Chương 7

Tống Tuyền Cơ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ vì Tiểu Hoàng đế muốn đối đầu với Tống Tuyền Dao nên mới nhớ đến quân cờ này, khiến danh tiếng của ta cũng được người trong cung biết đến.
Thấy ta, thái giám truyền chỉ cũng chẳng bận tâm ta không quỳ lạy thất kính, mà nuốt nước bọt hỏi: “Vị này chắc hẳn là Tống Nhị tiểu thư?”
“Tống Thục Nghi?!” Tống Thục Dung phản ứng lại, nén đau đớn túm chặt vạt áo ta: “Con tiện nhân này! Ngươi dám hủy hoại dung nhan của ta! Ta phải cáo trạng với Thái hậu cô mẫu, ta phải bắt Người lột da ngươi!”
Thái giám nghe vậy, đảo mắt liên tục, có chút do dự. Phải rồi, Tống Thục Dung mới là đứa cháu gái Thái hậu thực lòng yêu thương. Ta giẫm lên tay ả mà bước tới, chẳng mảy may để tâm, cầm lấy thánh chỉ từ tay thái giám, nhàn nhạt nói: “Ngươi quả thực là đứa cháu gái ả yêu thương nhất, nhưng một nữ nhi Tống gia với khuôn mặt thối rữa, không thể trở thành Mẫu nghi thiên hạ.” Mà Tống Tuyền Dao, thứ ả cần nhất chính là một Hoàng hậu họ Tống để tiếp tục củng cố quyền lực của mình.
Thái giám truyền chỉ lập tức mềm nhũn người, dưới ánh mắt oán độc của Tống Thục Dung, lão vội vàng quỳ xuống phủ phục trước ta: “Bái kiến Hoàng hậu nương nương!”
12.
Ta cười nhạt, nhìn bọn họ sốt sắng chuẩn bị kiệu hoa.
Khi Tống Thục Dung cầm bình hoa định từ phía sau đập tới, ta phất nhẹ tay. Tựa như xua đuổi một con ruồi, ả bị hất văng ra xa, va mạnh vào tường, hộc máu ngã gục. Ả bị va đập đến mê muội, chẳng kịp nhận ra sự quái dị này, vẫn lẩm bẩm: “Ngươi đắc ý lắm phải không, hủy hoại mặt ta để chiếm ngôi Hoàng hậu! Tống Thục Nghi, ngươi không sợ đến lúc đó cô mẫu biết rõ chân tướng sẽ trị tội ngươi sao?!”
“Tống Tuyền Dao?” Ta liếc nhìn thánh chỉ trong tay, giọng lạnh thấu xương: “Ả thì tính là thứ gì?”
Ta vứt tờ thánh chỉ mà ả coi như bảo vật xuống trước mặt ả như vứt một đống rác rưởi. Ả theo bản năng đón lấy. Ngẩng đầu lên, ta đã ngồi lên Phượng liễn dành cho Hoàng hậu.
Ngoảnh lại nhìn, ả đã bị quỷ khí vô biên vây khốn, trong tiếng thét thảm thiết kinh hoàng, ả ôm chặt tờ thánh chỉ bị kéo tuột vào sâu trong trạch viện Tống gia, nơi giờ đây chẳng khác gì một nấm mồ hoang lạnh.
13.
Ta ngước mắt, nhìn về phía thâm cung đang ngày một gần hơn, nơi có long khí hộ trì. Ta thu liễm quỷ khí, khẽ nheo đôi mắt lại: “Tống Tuyền Dao, ta đến rồi đây.”
“Ba mươi năm trước, ngươi trấn yểm hồn phách ta.”
“Ba mươi năm sau, ta tới đòi mạng ngươi.”
14.
Ngày hôm ấy, Đế Hậu đại hỷ, đèn kết hoa giăng.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
Ngày hôm ấy, cuồng phong thét gào, mưa tuôn xối xả.
Nơi thâm cung, nhìn nữ tử họ Tống che mặt bằng rèm châu đỏ bước lên Hậu vị, Thái hậu vốn nên lộ nụ cười lại bất giác giật mình, mí mắt nhảy loạn.
Tại Quốc Sư Phủ, nam nhân râu tóc bạc phơ đang đả tọa tu hành chợt mở bừng mắt. Lão bàng hoàng đứng bật dậy, nhìn về phía hoàng thành.
Nơi phồn hoa tàn rụng, trong cung Phượng Tuyền, vị Tiểu Hoàng đế với gương mặt đầy oán hận không cam lòng hất rèm châu lên. Nhưng rồi hắn sững sờ: “Ngươi không phải Tống Thục Dung!”
15.
Ta nhếch môi: “Bệ hạ, nên gọi là Thục Nghi.”
Hắn lộ vẻ vui sướng trên mặt: “Lũ thái giám già kia quả nhiên biết điều! Thực sự đã tuyên đọc thánh chỉ do đích thân Trẫm viết, chứ không phải tờ của lão yêu bà kia!” Hắn cũng chẳng phải yêu thích gì Tống Thục Nghi, nhưng chỉ cần khiến vị Thái hậu đang khống chế mình không vui, thì hắn liền cảm thấy thống khoái.
Ta nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ mê hoặc: “Vậy Bệ hạ có muốn khiến bà ta càng thêm không vui không?”
Tiểu Hoàng đế há miệng, ngơ ngẩn nhìn ta.
Chẳng còn cách nào khác, hoàng cung vốn dĩ lắm phiền toái. Thiên tử có long khí hộ thân, kéo theo Tống Tuyền Dao bên cạnh cũng được hưởng một phần long khí ấy. Ta dù là lệ quỷ, cũng bị áp chế đôi phần. Nhưng may thay, chẳng phải nơi đây đang có sẵn một lưỡi đao hay sao?
16.
Ngày thứ hai sau khi sắc phong, Tống Tuyền Dao không ngoài dự đoán đã triệu kiến ta.
Ả ta đã già. Gương mặt đầy nếp nhăn, nhưng vẫn khoác trên mình phượng quán hà phi, lộng lẫy vô ngần. Trong lòng ả bế một hài tử ngây ngô chưa hiểu sự đời. Đối với việc kẻ đến là ta, ả lộ vẻ bất mãn: “Thục Dung làm sao mà lại bị thương hủy hoại dung nhan?”
Ta nghiêng đầu, mỉm cười: “Thục Nghi cũng không rõ sự tình.”
Nụ cười ấy khiến ả cảm thấy quái dị một cách lạ thường, nhưng lại chẳng thể nói rõ là bất ổn ở đâu, chỉ đành mất kiên nhẫn mà phán: “Thôi bỏ đi, tổ mẫu con đã gửi thư cho Ai gia, hết lời khen ngợi con, cũng muốn con nhập cung. Nay đã thành Hoàng hậu, thì hãy thay Ai gia trông chừng Hoàng đế cho tốt.”
“Nhất cử nhất động của hắn, đều phải bẩm báo lại cho Ai gia không được thiếu sót.” Ả vừa dứt lời, đầu óc bỗng đau nhức từng cơn, theo bản năng ném hài tử trong tay xuống đất: “Đáng chết! Chứng đau đầu của Ai gia lại tái phát rồi!
Lại là con tiện nhân kia! Con tiện nhân kia lại đang nguyền rủa Ai gia! Năm xưa đáng lẽ nên bằm thây ả thành vạn đoạn mới phải!”
Hài tử bị ném dưới đất lập tức khóc thét lên, hòa cùng tiếng gầm thét của ả, tạo thành một màn hỗn loạn.
Đúng lúc này, cung nhân vội vã vào báo: “Thái hậu nương nương, Quốc sư tới rồi ạ!”
Tống Tuyền Dao gần như đứng bật dậy ngay lập tức: “Mau lên! Mau mời vào điện phụ! Vừa vặn để lão nấu cho Ai gia một chén nước bùa để trấn áp!”