Chương 8

Tống Tuyền Cơ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ả vội vã bước ra ngoài, thản nhiên phớt lờ sự tồn tại của ta. Dù sao thì, ta cũng chỉ là một con rối Hoàng hậu trong tay ả mà thôi.
Ta nhìn hài tử đang gào khóc dưới đất, trầm tư một lúc lâu rồi cúi người xuống, đưa tay ra: “Hài tử không ngoan sẽ không được ăn kẹo đâu.”
Thằng bé ngây người nhìn viên kẹo đưa tới trước mặt, vừa khao khát vừa sợ hãi.
Xung quanh, đám cung nhân xì xào bàn tán: “Kỳ Vương Điện hạ trông thật đáng thương, mới ba tuổi đầu, nhưng Thái hậu nương nương đã dạy, không được nuông chiều Người.”
Một năm trước, Tiên đế băng hà. Nhờ vây cánh của Tống Tuyền Dao, những hoàng tử còn sống sót hầu hết đều do ả nuôi dưỡng. Tiểu Hoàng đế chính là kẻ được ả chọn để đăng cơ. Còn những hoàng tử khác, người bị giết thì đã giết, người được phong Vương thì đã phong. Trong đó, Kỳ Vương nhỏ nhất mới ba tuổi, thực sự không thể đuổi đi đâu được, nên Tống Tuyền Dao tiếp tục nuôi bên cạnh.
Một là để có được danh tiếng nhân từ ái quốc, Mẫu nghi thiên hạ. Hai là nếu tiểu Hoàng đế có ngày vượt khỏi tầm kiểm soát, hài tử này chính là quân bài thay thế hoàn hảo.
Lúc này, tiểu tử kia phồng má, cuối cùng cũng đưa tay ra nhận lấy viên kẹo.
Phía xa, thị tùng bên cạnh tiểu Hoàng đế chạy tới: “Hoàng hậu nương nương, Bệ hạ đang vội tìm người đấy ạ.”
Ta gật đầu, không ngoảnh lại mà rời đi. Khi bước ra khỏi cung Thọ An, vừa vặn bắt gặp một nam nhân đang được cung nhân dẫn vào điện phụ.
Râu tóc bạc phơ, nhưng gương mặt lại trẻ trung như trẻ nhỏ. Hắn dường như cảm nhận được điều gì, liền ngoái đầu lại.
Ta hạ thấp ánh mắt, quay người bước đi.
“Quốc sư, xin mời đi lối này ạ!” Cung nhân khẽ tiếng hối thúc.
Nam nhân được gọi là Quốc sư kia nhíu chặt đôi mày, hỏi: “Nữ tử vừa đi ra là nương nương cung nào vậy?”
Cung nhân đáp: “Bẩm Quốc sư, đó chính là Hoàng hậu do đích thân Thái hậu nương nương chọn lựa cho Bệ hạ.”
Tống Tuyền Dao vừa bước vào điện phụ liền nghe thấy câu này, bèn hỏi: “Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”
Trước đây khi chọn Hoàng hậu, chính tay Càn Vũ đã bói một quẻ. Trong Tống gia có Phượng mạch, vì thế nữ tử họ Tống làm Hậu thật là đại cát.
“Trên người Hoàng hậu nương nương quả thực có Phượng khí quấn quýt, nhưng…” Ánh mắt Càn Vũ lộ vẻ hoang mang: “Nhưng lại ẩn hiện từng sợi tử khí.”
Tống Tuyền Dao trái lại chẳng thấy làm lạ: “Huynh trưởng của Ai gia từng nhắc qua, ả chẳng qua là nữ nhi của hạng tiện tì, từ nhỏ thân thể đã không tốt.”
Nói như vậy, có chút tử khí cũng là lẽ thường tình. Quan trọng hơn là…
“Quốc sư, chứng đau đầu của Ai gia lại tái phát rồi, dạo này ngày càng trầm trọng. Ngài nói xem liệu có phải con tiện nhân kia xảy ra chuyện gì không?”
Nói ra chắc chẳng ai tin nổi. Thái hậu nương nương luôn cao cao tại thượng, tôn quý nhất thiên hạ, lúc này lại đầy vẻ hoảng loạn bất an. Ả túm chặt lấy ống tay áo Càn Vũ, cố chấp nói: “Ngài phải giúp Ai gia, Ngài nhất định phải giúp Ai gia! Năm đó Ngài biết Tống Tuyền Cơ bị Ai gia giết hại, Ngài còn giúp Ai gia trấn áp hồn phách ả không cho siêu sinh, chẳng phải vì công đức cuối cùng để Ngài đắc đạo thành tiên chính là phò tá người mang mệnh Phượng hoàng, Mẫu nghi thiên hạ sao?”
“Nhưng Tống Tuyền Cơ đã chết! Ngài sợ ả đầu thai chuyển thế sẽ bị Thiên mệnh phát hiện Ngài chưa hoàn thành nhiệm vụ, nên Ngài chỉ có thể để Ai gia thay thế ả! Nếu Ai gia có mệnh hệ gì, tu vi nhiều năm của Ngài cũng sẽ đổ sông đổ biển!” Những năm qua, ả không ít lần dùng lý do này để uy hiếp hắn.
Dù là mượn tay Càn Vũ khóa hồn phách ta dưới giếng sâu chịu tận giày vò ngày đêm, hay để hắn dùng uy danh Quốc sư giúp ả thâu tóm quyền lực đứng trên vạn người, lần nào ả cũng đều đắc ý.
Lần này cũng không ngoại lệ. Càn Vũ rót một luồng linh khí vào cơ thể Tống Tuyền Dao, định bụng làm dịu chứng đau đầu cho ả. Thế nhưng ngay giây sau, sắc mặt hắn đại biến: “Quỷ khí này sao lại nặng nề đến thế?!”
“Chẳng khác nào…”
Luồng linh khí vừa mới xâm nhập đã bị quỷ khí bạo liệt nuốt chửng sạch sành sanh, vô cùng tàn bạo. Tống Tuyền Dao chẳng những không được thuyên giảm, ngược lại còn đau đến mức mất sạch lý trí.
Chuyện này hệt như… chủ nhân của luồng quỷ khí này đã xuất thế rồi vậy.
“Làm sao ả trốn ra được, chẳng phải Ngài nói thứ đó sẽ trấn áp ả đời đời kiếp kiếp sao?”
“Đau quá! Đau chết Ai gia rồi! Tống Tuyền Cơ! Tiện nhân! Chết rồi cũng không để ta yên, những năm qua ả ngày đêm nguyền rủa Ai gia, khiến Ai gia mang chứng đau đầu không nói, mỗi lần hoài thai đều vô cớ sảy mất. Ta phải giết ả! Giết một lần không đủ thì giết lần thứ hai!”
Càn Vũ lộ vẻ sầu não, chuyện này vốn dĩ chẳng còn cách nào khác.
Ta vốn mang mệnh Phượng hoàng, dù chết bị trấn áp vẫn có thể hóa thành lệ quỷ, thậm chí oán niệm còn ảnh hưởng đến Tống Tuyền Dao ở tận chân trời. Ai bảo ả là kẻ đã hạ thủ giết ta cơ chứ? Từ khoảnh khắc giết ta, bọn họ đều đã bị đóng dấu tội nghiệt. Tống Tuyền Dao, kẻ chủ mưu, lại càng không thoát được.
“Nương nương, phủ Thừa tướng có gửi thư báo tin tình hình dưới giếng không? Trong phủ có gì bất thường chăng?”
Tống Tuyền Dao chán ghét đáp: “Thì còn có thể có gì bất thường, chẳng qua là xảy ra một trận hỏa hoạn thôi. Khiến huynh trưởng của Ai gia bị liệt không nói, mẫu thân và Vương thị còn cãi vã ầm ĩ, bị quan quyến khác nhìn thấy rồi đồn thổi ra ngoài, làm liên lụy đến thanh danh của Ai gia.”