: Những Lời Khuyên
Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
…Tình hình nhanh chóng trở lại bình thường.
Hay nói đúng hơn, không hoàn toàn ổn định nhưng cũng chẳng thể hỗn loạn.
Sếp thằn lằn bắt đầu nghi ngờ hành động của tôi tối qua.
"Hươu, tối qua cậu cứ hỏi dài dài như thế vì tưởng tôi là ma à?"
Lúc ấy, tôi thực sự sởn gai ốc.
"…Làm sao có thể như vậy chứ ạ? Em chỉ đang cân nhắc hai khả năng sau khi thấy anh… vỗ tay bằng mu bàn tay thôi ạ."
Tôi giơ ngón cái tưởng tượng về phía vị cấp trên đáng kính.
Nói cách khác, tôi đã dùng lời nịnh bợ để xoa dịu tình hình.
"Em không thể bỏ lỡ cơ hội trò chuyện sâu sắc với sếp, dù có hiểu lầm đi chăng nữa."
"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn vì đã quan tâm trò chuyện lâu như vậy.”
"Vâng ạ.”
Phù…
Nhắc nhở nhẹ là các thành viên đội C (những người ngủ ngon suốt đêm) đã thức dậy trước khi tôi và Lee Jaheon ra về.
Họ cười khúc khích vô tư.
“Ah~ Cuối cùng cũng là hai người tụi anh hả? Trùng hợp quá!”
“Trời ơi, chắc sợ chết khiếp luôn ha?”
“Phải đó~ Lạnh gáy thật luôn~”
Đồ nói dối!
Nhìn họ vừa cười vừa nhắc lại trò hề mà lũ ma nhái đã bày ra đêm qua, tôi lại một lần nữa nhận ra độ mặt dày của đám tinh anh này.
À, suýt nữa quên.
‘Bây giờ chính là dịp để điều tra ai đã giới thiệu mình vào Salmon Market.’
"À, xin lỗi, em có thể hỏi tên hai người được không ạ?
“Dĩ nhiên rồi!”
“Chị là Giám sát viên Lee Seonghae, còn kia là Đội phó Kang Dojun!”
“...”
Hở?
Chờ đã…
Người giới thiệu tôi vào Salmon Market hôm trước chính là… À!
"Không biết… quản lý đội C có tên là Lee Kangheon không ạ?”
“Hử? Đâu có đâu.”
“...”
'Mình bị lừa rồi.'
Bảo sao gã ấy đưa thông tin nhanh như chớp, hóa ra toàn là nói dối.
'Họ đã cá cược rằng mình không thể liên hệ trực tiếp với các đội tinh anh A-B-C qua danh bạ công ty.'
Nhưng không sao, ít ra tôi đã dùng tài khoản phụ để thoát bẫy.
Trong khi tôi định gác chuyện bằng kiểu ‘chắc tôi nhầm người rồi’, thì…
"Giám sát Hươu, em có thể hỏi chị một chuyện nhỏ được không?
Khi Đội phó Báo Đốm đang nói chuyện với Lee Jaheon, Giám sát viên Cá Heo đột nhiên quay sang, hạ giọng thì thào với tôi.
"Em cũng nhận được tin nhắn kiếm tiền trên Katalk phải không?”
“...!!”
"…Từ một người có hình nền hồ sơ là bãi biển Hawaii?”
"Tên ấy nổi tiếng thật ha?”
"Có phải chiêu truyền miệng không vậy?”
Cô ấy liếc nhanh sang đồng nghiệp để chắc chắn họ không để ý, rồi thì thầm tiếp.
"Ờm, chị cũng là top tuyển sinh khóa của mình đó.
À.
"Chị cũng bị liên hệ. Cái chỗ đó… con cá hay bị gấu ăn… À đúng rồi, Salmon Market!
Hóa ra chị ấy cũng bị lừa đảo…
"Chị nghe vài tân binh triển vọng khác cũng bị liên hệ nữa đó!”
Theo lời cô ấy, danh tính người gửi mỗi lần đều khác nhưng hai thứ thì y hệt nhau:
Câu giới thiệu đùa cợt “Xin chào cô cậu nhân viên lolol”, ảnh hồ sơ và tên “K.LEE”.
"Em muốn nghe thuyết âm mưu của chị không?”
"Chắc chắn rồi.”
"Chị nghi người gửi chính là Chủ Thớt của web đó! Họ đang tuyển người để buôn bán đồ thật lấy từ Bóng tối trên nền tảng đồ cũ!”
Ô…
"Chị nghĩ trang web đó do nhân viên công ty lập ra à?
"Ít nhất cũng có liên quan! Họ biết quá nhiều về ㄴĐội Thám Hiểm Thực Địaᄀ.”
Thú vị thật.
Tôi gãi cằm.
'Nếu thật sự có nhân viên như vậy…'
Thì chắc người đó có thể là một nhân vật có tên?
Tôi lật lại sổ tay trong đầu, rà qua danh sách nhân viên từng đọc trong wiki, lọc mấy gương mặt có thể làm trò này.
"Cảm ơn chị. Nhờ vậy mà em được khai sáng khá nhiều rồi.”
"Không có gì~”
Cấp trên Cá Heo cười toe rồi nhún vai.
"À mà nhiều nhân viên trong công ty dùng Salmon Market lắm hả?
"Khá nhiều đó. Miễn là không buôn『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』hay mặt nạ là ổn. Giống kiểu chiến tranh cho phép cướp bóc để giữ sĩ khí binh lính á. Mà hừm.”
Giám sát viên Cá Heo hậm hừ nói, “Chị thấy cái công ty này phiền chết được.”
"Đúng là nơi này có xu hướng coi nhẹ sinh mạng con người”, tôi không nghĩ ngợi gì mà gật đầu.
"Ờ thì… chết người lại thân thiện với môi trường mà đúng không?
“...”
"Nhưng cái chị ghét là sự ngẫu nhiên. Nếu là chị, chị sẽ tiễn từng đứa đi theo thứ tự tính cách đáng ghét trước. Haizz…
Tôi… tôi bắt đầu sợ đội C rồi.
"Dù sao thì, đó là ý kiến riêng của chị thôi.”
"Cảm ơn chị vì đã chia sẻ.”
"Không sao đâu~”
Giám sát viên Cá Heo buộc tóc thành đuôi ngựa, cô ấy đáp lời với khuôn mặt tươi như hoa.
"Mà nè, lúc chị còn làm ma, em vẫn lễ phép lắm đó, Giám sát viên Hươu. Người tốt nên sống lâu vô nha~” Nói rồi, cô ấy vừa giơ ngón cái, vừa nở nụ cười sáng như nắng mùa xuân.
Ờm… cảm ơn?
Cuối cùng, tôi chia tay đội C trong bầu không khí khá dễ chịu.
“Hẹn gặp lần sau ở một Bóng tối nhiều điểm nha! Tụi này sẽ thể hiện bản lĩnh thiệt sự luôn đó!”
“Và hãy nhớ, tụi này chỉ cần thêm người phát điểm là đủ nha! Hahaha!”
Hmm.
'Mình không cần trải nghiệm bản lĩnh của đội tinh anh đâu…'
Dù sao thì, làm việc với đội C vẫn dễ chịu hơn hẳn đội A. Tuy họ cũng có chút kiêu kỳ nhưng đó có lẽ là đặc sản của nhóm tinh anh rồi.
…Trừ hình ảnh đội C phiên bản ma cứ lởn vởn trong đầu tôi từ sáng tới giờ.
'Aaa—'
Giờ mình về nhà thôi.
Ngủ trưa dưới ánh nắng trời xanh là một đặc ân cần tận hưởng…
Cảm thấy biết ơn vì hôm nay được nghỉ, tôi cúi đầu chào Lee Jaheon.
"Cảm ơn anh vì ngày hôm nay, Đội trưởng. Một lần nữa em cảm ơn anh vì đã kiên nhẫn trả lời các câu hỏi của em trong Bóng tối hỗn loạn.”
"Ừ.”
"Nếu sau này anh muốn hỏi em điều gì, anh cứ nói thoải mái!”
"Vậy tôi hỏi luôn.”
“...”
Gì cơ, hỏi ngay và luôn á?
"Giám sát Kim Soleum, cậu đã từng dùng qua 'Phòng Tư Vấn Cáo' chưa?”
“...!”
Đó là một trong ba nơi tôi được quyền sử dụng sau khi lên chức giám sát:
Kho Cho Thuê Thiết Bị của Đội An Ninh
Khu Nhà Phụ (2 lần tuỳ chỉnh thiết bị miễn phí/năm)
Văn Phòng Tư Vấn Cáo
Vị trí thứ ba là nơi duy nhất tôi chưa từng đặt chân tới…
"Chưa ạ.”
Dĩ nhiên rồi, tôi có thời gian đâu mà thử.
"Cậu định sẽ dùng chứ?
“...”
Hmm…
"…Đội trưởng, anh đang đề xuất Văn Phòng Tư Vấn của Cáo để giúp em phục hồi tâm lý sau khi bị ô nhiễm, đúng không ạ?
"Phải. Tôi khuyên nên sắp xếp một buổi hẹn sớm.”
Lời khuyên rất hợp lý.
Ngoại trừ một chuyện.
'Chỗ đó có tác dụng phụ.'
Một tác dụng phụ không hề được nhắc tới trong sổ tay nhân viên.
Mặc dù xác suất dính là rất thấp, nhưng tôi thì không muốn liều dù chỉ là 0.0001%.
'Dạo gần đây tôi mệt quá rồi, tôi không muốn chơi trò may rủi nữa đâu.'